Vân Hàn Cảnh cau mày, không hiểu Việt Cẩm nhắc lại câu này có ý gì. May là ngay sau đó Việt Cẩm đã tiếp tục. Nàng chủ động bước ra ngoài ánh sáng, mỉm cười nhìn Vân Hàn Cảnh.
Trong ánh lửa bập bùng, khuôn mặt hốc hác lấm đầy bùn đất không hề đẹp, nhưng nụ cười rạng rỡ nơi khóe môi, đáy mắt lại khiến Vân Hàn Cảnh trong thoáng chốc như chạm vào cô bé thích cười, ưa náo nhiệt, quậy phá nhưng cực kì tốt bụng của hơn mười năm về trước.
Nhưng tất cả chỉ là dường như mà thôi.
Ngay sau đó, nụ cười méo mó của Việt Cẩm đã khiến cho những ảo ảnh không đúng lúc đó vỡ tan: “Muội biểu hiện như phải chịu đả kích?… Đại sư huynh, Vân Hàn Cảnh, huynh nói muội luôn không liên lạc với huynh, giả vờ như không quen biết vậy, đã bao giờ huynh tìm hiểu xem thời gian đó rốt cuộc bọn muội đã gặp phải những chuyện gì chưa?”
Giọng của Vân Hàn Cảnh cao hơn, hỏi mà gần như là khẳng định: “Muội và mọi người bị quân sĩ vây giết ở Hoang Sơn, cuối cùng chỉ còn lại mình muội không phải sao?”
“Đó là giả.” Việt Cẩm lạnh lùng đáp.
Trên khuôn mặt Vân Hàn Cảnh cuối cùng cũng xuất hiện nét sững sốt.
“Đó là thế thân. Bọn muội xuất phát từ Đô Thành, tổng cộng có bảy người, muội, năm huynh trưởng của muội và một gã tùy tùng… Nhưng đến ngày thứ ba thì gã tùy tùng nhân loại đó cuỗm tất cả mọi thứ rồi trốn mất.”
Vân Hàn Cảnh nhíu mày, trong lòng bỗng có dự cảm chẳng lành.
“Đó mới chỉ là bắt đầu. Cải trang chạy trốn được nửa tháng thì ngũ ca vốn sức khỏe yếu ngã bệnh, bắt đầu sốt cao… Đó là một căn bệnh thông thường, chỉ cần uống thuốc là khỏi. Bọn muội cầu xin tất cả những nhân loại gặp được suốt dọc đường, quỳ xin tất cả những người có thể quỳ… thời loạn, người còn không bằng súc vật, đúng không? Tam ca và tứ ca là huynh đệ song sinh, hai huynh ấy không nhẫn tâm nhìn ngũ ca như vậy, bèn bàn nhau đi trộm ít đồ ăn và thuốc, nhưng không may bị phát hiện. Cũng vì không nỡ làm hại con người mà cuối cùng đã bị trói lại, ném xuống sông chết đuối. Ba ngày sau, bọn muội mới vớt được thi thể của hai huynh ấy, ngũ ca nghe tin cũng không cầm cự được nữa. Muội cùng đại ca và nhị ca tiếp tục lên đường…”
Việt Cẩm trầm ngâm một lúc: “Những chuyện tiếp sau đó, huynh sẽ không muốn biết đâu.” Nói xong, nàng không cho Vân Hàn Cảnh cơ hội chọn lựa, giọng đã khàn đặc, tiếp tục: “Suốt dọc đường, bọn muội bữa no bữa đói, nhị ca và đại ca vì bất đồng quan điểm đã cãi nhau một trận to. Bọn muội đi An Hóa theo lời căn dặn của Phụ vương, lúc đó nhị ca đã cho rằng nhân loại không đáng tin, bọn muội đi đến đó chỉ là tự đâm đầu vào lưới… Huynh ấy, đã đúng.” Khi nói đến mấy chữ cuối, giọng Việt Cẩm bỗng nghẹn ngào.
“Muội và đại ca đến An Hóa, do cẩn thận, bọn muội chọn cách âm thầm liên lạc, nhưng cuối cùng, chào đón bọn muội lại là một đội quân sĩ, chúng tuân lệnh đến giết bọn muội diệt khẩu. Ca ca muội vốn có cơ hội trốn thoát, nhưng chúng bắt muội, áp giải đến cổng thành…”
Vân Hàn Cảnh mơ hồ một chốc nhưng nhanh chóng hiểu ra điều Việt Cẩm chưa nói hết, hắn mở to mắt không dám tin
Việt Cẩm nhếch môi cười nhưng trong nụ cười hoàn toàn không có cảm xúc: “Ca ca muội không chịu nổi khi muội bị chúng chà đạp nên cuối cùng vẫn quay trở lại, xuất hiện trước mặt chúng…”
“Diệp Ngôn Viễn là nhị ca của muội?” Vân Hàn Cảnh ngắt lời Việt Cẩm.
“… Không, huynh ấy là đại ca của muội, nhị ca và đại ca cũng là huynh đệ song sinh.” Việt Cẩm không nói tiếp nữa bởi đó là những kí ức mà ngay đến bản thân nàng không muốn nhắc lại.
Sau khi tranh cãi với đại ca, dù tức giận bỏ đi, nhưng nhị ca vẫn không bỏ được huynh muội ruột thịt của mình, cuối cùng lẳng lặng theo sau. Khi thấy binh sĩ xuất hiện, đại ca biết rằng An Hóa thành chủ quả thực không đáng tin đúng như lời nhị ca nói, bởi vậy vì chút cơ mau sống sót, hai người chia nhau ra chạy trốn. Nhưng Việt Cẩm không may bị bắt. Bị đám binh sĩ kia giải đến cổng thành, lột sạch y phục, treo trên cột cho mọi người nhìn…
Nàng sẽ không bao giờ quên cảnh tượng ấy.
Tuyết rơi kèm theo mưa đá, sợ hãi và căm hận đến cùng cực chỉ còn lại nỗi tê dại và oán hận. Nhưng nàng có thể oán hận ai đây? Oán hận những nhân loại từng nương nhờ dưới sự thống trị của Phụ vương nàng, giờ lại phản bội hay sao? Hay oán hận mình vô năng? Hoặc oán hận huynh trưởng bỏ mình đi trong lúc thế này? Nàng không sợ chết. Nhưng sống không bằng chết thế này…
Việt Cẩm nhớ lúc đó mình đã nhìn thấy rất nhiều người, rất nhiều gương mặt, kinh ngạc có, ghét bỏ có, tò mò có, hưng phấn có…
Nàng vẫn nhớ, cuối cùng nhị ca của nàng chạy ra, dù biết rằng vô ích.
Nàng càng nhớ rõ hơn rằng, cuối cùng đại ca của nàng không xuất hiện, bởi biết rằng vô ích.
“… Hàn Cảnh…” Việt Cẩm nói, trong một khoảnh khắc, Vân Hàn Cảnh ngỡ như người trước mặt đã gọi hắn là Hàn Cảnh như hồi còn bé, nhưng rồi hắn phát hiện, thì ra đối phương chỉ nói chữ Vân khẽ hơn mà thôi.
Nàng nhìn hắn, đôi mắt như bảo thạch lóe sáng, chỉ tiếc đó không phải là thứ ánh sáng rực rỡ, chói lóa: “Muội có một nửa huyết thống nhân loại, nhưng huynh bảo muội phải yêu quý họ như thế nào đây?”
Vân Hàn Cảnh nói không nên lời. Tất cả ngôn ngữ trong giờ phút này đều vô nghĩa, thứ duy nhất hắn có thể làm là đưa tay về bóng dáng trước mặt mình, người từ lâu đã chẳng còn khom lưng vì bất kì nỗi giày vò hay khổ đau nào nữa.
Dù đã muộn mất mười năm.
Một cơn gió lạ từ Đông Bắc ập đến thổi tắt ngọn lửa đang hừng hực cháy, đồng thời bốc lên không trung, che đi ánh trăng đang rọi xuống mặt đất.
Mất đi nguồn sáng, rừng cây bỗng chốc chìm vào bóng đêm. Trong khoảnh khắc ấy, chỉ nghe một tiếng leng keng ngắn ngủi, hai người đang đứng đối diện đều lùi lại sau mấy bước. Việt Cẩm quỳ trên đất, nắm chặt Băng Diệm kiếm trong tay, khuôn mặt nhợt nhạt không còn giọt máu. Vân Hàn Cảnh vẫn đang đứng ở đó, chỉ có tay trái lủng lẳng treo bên hông, máu tươi chạy dọc theo tay áo, rỏ xuống đất từ các đầu ngón tay.
Mùi máu tanh bắt đầu dậy lên.
Chẳng bao lâu sau, một con sư tử đực từ phía đằng xa lặng lẽ mò tới, khẽ gầm gừ, nhưng khi tiếng gầm gừ ấy vừa thoát ra khỏi cổ họng thì đã bị một thanh kiếm màu đen xuyên qua gáy, ghim trên mặt đất.
Vân Hàn Cảnh nhìn Việt Cẩm vẫn đang quỳ trên đất, đôi mắt vừa điểm thêm chút ấm áp lại trở về với sự lạnh lẽo, băng giá: “Muội chuẩn bị giết ta thật ư?”
Trong rừng chỉ vang lên tiếng thở hắt khe khẽ của Việt Cẩm thay cho câu trả lời.
Vân Hàn Cảnh giơ tay lên, thanh phi kiếm giết chết con sư tử lúc nãy trở lại trong lòng bàn tay: “Ta chưa bao giờ nghĩ rằng muội sẽ ra tay với ta…”
Mũi kiếm đem bóng sáng loáng chĩa vào Việt Cẩm: “Việt Cẩm Tâm.”
Cảm giác sinh mệnh bị đe dọa làm Việt Cẩm bối rối chốc lát, quả thực không nên như thế, những ngày qua nếu lần nào nàng cũng thế thì thi thể giờ cũng thối rữa rồi. Nhưng tâm trạng này vẫn xuất hiện một cách vô thức, nàng chạy trốn đã bao ngày, giờ khắc này bỗng thấy mệt mỏi, không muốn tiếp tục hao tâm tổn trí thêm nữa.
Hoặc theo bản năng nàng vẫn cảm thấy Vân Hàn Cảnh sẽ không giết mình? Việt Cẩm bật cười vì ý nghĩ này.
Đúng vậy, Vân Hàn Cảnh và Nhai Xế đều là những người bạn tốt của nàng khi còn nhỏ, đều là người mà phụ mẫu nàng tín nhiệm, thậm chí nàng còn gọi họ là ca ca. Nhưng gã An Hóa thành chủ kia cũng là người mà Phụ vương nàng tín nhiệm, nàng cũng từng gọi hắn là thúc thúc.
Chắc có lẽ do nàng đã quá mệt mỏi rồi! Việt Cẩm giải thích cho suy nghĩ đó của mình. Không phải nàng chưa từng nghĩ sẽ chế phục Vân Hàn Cảnh, thậm chí đến cả những hồi ức mà trong mơ nàng cũng không muốn nhớ cũng đã nói hết cho hắn nghe, chỉ để đổi lấy một khoảnh khắc dao động của trái tim vững như bàn thạch. Nàng quả thực đã thành công, dù kết quả không được tốt cho lắm.
Nhưng nàng thực sự đã làm hết những gì mình có thể. Ánh mắt của Việt Cẩm chuyển đến thanh trường kiếm trước mặt. Lúc này, nàng cảm giác rõ rệt sự mệt mỏi dăng đầy trong tim.
Thực ra, Vân Hàn Cảnh nói không sai. Dù nàng không thích nhân loại, nhưng chính nhân loại đã nuôi dưỡng nàng trưởng thành, nàng nhất mực dốc sức vì yêu tộc, nhưng yêu tộc đã làm gì cho nàng?
Những điều này đương nhiên không phải là lí do nàng chỉ trích, nhưng chẳng lẽ lại trở thành lí do để nàng phải cảm kích? Động lực thúc đẩy nàng tiếp tục tiến về phía trước chỉ có thù hận và trách nhiệm. Việt Cẩm chìm đắm trong mớ cảm xúc xa lạ.
Nàng im lặng, cuối cùng quyết định từ bỏ, nhắm mắt lại, khẽ cười: “Muội cũng chưa bao giờ nghĩ vậy.”
“Hàn Cảnh ca ca.”
Trời đông vừa hé sáng, sau khi ngồi ủ rũ suốt một đêm, Vân Hàn Cảnh chống kiếm đứng dậy. Hơi nước đọng lại thành những giọt sương sớm, rơi trên tóc, trên vạt áo hắn, làm ướt một mảng lớn.
Truy binh đã đến rồi, thậm chí chẳng thèm ẩn giấu luồng linh áp khổng lồ mà tạp nham… Đương nhiên, cũng chẳng cần phải ẩn giấu, dù sao địch nhân cũng chỉ có một người, chẳng phải sao?
Vân Hàn Cảnh hiếm khi để mặc cho bản thân đắm chìm trong những cảm khái hỗn tạp.
Không cần phải quá hà khắc. Mấy khi hắn nghĩ một cách khoan dung? Hẳn đây là lần cuối cùng rồi!
Vầng mặt trời kiêu hãnh nhô lên khỏi đường ranh giới giữa trời và biển, vượt qua ngọn cây, lơ lửng giữa không trung, những đám mây đen ngả thành màu xanh xám, thấp thoáng mấy đám màu đỏ cam, tất thảy là quang cảnh vạn vật sống lại trước lúc bình minh.
Trong sơn lâm thấp thoáng bóng các tu sĩ, bọn họ đang gọi nhau, cũng đang nói chuyện. Vân Hàn Cảnh không thèm tốn sức phân biệt. Hắn khẽ lắc đầu, từng ngón tay khẽ đặt lên trường kiếm. Sao lại đi đến nông nỗi này?
Còn nhớ năm đó, hắn được Chấp Kiếm trưởng lão của Thiên Kiếm môn tiến cử đến gặp Việt Đế bái sư, người hắn chú ý đầu tiên không phải là đấng chí tôn ngồi trên long ỷ nhưng trông hòa nhã, mà là đứa bé đang mở to đôi mắt đen láy trông như một bông tuyết cầu ngồi trong lòng Việt Đế.
Việt Cẩm Tâm.
Cô bé trong trí nhớ của hắn thích cười, thích náo nhiệt, hơi tùy ý nhưng không ngang ngược, có lúc sẽ quấn lấy bắt hắn kể chuyện ngoài cung, có lúc sẽ chống cằm lẳng lặng nhìn hắn đọc sách, tập nghệ… Sao lại ra nông nỗi này chứ?
Hắn biết Việt Đế từng có ý định hứa gả Cẩm Tâm cho hắn. Hắn không vui mừng, không kích động nhưng cũng không thấy chán ghét, chuyện này coi như đã được ấn định bằng miệng. “Li” cũng được Việt Đế tự tayrao cho hắn vào lúc đó.
Sau đó thì sao?
Sau đó Việt Thị diệt vong, hắn đến chậm một bước, lúc đến, nơi đó chỉ còn thấy một đống đổ nát, vắng lặng không một bóng người. Suốt nửa năm trời hắn ngự kiếm bay về phía Nam, tìm kiếm mấy phen nhưng không có kết quả, mãi đến khi Thiên Kiếm môn sư trưởng truyền báo tin rằng ông đã tìm được người.
Hắn vội vàng trở lại Thiên Kiếm, thì thấy một cô bé với diện mạo xa lạ. Hắn tiến lên, gọi nàng là Cẩm Tâm.
Nàng chỉ ôm quyền cúi đầu:
“Tham kiến đại sư huynh. Sư muội Việt Cẩm.”
Sư muội Việt Cẩm.
Âm thanh phía trước càng nhộn nhạo hơn. Vân Hàn Cảnh khép hờ mắt, đảo ngược chuôi kiếm, điều động pháp lực.
Mặt đất bỗng rung lên, trong tiếng ầm ầm rung chuyển, một vết nứt sâu hàng vạn trượng chạy từ sống núi xu