p kiếp không còn hồn phách. Nhưng không nỡ thì có làm được gì?
Chẳng phải nàng cũng từng trơ mắt nhìn huynh trưởng của mình chết? Hay không thể làm cách nào ngoài cách phải ra tay với Ngô Tử Hề – sư đệ từng giúp đỡ nàng khi còn trong ngục sám hối. Hoặc giả ngay chính việc nàng bắt Nhai Xế giao cho Tiểu Chư Thiên Giới. Và rồi nàng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn con mình… Tất cả đều là những việc nàng đều không nỡ.
Mặc dù nàng biết không phải là không thể thay đổi.
Nhưng có những thứ đáng kể nàng trả giá hơn là tình yêu, tính mạng, lương tri, thậm chí là linh hồn. Đó là trách nhiệm mà nàng phải gánh trên vai từ lúc mới lọt lòng và trách nhiệm từ một nửa huyết thống yêu tộc đang chảy trong cơ thể nàng.
Nếu như số mệnh đã định nhân – yêu không thể dung hòa, vậy thì hãy để cho hai thế giới hoàn toàn tách biệt.
Nếu như Thần Châu không có chỗ cho yêu tộc, vậy thì phải tìm một nơi cách biệt nhân thế.
“Bạch Ngọc này, nếu nhân gian không còn phân tranh nữa…”
“Đất trời sáng sủa? Đó sẽ là thánh địa đào nguyên, chỉ là trên đời này không có nơi nào không xảy ra phân tranh cả.” Bạch Ngọc cười đáp.
“Chỗ nào cũng có phân tranh, chỉ cần không ở thế không đội trời chung như nhân – yêu lúc này là được.” Việt Cẩm nói khẽ.
Bạch Ngọc im lặng một lát rồi hỏi Việt Cẩm: “Cô nghĩ có khả năng đó không? Bởi lẽ tranh chấp giữa nhân và yêu đã kéo dài hàng trăm năm nay rồi!”
“Kiểu gì cũng có cách.” Việt Cẩm đáp.
Đúng vậy, kiểu gì cũng có cách.
Bí mật bất truyền của yêu tộc.
Thập Vạn Đại Sơn – Yêu thụ chi tâm.
Hai người chia tay trước phòng Việt Cẩm. Chỉ là sau khi chia tay, Việt Cẩm không quay về phòng nghỉ ngơi mà một lần nữa quay lại Tru Tiên Đài.
Vân Hàn Cảnh đã đứng đợi ở đó từ lâu.
Bên ngoài Tru Tiên Đài tối om như mực, những tia chớp như những con rắn bạc, không ngừng uốn lượn giữa tầng không, cùng với cuồng phong màu tím tạo thành thế cục cát cứ phân chia giữa hư vô, mặc sức gào thét.
Chỗ Vân Hàn Cảnh đứng gần kết giới, những trận cuồng phong màu tím, những tia chớp bạc ngoằn nghèo không ngừng nhảy nhót. Tuy nhiên, từ đầu đến cuối, ánh mắt, vẻ mặt của Vân Hàn Cảnh không hề dao động, vẫn mang vẻ ung dung, hờ hững. Như thể hết thảy chẳng có thứ gì chạm được vào người hắn.
“Đại sư huynh.”
Vân Hàn Cảnh nhìn Việt Cẩm, trong đôi mắt xanh ngọc vẫn vô cảm đúng như Việt Cẩm nghĩ… hoặc giả đối với hắn vô cảm cũng chính là một loại cảm tính?
Việt Cẩm đang nghĩ thì nghe tiếng Vân Hàn Cảnh vang lên trên Tru Tiên Đài: “… Muội biết mình đang làm gì không?”
Việt Cẩm im lặng một lát rồi nói: “Đại sư huynh muốn nói điều gì? Điều này có liên quan đến Việt Ninh Song à?”
Ánh mắt Vân Hàn Cảnh trở nên đặc biệt sắc bén, đâm thẳng vào tim người đối diện: “Muội biết ta đang nói đến cái gì.”
Việt Cẩm bật cười: “Thôi được rồi, muội không định cứu Việt Ninh Song – thế thì đã làm sao? Con bé muốn xông vào Tiểu Chư Thiên Giới thì phải tự ý thức được hậu quả. Phải nhận kết cục thế này chỉ có thể nói một câu là do thời vận không tốt. Đại sư huynh muốn muội phải làm sao? Cướp pháp trường? Hay là đi cầu xin Giới chủ?… Cầu xin Bạch Bích?”
“Đây là những lời muội muốn nói?” Vân Hàn Cảnh lạnh lùng hỏi.
“Đại sư huynh còn trông mong điều gì?”
“Muội có biết con bé rời khỏi Tru Tiên Đài cũng đồng nghĩa với việc hồn phi phách tán, Sâm La vạn giới, từ nay về sau không bao giờ gặp lại nữa không?” Vân Hàn Cảnh từ tốn hỏi.
“Cho nên đây cũng là lỗi của muội?” Việt Cẩm hỏi ngược lại, mắt nhìn ra ngoài Tru Tiên Đài, giọng mỉa mai: “Đại sư huynh, mặc dù tư chất của muội quả thực không được tốt cho lắm, nhưng những thường thức trong giới tu đạo thế này không cần sư huynh phải nhắc nhở…”
“Bốp!” Những lời kế tiếp đã bị cái tát không chút nương tay của Vân Hàn Cảnh đánh rớt.
Sự thất vọng và chán ghét hiện rõ trong đáy mắt Vân Hàn Cảnh, hắn nghiêm mặt, rồi vung tay bỏ đi, chỉ nghe một câu khẽ theo gió truyền lại: “Dốt nát vô tri!”
Việt Cẩm đứng thẳng lưng nhìn bóng áo xanh mất hút phía trời xa. Lát sau, nàng buông tay đang áp trên mặt xuống, quay người hướng về từng đợt gió mạnh đang rít gào cùng với sấm sét bên ngoài Tru Tiên Đài, tự lẩm bẩm một mình: “Thâm nhập vào Tiểu Chư Thiên Giới thêm lần nữa, lại còn bị phát hiện…”
Đây là lỗi của mình ư?
Phải, là lỗi của mình.
“Người chết, hồn phi phách tán, kể từ nay không bao giờ gặp lại?”
Đây cũng là lỗi của mình ư?
Phải, là lỗi của mình.
Việt Cẩm bỗng cười, nàng dựa vào lan can, ngồi xếp bằng trên đất, ngửa mặt nhìn trời, chỉ thấy bầu trời rộng lớn bị kết giới trên Tru Tiên Đài chia làm hai nửa, một nửa khoáng đãng, trong xanh không một gợn mây, nửa còn lại âm u, sấm chớp đầy trời. Quang và ám phân biệt rõ ràng.
Việt Cẩm từ từ nhắm mắt. Người chết, hồn phi phách tán, từ nay không bao giờ còn gặp lại nữa.
Sớm muộn kết cục này nàng cũng sẽ phải gánh chịu. Đến lúc đó liệu còn ai nhớ đến nàng? Liệu có ai đi tìm nàng? Liệu có ai đau lòng, tiếc thương cho nàng, liệu có ai đau buồn, bất bình vì nàng?
Trong cõi Thần Châu bao la hàng vạn dặm, liệu ngọn núi nào có thể táng thân?
Quỷ Vương Hà và Tru Tiên Đài là hai nơi đáng sợ nhất của Tiểu Chư Thiên Giới. Nhưng nếu nói trong hai nơi này, chỗ nào tàn nhẫn với tu sĩ hơn… Việt Cẩm sẽ chọn Tru Tiên Đài. Cho dù kết quả cuối cùng của hai nơi này đều là thịt nát xương tan, hồn phi phách tán, nhưng ít nhất, Quỷ Vương Hà còn để người ta sống lâu thêm chút nữa – dù là sống trong đau đớn.
Còn sống, nghĩa là còn hi vọng.
Dòng nước đen ngòm trong Quỷ Vương Hà ngày qua ngày cắn nuốt tất thảy những linh khí dám cả gan tiến vào trong lòng nó. Ven bờ sông có rất nhiều hoa Hỏa Diệm tỏa ra một mùi hương đặc thù giúp nước sông mê hoặc sinh linh, rồi giam cầm chúng lại.
Quỷ Vương Hà không nằm trong Tiểu Chư Thiên Giới. Ở đây, trời đen thui, đất cũng đen thui, cả dòng nước đang róc rách chảy cũng đen nốt, thứ duy nhất có màu sắc là hoa Hỏa Diệm mọc ven sông – một rừng hoa mênh mông bát ngát, như lửa cháy giữa đồng hoang.
Cuối Quỷ Vương Hà, nước ngập đến ngực, Nhai Xế hai mắt hắn nhắm lại, nói với giọng đầy bực tức và hung dữ: “Có chuyện gì?”
Tiếng bước chân dừng lại.
Tiếng xèo xèo của da thịt bị ăn mòn lại vang lên, vui vẻ hòa cùng tiếng dao cắt đau đớn trong mỗi đường kinh mạch. Yêu lực trong người Nhai Xế mất kiểm soát tràn ra ngoài, nhưng từ đầu đến cuối vẫn bị hạn chế trong một phạm vi hẹp, khuấy động nước sông bắn tung lên bờ.
Bên bờ sông, một người vẫn lặng lẽ đứng nhìn.
Nhai Xế vẫn không mở mắt, trong tiếng xích leng keng, giọng hắn dần trở nên gấp gáp: “Vân Hàn Cảnh? Không có chuyện gì thì cút đi!”
“… Là muội.”
Nàng khuỵ người nhìn nam tử cả người đầy thương tích nơi cuối Quỷ Vương Hà: “Là muội, Việt Cẩm.”
Nhai Xế đột nhiên mở mắt, gườm gườm nhìn Việt Cẩm, con ngươi màu đỏ trong veo của ngày xưa nay đã ảm đạm thành màu máu, một mảng đục ngầu, như vô số màu đỏ thẫm xếp chồng lên nhau, gần như thành mài đen sẫm.
“… Nàng tới đây làm gì?” Giọng Nhai Xế đã ổn định hơn, rồi đột nhiên trở nên lạnh nhạt, “Cút ra ngoài.”
Việt Cẩm nắm chặt tay: “Muội chỉ đến nói mấy việc…”
“Ta không muốn nghe.” Nhai Xế không chút do dự nói, “Ra ngoài ngay lập tức!”
Việt Cẩm hít một hơi thật sâu: “Muội cảm thấy…”
“Ra ngoài!”
“Muội…”
“Lập tức ra…”
“Muội có thai rồi!”
Giọng nói run rẩy khiến Nhai Xế đang cao giọng bỗng đột ngột dừng lại. Hắn mở to mắt nhìn Việt Cẩm, “Nàng nói cái gì?”
Việt Cẩm tự nhẩm trong lòng những điều muốn nói nhưng chẳng ăn thua, giọng nàng vẫn căng thẳng vì nội dung đang nói đến: “Chắc khoảng ba… hoặc bốn tháng gì đó.”
Nhai Xế sững người, nhìn chằm chằm Việt Cẩm.
Việt Cẩm nhìn đôi mắt đã khôi phục nét trong veo như thuở ban đầu, nghĩ bụng nếu tiếp đó hắn nói một câu “Nói dối” hoặc hỏi thẳng rằng “Là con của ai” thì tốt rồi – hiển nhiên một người đau khổ còn hơn hai người. Đặc biệt là Nhai Xế.
Nàng thực không hi vọng hắn vì nàng mà đau khổ, cho dù là vì bất kì nguyên do nào.
Trong Quỷ Vương Hà thoáng chốc chìm trong im lặng.
“Có thai!” Giọng Nhai Xế bắt đầu run rẩy như Việt Cẩm, hắn liếm môi: “Con?”
Việt Cẩm nhìn đôi môi khô nứt nẻ vì động tác của Nhai Xế mà càng nứt thêm, máu chảy đầm đìa, bên tai là giọng nói hoang mang không biết phải làm sao của Nhai Xế: “Ba… bốn tháng rồi? Con của ta?”
Câu nói hoàn toàn tin tưởng không chút nghi ngờ ấy khiến Việt Cẩm muốn khóc. Ánh mắt của Nhai Xế nhìn cái bụng phẳng của Việt Cẩm, hắn đưa tay lên như muốn chạm vào nó, vuốt ve nó, nhưng chỉ khuấy lên tiếng leng keng của dây xích trong nước, đau đớn hừ một tiếng.
Hắn phẫn nộ chửi thề một câu rồi giọng đã chuyển sang luống cuống: “Nàng lại gần một chút… Chết tiệt, ý ta là nàng mau đi ra ngoài! Hoàn cảnh ở đây không tốt cho tu sĩ, sao nàng dám vào đây chứ? Tối hôm đó cũng thế, nàng ngốc nghếch ở cùng ta trong ngục sám hối? Nơi đó tối vậy, ta cũng đâu có nhìn thấy. Nàng…”
Việt Cẩm lẳng lặng nhìn Nhai Xế.
Giọng Nhai Xế nhỏ dần, hắn chú ý đến ánh mắt của Việt Cẩm, ánh mắt ấy dù rất thâm sâu khó hiểu, nhưng khi nhìn kĩ liền có thể nhận ra sự dịu dàng và lưu luyến… Giống như một đêm kia, nàng không hề do dự dâng hiến tất cả những gì tốt đẹp nhất của mình cho hắn.
“Việt Cẩm Tâm.” Nhai Xế đột nhiên nói.
Tiếp đó, hắn mặc kệ ánh mắt đột ngột trở nên sắc bén của Việt Cẩm: “Bảo Vân Hàn Cảnh đưa nàng đi! Nàng có thể tin tưởng hắn, năm đó…” Hắn nói rất mơ hồ, cũng không giải thích gì thêm, “Lập tức rời khỏi đây, ngày kia là ngày đại hội đi săn trăm năm một lần, đến lúc đó Bạch Uyên sẽ mang người ra khỏi Tiểu Chư Thiên Giới, nàng phải thừa dịp này mà đi.”
“Tại sao?” Việt Cẩm khẽ hỏi.
“Tại sao cái gì?” Nhai Xế nhịn không được giận dữ nói, “Nàng đã mang thai con ta. Lại còn hỏi ta tại sao không để nàng rơi vào cảnh nguy hiểm hả?…”
“Muội đã bắt huynh đến đây.”
Nhai Xế bình tĩnh lại, hắn nhìn Việt Cẩm một lúc rồi nói: “Là Việt Ninh Song mới đúng.”
Vẻ mặt Việt Cẩm thoáng đổi sắc.
Nhai Xế cười mỉa: “Nàng thực sự nghĩ là ta không biết gì sao? Kiêu Sơn là địa bàn duy nhất của yêu tộc, ta cai quản ở đó đã bao năm, đương nhiên không thể nào để bất kì ai muốn làm gì thì làm được.”
“Cũng chẳng có gì khác biệt.” Giọng Việt Cẩm đã trở nên cực kì bình thản, “Nếu con bé không truyền tin ra ngoài thì hai ngày sau muội cũng sẽ truyền ra.”
“Chuyện chưa xảy ra nghĩa là chưa có.” Nhai Xế bực bội nói.
“Thế còn việc muội nằm vùng trong yêu tộc rồi dùng thân thể quyến rũ huynh thì sao?”
Nước sông đang yên ả bỗng dậy sóng. Trong tiếng va đập của dây xích, Nhai Xế rít lên: “Không được nói những lời như thế nữa.”
Quả nhiên, Việt Cẩm không nói nữa, chỉ lẳng lặng nhìn Nhai Xế.
Ngực Nhai Xế phập phồng, lúc sau hắn nói nhỏ lại: “Tiểu Cầm, đừng nhúng tay vào chuyện này nữa. Ta… Chúng ta còn có kế hoạch.”