Lúc ấy, Kiều Mẫn Chi rất khâm phục cô gái ấy, cảm thấy cô ấy giống như một nữ hiệp, mặc dù chuyện cô ấy vung dao đã được đồn đại, thổi phồng lên rất nhiều, nhưng mỗi lần nghĩ đến cảnh tượng một cô gái mới mười mấy tuổi vung dao lên, vẻ mặt coi cái chết nhẹ như lông hồng, thì trong lòng cô lại thấy dậy lên một cảm giác ngưỡng mộ. Cô gái ấy còn rất trẻ nhưng đã giải quyết rất tốt chuyện của mình. di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.Còn cô, vì muốn trốn khỏi nhà, nên sau khi tốt nghiệp đại học, đi làm được hơn một năm thì xuất ngoại, sau cùng đã có thể hít được chút ít không khí tự do, không ngờ lại vướng vào mối tình với Triệu Thư Lập và rồi lại quay trở về nước.
Thần tượng ở ngay trước mắt, và lại xuất hiện với tư cách là bạn thân của Lỗ Hành, điều này khiến tâm trạng của Kiều Mẫn Chi rất rối ren, phức tạp. Nhưng cuối cùng cô vẫn không nén được, nói ra rằng: “Tôi biết chị, chị học trước tôi một khóa”.
Cố Hứa Ảo không ngờ Kiều Mẫn Chi dè dặt lại nói chuyện với mình, nên hơi ngây người ra: “Thế à? Lúc ấy tôi nổi tiếng đến thế sao?”.
“Mẫn Chi và Tiểu Cố rất có duyên, tôi đã nói là cô gái này có điểm gì đó rất khó nói”. Từ chỗ ngồi của tổng giám đốc Quan có thể nhìn thấy khuôn mặt nhìn nghiêng của Cố Hứa Ảo và Kiều Mẫn Chi, nói rồi ông lẩm bẩm: “Đúng là rất giống, giống như hai chị em”.
Kiều Duy Thành cũng nhìn, ngoài đôi mắt của Cố Hứa Ảo to hơn của Kiều Mẫn Chi, thì khuôn mặt và nét cười của hai người rất giống nhau.
Mọi người đều dồn mắt lại nhìn Cố Hứa Ảo, khiến cô thấy mất tự nhiên, nên ngượng ngùng nói: “Mẫn Chi xinh đẹp hơn tôi nhiều. Thưa phó chủ tịch Kiều và tổng giám đốc Quan, tuy đây là bữa tiệc gặp mặt giữa bạn bè và những người thân trong gia đình, nhưng tôi vẫn muốn thay mặt ông Howard, Chủ tịch Hội đồng quản trị FEX bày tỏ lời cảm ơn. Ông Howard nhờ tôi chuyển lời tới phó chủ tịch Kiều và tổng giám đốc rằng, nhất định chúng tôi sẽ chuyên tâm làm tốt hạng mục thành phố xe hơi của FEX”.
Kiều Duy Thành dường như đang có điều gì suy nghĩ nên không nói gì, còn tổng giám đốc Quan thì lập tức bảy tỏ sự tin tưởng vào FEX.
Chào tạm biệt những người trong nhà Kiều Duy Thành, mãi cho tới lúc lên xe taxi, Cố Hứa Ảo vẫn cảm thấy dường như có một đôi mắt cứ dõi theo cô ở phía sau.
Gần đây, dường như công ty của Bùi Trung Khải có chuyện, anh luôn đi sớm về muộn, khó khăn lắm mới nhìn thấy mặt, nói một vài câu chuyện xong sau đó thì cứ đòi hỏi, Cố Hứa Ảo thông cảm với anh, lúc đầu cũng chiều theo anh. Nhưng cô cũng bận, nên về mặt tinh thần là không thể tiếp nhận được, huống chi trong tình hình hiện tại. Còn Bùi Trung Khải thì dường như không để ý gì đến cảm xúc của cô, động tác chẳng mấy nhẹ nhàng, xong việc thì tỏ ra xót thương, nhưng lần sau vẫn cứ như vậy. Trong lòng Cố Hứa Ảo thấy hơi sợ, tối hôm qua hai người đã cãi nhau một trận to, tất nhiên sau đó lại làm lành, nhưng dù sao vẫn ảnh hưởng đến giấc ngủ. Ngày hôm sau may sao có được một dịp nghỉ ngơi, Bùi Trung Khải nói, Tề Huy mời ăn cơm nhân dịp vừa ký được một đơn đặt hàng lớn.
Kể từ lần gặp mặt ở quán cà phê lần trước đến giờ, Cố Hứa Ảo không có liên hệ gì với Tề Huy, nên nghe Bùi Trung Khải nói vậy, cô bất giác thốt lên: “Đã lầu rồi em không gặp anh ấy”.
“Anh cứ tưởng cậu ta là người có tình nghĩa, nhưng cuối cùng thì cậu ta cũng là kẻ vô tình vô nghĩa”. Giọng nói của Bùi Trung Khải lộ vẻ chua chát.
“Lâu rồi anh ấy không liên lạc với anh à?”. Cố Hứa Ảo hỏi, vẻ không hiểu.
“Xem ra còn có người vô tình vô nghĩa hơn, người ta không đến thăm mình thì mình cũng chẳng nhớ gì đến người ta”. Bùi Trung Khải đáp với giọng nói như đùa.
Dù có ngốc nghếch đến mấy thì Cố Hứa Ảo cũng biết được ý tứ trong câu nói của Bùi Trung Khải, trong lòng cô thấy không vui, nhưng cũng không chấp, gần đây những cuộc cãi vã giữa hai người có chiều hướng gia tăng.
Tề Huy chờ ở nhà hàng, nhìn thấy Cố Hứa Ảo thì hơi đỏ mặt. Cố Hứa Ảo ít nhiều cũng đã biết được ý tứ, cho dù lúc đầu không biết, thì mấy câu nói đùa của Bùi Trung Khải cũng đã nhắc nhở cô. Cô vẫn tỏ như không biết nên đoàng hoàng ngồi xuống bên cạnh Bùi Trung Khải.
Họ nói chuyện về tình hình gần đây, thỉnh thoảng lại chửi rủa ai đó một vài câu, mặc dù Cố Hứa Ảo biết khi đàn ông ngồi cùng nhau thường như vậy, nhưng vẫn không nén được chau mày mỗi khi nghe Bùi Trung Khải thốt ra những câu thô lỗ. Tề Huy nhìn thấy vậy bèn lập tức thôi nói, sắc mặt lại lập tức đỏ lên.
Bùi Trung Khải đã nhận ra điều đó, dừng một chút rồi kích Tề Huy: “Tính nết, mồm miệng trở nên có chừng mực như vậy từ lúc nào thế, đến một câu nói tục cũng xấu hổ không dám nói. Xem ra việc làm ăn của cậu càng ngày càng trở nên lịch sự nhỉ?”.
Sắc mặt của Cố Hứa Ảo trở nên khó coi, cô tập trung vào ăn. Tề Huy đưa tay ra đánh Bùi Trung Khải, “Có phụ nữ bên cạnh, chú ý giữ hình ảnh một chút thì có gì là sai”.
Bùi Trung Khải đang định nói thì chuông điện thoại vang lên, anh đưa tay ra hiệu rồi ra ngoài mà nghe. Sau khi thấy Bùi Trung Khải đã ra khuất hẳn, Tề Huy mới nhìn về phía Cố Hứa Ảo, ngẫm nghĩ một hồi, nói: “Xem ra anh chàng này rất chuyên tâm đấy”.
Cố Hứa Ảo mỉm cười không nói. Tề Huy uống một ngụm rượu, rồi nói như với một người bạn: “Bùi Tử là một người rất tốt, rất nghĩa khí, cũng có lúc thích gây gổ đôi chút, nên cố hiểu và bỏ quá cho anh ấy”.
Cố Hứa Ảo dường như không thích nhắc đến chuyện này, chạm cốc với Tề Huy, “Cảm ơn anh đã quan tâm”.
Dưới ánh đèn sáng rực, dường như Tề Huy có chút chếch choáng, anh chủ động chạm cốc một lần nữa với Cố Hứa Ảo rồi ngửa cổ uống cạn. Sau khi biết Bùi Trung Khải và Cố Hứa Ảo gắn bó với nhau, anh ý thức được rằng chút ý định và tình cảm mới nhen nhóm với Cố Hứa Ảo không đi đến kết quả gì.
Bùi Trung Khải quay lại chỗ vừa đúng lúc chứng kiến cảnh Tề Huy uống cạn cả một cốc rượu, trong lòng dậy lên một cảm giác lạ lùng nên cố tình bước thật mạnh. “Hứa Ảo, em chuốc rượu cho Tề Huy đấy à? Huynh đệ này của anh là người thật thà đấy”. Nói rồi, ngồi xuống ghế, tay trái quàng lên vai của Cố Hứa Ảo.
Không chờ Cố Hứa Ảo lên tiếng, Tề Huy nói: “Đang nói anh đấy, tôi đang phân tích giúp Hứa Ảo làm thế nào thì mới không bị anh bắt nạt, tôi biết hết những khoản khai man của anh rồi”.
“Mưu chước có tác dụng không?”. Bùi Trung Khải quay đầu nhìn Cố Hứa Ảo.
Cố Hứa Ảo không ngẩng đầu lên, gặm chiếc chân cua như thể không nghe thấy. Cánh tay để trên vai đè nặng lại. Cố Hứa Ảo biết Bùi Trung Khải đang nghĩ gì, nên cứ cố chịu và gặm chân cua, cho đến khi vai đau cả lên, mới ngẩng lên, cười ngọt ngào, nói: “Chân cua rất ngon, đưa cả chiếc chân của anh đây cho em”.
Bùi Trung Khải nhìn Cố Hứa Ảo trong mấy giây, rồi đột nhiên cười nhưng tay vẫn giữ nguyên, còn một tay khác thì đưa lên sờ vào má của Cố Hứa Ảo, giọng nói đầy vẻ cười cợt: “Cái gì mà ‘chân của anh’ nói cho rõ ràng được không, kẻo người khác lại hiểu lầm”.
Cố Hứa Ảo bị sặc, cô ho một hồi lâu, vị ớt cay xộc lên, nước mắt nước mũi ròng ròng, Bùi Trung Khải vội đưa cốc nước cho cô rồi lại giúp cô lau nước mắt với vẻ vô cùng quan tâm, cứ như chuyện này không phải do anh. Cố Hứa Ảo mặt mày đỏ bừng, đứng lên đi vào nhà vệ sinh. Khi cô quay trở lại thì Bùi Trung Khải và Tề Huy đã uống đủ, hai người đang chụm đầu vào nhau và cười như chẳng có chuyện gì, Cố Hứa Ảo lạnh lùng nhìn hai người, không nói câu nào.
Ra về, Cố Hứa Ảo vẫn im lặng, Bùi Trung Khải phải gần như lôi cô lên xe. Lên xe rồi, Bùi Trung Khải ghé sát mặt lại, cô bèn tránh đi, rồi nói bằng giọng lạnh lùng: “Quậy như vậy đủ chưa?”.
Truyện được đăng tại diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn.
Bùi Trung Khải uống hơi nhiều, cười nhăn nhở rồi cố xoay mặt Cố Hứa Ảo lại để hôn. “Sao lại không cười? Phải cười với anh chứ, không cho em được cười với những người khác. Đỗ Đức Minh, Thân Vệ Quốc, lại còn cả Howard nữa, em đều không được cười với họ, kể cả Tề Huy”.
Nụ hôn của Bùi Trung Khải rất mãnh liệt, Cố Hứa Ảo khó chịu đẩy ra, Bùi Trung Khải mượn rượu làm càn cô cảm thấy rất phản cảm. Lỗ Hành đã nói rằng Bùi Trung Khải nhìn cô như thợ săn, đó là biểu hiện của một tình yêu sâu sắc, nhưng sao cô lại chỉ cảm thấy đó giống như chiếm hữu.
Bùi Trung Khải không giận, “Đừng lo gì về Tề Huy, bọn anh là bạn nối khố rồi”.
“Huynh đệ các anh đấu đá nhau, lôi một cô gái như em ra làm trò”.
“Ai lấy em làm mồi nhử? Em cũng đâu có phải người không thể đùa được?”. Bùi Trung Khải đưa tay chạm vào má của Cố Hứa Ảo, liền bị cô tránh đi.
“Anh em như tay chân, đàn bà như áo quần, huynh đệ các anh đã lâu không gặp nên thấy kém vui và phải lấy em ra để làm trò?”, Cố Hứa Ảo nghĩ lại vẻ thăm dò vừa như vô tình vừa như cố ý của Bùi Trung Khải với Tề Huy trong bữa ăn, và hành động cố tỏ ra thân thiết để khẳng định chủ quyền đối với cô của anh.
“Em nói những lời xa quá rồi đấy, sao lại lấy em ra làm trò? Tề Huy không phải người ngoài, chúng ta đùa nhau thân thiết cậu ấy có gì mà phải ghen? Em cần gì mà phải kiêng kỵ những điều đó?”. Có vẻ Bùi Trung Khải không còn kiên nhẫn như trước.
“Không phải là người ngoài? Anh nói những lời ấy mà nghe được à? Anh có đi nói ở đâu thì người khác chưa hẳn đã muốn nghe!”.
“Cố Hứa Ảo, chẳng qua là anh muốn Tề Huy thật sự chấm dứt ý định, cậu ta nghĩ gì anh lại không biết chắc? Đừng có nói là em không biết gì ý tứ của cậu ta đấy. Anh không bao giờ cho phép những người khác nhớ đến bạn gái của mình, đến anh em trai cũng không được!”.
Cố Hứa Ảo cười lạnh lùng, đáp: “Em cảm ơn hai người đã biến em thành nhân vật quan trọng như vậy, nhưng vẫn phải nói là đầu óc các anh chẳng khác gì đầu lợn. Nếu em không muốn, thì chẳng ai có thể khiến em như vậy. Anh có biết cảm nhận của em như thế nào không? Em là bạn gái của anh, chứ không phải là công cụ đấu pháp của anh, cũng không phải là thứ con gái anh tùy tiện ỡm ờ ở quán rượu!”.
Hơi men bốc lên đầu Bùi Trung Khải, bị Cố Hứa Ảo mắng nhiếc lạnh lùng, máu nóng càng bốc lên, anh cao giọng nói: “Cố Hứa Ảo, em quá đà rồi đầy, anh coi em là thứ con gái tùy tiện ỡm ờ ở quán rượu khi nào? Ngay cả khi hồi đầu em lên nhầm giường anh cũng chưa từng nghĩ như vậy!”.
Câu nói vẫn còn chưa hết thì Cố Hứa Ảo đã giơ tay lên giáng cho anh một cái tát, Bùi Trung Khải ngây người một lúc, rồi sau đó kéo mạnh Cố Hứa Ảo lại, hôn lên môi cô. Cố Hứa Ảo ra sức tránh như không sao tránh được Bùi Trung Khải đang trong cơn tức giận, nửa người cô bị anh ghì chặt vào lòng, cánh tay và bàn tay bị giữ chặt trước ngực, miệng cô có mùi máu tanh, không biết môi ai đã bị rách. Trong đầu của Cố Hứa Ảo chỉ còn lại toàn ám ảnh nhục nhã đã từng phải chịu. Không thể chống lại được anh, cuối cùng cô đành buông xuôi, co người lại và khóc sụt sùi.
Tiếng khóc của cô đã khiến Bùi Trung Khải tỉnh táo lại, anh vội dừng tay. Dưới ánh đèn, Cố Hứa Ảo đầu tóc rối bù, nước mắt đầm đìa, đôi môi sưng vều. Bùi Trung Khải hốt hoảng, anh đã làm gì thế này? Hôm nay đúng là anh thấy có chút khó chịu, không chỉ là chuyện của Tề Huy, mà gần đây công ty cũng không gặp thuận lợi, một nhân viên làm bậy đã khiến công ty bị kiện. diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ônThời gian này anh và Đường Sinh phải chạy đông