thành danh từ gọi thay cho nhà tang lễ. Hơn nữa điều xui xẻo nhất là, nghĩa trang lớn nhất Ly Thành không nằm sát ngay bên nhà tan lễ mà lại nằm ở phía bên kia, liền kề Nhị Viện. Ống khói nhà tang lễ cứ nhả khói xanh suốt từ sáng đến tối chẳng lúc nào ngừng nghỉ. Kẻ ngớ ngẩn cũng biết khói ấy là tượng trưng của hỏa thiêu. Lại ngoảnh mặt nhìn bên phải mà xem, xa xa phía sườn núi kia là một vùng nghĩa trang trắng lóa. Đây gọi là gì? Ra từ bên trái, vào bên phải, thôi thì tạm coi là luân hồi một kiếp người vậy.
Thư Mạn sống ở Ly Thành nhiều năm, đương nhiên cô biết ở đây có một phân viện thuộc bệnh viện Nhân Ái, nhưng cô chưa bao giờ vào đó, chỉ nghe nói bên trong rất đẹp, là một viện điều dưỡng tinh thần. Đương nhiên, đây là cách nói khá dễ nghe, còn nói theo cách nói trực tiếp nhất thì đây là nơi để nhốt những người bị điên, là bệnh viện tâm thần. Điều này khiến Thư Mạn cảm thấy bất ngờ và lo sợ, Đỗ Trường Phong ở trong Nhị Viện, hay là ở trong nhà tang lễ?
Phía trước là cánh rừng phong rực màu lửa, đến Nhị Viện thì nhất định phải đi qua cánh rừng này. Vừa mới vào rừng xung quanh bỗng nhiên tối hẳn, rõ ràng là ban ngày mà lại không khác gì chiều tối. Khoảng mười phút sau xe đi ra khỏi nơi sâu nhất cánh rừng phong, tầm mắt phía trước cũng được rộng mở sáng sủa hẳn lên, bên phía vườn hoa được bố trí xây một bể cá to, đi qua bể cá là một cánh cổng sắt khắc hoa hoành tráng, hai bên là những viên đá hoa lớn được xây kề sát nhau, tráng lệ đậm chất phương Tây. Trong bốt bảo vệ ở cổng có hai người mặc đồng phục đứng canh cổng.
“Xuống xe thôi, đến nơi rồi.” Vi Minh Luân mở cửa xe giúp Thư Mạn, “Cô trực tiếp nói với bảo vệ là tìm Đỗ Trường Phong là được, ông ấy sẽ chỉ cho cô biết đi như thế nào.”
“Ồ, được.” Thư Mạn xuống xe. Vòng qua bể cá bên vườn hoa, cánh cổng sắt khắc hoa to lớn ấy dần dần đến gần phía cô, càng gần hơn nữa, vô hình chung đem lại cho con người ta một cảm giác bí bức. Tim Thư Mạn bỗng đập nhanh hơn, tinh thần căng thẳng một cách vô cớ. Một ông bảo vệ mặc áo đồng phục màu xanh lam đang ngáy rõ to ngay trong phòng trực, trong lúc cô đang do dự có nên đánh thức ông ta dậy hay không thì thấy một tấm biển bằng đồng bên cạnh, trên đó khắc mấy chữ: ‘Bệnh viện tâm thần trực thuộc bệnh viện Nhân Ái’.
Cô sợ hãi, mặt mày thất sắc, Đỗ Trường Phong ở trong nhà thương điên thật sao? Phía sau lưng vẳng lại tiếng khởi động xe, Thư Mạn quay lại nhưng không kịp nữa, Vi Minh Luân đã quay đầu xe, nhanh chóng lại vụt khỏi tầm mắt của cô, biến mất vào trong rừng phong tối đen. “Vi Minh Luân! Anh quay lại đây…”
Thư Mạn hét to lên định đuổi theo, tiếng hét của cô làm kinh động giấc ngủ của ông bảo vệ, ông thò đầu ra, mặt vẫn còn ngái ngủ, “Này, cô tìm ai thế?”
“Tôi, tôi, tôi…” Những giọt nước mắt thất vọng từ đâu ùa đến cứ xoay vòng trong khóe mắt, Thư Mạn hoàn toàn không biết bản thân mình đang ở nơi nào, đột ngột quá, nghiêm trọng quá, hóa ra anh ấy ở trong bệnh viện tâm thần!
“Tôi hỏi cô tìm ai?” Ông bảo vệ mất kiên nhẫn quát.
“Đỗ, Đỗ Trường Phong.”
Ông bảo vệ trợn mắt, nhìn Thư Mạn khắp một lượt từ đầu đến chân, thái độ tốt hơn một chút: “Cô là thế nào với anh ấy?”
“Bạn, bạn bè.” Cô trả lời giọng yếu ớt.
Bảo vệ lúc này mới mở cửa lách bên cạnh, vừa mở vừa nói, “Vào đi, cứ đi thẳng, Ngọa hổ sơn trang.”
Thư Mạn ngập ngừng bước vào cổng, thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt cô là một hoa viên và đài phun nước thật lớn, cảm giác không hề giống như đang ở trong bệnh viện chút nào. Mấy cô gái trẻ mặc đồng phục y tá màu xanh da trời đang cắn hạt dưa trong vườn hoa, cười cười nói nói, nhìn thấy cô liền lập tức quan sát một cách hiếu kì, nhưng ánh mắt đầy vẻ thân thiện. Thư Mạn nhìn xung quanh, những căn nhà phong cách phương Tây tường sơn đỏ, mái nghiêng rải rác khắp vườn hoa và trong rừng, không biết căn nào mới là ‘Ngọa hổ sơn trang’ đây?
“Cô tìm ai thế?” Một y tá cất tiếng hỏi.
“Ồ, tôi tìm Đỗ Trường Phong.”
Đối phương lập tức tỏ ra vô cùng kinh ngạc: “Cô tìm anh ta sao? Cô có quan hệ gì với anh ta thế?”
Thư Mạn không muốn trả lời, cô đi xuyên qua vườn hoa rồi đi thẳng, vào đến bên trong, từng nhóm hai ba người rải rác trong vườn hoa, nhìn cách ăn mặc của họ thì đoán đó là bệnh nhân. Những người đó, người thì ngồi trên xe lăn, người thì đang tập thái cực quyền, người thì đang hát, còn một bà thím già đang vểnh ngón tay điệu đà như hình bông hoa lan, trông như đang diễn kịch trên sân khấu, còn cả một anh béo đang đứng trên chiếc ghế đá say sưa chỉ huy, coi đám cỏ dưới chân kia là dàn nhạc, một bà y tá đứng tuổi kéo anh ta xuống, hai người đang xảy ra tranh cãi… Thư Mạn bước thật nhanh qua chỗ đó, cô lờ mờ hiểu vì sao Vi Minh Luân lại nói những lời ấy, nếu Đỗ Trường Phong ở cùng với những người điên này, vậy thì…
Phía trước lại là một rừng cây.
Một con đường nhỏ lát đá cuội ngoằn nghèo dẫn xuyên vào trong rừng.
Thư Mạn men theo con đường đó, bước đi thật nhanh, phút chốc đã đi xuyên qua rừng cây, trước mặt là một bức tường rào, có một cánh cửa săt khép hờ. Bước qua cánh cổng, phía trước bỗng trở nên rộng mở sáng sủa hẳn lên, một cái hồ lớn hiện ra trước mắt. Vì đang là mùa đông nên có bên bờ hồ khô vàng hết cả, nhưng nước hồ thì vẫn xanh như ngọc, sâu không nhìn thấy đáy. Thư Mạn hiếu kì đi vòng qua bờ hồ, xa xa phía bên kia hồ thấy một khu nhà lớn kiến trúc kiểu Trung Quốc ẩn hiện trong rừng trúc, soi bóng trên mặt hồ, rất có phong cách, mặc dù bầu trời âm u nhưng cô vẫn nhìn thấy trên cổng chính treo bức hoành phi “Ngọa hổ sơn trang”.
Một bác mặc áo jacket, mái đầu hoa râm, tay vắt sau lưng bước đến, Thư Mạn chưa kịp mở lời thì ông đã cất lời hỏi trước, “Cháu là Thư Mạn phải không?”
“…”
“Vào đi, mau vào đi, Kỳ Kỳ đang đợi cháu bên trong đấy.” Vẻ mặt ông hiền hòa, tay chỉ vào sơn trang, “Minh Luân gọi điện đến, bảo là cháu đến rồi, Kỳ Kỳ bảo ta ra đón cháu, sợ cháu đi lạc.”
Thư Mạn ngẩn ra đó không biết làm thế nào. Kỳ Kỳ? Cái tên này hình như đã nghe ở đâu đó thì phải… “Vào đi, bên ngoài gió lắm, trông mặt cháu kìa, lạnh cóng đỏ cả lên rồi.” Ông vừa cười vừa nói.
Thư Mạn giờ mới chịu bước vào cửa chính. Cánh cổng đậm hơi hướng cổ kính, sơn đỏ khuyên đồng, trước cổng còn có hai con sư tử đá ngồi cạnh. Hai bên cổng là bước tường cao vây quanh, phía trong cổng là một cái giếng trời sâu hoắm, bên trái là hai cây ổi to lớn, cành lá trơ trụi, bên phải cũng trồng hai cây hải đường cao to, có thể tưởng tượng ra được, hễ mùa xuân đến thì nơi đây nhấy định sẽ là một cảnh tượng bóng râm trải khắp mặt đất, ong bướm vo ve. Nơi đây rất giống với tứ hợp viện của những gia đình giàu có thời xưa, ngoại trừ cánh cổng lớn ra, ba mặt đều là nhà lầu gỗ vây quanh, nhà nhiều gian phòng, hành lang dài thẳng tắp, rất nho nhã và cổ kính.
Thư Mạn đang thập thò ngó nghiêng xung quanh thì nghe thấy tiếng ho khẽ trên tầng bên trái, cô ngoái đầu, chợt thấy ai đó đứng dựa vào lan can hành lang, mặt áo choàng ngủ, mặt không chút biểu cảm, vẫy tay ra hiệu bảo cô lên tầng. Thư Mạn ngẩn người ra đó không động tĩnh gì, anh mới không kiên nhẫn được, gào lên: “Còn ngây ra đấy làm gì, cô muốn chết cóng ở dưới đấy hả?”
Mười bảy năm trước.
Lâm Sỹ Diên hay tin con trai mình xảy ra chuyện, liền tức tốc từ Mỹ trở về Ly Thành. Mạng người quan trọng, ông biết, lần này chỉ sợ thằng nhỏ khó thoát khỏi tai vạ.
Tóc ông giờ đã chuyển màu muối tiêu, đa phần cũng là vì lo lắng cho cái thằng con này.
Vốn dĩ ông nhận nuôi đứa con này cũng là vì muốn bù đắp nỗi day dứt trong lòng, nhưng sau khi nhận nuôi rồi, nỗi day dứt trong lòng ông lại càng tăng chứ không hề giảm bớt, bởi ông chưa thể dạy dỗ nó cho tốt. Vốn dĩ tất cả tình yêu và hi vọng mà ông dành cho đứa con này, thậm chí ngay cả Lâm Nhiên và Lâm Hy, hai đứa con đẻ của ông cũng còn phải xếp sau, nhưng những gì ông nhận được sau tất cả những gì bỏ ra ấy chỉ là nỗi thất vọng, cuối cùng còn là sự tuyệt vọng. Vốn dĩ cứ tưởng rằng đưa nó sang Mỹ để nó tiếp thu nền giáo dục phương Tây, có thể khiến nó bước trên con đường đời mà bố mẹ đẻ nó khi còn sống đến ngay cả nghĩ cũng không dám, nào ai biết được nền giáo dục tự do phóng khoáng phương Tây ấy lại ‘dạy dỗ’ nó trở thành một “Ma vương thời loạn” chính hiệu như thế.
Sáu tuổi, Đỗ Trường Phong học cấp một ở Mỹ, hồi đó vẫn còn gọi là “Kỳ Kỳ”. Mới ngày đầu bước chân vào cổng trường đã đánh nhau với bạn học, cậu học sinh nước ngoài tóc vàng mắt xanh bị đánh đến vỡ đầu chảy máu. Từ tiểu học đến trung học, Lâm Sỹ Diên phải lo chuyển trường không dưới hai mươi lần cho anh. Tất cả các trường tiểu học ở Los Angeles anh đều đã chuyển khắp cả một lượt, chẳng đâu dám nhận vào trường nữa, dắt đến Califonia, tình hình có vẻ chuyển biến tốt hơn một chút, trường thì không phải chuyển nhiều, nhưng thường thì không phải thầy cô giáo đưa trả về thì là cảnh sát chở về bằng xe tuần tra.
Lúc đó, Lâm Sỹ Diên đã có suy nghĩ, nền giáo dục phương Tây chỉ khiến thằng nhóc này càng học càng đi xuống, cũng vừa hay ông đang muốn đưa Lâm Nhiên về nước để tiếp thu nền văn hóa phương Đông chính thống, bèn quyết định đưa Kỳ Kỳ về nước cùng luôn, biết đâu môi trường thay đổi, thằng bé có thể cải tà quy chính cũng nên.
Bên Mỹ anh thường được gọi là Sam Lin, trước khi về nước, Lâm Sỹ Diên đổi cho anh về với họ bố đẻ mình là “Đỗ”, đồng thời đặt một cái tên Trung Quốc đầy ý thơ “Trường Phong”. Người ta thương nói cái tên là ẩn dụ về vận mệnh của con người. Sau này Lâm Sỹ Diên nghĩ, thật sự ông không nên đặt cái tên này cho đứa con, để sau này khi trưởng thành lại giống như một cơn gió, đi về không tung không tích, hơn nữa “Phong” vừa có nghĩa là gió, lại vừa có nghĩa là “điên”, quả thực là không tốt lành chút nào.
Lâm Sỹ Diên sắp xếp cho con trai trưởng Lâm Nhiên vào trường Đại học Sư phạm Ly Thành, sau đó lại sắp xếp cho Lâm Hy vào Học viện Y ở tỉnh thành để theo học ngành y, dù sao thì nhà họ Làm cũng là một gia đình bề thế về y học, nếu con trưởng Lâm Nhiên đã không có lòng theo thì đứa con thứ Lâm Hy nhất định phải thay anh cả gánh vác trách nhiệm này. Còn về đứa con nuôi Sam Lin, nó là đứa làm ông đau đầu nhất, cuối cùng quyết định đổ một khoản tiền lớn vào Học viện âm nhạc, mua một chỗ cho Sam Lin. Học viện âm nhã nằm ngay sát trường Đại học Sư phạm, ý định ban đầu của Lâm Sỹ Diên là hi vọng Lâm Nhiên có thể để ý đến em trai trong lúc học tiếng Trung.
Trong trường Đại học Sư phạm, Lâm Nhiên không hổ là tiêu điểm chú ý, ngay từ trước khi về nước anh đã nổi danh là hoàng tử dương cầm của châu Á, cũng khó tránh khỏi chuyện thường xuyên bị giới báo chí theo dõi. Một dạo Lâm Nhiên trở thành thần tượng của học sinh, nhất là nữ sinh toàn trường. Còn ở Học viện âm nhạc bên này, Đỗ Trường Phong cũng tỏ ra không hề “thua kém” gì anh trai mình, ngay buổi học đầu tiên đã đuổi thầy giáo xuống khỏi bục giảng, nguyên nhân là thầy giáo không diễn tấu hay bằng anh.
Đỗ Trường Phong học đàn violon.
Hồi bảy tuổi, Lâm Sỹ Diên cho anh chọn một loại nhạc cụ, bởi trong một đại gia tộc như gia đình họ, có trở thành nghệ sĩ âm nhạc hay không chỉ là thứ yếu, nhưng việc Lâm Sỹ Diên yêu thích âm nhạc lại là sự thực, ông hi vọng những đứa con trai của mình đều có thể kế thừa sở thích