Việt Cẩm nói, “Không phải Vân Hàn Cảnh, đúng không?”
“Vân Hàn Cảnh dù sao cũng là nhân loại.” Nhai Xế mỉm cười nói.
Việt Cẩm không nói gì. Khi Nhai Xế bắt đầu mất hết kiên nhẫn, nàng bỗng lội xuống sông, ôm chầm lấy Nhai Xế.
Một cái ôm như dùng hết sức lực và tình cảm của nàng.
Một lần cuối cùng. Giữa dòng nước lặng chảy, Việt Cẩm tự nói với mình.
Đây là lần cuối cùng. Nàng nghĩ bụng, nỗi đau đớn khi nước sống cứa đứt da thịt đều tập trung về trái tim đang đập đờ đẫn, chúng gào thét, cuồn cuộn định phá vỡ chút lí trí cuối cùng của Việt Cẩm.
… Cũng có lẽ nó đã bị phá vỡ từ lâu rồi? Việt Cẩm cố khắc sâu trong tim cảm giác từ đầu ngón tay và cơ thể nơi tiếp xúc với đối phương truyền về. Đó là một cảm giác rất kì diệu, đan xen giữa ngọt ngào và đau đớn, sau đó hòa lẫn thành đắng chát, bốc lên từ dạ dày, trong quá trình co bóp kiên định dâng trào, vượt qua lồng ngực, cổ họng, cuối cùng xộc thẳng lên não.
Nàng cố sức ôm chặt lấy hắn, không để hắn phát hiện ra những giọt lệ trong đáy mắt nàng.
Nhai Xế sững sờ, rồi hắn cảm nhận được sự nóng bỏng và mềm mại bên ngoài y phục và dòng nước bao quanh mình, cả người hắn run lên – bởi sự phẫn nộ và nhiều hơn thế nữa là những cảm xúc phức tạp, ví như buồn khổ và nỗi đau đang dâng đầy trong tim: “Nàng điên rồi à? Sao nàng dám xuống đây?”
“Nhai Xế!” Hoàn toàn trái ngược với cái ôm thật chặt như tập trung hết toàn bộ sức lực của Việt Cẩm, giọng nói bên tai Nhai Xế do bình thản và trầm khàn mà nghe cực kì dịu dàng.
“Tại sao…” Vẻ mặt của Việt Cẩm thế nào hay giọng nói của nàng có nghẹn ngào hay không, Nhai Xế không nghe rõ, hắn chỉ biết trái tim mình từ từ rơi xuống tận đáy vực theo từng âm tiết được thốt ra: “… Cho đến tận lúc này, huynh vẫn cho rằng muội còn có khả năng…”
Việt Cẩm ngừng một chút, nàng vốn nghĩ rằng lúc nói ra câu này bản thân sẽ ngừng thở vì không cách nào chịu đựng nỗi nổi đau, nhưng lại chẳng có bất kì cảm xúc nào thừa thãi: “… Giữ lại đứa bé này ư?”
Nhai Xế đột ngột mở lớn hai mắt, lớn đến nỗi khe mắt nứt toát ra, đầm đìa máu.
“A a a…”
Bên ngoài Quỷ Vương Hà, mấy tên vệ sĩ canh gác đưa mắt nhìn nhau, một tên trong đó nói: “Bên trong hình như có tiếng gì đó thì phải?…”
“Người đi vào lúc nãy có lệnh bài, nếu không có chuyện gì chúng ta cũng đừng nhiều chuyện.” Một người khác nói. Nhưng khi hắn vừa nói xong, bên trong lại vang lên tiếng gào thảm thiết, lần này nghe rất rõ:
“A a a a a a a a!…”
Hai gã vệ sĩ hoảng hốt đưa mắt nhìn nhau, vội chạy vào Quỷ Vương Hà không chút do dự.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Việt tu sĩ, hắn…”
Hai gã vệ sĩ chạy vào tận trong cùng rồi đồng loạt sững sốt, chỉ thấy bên bờ Quỷ Vương Hà, cả người Việt Cẩm ướt đẫm, tay vẫn cầm kiếm, từng dòng nước đen thui chảy dọc theo thân kiếm, che đi màu sắc tươi sáng vốn có của nó.
Còn Yêu vương bị xích trong nước đang run lẩy bẩy, nước sông cuồn cuộn, yêu phong mặc sức tung hoành, chỉ có thể nhìn thấy một cánh tay của hắn đã bị chặt đứt, đang trôi dập dềnh trong nước.
Một gã vệ sĩ có phần bực bội: “Việt tu sĩ, chúng ta để cô vào không phải để cô dùng tư hình!”
Việt Cẩm nở nụ cười hờ hững: “Tư hình? Ta đã làm gì chứ?” Nói rồi cũng không đợi hai người kia lên tiếng, nàng quay người đi thẳng ra ngoài, “Đã vào trong Quỷ Vương Hà, các ngươi còn kì vọng sau này có người chú ý đến hắn ư?”
Lúc đi qua hai gã vệ sĩ, nàng dừng lại một chút, ánh mắt đảo qua hai gã: “Ta khuyên một câu, hai vị tốt nhất đừng có nhiều chuyện, tránh sau này tự rước họa vào thân.”
Hai gã vệ sĩ tức thì tím mặt.
“… Thật thế à?” Trong điện Tri Hành, Bạch Bích không thèm để ý đến hình tượng, cuộn người trên trường kỉ, cầm một chùm nho ăn, vẻ mặt trầm ngâm ra điều suy ngẫm.
Đây là nguyên văn lời bẩm báo của vệ sĩ canh gác Quỷ Vương Hà.” Diệp Ngôn Viễn không ngẩng đầu lên, vẫn chăm chú xem sổ sách, lâu lâu lại dùng bút son viết mấy chữ, dường như đang phê duyệt gì đó.
Bạch Bích nhún vai, phất tay một cái đẩy chén trà Bích La thị nữ vừa rót cho mình bay đến bàn mà không để sánh một giọt nào ra ngoài: “Nghe giọng điệu của ngươi thì hình như còn thấy có gì đó chưa khớp lắm thì phải? Cho dù nhìn Việt Cẩm có vẻ chẳng có quan hệ gì với Nhai Xế cả?”
“Ngay từ đầu, người nghĩ hai người họ có quan hệ là ngươi.” Diệp Ngôn Viễn nhắc nhở.
Bạch Bích giả vờ ho một tiếng: “Ta nghĩ, có thể ta đã nghĩ nhầm rồi!”
Diệp Ngôn Viễn im lặng nhìn Bạch Bích một lúc rồi nói tiếp chuyện ban nãy: “Ngày mai ngươi và ta sẽ cùng Giới chủ ra ngoài.”
“Sau đó thì sao?” Bạch Bích cau mày vẻ chán ghét.
“Vốn dĩ nàng ta cũng cùng đi, nhưng trùng hợp thay, đến Quỷ Vương Hà về liền lăn đùng ra ốm không dậy nổi, không đi được.” Diệp Ngôn Viễn nói.
“Cho nên ngươi vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng nàng ta?” Lần này, Bạch Bích cho rằng Diệp Ngôn Viễn quá mức rạch ròi, hắn hái một quả nho bỏ vào miệng: “Danh sách những người tham nàng ta không biết, huống hồ chuyện này… nói đúng ra cũng là một hình thức tin sủng tôn quý.”
Nói xong, hắn ngẫm nghĩ một lúc lại cười: “Thực ra, nếu nàng ta bị ốm thì chúng ta cũng không thể cứ ép đi được, nhưng có thể khiến nàng ta không dậy nổi khỏi giường mà.”
Diệp Ngôn Viễn dùng đôi mắt màu tím than nhìn Bạch Bích một hồi lâu.
Bạch Bích nổi da gà: “Sao thế?”
“Không sao cả.” Diệp Ngôn Viễn dừng một lúc rồi lại nói, “Cảm thấy ngươi thông minh hơn rồi!”
Bạch Bích dương dương tự đắc: “Lúc nào ta chẳng thông minh… đợi chút, ý ngươi là trước đây ta rất ngu ngốc?”
“Ta chẳng nói gì cả.”
Bạch Bích nổi giận: “Không nói gì cả? Thế thì ngươi đừng có cười vui vẻ như thế nữa!”
“… Đây cũng là một cách, nhưng tốt nhất không nên làm.”
Diệp Ngôn Viễn quay lại chủ đề lúc nãy.
“Sợ đắc tội với người ta à?” Bạch Bích cũng không xoáy vào vấn đề này, chỉ hỏi cho có mà thôi.
Diệp Ngôn Viễn không đáp mà thay vào đó là im lặng mặc nhận.
Bạch Bích nhếch mép cười, trong giọng điệu toát ra vẻ hờ hững từ trong cốt tủy: “Lúc đầu có thể ta sai, nhưng đắc tội thì cũng đã đắc tội rồi, vậy thì có đắc tội thêm nữa cũng đã làm sao?”
“Bạch Ngọc thì sao?” Diệp Ngôn Viễn hỏi.
Sắc mặt Bạch Bích ảm đạm hẳn, hắn vứt chùm nho lên bàn, bưng chén trà định uống cho hạ hỏa nhưng lại vơ phải chén không, mới nhớ ra trà mình đã chuyển cho Diệp Ngôn Viễn mất rồi, nhất thời sắc mặt âm u trông cực kì đáng sợ.
Quen biết đã nhiều năm, chỉ cần một ánh mắt cũng hiểu được đối phương đang nghĩ gì. Diệp Ngôn Viễn đứng dậy, đem chén trà lúc nãy trả về cho Bạch Bích.
Bạch Bích nhận lấy, hậm hực nói một tiếng cảm ơn rồi tiếp tục chủ đề ban nãy: “Ta không cần biết nó thế nào.” Nói xong bèn đứng lên, “Đi thôi.”
Diệp Ngôn Viễn không nói gì thêm, đi theo Bạch Bích.
Thời tiết ấm áp.
Từ trong điện Tri Hành đi ra, suốt dọc đường phải tránh không biết bao ánh mắt quyến luyến của các thái nữ, Bạch Bích cùng Diệp Ngôn Viễn đi mãi, cho đến khi nghe thấy tiếng gió vi vu trong rừng trúc, sắc mặt hắn mới dịu lại, cau có oán giận: “Rỗi hơi, ở xa thế này không biết.”
“Những tu sĩ mới đến đều ở vùng này.” Diệp Ngôn Viễn nói.
Bạch Bích cũng không phải không biết chuyện này, hắn khẽ hừ một tiếng rồi nói: “Chắc chắn Bạch Ngọc cũng đang ở đó.”
Lần này, Diệp Ngôn Viễn không nói gì, chỉ lùi ra sau mấy bước nhìn Bạch Bích tiến lên gõ cửa.
Chỉ một lát sau, cửa mở, người đi ra quả nhiên là Bạch Ngọc.
Thấy người đứng ngoài là Bạch Bích và Diệp Ngôn Viễn, Bạch Ngọc thậm chí không có ý để hai người vào, nàng đi ra ngoài, tiện tay khép cửa lại rồi hỏi: “Có chuyện gì?”
“Có chuyện gì? Không có chuyện thì không được đến tìm nàng ta à? Việt Cẩm là gì của muội hả, Bạch Ngọc?”
Bạch Ngọc lạnh mặt, không thèm nhìn Bạch Bích mà nhìn sang Diệp Ngôn Viễn.
Diệp Ngôn Viễn nói qua: “Danh sách những người đi cùng đã định rồi nhưng nàng ấy lại không đi được vì đột nhiên bị ốm, chúng ta phải đến tận mắt chứng kiến.”
Bạch Ngọc cười lạnh: “Ngươi không tin ta?”
Diệp Ngôn Viễn cau mày không đáp.
Bạch Bích nghiến răng, hiển nhiên đang kiềm chế cơn giận của mình: “Đây là quyết định. Muội còn muốn bênh vực nàng ta đến khi nào nữa hả? Sớm không ốm, muộn không ốm, lại nhằm đúng mấy ngày mẫn cảm thế này…”
Nàng nhìn người đang đứng trước mặt mình, trong con ngươi nhạt màu không còn nét dịu dàng như trước mà ngược lại, chỉ còn một vùng tịch liêu, trống rỗng: “Từ ngày Việt Cẩm đến đây, Thiếu giới chủ luôn nhằm vào cô ấy, không biết là có chứng cớ hay nguyên do nào, hay chỉ xuất phát từ sở thích của cá nhân?”
Cơ mặt Bạch Bích giật giật liên hồi, lúc sau, hắn lạnh lùng nói: “Vậy muội chạy đến đây gây chuyện là vì ta nhằm vào nàng ta hay chỉ vì nàng ta?”
Bạch Ngọc nhìn Bạch Bích.
Trong khoảnh khắc, Bạch Bích rất khó miêu tả ánh mắt mà mình đang thấy. Ánh mắt đó đan xen giữa chán ghét và lạnh nhạt, càng nhiều hơn là mất kiên nhẫn. Sau đó, hắn thấy nàng nói: “Nàng ấy là bạn của muội.”
Bạch Bích đứng một lúc rồi nói với Diệp Ngôn Viễn: “Còn đứng đó làm gì? Không phải ngươi muốn vào trong tận mắt kiểm chứng sao?”
“Huynh…”
“Bây giờ tốt nhất là muội đừng nói gì cả.” Sắc mặt Bạch Bích trở nên âm trầm, “Bằng không thì lo lắng một chút cho người bạn nhỏ của muội đi…”
Hắn nhìn ánh mắt lóe lên sự căm thù trong tích tắc của Diệp Ngôn Viễn Bạch Ngọc, ung dung cười, “Ta không được lòng giới chủ, bởi ông ấy đã thử rất nhiều cách hòng điều khiển ta nhưng không được như ý, nhưng chỉ cần ta nhân nhượng không ngang ngạnh nữa…” Hắn dừng một lát, ghé sát bên tai Bạch Ngọc khẽ nói: “Cô bạn tốt của muội không quan trọng như trong tưởng tượng của muội đâu, Bạch Ngọc ạ.”
Mặt Bạch Ngọc tái xanh, quay trở lại phòng.
Bạch Bích cau mặt, đang định bước vào thì bắt gặp ánh mắt không tán đồng pha chút lo lắng của Diệp Ngôn Viễn. Hắn dừng bước, mỉm cười tỏ ý không sao rồi bình tâm lại, sau đó mới cùng Diệp Ngôn Viễn đi vào.
Đây là một căn phòng đơn sơ, thậm chí khá nhỏ hẹp, trong ngoài được ngăn bằng một bức bình phong, tất thảy đồ dùng mặc dù tinh xảo nhưng rất thường gặp, đều là những thứ được phát cho tất cả những tu sĩ mới đến.
Diệp Ngôn Viễn thoáng cau mày nhưng không nói gì, chỉ đi cùng Bạch Bích vòng ra phía sau bức bình phong, nhìn Việt Cẩm đang nằm trên giường.
“Nàng ấy vẫn ngủ mê man.” Bạch Ngọc đứng bên giường, giọng nói có phần gượng gạo.
Bạch Bích cương quyết: “Không cần phải vội, đợi lát nữa Ngôn Viễn sẽ nói cho chúng ta biết rốt cuộc là thế nào.”
Bạch Ngọc châm chọc: “Hắn là thầy thuốc chắc?”
Bạch Bích hồi chiêu: “Y thuật của hắn còn cao hơn Thanh Hư đạo nhân núp trong Ngọc Bình Sơn nhiều.”
Bạch Ngọc sững sốt, nói với Diệp Ngôn Viễn đang đứng bên giường: “Xin lỗi, ta không biết.”
Trong một khắc, Bạch Bích theo phản xạ nói: “Chuyện của ta muội biết cái gì”, nhưng lí trí mách bảo hắn rằng chỉ có đứa bé ba tuổi không đòi được kẹo mới cư xử như thế, nên hắn đành im lặng, đứng sang một bên, sắc mặt càng u á