ười biếng, chiếu vào “Lâm Nhiên” cũng lười biếng nhưng ôn hòa, nụ cười anh nở trên khóe môi, mãi mãi không bao thay đổi, cũng giống như tình yêu anh dành cho cô, không bao giờ thay đổi. Cô cũng vậy.
Cô thầm nói với anh, “Tạm biệt, em sẽ nhanh chóng gặp lại anh thôi, nhưng không phải là ở đây.”
Lần này cô không rơi nước mắt. Ngược lại, trên mặt cô lại tràn trề một niềm hạnh phúc khó tả, vì xúc động nên hai má vốn dĩ trắng bệch bỗng nhiên ửng hồng lên, như thể bông hoa đào cuối cùng còn sót lại cuối xuân, cố hết sức khoe ra chút xinh tươi cuối cùng. Thư Duệ sợ cô đứng dưới ánh nắng lâu quá lại trúng nắng, vội kéo cô vào trong xe. Vốn dĩ cô cũng định đi thăm anh trai nữa nhưng lại thôi, cô sợ mình không kiềm chế được rồi lại để lộ ra sơ hở.
Vi Minh Luân đã đứng ở cổng sơn trang đón đợi từ xa, mặc dù dáng vẻ vẫn phong độ nhưng khuôn mặt trông lại tiều tụy đi nhiều, xem ra những ngày qua anh đã vất vả vì Đỗ Trường Phong nhiều.
“Darwin, trông anh gầy đi nhiều rồi đấy.” Thư Mạn ôm anh.
Giọng Vi Minh Luân khàn khàn, cùng ôm chặt lấy cô: “Rốt cuộc thì đã đợi được em rồi, tôi muốn đến thăm em nhưng mà không rời chân đi được.” Nói rồi đón hai chị em họ vào trong sân.
Mọi thứ vẫn như trước kia. Cây lựu và hải đường bên miệng giếng đã qua mùa hoa từ lâu, dưới ánh nắng, lá cây xanh mướt như mọng nước. Thư Mạn nhìn đám lá xanh mướt ấy lại chỉ thấy dâng lên trong lòng mình một nỗi lưu luyến, những chiếc lá đó rụng đi rồi thì mùa xuân năm sau còn có thể đâm chồi, nhưng cô, lại không cả bằng một chiếc lá. Vi Minh Luân hẳn trong lòng ngổn ngang trăm mối, chắp tay sau lưng vừa đi vừa nói với Thư Mạn: “Tình hình mấy ngày hôm nay tốt hơn nhiều rồi, không phát tác nữa, tôi đã đón anh ấy về sơn trang, Tây lầu bên đấy...” Anh không biết phải nói tiếp thế nào, ngập ngừng, “Bên này điều kiện tốt hơn một chút, bà La chăm sóc cũng được kĩ càng hơn một chút, tôi đến thăm anh ấy cũng tiện.”
“Trường học bên đó...”
“Tôi đã sắp xếp rồi, sẽ không ảnh hưởng đến việc dạy học đâu.”
“Vậy thì tốt, em cũng vừa sang bên đó, trông có vẻ cũng rất ổn.” Thư Mạn nhìn Vi Minh Luân vô cùng cảm kích, “May mà nhờ có anh, Darwin, nếu không thì quả thật em chẳng biết phải làm thế nào.”
Vi Minh Luân không nói gì, chỉ ngẩng mặt lên nhìn bầu trời xanh ngắt, trong mắt có sự mơ hồ khó nắm bắt, mãi hồi lâu anh mới nói một câu: “Tôi chỉ là muốn tốt cho anh ấy.”
Đúng vậy, chỉ là muốn tốt cho anh ấy.
Chỉ cần anh sống tốt, thì trong bao nỗi bất hạnh thế này ít ra cũng còn có chút an ủi. Có lẽ vì biết hôm nay Thư Mạn đến hay sao mà Đỗ Trường Phong lại yên tĩnh đến bất ngờ. Vô cùng yên tĩnh. Anh nhìn thấy Thư Mạn, hiển nhiên như là vẫn còn có ấn tượng, còn cười khì khì với cô nữa. Nhưng anh không nhận ra Thư Duệ.
Thư Mạn lấy nước đến, dắt anh vào trong sân, gội đầu cho anh. Cô gội rất chậm, vô cùng cẩn thận, vừa gội vừa nói chuyện với anh: “Anh sắp làm bố rồi đấy, ngốc ạ, sau này em không thể gội đầu cho anh nữa đâu, em còn phải gội đầu cho bé cưng của chúng ta. Bây giờ ngày nào em cũng ăn rất nhiều, em ăn nhiều thì bé cưng mới có thức ăn, em muốn con lớn lên thật khỏe mạnh cường tráng, giống như anh vậy, lớn lên thành một nam tử Hán đại trượng phu... Nếu là con gái, anh muốn con sẽ giống ai?”
Nói đến đó tinh thần cô lại có chút lơ đễnh, bất chợt thở dài, “Hay là đừng giống em nữa, bệnh tật đầy mình, lại còn bất hạnh ...” Tay cô vò xà phòng bỗng hơi run run, vung tay một chút khiến bọt xà phồng bay vào mắt anh, Đỗ Trường Phong đằng hắng mấy tiếng cô mới vội vàng lấy khăn lau mắt cho anh.
“Trông anh thật đẹp trai, như một ngôi sao vậy.” Thư Mạn ngồi xổm, giơ tay lên vuốt ve đôi lông mày của anh, chiếc mũi anh, cả đôi môi anh nữa, “Anh là người đàn ông có khuôn mặt điển trai nhất mà em từng gặp, còn đẹp hơn cả Lâm Nhiên, hai người đều là người đáng để em yêu bằng cả mạng sống của mình. Trường Phong, anh có nghe thấy không?”
Đỗ Trường Phong trên đầu đầy bọt xà phòng, im lặng nhìn ánh mắt anh như đang tìm thứ gì trên đó, ánh mắt ấy trông vô tội như thể ánh mắt cùa một con cừu con đang chờ bị mổ lấy thịt. Chỉ là, anh không hề biết được rằng kẻ ra tay vớỉ anh chính là người anh em của anh.
Cô sẽ mãi mãi không bao giờ để anh biết được điều đó.
Thế giới của anh đã quá bất hạnh rồi, cô muốn giữ gìn chút tình cảm dịu dàng cuối cùng cho anh. “Trường Phong!” Cô gọi tên anh, khom người ôm chặt lấy anh, “Nhất định anh phải khỏe lại! Phải mau khỏe lại, anh sắp được làm bố rồi đấy, bé cưng cần có anh, em tin anh sẽ là một người bố tốt!”
Dường như anh hiểu lời cô nói, anh cũng ôm lấy cô, miệng lầm rầm không rõ tiếng: “Bé cưng, bé cưng...”
“Đúng vậy, anh có bé cưng rồi đây!” Cô đứng dậy, kéo tay anh xoa lên bụng cô, mặc dù nó vẫn bằng phẳng, nhưng bên trong đó có một sinh mạng đang dần lớn lên, là thành quả của họ. Cho dù có phải hi sinh tính mạng cô cũng phải bảo vệ tốt thành quả này, nhất định không cho phép bất kỳ ai cướp nó đi!
Gội đầu xong, cô dắt anh đi dạo trong rừng trúc phía sau núi. Những thân trúc thẳng tắp, cây lá um tùm. Trong rừng rất râm mát, đi trong rừng lúc nào cũng có gió nhẹ rì rào. Đến chỗ hai cây trúc có khắc chữ, Thư Mạn dừng chân. Đã bao năm rồi, cả hai cây “cô bé” và “Diệp Quán Thanh” giờ đã thành hai cây trúc già to, nét khắc chữ cũng bị nấm mốc, không còn sắc nét như xưa nữa. Hiển nhiên, Đỗ Trường Phong vẫn còn nhớ hai cây trúc này, anh giơ tay ra vuốt ve nó, rồi như có suy nghĩ gì đó, lại ngoảnh đầu sang nhìn cô, ánh mắt anh vẫn sắc nhọn như xưa, lúc nhìn cô, cô luôn cảm thấy ánh mắt của anh như một lưỡi dao vậy, như thể muốn khắc thứ gì đó lên người cô vậy.
Cô cũng nhìn anh và mỉm cười.
“...Cô bé.” Anh lẩm bẩm, trong cổ họng bật ra hai tiếng mơ hồ. Cô ngẩn ngơ gật đầu, đi được một quãng đường, dường như sức khỏe đã hơi yếu, cô dựa vào một cây trúc bên cạnh nghỉ ngơi. Anh bước đến mấy bước, bỗng nhiên ôm chặt cô vào trong lòng, áp mặt cô, vuốt ve nhẹ nhàng, hôn lên tai cô, “Cô bé...” Hơi thở anh phả bên tai cô làm tóc mai cô bay phất phơ, cô chỉ thấy một cảm giác tê dại xa xôi mà lại thân thiết vô cùng, từ bên tai đến tận cổ, đến tận ngực. Vòng tay của anh thật ấm áp, ấm đến nỗi vô tình khiến lòng cô chua xót, như có một thứ gì đó, lại một lần nữa vỡ vụn.
Anh líu ríu gọi tên cô, hôn cô, vội vã và nồng nhiệt, chỉ thấy như không còn kịp nữa, chỉ sợ không còn kịp nữa, anh đau đớn dằn vặt trong nỗi sợ hãi, như thể đang vụng trộm. Điều này khiến cô nghi ngờ, ban nãy, lúc gội đầu cho anh trong sơn trang, anh đâu có như thế này, anh sao vậy, anh, anh... Nhưng không kịp để cho cô suy nghĩ gì nhiều, môi anh cứ như ngọn đuốc muốn thiêu đốt cô thành tro vậy. Như thể đã phải xa cách cô suốt một thời gian dài, như cả một thế kỉ, anh nhớ cô, anh khát khao cô...
Sự nồng nhiệt của anh trong phút chốc đã nhấn chìm cô, tựa như dòng sông chảy cuồn cuộn, rồi lại đẩy cô nổi lên, “Anh muốn em, Mạn, anh muốn em...” Anh thở dốc, có những giọt nước mắt rõ ràng nhỏ xuống mặt cô, cô cũng cảm giác trong môi miệng có vị mặn nhàn nhạt, là anh khóc, hay là cô khóc, cô không biết được.
Nhưng cô khóc thật rồi, siết chặt anh, bật khóc lên thành tiếng, tiếng khóc ấy như tiếng lụa bị xé rách, tiếng khóc đâm toạc sự tĩnh mịch trong thung lũng: “Trường Phong...”
Chưa kịp thở một hơi tiếp theo, dường như cô bị đứt hơi, “Em không thể không có anh, cũng không thể không có đứa bé, em không có cách nào khác, thật sự không có cách nào khác...” Anh từ từ buông lỏng cô ra, nhìn cô do dự, ánh mắt rơi trên khuôn mặt cô, như thể đang đoán ý tứ trong lời cô vừa nói. “Trường Phong, anh phải sống tốt, nhất định phải sống tốt, bé cưng của chúng ta cần có anh...” Cô nắm lấy vạt áo anh, cô biết thời gian anh và cô ở bên nhau đã chỉ còn được tính bằng giây, chưa bao giờ cô nghĩ li biệt lại như một con dao sắc nhọn đến vậy, nó cắt đứt sự quyến luyến của cô đối với anh, từng chút từng chút một, rồi cắt đứt hoàn toàn.
“Em sao vậy?” Đỗ Trường Phong hoảng sợ xốc thân người cô đang không ngừng trượt xuống, “Mạn, đừng khóc, anh không muốn em khóc...”
Thư Mạn bỗng nhiên sững người, không nhúc nhích được gì.
Sao anh lại tỉnh táo đến vậy?
Tang lễ của Lưu Yến vô cùng vắng vẻ.
Ngoài các thành viên gia tộc và một số bạn bè thân thích ra chỉ có một số quan viên chính quyền thi hành công sự đến chia buồn, mấy đối tác lâu năm trong giới kinh doanh cũng đến dự. Lâm Sỹ Diên lại rất thản nhiên, có thế nào thì cũng đã suy tàn rồi, ông cũng chẳng hi vọng có ai đến hỏi thăm giả tình giả nghĩa với ông nữa. Nhà họ Thư cũng chỉ có Tần Hương Lan cùng con gái Thư Duệ đến, Thư Bá Tiêu không hề lộ điện, khó khăn lắm mới gây dựng lại được quan hệ hai họ nhưng chuyện Thư Khang đột nhiên gặp phải bất trắc, quan hệ đó cũng phút chốc rơi xuống điểm đóng băng.
Nếu không phải vì còn tôn trọng người đã khuất, Hương Lan và Lưu Yến cũng lại là chỗ thân tình mấy chục năm thì có lẽ không một ai trong nhà họ Thư đến dự đám tang Lưu Yến. Thư Bá Tiêu một mực khăng khăng rằng Lâm Hy không thoát khỏi can hệ đến chuyện này, bởi ngay tối hôm trước khi Thư Khang gặp tai nạn, văn phòng của con ông bị trộm...
Lâm Sỹ Diên nói với Thư Bá Tiêu trong điện thoại: “Các người hãy trừng trị nó đi, tôi già rồi, cũng liệt rồi, tôi gắng gượng thoi thóp chứt hơi tàn này cũng chính là hi vọng có người trừng trị nó...”
“Nó không phải là con trai tôi.”
“Chưa bao giờ.”
Diệp Quán Ngữ gần như là người cuối cùng đến chia buồn. Chắc anh cũng đã do dự rất lâu.
Anh bước vào linh đường như nhân vật trung tâm, mọi người ở đó không ai không chú ý đến anh. Anh chỉnh tề trong bộ âu phục màu đen, bao người vây lại cùng nhau, anh không nói một lời, khí thế của anh lấn át tất cả. Khi anh dừng chân trước linh cừu, những người đi cạnh anh cũng cung kính dừng lại, địa vị quan trọng hiển hiện rõ ràng. Dáng vóc anh cao lớn, thẳng thắn, không khỏi khiến người ta liên tưởng đến một câu “Hạc đứng giữa đàn gà”, chỉ có điều mặt anh lạnh như tảng băng đào ra từ trong núi tuyết, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao, tựa như ánh mắt ấy nhìn vào đâu thì nơi đó bị rạch một vết thương. Ánh mắt ấy nhìn vào Lâm Sỹ Diên, Lâm Sỹ Diên chỉ cảm thấy trong tim đau nhói như vừa bị rạch nát, ông yếu đuối nhìn lại anh, im lặng không nói một lời.
Ánh mắt ấy nhìn vào Lâm Hy thì sao?
“Anh, đừng quá đau buồn.” Lâm Hy nhìn anh vô cùng thản nhiên như một người vô tội.
Diệp Quán Ngữ sững người, anh ta nói cái gì? Anh ta gọi anh là “Anh”? Còn bảo anh đừng quá đau buồn?
Lâm Hy vô cùng cung kính cúi người thật sâu xuống, coi như là người nhà đáp lễ lại.
Không thể hình dung ra thái độ trên mặt Diệp Quán Ngữ lúc đó là gì. Anh liếc Lâm Hy một cái, rồi lại hơi nheo mắt lại, cứ như thể ánh mặt trời phản chiếu trên mặt đá hoa quá chói mắt, trong khoảnh khắc ấy, khóe miệng anh lóe lên một cái cười nhạt không dễ gì phát hiện ra được... Lâm Hy ngẩng đầu lên, thản nhiên đón nhận ánh mắt của anh, bốn mắt nhìn nhau, bỗng nhiên luồng đao ánh kiếm sáng lóa, để xem ai nén được cơn giận xuống.
Lâm Hy thật coi nhẹ Diệp Quán Ngữ quá! Diệp Quán Ngữ là người như thế nào kia chứ, anh chìa tay ra trước mặt Lâm Hy thể hiện sự “thăm hỏi”, đương nhiên Lâm Hy cũng không để mất phong độ và bắt tay với anh. Diệp Quán Ngữ bắt tay Lâm Hy, người hơi nghiêng