về phía trước, áp gần bên tai Lâm Hy thì thầm nói: “Cậu mà dám gọi tôi một câu ‘anh’ nữa, tôi sẽ giết cậu!”
Mọi người trố mắt nhìn, sắc mặt Lâm Hy vẫn không hề thay đổi, anh cũng áp vào tai Diệp Quán Ngữ thì thầm: “Bây giờ anh có thể giết tôi.”
Nói rồi dùng tay còn lại vỗ nhẹ lên bàn tay Diệp Quán Ngữ đang bắt với mình, đại ý bày tỏ lòng cảm ơn vì anh đã đến an ủi cùng gia đình. Người ngoài nhìn vào đều tưởng hai người đang thăm hỏi lịch sự lẫn nhau, chẳng ai biết cả hai đều chẳng phải đang thân thiện gì họ đều đã giương cung lên, anh không chết thì là anh ta chết.
Điều khiến Diệp Quán Ngữ bất ngờ là Văn Uyển Thanh cũng đã đến đó, vác cái bụng to đến, chắc cũng sắp sinh rồi. Hiển nhiên, Văn Uyển Thanh cũng không ngờ sẽ gặp Diệp Quán Ngữ tại đây, ngay lập tức mặt cũng trắng bệch ra vì sợ, theo bản năng cô đưa tay ôm lấy bụng mình. Mặc dù sắc mặt Diệp Quán Ngữ không được dễ coi cho lắm, nhưng anh nghĩ Văn Uyển Thanh đến chia buồn trong đám tang Lưu Yến về tình về lý đều là hợp lý, dù sao thì cũng từng là mẹ chồng con dâu với nhau. Lâm Hy thấy vậy vội vàng bước đến dìu Văn Uyển Thanh, “Đã nói rồi, bảo em đừng đến cơ mà, lại còn đến thật nữa.” “Không sao, em đến tiễn dì đoạn cuối cùng, đó cũng là chuyện nên làm.” Văn Uyển Thanh béo lên rất nhiều, chiếc cằm vốn thon gọn trước kia giờ tròn trịa hẳn lên, chắc là được bồi bổ tốt, khuôn mặt trắng hồng, trông rất rõ vẻ đẹp tự nhiên của người sắp sửa làm mẹ.
Bụng Văn Uyển Thanh quá to, không cúi rạp người xuống được, đành hơi khom người một chút trước linh cữu Lưu Yến, nước mắt nói rơi là rơi, cô lấy tay bịt miệng kìm nén không để tiếng khóc bật lên thành tiếng. Văn Uyển Thanh luôn cảm thấy mẹ chồng là một người phụ nữ rất bất hạnh, nửa đời người lúc nào cũng u sầu buồn bã, không ngờ lúc chết cũng thê thảm đến như vậy. Lâm Sỹ Diên hiển nhiên rất cảm kích việc Văn Uyển Thanh đến tiễn Lưu Yến, ông gật đầu với cô, mắt nhìn vào cái bụng to nhô lên của cô,ánh mắt cực kì phức tạp, không hiểu rõ được đó là cảm giác gì.
“Vào trong nghỉ ngơi đi.” Lâm Sỹ Diên ngồi trên xe lăn, ra ý cho Văn Uyển Thanh vào phòng nghỉ dành cho khách, giọng nói không cao cũng không thấp, “Mẹ con chắc là sẽ vui lắm, cuối cùng thì cũng đã có một sinh mệnh mới rồi.”
Lâm Hy dìu Văn Uyển Thanh vào phòng khách. Lúc đi ngang qua người ông bố, hoàn toàn là cố ý, Lâm Hy cúi người xuống kề sát tai Lâm Sỹ Diên nói như gãi ngứa: “Tôi sẽ không để đứa bé mang họ Lâm đâu.”
Lâm Sỹ Diên còn chưa kịp phản ứng lại Lâm Hy đã dìu Văn Uyển Thanh bước vào trong cửa phòng khách, để lại cho ông một bóng lưng lạnh lùng. Lâm Sỹ Diên giận dữ đến run người, nếu không phải bị liệt thì ông đã cho Lâm Hy hai cái bạt tay luôn rồi. Tất cả những điều đó không lọt qua khỏi tầm ngắm của Diệp Quán Ngữ, anh đứng cách đó cũng chẳng bao xa.
“Ông già Lâm đó xem chừng cũng không xa nữa đâu.” Lữ tổng quản nói thầm bên cạnh. Diệp Quán Ngữ thở dài, hơi nhếch mép, nét môi hiện lên rõ ràng, “Thật là bất hạnh!”
Đúng vậy, thật bất hạnh.
Khi tro cốt của Lưu Yến được chôn cạnh mộ Lâm Duy, Lâm Sỹ Diên nức nở khóc không thành tiếng. Vốn dĩ ông ngồi trên xe lăn không tiện đi đưa nhưng ông vẫn nhất quyết đòi đi. Bầu trời âm u mịt mù mưa gió, xung quanh nghĩa địa cây cối cũng xơ xác đến tiêu điều. Ông quản gia già che ô cho Lâm Sỹ Diên, khuyên ông đừng quá đau buồn, Lâm Sỹ Diên chỉ ôm mặt lắc đầu: “Tôi thật sự rất hối hận, giá như để bà ấy được tự do ngay từ đầu thì làm sao lại rơi vào bước đường hôm nay được!”
Ba người yêu, hoặc là không yêu, đã dằn vặt nhau suốt hơn ba mươi năm trời. Cho đến cuối cùng, chẳng ai có được ai, tình yêu và tình thân, cái nào nặng, cái nào nhẹ, ai có thể nói rõ được? Trên bia mộ của Lưu Yến khảm bức chân dung khi bà mới khoảng hai mươi tuổi, cũng là bức ảnh mà bà thích nhất, mái tóc cắt ngắn, miệng cười mỉm duyên dáng, đã lâu như vậy rồi, ảnh đã hơi ố vàng nhưng vẫn có thể thấy vẻ tao nhã hơn người trên nét mặt bà. Khi đó, bà thật đẹp, đẹp đến rung động lòng người! Còn tấm bia mộ bên cạnh bà lại khảm một bức ảnh đời sống của Lâm Duy, chắc khoảng tầm hơn bốn mươi tuổi, đôi mắt sâu, nét mặt lúc nào cũng nghiêm nghị, đôi môi mỏng như lưỡi dao mím chặt, như thể còn đang cất giữ bí mật trong lòng. Giữ kín suốt hơn ba mươi năm chắc chẳng dễ đàng gì, ông ấy và bà ấy, cuối cùng cũng đã được giải thoát rồi. Họ đã được giải thoát rồi, người còn sống sao đây?
Bầu trời âm u, sấm rền ầm ầm, xem ra sắp có mưa to gió lớn. Đầu đường rẽ vào nghĩa địa có một chiếc xe hơi màu đen ẩn khuất sau rừng cây, Diệp Quán Ngữ ngồi trong xe nhìn về phía đoàn xe đi đưa đám lần lượt bước vào trong nghĩa địa, anh hút thuốc, không nói một lời.
Gần đây anh thường xuyên im lặng, rất ít nói chuyện, quả đúng là lời nói hiếm như vàng ngọc. Cho dù là họp anh cũng ít phát biểu, giám đốc thư kí ai cũng hoang mang lo sợ, không có việc gì cũng không dám nói một lời nào trước mặt anh. Sếp lúc nào cũng nghiêm nghị gần như hà khắc, nhất là lúc tâm trạng anh không được tốt, mặt cứ sa sầm lại, gặp ai người đấy đều khiếp sợ. Kể cả khi nghe điện thoại, Diệp Quán Ngữ cũng chỉ “ừ, ừ” vài tiếng, có vẻ rất uể oải, không kiên nhẫn, cũng như không hứng thú chuyện gì nữa, ngay đến cả làm việc anh cũng qua loa, cảm giác rất nhọc nhằn.
Ngoài ông bạn già Âu Dương Chiêu ra, chắc chỉ có Lữ tổng quản là người có thể nói chuyện với Diệp Quán Ngữ ở cự ly gần, thấy anh cứ hút thuốc, ngày càng mặt ủ mày chau khiến ông vô cùng lo lắng: “Đã đến đây rồi, sao lúc nãy không vào đó chứ?” Diệp Quán Ngữ ngoảnh mặt đi, nhìn về phía khu nghĩa địa trên sườn núi, những tấm bia mộ san sát dưới bầu trời mây đen vần vũ trông lại càng bức bách, anh khó nhọc thở ra một hơi khói: “Có ý nghĩa gì chứ, tranh đi giành lại, cuối cùng cũng xuống mồ hết cả. Tôi chẳng hề thấy cảm kích vì họ đã mang tôi đến với cuộc đời này...”
Lữ tổng quản hạ cửa kính xuống cho không khí lưu thông trong xe, khói trong xe nồng nặc quá, ông thực sự không chịu được nữa, ho liền mấy cái, vừa ho vừa nói: “Quán Ngữ, chúng ta đến với cuộc đời này cũng là để chịu khổ mà thôi, cậu cũng đừng quá để bụng, còn rất nhiều chuyện đang chờ cậu xử lý nữa, cậu cứ như thế này thì sẽ gục mất.”
“Tôi đã gục rồi, chẳng có tin tức gì của Thư Mạn cả, giờ tôi có làm gì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Cho dù có thắng kiện rồi thì cũng đã làm sao, Quán Thanh vẫn chẳng thể nào sống lại được nữa...”
“Chuyện Thư tiểu thư bên đó, tôi đã phái người đi khắp nơi dò hỏi rồi, người nhà cô ấy cũng đang tìm kiếm, chắc là sẽ phanh chóng có tin tức thôi.”
“Chỉ sợ đến lúc có tin tức thì đứa bé trong bụng cô ấy cũng sắp sinh rồi.”
“Xem ra cô ấy đã không còn ở Ly Thành nữa.” Lữ tổng quản lắc đầu thở dài, “Nếu cô ấy đã định bụng không cho chúng ta tìm thấy thì chúng ta cũng đành bó tay thôi.”
Nghe tới đó, bàn tay Diệp Quán Ngữ đang cầm điếu thuốc bỗng run run: “Vậy tôi phải làm thế nào đây? Tôi đã mất đi bao nhiêu như vậy rồi... Tôi không có được cô ấy, chẳng lẽ ngay cả nhìn cô ấy cũng không được sao? Rốt cuộc kiếp trước tôi đã gây ra tội gì mà khiến ông trời phải đuổi theo tôi mà đòi thế này...” Tàn thuốc lá rụng xuống người anh, anh cũng mặc kệ, bỗng nhiên tinh thần xúc động, gục đầu vào hàng ghế phía trước, “Mạn, nếu biết trước là em định đi, thì tôi sẽ không rời xa em dù chỉ một phút, em thật là keo kiệt, ngay đến một lời chào từ biệt cũng không chịu nói với tôi...”
Lữ tổng quản thấy vậy vội vàng rút điếu thuốc đang hút dở trong tay anh ném ra ngoài cửa xe, rồi cũng chỉ biết khuyên anh: “Quán Ngữ, chuyện gì cũng là do ý trời cả, chúng ta không thể làm khác được.” Nói đoạn, ông ra hiệu cho tài xế lái xe đi, rồi lại nói, “Chúng ta về thôi, luật sư Âu Dương đang chờ chúng ta dấy. Là chuyện về điều tra thẩm vấn trên tòa lần hai, cần thương lượng bàn bạc đối sách với anh thêm nữa. Ngô Minh đúng là đã chấp nhận ra tòa rồi, nhưng ai biết được đến lúc đó anh ta có lật lọng thay đổi gì hay không...”
Xe chầm chậm đi ra khỏi rừng. Diệp Quán Ngữ gần như không nghe thấy Lữ tổng quản nói gì, vẫn lẩm bẩm một mình: “Tôi nên làm thế nào đây? Cô ấy đã đi rồi, tôi không tìm được cô ấy, biết làm sao đây? Cô ấy sẽ chết mất, chỉ sợ đứa bé còn chưa đến với thế giới này thì cô ấy đã chết rồi! Không, không, chú Lữ, cô ấy không thể như vậy được...”
“Ơ, cậu xem kia là ai, chẳng phải là Đỗ Trường Phong đó sao?” Khi xe vòng qua một khu rừng trúc, Lữ tổng quản phát hiện Đỗ Trường Phong đang đứng lưỡng lự một chỗ bên lề đường, anh ta lại mặc bộ đồ ngủ, xỏ một đôi dép lê, cúi đầu tìm đi tìm lại thứ gì đó vừa đánh mất.
“Dừng xe.” Lữ tổng quản ra lệnh.
Diệp Quán Ngữ ngoảnh mặt ra, nhìn gã giả điên tinh thần hoàn toàn không giống người bình thường đang đứng ngoài cửa xe, tạm thời chuyển mọi quan tâm từ Thư Mạn sang đó, “Anh ta làm gì ở đó?”
“Không biết, trông có vẻ như đang tìm thứ gì đó.” Lữ tổng quản nhìn ngó ra, đột nhiên thở dái, “Hừ, gã này cũng quả là một người đáng thương, nghe nói Lâm Hy giở trò gì với anh ta, khiến giờ anh ta thành ra thế này đây, tinh thần chẳng tỉnh táo chút nào, chỉ sợ lại thành người điên thật rồi cũng nên.”
“Giở trò? Nghĩa là thế nào?”
“Tôi cũng không được rõ lắm, chỉ là nghe được tin đồn, hình như Lâm Hy cho anh ta uống thuốc gì đó, nếu không thì làm sao mà thành ra thế này được. Nghe nói anh ta còn chém người ta, chẳng phải là đã nhốt lại rồi sao, sao lại để anh ta chạy ra ngoài đường thế này?” Lữ tổng quản nói, giọng không giấu nổi nghẹn ngào.
“Xuống xe.” Diệp Quán Ngữ khẽ nói.
Xuyên qua rừng trúc chính là Ngọa hổ sơn trang, hiển nhiên là Đỗ Trường Phong chạy ra từ trong sơn trang, thấy Diệp Quán Ngữ đi đến phía anh, mắt anh nheo nheo lại, hình như đang cố xác định xem mình có nhận ra người này hay không. Chắc anh cũng đã chạy ra được một lúc rồi, đầu tóc quần áo ướt hết cả, râu ria lởm chởm, mặt ngờ nghệch chả biết gì, anh hỏi Diệp Quán Ngữ: “Anh có nhìn thấy một cô gái không?” Anh lấy tay ra hiệu, vẻ mắt rất nghiêm túc thật lòng, “Mười sáu mười bảy tuổi, tóc tết hai bên, đôi mắt to to tròn tròn, cái cằm thon thon, da rất trắng...”
Lữ tổng quản ngạc nhiên, đúng là tinh thần anh ta rối loạn thật rồi, lại cứ tưởng rằng Thư Mạn chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi. Có lẽ ký ức của anh ta trở về quá khứ, tinh thần anh đã hoàn toàn thoát khỏi thế giới hiện thực rồi. Diệp Quán Ngữ cũng có phần kinh ngạc, nhưng anh không để lộ ra, ngược lại, tỏ vẻ rất khách sáo: “Tên là Thư Mạn có phải không?”
“Đúng, đúng, chính là cô ấy!” Đỗ Trường Phong gật đầu lia lịa, sải bước dài bước thật nhanh đến trước mặt Diệp Quán Ngữ, mắt sáng lên phấn khởi, “Anh quen cô ấy phải không? Vậy mau nói cho tôi biết, cô ấy đi đâu rồi, bao ngày rồi chẳng thấy đến thăm tôi, tôi hỏi Darwin, anh ấy bảo không thấy Thư Mạn đâu cả...”
“Đúng là không thấy cô ấy đâu cả.” Diệp Quán Ngữ buồn bã nhìn anh.
“Vậy anh có biết cô ấy đã đi đâu không?” Trông Đỗ Trường Phong có vẻ rất sốt ruột, đôi mắt rất sâu, sâu thẳm như biển đêm nhìn Diệp Quán Ngữ, trong mắt như lấp lánh ánh sao đầy hy vọng. Anh rất khôi ngô tuấn tú, cho dù có sa sút thành ra thế này, tinh thần có không tỉnh táo thì khắp người vẫn toát lên ánh hào quang.