i ấy. Muội muội nhỏ nhất của hắn, cùng thứ binh khí được rèn riêng cho muội ấy.
“Dừng lại!” Diệp Ngôn Viễn nhỏ giọng nhắc lại một lần nữa, trong đêm tối, hắn thấy một đôi mắt như hàn tinh chăm chú nhìn mình, trong đó có những cảm xúc là băng giá. Lúc này trường kiếm trong tay người đó đã như linh xà tập kích vào sau gáy hắn một lần nữa.
Diệp Ngôn Viễn lại lùi ra sau. Chỉ trong mấy nhịp thở, hắn đã bố trí khắp xung quanh một tầng kết giới đủ để tạm thời cách li khu vực này…
Ánh trăng nơi chân trời bỗng rực sáng, bình chướng ngăn cách của Tiểu Chư Thiên Giới rung lên với cường độ đủ để người khác cảm nhân. Diệp Ngôn Viễn không hề do dự, vung đoản thương chặn trường kiếm của Việt Cẩm, đồng thời lần thứ ba lên tiếng:
“Dừng lại đi! Tiểu Cẩm!”
Thế tấn công như nước chảy mây trôi đang ập đến chệch đi trong tích tắc.
Diệp Ngôn Viễn nói rất nhanh, rất rõ ràng: “Muội biết ta là ai mà! Việt Hành Ca.”
Hắn nói ra cái tên đã bị chôn vùi ròng rã suốt mười năm trời nhưng chưa bao giờ nào khắc nào hắn dám quên. Giây phút hắn nói ra cái tên ấy, hắn cảm nhận được sự nghẹn ngào đau đớn của mười năm chia cách, thứ cảm giác mà hắn cứ ngỡ sẽ chẳng bao giờ xuất hiện một lần nữa.
“Tiểu Cẩm…” Hắn thì thầm nhắc lại cái tên ấy, mắt không chớp nhìn vào đôi mắt đang mở to của đối phương, rồi hắn nhìn thấy đôi mắt trong trẻo ấy hiện lên nét nghi hoặc xen lẫn hoang mang, kinh ngạc, và cuối cùng từng chút từng chút một ánh lên niềm vui.
Trái tim Diệp Ngôn Viễn giờ khắc này hoàn toàn tan chảy. Môi hắn run run, lẩm bẩm hai tiếng chưa nói hết bằng giọng nói chỉ đủ mình hắn nghe thấy: … Tiểu muội. Người thân duy nhất còn sót lại của ta.
Hắn nhìn Việt Cẩm.
Đoản thương của hắn, trường kiếm của Việt Cẩm trong giờ khắc này vẫn đặt ngang giữa hai người, vạch ra một giới tuyến ngăn cách.
Hắn nhìn Việt Cẩm.
Họ đã nỗ lực suốt mười năm vì cùng một mục tiêu. Họ cùng thay tên đổi họ, cùng nhẫn nhục gánh trọng trách, cùng hi sinh tất thảy mọi thứ mình có, bao gồm cả chính bản thân họ.
…
Hắn nhìn Việt Cẩm.
Mười năm.
Muội ấy liệu có hiểu được ý hắn chăng?
Cái lạnh tràn vào lồng ngực, kèm theo đó là cảm giác đau đớn trào dâng. Đó là sự sắc bén và lạnh lẽo thuộc về kiếm.
Diệp Ngôn Viễn bật cười như thể trút bỏ được tất cả tâm sự, tất cả nỗi ấm ức trong lòng, miệng cười, khóe mắt hắn cũng cười. Hắn dang tay, nhẹ ôm thân hình mềm mại đang đứng đờ trước mặt vào lòng: “Vì Việt Thị.”
Hình như người trong lòng nói gì đó, nhưng Diệp Ngôn Viễn không nghe thấy bất kì âm thanh nào, rồi cái lạnh tràn vào lồng ngực, theo đó sự ấm áp trong lòng cũng đồng thời biến mất, ngắn ngủi tưởng như chưa từng xuất hiện.
Diệp Ngôn Viễn hơi lảo đảo, khi dỡ bỏ kết giới, hắn đồng thời nghe thấy hai tiếng nổ đan xen nhau.
Một tiếng là do Nhai Xế xông ra khỏi Tiểu Chư Thiên Giới, một tiếng là báo hiệu Tiểu Chư Thiên Giới giới chủ quay về. Thời gian vừa khít.
Vụ lộn xộn chỉ xảy ra trong một thời gian ngắn rồi nhanh chóng kết thúc.
Diệp Ngôn Viễn ôm ngực, khi nhìn thấy Tiểu Chư Thiên Giới giới chủ được chúng nhân bảo vệ xung quanh, hắn thầm thở dài.
Người đầu tiên phát hiện ra Diệp Ngôn Viễn là Bạch Bích. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Bạch Bích sửng sốt rồi biến sắc mặt, mặc kệ xung quanh, chạy đến đỡ Diệp Ngôn Viễn dậy, lo lắng nhìn vạt áo thấm đầy máu của đối phương: “Ngươi thế nào rồi?”
“Không sao.” Diệp Ngôn Viễn thở hổn hển, dựa hẳn vào người Bạch Bích, ta có chuyện muốn nói…”
“Ta đưa ngươi đi gặp ông ấy.” Bạch Bích ngắt lời, dìu hắn bước về phía trước, trên đường đi có người muốn cản lại nhưng Bạch Bích không hề khách khí lừ mắt đuổi đi.
“Có chuyện gì?” Đứng ở vị trí trung tâm, Tiểu Chư Thiên Giới giới chủ Bạch Uyên nghiêm mặt, hiển nhiên không còn dáng vẻ nhàn tản như một lão nông ngày thường.
Diệp Ngôn Viễn ho mấy tiếng, máu rỉ ra nơi khóe môi: “Giới chủ, thuộc hạ có chuyện bẩm báo.”
“Cứ nói.” Bạch Uyên đáp gọn lỏn.
Diệp Ngôn Viễn khẽ động đậy cánh tay, Bạch Bích có phần bất mãn và lo lắng nhưng vẫn thả hắn ra rồi lùi về phía sau mấy bước. Diệp Ngôn Viễn đứng thẳng người lên, ánh mắt hơi cụp: “Giới chủ, thuộc hạ đã biết được thân phận của kẻ chủ mưu gây ra cuộc bạo loạn lần này. Một là Nhai Xế bị xích trong Quỷ Vương Hà, kẻ còn lại là…”
Bạch Uyên nghiêng tai lắng nghe.
Nhưng ngay sau đó, một thanh đoản thương như độc long xuất động, nhanh như chớp đâm thẳng vào tâm mạch của Bạch Uyên.
Trong giây lát, trận gió do hai luồng linh lực va chạm sinh ra, xuất hiện rồi biến mất chỉ trong chớp mắt. Khi những người xung quanh còn chưa kịp phản ứng, Diệp Ngôn Viễn đã bị đánh bay, đâm sầm vào cột đá cách đó mấy trượng, còn Bạch Uyên tay ôm ngực, liên tục lùi lại phía sau mấy bước, máu tươi bắt đầu rịn ra từ kẻ ngón tay.
Im lặng mấy giây, sau đó những người xung quanh hốt hoảng chạy về phía Bạch Uyên, chỉ duy người đứng gần nhất là Bạch Bích là phản ứng chậm nhất. Đến khi định thần hắn mới phát hiện ra mình bất giác lại đi đến chỗ Diệp Ngôn Viễn, nắm chặt lấy tay đối phương trong đống đổ nát, miệng mấp máy những âm tiết mà đến cả chính bản thân hắn cũng không hiểu.
Nửa người Diệp Ngôn Viễn bị chôn trong đống đá vụn, hắn lẻ loi nằm đó, ánh mắt rời rạc. Lát sau, bàn tay bị Bạch Bích nắm khẽ động, hắn từ từ tỉnh lại, nhìn Bạch Bích.
“Ta…” Hắn nói, từng ngụm máu tươi từ trong miệng trào ra, “Ta… xin lỗi…”
Bàn tay Bạch Bích run lên, hắn nhìn chằm chằm người đang nằm trên đất, không rõ cảm xúc đang tuôn trào trong lồng ngực, lúc này là phẫn nộ hay sợ hãi. Mới đây thôi, người đó còn là người bạn tri giao duy nhất của hắn, mới đây thôi, người đó vẫn còn khỏe mạnh cười nói với hắn. Hắn cứ nghĩ những ngày tháng ấy sẽ kéo dài đến vô tận.
Không gì có thể chia cách bọn hắn.
Bọn hắn ở bên nhau đã mười năm.
“Ta… vốn tên là… Việt Hành Ca…” Diệp Ngôn Viễn thều thào ngắt quãng, cùng lúc đó máu trào ra từ miệng hắn, “Ta là hậu nhân… Việt Thị… Ta…”
Bạch Bích hình như nói gì đó.
Nói gì vậy nhỉ? Diệp Ngôn Viễn lắng tai nghe, nhưng chỉ thấy những tiếng tạp âm, chăm chú nhìn cũng chỉ có thể thấy một cái bóng mờ mờ, hắn cố nhếch môi, gắng gượng nở nụ cười, muốn bảo đối phương nói to hơn một chút. Nhưng trong mơ hồ, hắn thấy bóng dáng một người khác đang nhanh chóng tiến lại gần.
Là Bạch Uyên ư? Diệp Ngôn Viễn mơ màng chớp mắt, kế đó hắn gom hết sức lực toàn thân, nghiêm mặt cười nói: “Bạch Uyên thất phu. Chắc ngươi còn nhớ Việt Thị nhất tộc mười năm trước chứ?”
Hắn mở to mắt, khuôn mặt đỏ bừng, hít một hơi rồi ngồi thẳng lưng, nói rành rọt từng lời từng chữ: “Thương – thiên – bất – công! Việt – Thị – vị – vong!”
Sau đó, hắn trút hơi thở cuối cùng.
Khi sắp sửa làm bạn với bóng tối vĩnh hằng, hắn mơ màng quờ quạng tìm kiếm Bạch Bích ở bên cạnh.
Trong lúc xuyên qua với tốc độ nhanh đến mức cơ thể như bị xé rách, Việt Cẩm mở mắt, chỉ thấy cảnh sắc xung quanh mờ mờ thành từng mảng màu sáng tối, chỉ trong vòng mấy, hoặc mười mấy hơi thở, nàng như bị ai đó đẩy một cái, sau một giây bị hẫng, Việt Cẩm loạng choạng đặt chân xuống một vùng rừng núi.
Là Tây Phượng Sơn, cách cánh cửa Tiểu Chư Thiên Giới mở không xa lắm. Việt Cẩm nhanh chóng xác định vị trí mình đang đứng, thậm chí chẳng còn tâm trí để nghĩ đến chuyện mình với đại ca Diệp Ngôn Viễn mới nhận nhau một khắc trước khi rời khỏi Tiểu Chư Thiên Giới. Nàng xòe tay nhìn Không Chuyển Chi Quyết sau ba lần xuyên qua kết giới giờ đã tan thành bột mịn rơi xuống đám cỏ rồi sải bước đi về phía trước, nhưng mới đi được mấy bước nàng liền đứng sững lại.
Trăng âm u lạnh lẽo, hoa cỏ xơ xác, tiêu điều, Bạch Ngọc tay cầm kiếm đứng trước một lùm cỏ um tùm cao đến tận thắt lưng, xa hơn một chút là một rừng cây, miệng nàng cười, ánh mắt vẫn dịu dàng y như lúc trước.
“Việt Cẩm.” Bạch Ngọc lên tiếng, trường thương trong tay đặt nằm ngang, chĩa thẳng về hướng cổ họng Việt Cẩm, “Cô có gì muốn nói không?”
Nàng hỏi, giọng nói và ánh mắt lạnh dần.
“Với ta.”
Trong đêm tối, cả ngọn núi chìm vào tĩnh mịch, hai người cách nhau mấy mét trong thế giằng co chìm trong thinh lặng, sương mù trên núi giăng đầy, che khuất ánh sáng các vì sao, những tiếng kêu cổ quái vang lên trong các ngóc ngách, nhanh chóng vọng khắp đỉnh núi, rồi từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo đến.
Trong bóng đêm, vẫn là Bạch Ngọc phá vỡ im lặng trước, nàng cười phá lên một lúc: “Cô không có điều gì muốn nói phải không? Vậy thì đến lượt ta.”
“Chuyện hôm nay cô đã vạch kế hoạch từ bao giờ?”
Việt Cẩm không đáp.
“Ngay từ đầu cô đã lợi dụng ta đúng không?”
Việt Cẩm vẫn giữ im lặng.
“Ta nói cho cô biết cấm địa nằm ở đâu, nói cho cô thời gian đi săn, nói cho cô tất cả những gì cô muốn biết, lại làm tất cả những gì cô muốn ta làm, cũng như tất cả những gì ta có thể làm được cho cô…”
Một lúc lâu sau, giọng nói khô khốc, mệt mỏi ấy lại tiếp tục: “Còn cô, tin tưởng ta dù chỉ một chút hay chỉ một lời cáo biệt thôi cũng tiếc?…”
Sắc mặt Việt Cẩm đã trắng bệch như tờ giấy. Nàng đứng đó, bị trường thương chĩa vào người, đầu thương hơi rung, linh lực dài mấy thước bắn ra từ đầu thương vạch một vết máu trên mặt nàng. Tay nàng đã đặt lên trường kiếm nhưng cuối cùng, Băng Diệm kiếm bên sườn vẫn nằm im trong vỏ.
Ánh mắt của Bạch Ngọc dịu lại. Im lặng một chốc, nàng lại tiếp tục: “Ta đã kết thân với cô ngay từ lần gặp đầu tiên… Có phải cô từng nghĩ rằng ta giống Bạch Bích, thân cận với cô chỉ để do thám?”
“Không.” Việt Cẩm cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng chỉ là một âm tiết ngắn ngủi.
Quả thực nàng chưa bao giờ nghĩ Bạch Ngọc tiếp cận mình là có mục đích, dù trông có vẻ rất giống.
Bởi vì ngay từ khi hai người mới gặp nhau, nàng ấy đã đối xử với nàng bằng tất cả sự chân thành, khiến nàng không thể nghi ngờ.
“Cô không nghĩ thế.” Bạch Ngọc lẩm bẩm, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Việt Cẩm.
Nàng bỏ trường thương xuống: “Cô không nghĩ thế, nhưng ta là con gái của Bạch Uyên, còn cô là công chúa của Việt Thị. Bởi vậy, dù cho trong lòng cô thấy ta đáng tin nhưng cô cũng sẽ không tin tưởng ta, có đúng không?”
“… Đúng.” Việt Cẩm đáp, không hề trốn tránh.
Bạch Ngọc quay người đi chếch sang bên cạnh hai bước, nhắm mắt lại đứng trước gió: “Cũng không thể trách cô được, thân phận đối lập như thế, chỉ nói thôi cũng đã thấy không thể thân cận được chứ nói gì đến tin tưởng lẫn nhau.”
Việt Cẩm mím môi, không cách nào thốt lên được hai từ “Xin lỗi.”
Bạch Ngọc đợi một lúc rồi khẽ cười: “Cô có biết tại sao ta lại nói chúng ta giống nhau không?… Không biết đúng không? Cô đã bao giờ hỏi?”
“Vậy…” Bạch Ngọc hờ hững nói tiếp, “… Cô biết năng lực đặc thù bẩm sinh của bán yêu đúng không?”
Nghe xong, Việt Cẩm giật mình ngẩng đầu nhìn lên. Đêm tối, sương đêm bủa vây khiến ngay đến ma quỷ cũng cảm thấy bất an.