ay Cố Hứa Ảo mà mặt sa sầm, nhưng khi Bùi Trung Khải quay lại, mặt cô lập tức trở lại vẻ ngây thơ.
Cố Hứa Ảo nhận ra Mễ Tĩnh Văn, cô ta vẫn bên cạnh anh, hơn nữa từ khách hàng đã chuyển thành học sinh, Bùi Trung Khải, anh nói dối không cần đến che giấu như vậy sao? May mà cô đã rút lui sớm, nếu không cảnh tượng nhục nhã này sẽ bị người khác cười vào mũi cho, “Vẫn còn chưa buông tay tôi ra à? Tổng giám đốc Bùi, khách hàng kiêm học sinh của anh không chờ được nữa rồi”.
“Thầy Bùi, chỗ quần áo này của thầy phải không? Cô Cố, để tôi cầm cho. Tôi thay mặt thầy Bùi cảm ơn cô”. Mễ Tĩnh Văn chìa tay đón lấy túi quần áo, cười điệu đà, “Cô Cố đừng giận, thầy Bùi ôn tập cho tôi cả buổi tối mà mới ăn có một suất bánh hấp nên vẫn chưa cân bằng”.
“Tổng giám đốc Bùi, tôi còn có việc, không quấy rầy công việc của anh nữa”. Cố Hứa Ảo chán ghét gạt tay Bùi Trung Khải rồi không nhìn Mễ Tĩnh Văn, đẩy cửa bước ra.
Bùi Trung Khải cũng không ngờ sự việc lại tình cờ như vậy, có lẽ anh lại thêm tội danh lừa dối nữa rồi, vừa rồi rõ ràng là anh còn cảm thấy trái tim của Cố Hứa Ảo đối với anh vẫn còn rất nóng, thế mà chớp mắt một cái lập tức trở nên lạnh như băng giá.
“Thầy Bùi, cô Cố sao vậy?”. Mễ Tĩnh Văn cố tình giả bộ ngây ngô.
Bùi Trung Khải sầm mặt lại, “Tôi đã bảo cô chờ ngoài xe rồi cơ mà?”.
Mễ Tĩnh Văn xách túi quần áo với vẻ mặt tội nghiệp và ấm ức, “Em làm sao mà biết được chuyện lại như thế này, nếu không thì dù có đánh chết em cũng không vào”.
Bùi Trung Khải không biết nói gì nữa, ủ rũ lái xe đi. Có lẽ anh thực sự có vấn đề, ví dụ như Mễ Tĩnh Văn, anh tưởng rằng đó chỉ là chuyện của anh, nhưng bây giờ thì đúng là nó đã khiến cho mối quan hệ đang xấu đi giữa anh và Cố Hứa Ảo càng thêm tồi tệ.
“Cô Cố là bạn gái của thầy à?”. Sau khi xe chạy được một lúc, Mễ Tĩnh Văn vờ như vô tình hỏi.
“Cô muốn nói gì?”. Bùi Trung Khải đã lấy lại bình tĩnh.
“Không thừa nhận? Thầy nhớ lại điệu bộ vừa rồi của thầy mà xem, nếu không phải là bạn thì cũng là thầy đang muốn theo đuổi người ta”. Mễ Tĩnh Văn lắc lư đầu cố làm ra vẻ bí hiểm.
“Trẻ con thì biết gì”. Bùi Trung Khải đưa mắt nhìn ra ngoài.
“Đừng có coi thường em, dù sao thì trong lòng thầy cũng tự biết. Hồi còn ở Pháp, em có học được một vài điều từ một bà già người Gypsy, rất linh nghiệm”.[dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om] Mễ Tĩnh Văn bỗng thấy lòng nặng trĩu, chuyện của Bùi Trung Khải sao cô lại không biết, chỉ có điều cô giả vờ không biết mà thôi, chỉ cần anh không thừa nhận, thì cơ hội của cô còn nhiều, mà dù có thừa nhận chăng nữa thì cũng sao nào, cô đã có cả trăm cách khiến Cố Hứa Ảo phải rời bỏ anh.
“Cô mới tí tuổi đầu thì biết gì? Cho dù cô có là bà bối, vậy cô nói xem cô ấy và tôi có khả năng không?”.
“Đưa tay trái của thầy đây để em xem, giơ lên làm gì, em nhìn không rõ, đưa đây cho em”. Mễ Tĩnh Văn tóm lấy tay trái của Bùi Trung Khải, cuối cùng thì cũng đã sờ vào được, cô đã ở bên anh lâu như vậy, thì làm sao có thể từ bỏ, để cho một cô gái khác giành được anh?
“Hình như có nhân duyên đấy, để em xem lại xem. Thầy Bùi, chúc mừng thầy”.
“Sau đó thì sao?”. Bùi Trung Khải thấy dao dộng.
“Hết rồi”.
“Cái gì mà hết rồi. Làm thế nào? Làm thế nào để có duyên?”.
“Không nói nữa, không thú vị chút nào”.
Bùi Trung Khải nhìn Mễ Tĩnh Văn mím chặt môi, trong lòng ít nhiều cũng thấy áy náy, “Sao tự nhiên lại không nói nữa, tôi cũng không đến nỗi mê tín như vậy”.
“Tướng ở tay cũng không thể tin hoàn toàn được, chỉ là đoán bừa thôi mà”.
“Thì ra cũng chỉ là nói mò. Đến nơi rồi, xuống xe thôi”. Trong lòng Bùi Trung Khải mỗi lúc một khó chịu, không phải là anh tin vào những chuyện nhảm nhí, nhưng liên hệ nó với chuyện tối nay, anh chẳng hề có linh cảm tốt đẹp chút nào.
Vẫn không kìm được ý nghĩ sao muộn như vậy rồi mà Mễ Tĩnh Văn vẫn chờ trên xe của Bùi Trung Khải. Bùi Trung Khải đúng là đồ đại ngốc, sao lại có thể tin là người ta coi mình là thầy giáo thật, có lẽ vì anh rất thích được làm thầy giáo, nên đâm ra mê. Có giọt nước mắt rơi trên mặt, Cố Hứa Ảo đưa tay vuốt mặt, nhưng càng lau thì lại càng ướt, không biết cô đã khóc từ lúc nào. Đã nói là không khóc rồi cơ mà? Đã nói là quên đi rồi cơ mà? Bùi Trung Khải thì có liên quan gì đến mình? Đàn ông đến tuổi lấy vợ, đàn bà đến tuổi lấy chồng, chẳng ai liên quan đến ai, thế mà sao lại vẫn cứ khóc, sao lòng lại thấy đau đến thế, sao lại cứ phải nghĩ đến chuyện anh có nói dối hay không?
Đúng lúc đó thì có một bản chuyển phát nhanh được gửi đến, là một lá thư của viện Phúc Lợi ở Tô Thành, đại khái là cảm ơn tấm lòng của mọi người nhiều năm qua đối với viện Phúc Lợi, sắp tới viện sẽ tổ chức một hoạt động từ thiện, mời những ai đã từng quan tâm, giúp đỡ viện đến tham quan viện và cùng vui chơi với các bé. Cố Hứa Ảo đã lớn lên từ đó, lại là người nhiều năm nay quay trở lại hỗ trợ cho viện. Cô định không về, nhưng nhìn thấy viện trưởng cũ cũng có trong danh sách mời, trong lòng thấy rất xúc động, đã nhiều năm qua nhưng cô vẫn nhớ đến lòng tốt của viện trưởng, nếu không có sự kiên trì của bà thì có thể cô đã không thể học tiếp được lên đại học.
Người đến dự khá đông, có người đi với tư cách cá nhân, có người đi thành đoàn. Những đứa trẻ trong viện, đứa lớn thì giúp tiếp đón khách, đứa nhỏ hơn thì ăn mặc chỉnh tề biểu diễn văn nghệ chào mừng. Dọc đường, rất ít gặp người quen. Trong hội trường khá to, viện trưởng mới đang đọc diễn văn, Cố Hứa Ảo ngạc nhiên nghe thấy trong quá trình phát triển của viện thì thấy có nhắc đến tên mình. dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢omCô không làm gì, thế mà không ngờ có người vẫn nhớ đến cô, nói cho cùng thì đây vẫn là nơi đã nuôi dưỡng cô. Cô đưa mắt nhìn quanh thì thấy mẹ viện trưởng ngồi ở hàng ghế đầu, mái tóc bà đã bạc trắng, nhưng tinh thần xem ra vẫn rất tốt. Tim Cố Hứa Ảo đập nhanh hơn, cũng đã bảy, tám năm rồi cô không gặp bà.
Nhẹ nhàng đi tới hàng ghế trước, rồi ngồi xuống bên cạnh, sau đó khẽ cất tiếng gọi: “Con chào mẹ viện trưởng”.
Bà viện trưởng quay lại, nhìn thoáng qua là lập tức nhận ra cô, bà không quá ngạc nhiên mà khẽ nắm lấy tay Cố Hứa Ảo, chăm chú nhìn cô, “Vẫn giống như hồi trước”.
“Con rất nhớ mẹ”. Cố Hứa Ảo khẽ nói.
Thực ra, viện trưởng cũng đã cho cô địa chỉ của con trai bà ở Thượng Hải, chỉ có điều Cố Hứa Ảo chưa tới đó bao giờ. Viện Phúc Lợi đúng là một xã hội thu nhỏ đơn giản, ở đó mỗi đứa trẻ đều có những trải nghiệm na ná nhau, quan hệ giữa viện trưởng, các nhân viên khác và những đứa trẻ giống như nhau. Nhưng ra khỏi viện Phúc Lợi, mẹ viện trưởng có những đứa con thực sự, có một gia đình thực sự, còn quan hệ hình thành trong viện Phúc Lợi thì lại khác, trong lòng Cố Hứa Ảo từ chối tình cảm khác với đám đông ấy.
Bà viện trưởng xoa đầu Cố Hứa Ảo, “Cũng đã hai mươi bảy rồi nhỉ. Đã có người yêu chưa?”. Bà biết gia cảnh cô gái này. Hồi ấy, Cố Hứa Ảo đã bị sốc và suy sụp khi biết thân phận thực sự của mình. Bà đã dõi theo cô, không để cô sa xuống đáy xã hội.
Cố Hứa Ảo khẽ lắc, nhưng trong đầu lại hiện lên cái tên Bùi Trung Khải. Nhìn vẻ mặt xen lẫn buồn vui của Cố Hứa Ảo, bà viện trưởng dường như hiểu ra điều gì, “Con đường cần đi thì cứ đi, có người vấp ngã, không lẽ những người khác không đi nữa?”.
“Con hiểu ạ”.
“Nghe bọn họ nói, hàng năm con đều gửi tiền cho viện Phúc Lợi, cây không quên cội thế là rất tốt. Con nhìn xem, viện Phúc Lợi lớn hơn hồi trước rất nhiều phải không, như vậy càng có thể giúp được nhiều người hơn”.
“Nhưng con vẫn còn nhớ đến viện Phúc Lợi hồi ấy, dường như mẹ viện trưởng đang ở kia”.
“Con ngốc ạ, trước kia tốt, nhưng giờ lại càng tốt. Bọn trẻ bây giờ có thư viện, có cả phòng học tin học. Không phải là ta không nhớ ngày xưa, nhưng thấy bọn trẻ giờ đây được chăm lo đầy đủ như trẻ nhà khác, ta thấy rất vui”.
Trong lúc đó một nhà hảo tâm đã tặng viện phòng máy tính lên phát biểu, Cố Hứa Ảo nhận ra, đó là chủ nhiệm Trịnh của Nhạc Trung.
Chủ nhiệm Trịnh phát biểu đại khái là, Nhạc Trung sẽ mở chi nhánh công ty ở đây, trong khi khảo sát, chủ tịch Lỗ đã gặp viện Phúc Lợi. Chủ tịch Lỗ ủng hộ viện coi như là thành ý hợp tác với Tô Thành, ngoài việc tập đoàn Nhạc Trung quyên tặng máy tính, cá nhân ông Lỗ còn tặng riêng hai mươi ngàn tệ.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, chỉ có Cố Hứa Ảo là ngây người nhìn lên khán đài. Bất giác cô muốn nắm chặt bàn tay, nhưng nhớ là viện trưởng đang nắm tay mình, Cố Hứa Ảo quay lại vừa lúc viện trưởng như đang suy nghĩ điều gì.
“Hình như con biết người kia?”.
“Con biết, con đã có lần làm việc ở Nhạc Trung”. Nói thật lòng, lần ấy ngoài việc gặp gỡ Bùi Trung Khải và trở thành bạn của Lỗ Hành thì hoàn toàn không phải là một ký ức vui. Lúc đầu, cũng chính là chủ nhiệm Trịnh nghi ngờ cô, nhưng bây giờ thì không còn quan trọng nữa, có những lúc trái đất thật tròn.
“Ông ấy là chủ nhiệm đối ngoại của Nhạc Trung, là một người rất thận trọng, giải quyết sự việc tương đối thỏa đáng”.
“Mẹ quen ông ta à?”.
“Ừ, ông ta đã tới Thượng Hải tìm gặp mẹ vì một số chuyện cũ”.
Cố Hứa Ảo thấy viện trưởng không muốn nói nhiều, nên cũng không hỏi nữa. Cô cùng đi dạo với bà, nhân viên ở đó nhìn thấy bà thì đều chào hỏi.
“Hứa Ảo, đã nhiều năm rồi nhưng ta vẫn chưa có dịp để hỏi con, con còn hận cha mẹ mình không? Con cũng không gọi điện thoại cho ta, ta cảm thấy con vẫn chưa quên chuyện ấy, trong lòng ta cũng thấy lo lắng”. Viện trưởng nói.
“Thực ra con cũng không biết mình có còn oán hận hay không nữa. Họ đã đưa con đến thế giới này theo cách ấy, nếu không oán thì là điều không thể. Cho đến tận bây giờ, thỉnh thoảng con cũng có suy nghĩ, nếu có thể lựa chọn thì đừng đến với thế giới này sẽ tốt hơn”.
“Nhất định là họ không nghĩ rằng con đang chịu khổ, nếu biết, thì chẳng ai làm như vậy. Tha thứ cho họ cũng là rộng lượng với chính mình. Hứa Ảo, từ bé con đã phải rất vất vả, khổ sở, sao con không thử mở lòng mình?”.
Những lời nói của viện trưởng chứa đầy ý tứ. Hồi ấy, chính bà đã đưa lá thư và giới thiệu về Cố Hải Lam với Cố Hứa Ảo. Người phụ nữ ấy thật đáng thương, bà ấy chỉ muốn được gặp mặt con gái. Bà cũng là một người mẹ, làm sao lại không hiểu được tâm trạng của người phụ nữ gần đất xa trời ấy. Hai mẹ con họ giống nhau như đúc, đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách. Chỉ có điều, đôi mắt của Cố Hải Lam vì bệnh tật đã khô héo. Bà ấy rất dễ nhận ra cũng là một trí thức, nói năng nho nhã, nếu không vì nghiệp chướng thì Cố Hứa Ảo cũng là con gái của một gia đình tốt, không phải xuất hiện trong viện Phúc Lợi này.
“Mẹ viện trưởng, đến bây giờ mà mẹ vẫn muốn vun đắp cho mối quan hệ ấy, có điều người thì đã không còn nữa”. Đến bây giờ, điều mà Cố Hứa Ảo thấy người ấy đáng thương chẳng qua cũng chỉ ở chỗ bà là một phụ nữ có số phận bi thảm.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
“Không còn nữa thì mới càng nên nghĩ cho thông. Hứa Ảo, cuộc sống là của chính mình”.
Chủ nhiệm Trịnh đứng ở cuối đường, nhìn thấy Cố Hứa Ảo và viện trưởng đi tới, bèn mỉm cười với hai người: “Cô Cố, tôi muốn nói chuyện với cô một chút”.<