ận, tiếp tục nói chuyện với anh một cách ôn hòa, coi anh như một người bình thường: “Lúc đi cô ấy không nói gì với anh à?”
“Không, không, lúc cô ấy đi thì tôi đang ngủ, tỉnh dậy đã không thấy cô ấy đâu cả. Cô ấy chỉ nói với tôi, bảo tôi trồng một cây trúc cho cô ấy...”
“Trồng trúc?”
“Đúng vậy, cô ấy biết tôi trồng trúc cho ‘cô bé’ và ‘Diệp Quán Thanh’, nên cũng đòi tôi trồng cho cô ấy một cây.”
Mắt Diệp Quán Ngữ lại nheo lại: “Diệp Quán Thanh, cô bé?”
“Ổ, anh chưa nhìn thấy hai cây trúc ấy bao giờ à, để tôi đưa anh đi xem...” Đỗ Trường Phong nói xong liền quay lưng đi vào rừng trúc, đi được mấy bước quay lại thấy Diệp Quán Ngữ vẫn đứng yên đó thì vội vẫy tay, “Vào đây, ở ngay trong này thôi, tôi đưa anh đi xem ‘Diệp Quán Thanh’ và ‘cô bé’, không xa đâu, chỉ đi mười phút là đến.”
Diệp Quán Ngữ và Lữ tổng quản nhìn nhau rồi đi theo anh vào trong rừng.
Trong rừng trúc ướt sườn sượt, chốc chốc lại có giọt nước mưa nhỏ xuống đầu nhưng không khí lại vô cùng trong lành, hương trúc tràn ngập. Đỗ Trường Phong dẫn Diệp Quán Ngữ và Lữ tổng quản đi theo con đường nhỏ ngoằn ngoèo, trong rừng như có sương mù lành lạnh, thi thoảng lại có tiếng chim hót lanh lảnh. Đây là lần đầu tiên Diệp Quán Ngữ đi vào rừng trúc này, cứ ngó nghiêng khắp chung quanh. Lữ tổng quản thì rất cẩn thận, cũng nhìn trước ngó sau, lưu ý xem có động tĩnh gì khác thường không, nhưng ngoài tiếng gió xào xạc ra thì chẳng hề thấy bóng người ra vào gì nữa.
“Đến rồi! Chính là ở đây!” Đỗ Trường Phong dừng trước hai thân cây trúc rất thô và to, trên thân hai cây trúc đó hình như có khắc chữ. Diệp Quán Ngữ bước lại gần một chút, quả nhiên là “cô bé”, còn trên thân cây trúc còn lại kia lại khắc tên em trai anh, Diệp Quán Thanh. Hiển nhiên là đã khắc từ rất lâu rồi, nét chữ đã vặn vẹo biến dạng, nhìn không rõ lắm. Mặc dù đó chỉ là một cái tên thôi, nhưng cái tên đó dường như đã đâm thẳng vào ngực anh, “Thế này nghĩa là thế nào đây?” Anh chỉ thấy trong tim đau nhói.
“Ồ, chắc anh không biết Diệp Quán Thanh là ai chứ gì?”
Đỗ Trường Phong vuốt ve thân cây trúc, nghiêng nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Tôi cũng chẳng nhớ rõ lắm nữa, chỉ biết dưới cây trúc này có chôn một con thiên nga, con thiên nga đó là do tôi nuôi, khi đó tôi nuôi hai con thiên nga, tôi gọi một con là ‘Diệp Quán Thanh’, một con là ‘cô bé’, chúng lúc nào cũng quấn quýt lấy nhau như hình với bóng vậy. Mỗi ngày tôi lại ngắm chúng bơi đi bơi lại trên hồ, ‘Diệp Quán Thanh’ vô cùng hiếu động, nó thích bay lắm. Còn ‘cô bé’ á, thì chỉ thích ăn thôi, suốt cả ngày chui trong đám bèo tìm giun tìm cá con để ăn, ăn nhiều nên béo lắm, bế nó nặng ơi là nặng ấy...” Đỗ Trường Phong đang nói, đột nhiên dừng lại, ngây ra nhìn Diệp Quán Ngữ, “Anh khóc cái gì thế, sao vậy?”
“Không, không sao, anh cứ nói tiếp đi.” Hai tay Diệp Quán Ngữ nắm chặt lại, người run lên, Lữ tổng quản vội vàng đỡ anh, anh lại xua tay, “Tôi không sao, để anh ấy nói tiếp.”
Lại một trận sấm rền vang, mưa lại rơi xuống rào rào.
Hình như Đỗ Trường Phong vẫn chưa cảm nhận được là trời đã mưa, vẫn tiếp tục kể chuyện sống động như thật: “Thực ra, tôi nuôi chúng là muốn chúng đẻ ra thiên nga con cơ, nhưng tôi lại không chăm sóc tốt được cho chúng. ‘Diệp Quán Thanh’ bị ốm trước, không chịu ăn, cũng chẳng bay nữa, đến lúc tôi tìm bác sĩ đến khám bệnh cho nó thì đã muộn rồi, tôi ôm nó suốt cả đêm, sáng sớm trời chưa sáng nó đã không động đậy gì nữa rồi, tôi gọi nó thế nào nó cũng không chịu dậy... Không lâu sau, ‘cô bé’ cũng lại ốm, bao nhiêu người vây quanh nó, chữa bệnh cho nó, thế mà nó vẫn không sống được, tôi còn nhớ rất rõ, lúc nó hấp hối, mắt nó còn chảy cả nước mắt nữa...”
“… ‘Cô bé’ là ai?” Giọng Diệp Quán Ngữ run run, trên mặt không rõ là nước mắt hay là nước mưa. Đỗ Trường Phong giải thích: “Cô bé chính là Thư Mạn đấy, lúc tôi mới quen cô ấy, tôi không biết cô ấy tên là gì, đành gọi cô ấy là ‘cô bé’, rồi lại đặt tên cho con thiên nga mái kia là ‘cô bé’”.
Diệp Quán Ngữ nghẹn ngào: “...Anh chôn chúng đã bao năm rồi?”
“Để tôi nghĩ xem...” Đỗ Trường Phong ngẩng đầu lên, dường như đã rơi vào ký ức từ rất xa xưa, “Cũng đến mười mấy năm rồi ấy, anh nhìn xem cây trúc này đã già thế này rồi cơ mà. Có điều cây trúc này không phải tôi khắc tên lên đó, mà là anh trai tôi khắc, anh ấy sợ lâu quá tôi không tìm ra được ‘cô bé’ và ‘Diệp Quán Thanh’ chôn ở đâu... Nhưng sao Thư Mạn lại đòi tôi trồng trúc cho cô ấy chứ, cô ấy đang sống tốt, khỏe mạnh thế mà, trồng cái gì mà trồng chứ! Ôi trời ơi, tôi thật sự lo cho cô ấy muốn chết đi được ấy...”
Đỗ Trường Phong lại sốt ruột, cứ dậm chân hậm hực đi vòng quanh hai cây trúc. Bộ quần áo ngủ trên người anh đã ướt sũng hết nhưng dường như anh không hề nhận thấy điều đó. Diệp Quán Ngữ biết, thế giới của con người này đã xa rời hiện thực, đó là một sự trốn tránh, hoặc là một sự trở về. Trong ký ức của Đỗ Trường Phong, tuổi thanh xuân đã qua đi ấy rõ ràng là quãng thời gian đẹp nhất trong anh, đáng để anh nhớ lại suốt cả đời, thế nên anh không hề do dự và chọn cách trở về với quá khứ, giống như một con chim đã mỏi mệt nhưng cuối cùng cũng tìm thấy cái tổ đã xa cách lâu ngày của nó.
Diệp Quán Ngữ cởi áo khoác ra, khoác lên người Đỗ Trường Phong, dặn dò Lữ tổng quản: “Đưa anh ta về đi.”
“Vậy anh...”
“Tôi ở đây thêm một lát nữa.”
“Vâng.” Lữ tổng quản ngập ngừng, “Vậy để tôi bảo A Lai mang ô đến.” Nói rồi ông móc điện thoại ra, gọi điện dặn A Lai mau mang ô đến, sau đó lại vui vẻ hòa nhã kéo Đỗ Trường Phong, “Tiểu Đỗ, tôi đưa cậu về nhà nhé, không chừng Thư Mạn đã về nhà rồi cũng nên.”
“Cô ấy về rồi á?” Đôi mắt Đỗ Trường Phong sáng rực lên nhìn Lữ tổng quản, mặc dù mặt anh râu ria lởm chởm nhưng thái độ lại ngây thơ chẳng khác một đứa trẻ bị lạc đường. Ánh mắt lương thiện cầu bất cầu bơ ấy khiến bất kì ai cũng phải mềm lòng, thế nên Lữ tổng quản cũng dỗ dành Đỗ Trường Phong hệt như dỗ một đứa trẻ:
“Có thể lắm chứ, có lẽ chỉ là cô ấy đi chơi mấy ngày thôi, cậu mau về nhà xem đi thôi.”
Đỗ Trường Phong chần chừ một lát, cuối cùng cũng gật đầu.
Mắt tiễn Lữ tổng quản dìu Đỗ Trường Phong khuất bóng sau con đường nhỏ, cuối cùng Diệp Quán Ngữ cũng không kiềm chế nỗi xúc động, ôm lấy cây trúc “Diệp Quán Thanh”, áp mặt vào thân cây lạnh băng mà khóc, “Quán Thanh... chúng ta hãy tha thứ cho cậu ta đi, anh không tiếp tục hận được nữa, làm thế nào đây, em nói xem anh phải làm thế nào đây...” Anh run rẩy, nước mắt đầm đìa khắp mặt, nhưng vẫn kìm nén không khóc thành tiếng, từng câu từng chữ thốt lên mà cứ như từng nhát dao khoét sâu vào tim vậy. Anh nghe thấy tiếng nói của mình xào xạc như tiếng gió, gần ngay bên tai nhưng lại tựa như rất xa xôi, “Anh vốn cứ tưởng rằng chỉ cần báo thù là anh có thể đoạt lại được những gì anh đã mất đi, nhưng cuối cùng anh lại càng mất nhiều hơn, ngay đến cả Thư Mạn cũng chẳng thấy đâu nữa. Quán Thanh, em nói xem anh có còn sức để mà tiếp tục hận nữa không? Làm sao anh còn có thể tiếp tục hận được nữa!”
Mưa càng lúc càng to, áo sơ mi của Diệp Quán Ngữ cững ướt sững hết cả, nhưng anh lại cảm thấy dễ chịu, chỉ mong mưa càng to hơn chút nữa, gột rửa đi những bẩn thỉu và uể oải khắp người anh. Anh ngồi xuống đất, dựa lưng vào thân hai cây trúc, ngẩng mặt lên rồi nhắm mắt lại, mệt mỏi rã rời khiến anh không tài nào nhúc nhích được. Đứng vững hiên ngang suốt hơn ba mươi năm trời, giờ anh lại tan rữa như bùn đất, nỗi đau trong lòng càng ngày càng khốc liệt, tư duy dần dần mơ hồ, cả thế giới sụp đổ ngay trước mắt, tất cả mọi thứ dần dần trở nên xa vời. Anh chỉ có thể nghe thấy tiếng gió, tiếng mưa trong rừng, như còn kèm cả tiếng sấm vang chớp giật, cuồn cuộn ập đến trước mắt, nuốt gọn bản thân anh vào trong đó.
Khi Lữ tổng quản dìu anh đứng dậy, cả người anh cứ như vừa được vớt lên từ dưới nước vậy, A Lai cầm ô che cho anh, hai người cùng đưa anh về, anh vẫn còn quyến luyến, thẫn thờ nhìn hai cây trúc. Anh run rẩy nói với Lữ tổng quản: “Chú Lữ, tôi đã tha thứ cho anh ta rồi, tôi, tôi đã tha thứ cho anh ta rồi.”
Lữ tổng quản “ừ, ừ” gật đầu, cố xốc anh đi.
Nhưng anh cứ đứng đó không nhúc nhích, khắp người run lên bần bật: “Nhưng tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho Lâm Hy!” Anh nghiến răng nghiến lợi, nói rất chậm, từng câu từng chữ, vô cùng rõ ràng, “Chú nghe rõ đây, cho dù có phải khiêng thi thể của Ngô Minh lên tòa, tôi cũng phải bắt anh ta nợ máu phải trả bằng máu. Anh ta đã gây ra quá nhiều tội ác, ngay đến anh em của mình cũng không tha, tôi quyết sẽ không tha cho anh ta! Tôi không trừng trị được anh ta, thì ông trời sẽ trừng trị anh ta!”
Lúc mưa ngớt hơn một chút, Đỗ Trường Phong đứng trước cửa sổ ngắm mưa. Ông Lương thay áo ngủ mới cho anh, sấy tóc cho anh, cạo râu đi, người cũng có vẻ lanh lợi hơn rất nhiều.
Đúng lúc đó, Vi Minh Luân cũng vừa đến, nhận được điện của ông Lương nói Đỗ Trường Phong mất tích, anh lo cuống cả lên. Cững may là có người tốt bụng đưa Đỗ Trường Phong về, Vi Minh Luân nhìn anh không làm sao cả, giờ mới yên tâm. Vi Minh Luân hỏi ông Lương: “Ai đưa anh ấy về thế?”
“Không biết, có điều người này rất ôn hòa, thoạt nhìn đã biết là người danh giá.” Ông Lương vừa nói vừa bưng chậu nước rửa mặt ra ngoài.
Đỗ Trường Phong vẫn đứng trước cửa sổ phòng ngủ, như một cái cây đứng đón gió.
“Nhìn gì vậy Sam?” Vi Minh Luân bước đến, đặt tay lên vai anh. Đỗ Trường Phong không động đậy, ánh mắt trống rỗng, như thể linh hồn đã bị đánh cắp đi rồi vậy, thứ còn lại chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài. Cửa sổ nhìn thẳng ra rừng trúc sau núi, rừng trúc sau mưa trông như một mảng xanh gợn sóng, dập dờn dập dờn, nhìn lâu rất dễ xuất hiện ảo giác, tưởng như Lý Mộ Bạch và Ngọc Kiều Long đang bay vút qua, đứng trên ngọn rừng trúc, giương kiếm múa vỗ theo gió...
“Mạn, anh muốn bay.” Anh gọi tên cô rất khẽ, rất khẽ. Bất kể là khi tỉnh táo hay khi ngây ngô mất ý thức, mỗi lúc anh thốt ra cái tên này đều rất khẽ, như thể không muốn để bất kỳ ai nghe thấy. Đó là báu vật duy nhất đời này kiếp này của anh, là thứ tốt đẹp nhất mà anh từng có được.
Vi Minh Luân nắm chặt vai anh: “Cô ấy nhất định sẽ trở về, anh đừng quá lo lắng, cũng đừng đi lung tung khắp nơi, nếu không cô ấy mà về thì biết tìm anh ở đâu?”
Bây giờ, tất cả mọi người nói chuyện với anh đều nói với cái giọng ấy, cứ như đang dỗ dành một đứa trẻ con. Gần đây liên tục có bác sĩ đến kiểm tra cho anh, bác sĩ nói, xác suất hồi phục của anh vô cùng mù mịt.
Tuy nhiên, lúc này thần trí anh lại có vẻ như rất tỉnh táo :“Đừng gọi người đến khám bệnh cho tôi nữa, tôi không có bệnh gì hết, tôi không phải người điên, chưa bao giờ là người điên cả. Cái cuộc sống như địa ngục thế này, tôi có chấp nhận cũng là bị nguyền rủa, mà không chấp nhận cũng là bị nguyền rủa, cho dù tôi đã gây ra lỗi lầm thì tôi cũng đã bị nguyền rủa suốt mười mấy năm rồi, sao lại đối xử với tôi như thế này? Những người kia thì sao, đáng lẽ họ càng phải bị nguyền rủa mới phải, chính họ mới là những kẻ điên, một lũ người điên...”
Một tháng sau.
Sau nhiều lần thay đổi lịch, phiên xử án thứ hai cuối cùng cũng diễn ra. Điều bất ngờ là Diệp Quán Ngữ đến tham dự phiên tòa. Thắng bại giờ đã không còn quan trọng nữa, điều