Ngọn lửa hừng hực cháy trên thạch bích, hân hoan nhảy múa với sắc màu nóng bỏng, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể nào ảnh hưởng đến bốn phía ảm đạm.
Căn phòng đá vẫn âm u như thế.
Việt Cẩm ngồi trên ghế, cách Nhai Xế vốn đang bị xích trên thạch bích không quá xa, ít nhất không xa đến độ không thể ngửi ra được mùi máu tanh trên người hắn. Bị giam giữ hiển nhiên chẳng phải là chuyện vui vẻ gì.
Việt Cẩm đến đã lâu nhưng vẫn chìm trong im lặng, Nhai Xế đương nhiên cũng không nói gì, giữa hai người chỉ còn lại sự im lặng. Sự im lặng tuyệt đối.
Bỗng giá nến cố định trên bàn vang lên một tiếng “tách”, Việt Cẩm đang ngồi ngẩn ra chợt sực tỉnh, theo bản năng định đưa tay lên sờ bụng, nhưng lại nhớ ra là đang ở trước mặt Nhai Xế.
Bàn tay vừa đưa lên từ từ hạ xuống, rốt cuộc Việt Cẩm cũng lên tiếng: “Mới đây Việt Ninh Song… có đến tìm muội.” Không, đây không phải là điều nàng muốn nói.
Nhai Xế ngước lên, thậm chí còn chẳng buồn lên tiếng.
Việt Cẩm nhắm mắt một lúc: “Muội đưa con bé ra ngoài sân rồi. Yến tiệc bên ngoài sắp bắt đầu, huynh biết phải làm thế nào rồi chứ?” Không, không phải những chuyện này…
“Ồ?” Nhai Xế hết sức bình thản.
“Nhai Xế, muội…” Việt Cẩm thoáng ngập ngừng.
Nhai Xế uể oải ngước lên, sợi xích trói quanh người theo động tác, phát ra những tiếng leng keng không ngừng: “Nàng muốn nói gì?”
Hắn hỏi, những vết thương vừa đông máu lại nứt toác ra, dòng máu đỏ tươi chảy xuôi theo quần áo, da thịt vốn loang lổ những vết tích cũ, rỏ xuống mặt đất: “Huynh biết phải làm thế nào rồi chứ? Bọn họ muốn nàng khuyên ta đầu hàng?”
Hắn nói giọng mỉa mai: “Xem ra nàng cũng có ích thật, hết làm sụp đổ yêu tộc lại đến khuyên thủ lĩnh yêu tộc hàng, tất cả đều do một mình nàng làm, tiếc là thù lao thì…” Hắn nhếch mép khiến đôi môi khô khốc lại một lần nữa ướt đẫm máu tươi, “Dường như cũng chẳng bõ bèn gì.”
Chút dũng khí nhỏ nhoi của Việt Cẩm cũng theo đó mà tan biến. Nàng lùi ra sau, không biết là vô tình hay hữu ý, cả người chìm vào trong bóng tối.
Thực ra nàng chẳng có gì để nói cả. Mà dù có nói thì cũng không giải quyết được gì. Chuyện của hai người đã kết thúc từ lâu, kết thúc từ khi tất thảy mọi thứ bắt đầu.
Việt Cẩm không muốn ở lại thêm nữa: “Huynh chắc biết làm thế nào thì tốt nhất cho mình.”
“Việt Cẩm, nàng biết ta đang nói gì mà.”
Trong không gian khép kín giữa bốn bức tường, mặc dù giọng hắn không cao nhưng hờ hững, chán ghét như một cái gai đâm thẳng vào tim Việt Cẩm. Trong bóng tối, nàng nhếch nhác cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng vào Nhai Xế – cũng trong thời khắc này, nàng đã bỏ lỡ mất màu sắc trong đôi mắt Nhai Xế.
Đôi mắt màu đỏ tươi ấy chăm chú nhìn nàng, hàm chứa sự khẩn cầu và hi vọng gần như bức thiết: “Đừng xuất hiện trước mặt ta nữa.”
*
Khi Việt Cẩm trở lại Bích Vân Đài, yến tiệc đã bắt đầu được một lúc lâu. Đứng bên ngoài khung cảnh nhộn nhịp, nhìn biển người mênh mông, âm nhạc đặc sắc, Việt Cẩm bất chợt không muốn đi qua đó, nhưng ý tưởng này chỉ tồn tại được mấy giây rồi nhanh chóng chết yểu như tuyết gặp mặt trời khi Bạch Ngọc đứng trong đám đông, phát hiện ra nàng rồi vẫy tay rối rít.
Việt Cẩm giao vũ khí cho người gác cổng rồi đi về phía Bạch Ngọc. Bạch Ngọc không có vẻ gì e lệ, gò bó của một tiểu thư, còn chưa đợi Việt Cẩm ngồi xuống đã đứng khỏi chỗ của mình, thân thiết chạy lại chỗ Việt Cẩm, đồng thời đem đồ trên bàn mình đẩy sang phía Việt Cẩm, tỉ mỉ giới thiệu:
“Rượu Quỳnh Hoa, được ủ từ hơn mười loại tiên hoa tiên thảo, mặc dù không cay lắm nhưng uống vào quả thực như uống nước suối tiên. Còn có quả Thái Tương, mùi vị không có gì đặc biệt nhưng quý ở chỗ mùi vị thay đổi theo màu sắc. Còn có Bích Vân lạc, đây là món khai vị hấp dẫn nhất của Bích Vân Đài, vừa đẹp mắt vừa ngon miệng… Này, mình ăn xong Bích Vân lạc rồi đi nhé?”
Việt Cẩm nhanh trí, quay sang nhìn Bạch Ngọc, thấy nàng ấy mỉm cười chớp mắt nhìn mình, đôi mắt màu hổ phách lấp lánh ánh triều dương: “Loại yến tiệc này thật vô vị, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là những giọt nước nhỏ nhoi giữa biển khơi rộng lớn, nói thừa không thừa mà nói thiếu cũng chẳng thiếu.”
Việt Cẩm cũng bật cười: “Đúng là vô vị thật, đợi quá nửa yến tiệc rồi mình đi.”
Bạch Ngọc toét miệng cười, ôm Việt Cẩm, bưng bát canh vừa rồi thái nữ dâng lên đặt trước mặt nàng: “Đây là dược thiện, có tác dụng bổ khí hoạt huyết. Cách ăn ở đây hơi lạ, uống một ngụm canh này trước rồi ăn các thức ăn khác mùi vị sẽ càng ngon hơn.”
Việt Cẩm bưng lên định uống thì nghe thấy hai chữ “dược thiện”, nàng ngập ngừng một lúc rồi đặt cái bát về lại chỗ cũ: “Từ nhỏ ta đã không thích uống mấy thứ này.”
Bạch Ngọc tiu nghỉu: “Không có mùi thuốc đâu.”
Việt Cẩm không đụng đũa, Bạch Ngọc cũng không ép, chỉ hơi nghi hoặc nhìn Việt Cẩm rồi đưa tay đo vòng eo của nàng: “Không phải là cô sợ béo đấy chứ?… Thực ra, chúng ta muốn béo cũng đâu có dễ, ta thấy cô chỉ lớn…” Ánh mắt nàng ta mập mờ nhìn lên ngực nàng một hồi lâu.
Việt Cẩm không đáp lời, quay sang chỗ khác thì thấy đám thái nữ vốn đang nhảy múa uyển chuyển đã lùi lại, thay vào đó là một tốp thị vệ mặc kim giáp, còn phía sau đám thị vệ đó… là Nhai Xế.
Ánh mắt Việt Cẩm rụt lại. Bạch Ngọc hoàn toàn không phát hiện ra, ân cần gọt quả Thái Tương cho Việt Cẩm rồi không ngừng khuyên nàng ăn ngay khi vẫn còn tươi.
Việt Cẩm lơ đãng gật đầu, nếm thử Thái Tương.
Lúc bấy giờ, Bạch Ngọc mới mỉm cười, đứng lên, dùng pháp quyết gọi một dòng nước suối đến để rửa tay, đoạn như hờ hững ngước nhìn về phía trước một cái rồi lại cúi xuống tiếp tục trò chuyện với Việt Cẩm.
*
“Chết tiệt!” Ngồi ở ghế chủ vị trên Bích Vân Đài, Bạch Bích bị lườm một cái, tức xanh mặt.
Diệp Ngôn Viễn đang thong thả nhấp nháp ở bên cạnh thở dài một tiếng: “Thôi được rồi, ngươi với Bạch Ngọc lại làm sao nữa vậy?”
“Là nó gây chuyện với ta thì có.” Bạch Bích nghiến răng tức giận đáp, “Ta chẳng làm gì cả!”
“Không có việc gì thì ngươi nhìn cô ấy làm gì?” Diệp Ngôn Viễn hỏi.
“Vậy là cô ấy đang giúp bạn…” Diệp Ngôn Viễn còn chưa nói hết, Bạch Bích đã nhỏ tiếng nói với vẻ không thể tin được: “Ta là ca ca của nó!”
Hắn tức tối, “Ngươi tin không, hôm qua nó dám xông vào cung điện của ta, đập phá hết đồ đạc trong phòng, cảnh cáo ta không được gây phiền toái cho Việt Cẩm, ta còn chưa tính. Mới sáng ra đã lật đật chạy đến bên cô nàng Việt Cẩm kia rồi. Đồ khốn kiếp!”
Đồ khốn kiếp kia không biết là chỉ Bạch Ngọc hay Việt Cẩm nữa. Chỉ thấy Bạch Bích càng nghĩ càng tức, tức đến run người.
“… Chuyện của Bạch Ngọc ngươi cứ từ từ nói với cô ấy, rồi cũng có ngày xong, bây giờ là chuyện khác.” Dao sắc không gọt được chuôi, Diệp Ngôn Viễn nhanh chóng chuyển chủ đề.
Quả nhiên, Bạch Bích đã bình tĩnh lại, hắn nhìn Nhai Xế đang đứng sai đám thị vệ mặc kim giáp, rồi lại nhìn Việt Cẩm ở bên dưới, đoạn hắn cười lạnh: “Có vẻ nàng ta không coi trọng lắm thì phải.”
Diệp Ngôn Viễn cũng nhìn Việt Cẩm một lát: “Chưa chắc.”
Nghe vậy, Bạch Bích nhướn mày: “Ta bỗng phát hiện ra, ngươi đối xử với nàng ta hơi khác đấy.”
Tay Diệp Ngôn Viễn vừa khựng lại thì Bạch Bích đã nói tiếp: “Ngươi chướng mắt với nàng ta hả? Bình thường chẳng mấy khi thấy ngươi đối xử với một nữ tu sĩ như vậy cả.”
Diệp Ngôn Viễn im lặng một lúc buông nhẹ mấy từ: “Quá tàn nhẫn.”
“Ừ.” Bạch Bích khẽ đáp, nhìn xuống đám đông rồi sáp lại gần Diệp Ngôn Viễn, cười khẽ: “Kết quả cuối cùng rồi sẽ có nhanh thôi, phải nói là ta cũng hơi đồng tình với gã Yêu vương kia…”
Diệp Ngôn Viễn không nói gì thêm.
Phía bên kia, trong lúc hai người thì thầm to nhỏ không hết chuyện, không biết từ lúc nào, Bạch Ngọc đã gác cằm lên bả vai Việt Cẩm. Nàng chọc chọc đĩa Bích Vân lạc nhìn như một đám mây trắng trước mặt, hỏi Việt Cẩm: “Còn ăn tiếp được nữa không?”
“…” Việt Cẩm nhìn tay Bạch Ngọc rồi lại nhìn đám mây đã bị đâm chọc không ngừng biến dạng, hỏi khéo: “Nó dùng để chơi à?”
Bạch Ngọc bật cười, ngả ngớn dựa vào người Việt Cẩm, ngáp một cái lại nói: “Đây thứ đầu tiên ta ăn khi lên đây.”
Việt Cẩm quay sang nhìn Bạch Ngọc.
Bạch Ngọc thôi cười, đôi con ngươi vàng nhạt ẩn dưới hàng mi dài không hiểu sao lại có nét lạnh lùng mà hờ hững: “Hồi đó ta nghĩ, nếu ngày nào cũng cho ta ăn thứ này thì bảo ta làm gì ta cũng làm hết…”
Việt Cẩm không lên tiếng.
Bạch Ngọc thở dài, nói với Việt Cẩm mà cũng là nói với chính mình: “Cô nói xem, nếu chúng ta mãi mãi vẫn như hồi còn nhỏ thì tốt biết bao.”
“… Cái thời đó đã xa mất rồi.” Việt Cẩm nói.
Bởi vậy, dù có đẹp đẽ thế nào thì con người ta cũng không thể quay đầu lại được.
Bạch Ngọc cười rồi lắc đầu, hồi sau chìa tay trước mặt Việt Cẩm: “Đi thôi.”
Việt Cẩm không cự tuyệt, nàng nắm lấy bàn tay ấy, cho đến khi… Liên tiếp những tiếng kêu dồn dập, sau đó là những tiếng hét thất thanh hoảng loạn.
Việt Cẩm chấn động, bỏ Bạch Ngọc đứng đó, quay đầu nhìn lên, đập vào mắt nàng là cái bóng đỏ tươi đang từ từ bước đi trong đám thị vệ mặc kim giáp.
Một bước, là có một người ngã xuống.
Một bước, dấy lên mưa máu đầy trời.
Huynh ấy đang làm gì vậy? Huynh ấy muốn đi tìm… Bạch Bích? Trong chốc lát, Việt Cẩm như rơi vào hầm băng.
Đám đông nhốn nháo, lộn xộn, đủ loại âm thanh ồn ào, hỗn tạp.
Nhai Xế dùng tay không xé đôi một người nữa dám đứng chắn trước mặt hắn, đôi mắt khép hờ không biết từ lúc nào đã biến thành một thế giới đỏ tươi, mơ hồ. Không được mang vũ khí đến tiệc ư? Chỗ này đúng là an nhàn quá rồi.
Khuyên hắn đầu hàng ư? Có nằm mơ giữa ban ngày thì cũng mơ cái gì thực tế một chút. Bạch Bích hẳn là ở phía trước rồi. Thiết nghĩ trong tình hình thế này hắn cũng không dám bỏ chạy đâu.
… Việt Cẩm thì sao?
Giữa những suy nghĩ tán loạn trong đầu, Nhai Xế chợt nắm được vấn đề then chốt liền bất giác xoáy sâu vào đó.
Việt Cẩm thì sao? Giờ nàng ấy đang ở đâu? Đã đi rồi hay vẫn còn ở lại? Nếu vẫn ở đây thì nàng ấy sẽ… Nhai Xế thực không dám nghĩ tiếp.
Hắn nhìn người thình lình chạy đến trước mặt, tự lẩm bẩm một mình: “Thì nàng ấy sẽ đứng chắc trước mặt mình.”
*
Phía sau hình như có ai đó đang cố gọi nàng.
Mặc kệ.
Đi về phía trước, mỗi bước chân đều ngổn ngang máu tươi, tay chân đứt gãy.
Mặc kệ.
Không có vũ khí, thậm chí còn chưa chuẩn bị tinh thần để chiến đấu.
Mặc kệ.
Hành động lúc này sẽ khiến người ta nghi ngờ, sẽ bị người khác nắm đằng chuôi, sẽ để lại muôn vàn khó khăn trong tương lai.
Việt Cẩm cắn răng, mặc kệ những lời chỉ trích gay gắt hỗn loạn trong đầu, nàng lảo đảo đuổi theo Nhai Xế rồi không hề phòng bị đưa tay ra bắt lấy cánh tay hắn.
Nhai Xế quay lại nhìn Việt Cẩm.
Chỉ đúng một giây. Tựa như rơi vào một vực thẳm toàn máu và máu, cảm giác sợ hãi và bất lực tột cùng dâng đầy trái tim Việt Cẩm, rồi nhấn chìm nàng. Nàng cứ đứng như trời trồng, mở to hai mắt nhìn Nhai Xế đưa tay lên, năm ngón