này, “âm nhạc có thể giải phóng linh hồn”, đó là câu mà ông thường xuyên nói với các con.
Vẫn còn một nguyên nhân nữa, Sam Lin hiếu động quá, cả ngày suốt từ sáng đến tối không có lúc nào là nghỉ ngơi, học một chút âm nhạc có lẽ sẽ khiến anh trở nên điềm đạm, yên tĩnh hơn một chút cũng nên.
Kết quả lại khiến Lâm Sỹ Diên hết sức kinh ngạc, không ngờ thiên phú âm nhạc của thằng nhóc này còn vượt xa cả Lâm Nhiên, những thứ thông thường người khác phải học mất một năm thì Sam Lin chỉ cần học vài ba tháng đã biết cả, chưa đầy ba năm mà danh tiếng đã chấn động cả Los Angeles. Lên mười tuổi, anh đại diện cho cả Los Angeles tham gia cuộc thi violon thanh thiếu niên toàn Mỹ, ung dung đoạt giải quán quân. Mười bốn tuổi đã biết tự viết nhạc, không nhờ ai dạy mà tự học thành tài. Nếu Lâm Nhiên đã từng được mệnh danh là “Thần đồng âm nhạc”, thì Sam Lin lại là một thiên tài mà ngay cả Lâm Sỹ Diên cũng không thể không công nhận. Đáng tiếc là thằng nhóc này trời sinh vốn đã ngang bướng nghịch ngợm, tính tình bồng bột xốc nổi, suốt cả ngày gây chuyện rắc rối, ai cũng không làm gì được. Lâm Sỹ Diên thường nói, nếu thằng nhóc này mà có thể ngoan ngoãn nghe lời như Lâm Nhiên thì chắc chắn thành tựu của anh sẽ không kém gì Lâm Nhiên.
Sau khi về nước, cái tính hay gây chuyện của Đỗ Trường Phong không những không giảm bớt mà ngược lại càng thậm tệ hơn do thoát khỏi tầm kiểm soát của bố. Ví như chuyện đuổi thầy giáo xuống bục giảng đôi khi cũng xảy ra, lúc đầu các thầy còn bụng đầy căm phẫn, nhưng sau khi được chứng kiến mấy lần Đỗ Trường Phong kéo violon thì chẳng ai còn hé răng nửa lời, bởi chẳng ai có thể dạy được gì cho anh cả. Thế nên, Đỗ Trường Phong chẳng bao giờ phải ngồi trong giảng đường học nghiêm túc như những sinh viên khác, anh thích đến thì đến, thích đi thì đi, không ai ngăn cản anh, các thầy cô giáo cũng đều đã được lĩnh giáo từ anh cả rồi, muốn tránh còn chả kịp. Mười bảy mười tám tuổi, không phải đi học thì còn có thể làm gì chứ, không theo đuổi con gái thì chỉ có đánh nhau. Mỗi lần Lâm Nhiên gặp anh, không mặt mày bầm tím thì tay cũng bó vải gạt.
Lâm Nhiên cũng chẳng có cách nào, đi học hay tan học đều đưa Đỗ Trường Phong đi cùng. Trong một buổi biểu diễn tổng kết của trường Đại học Sư Phạm, Lâm Nhiên và Đỗ Trường Phong cũng nhau hợp tấu một bản nhạc khiến cả trường phải kinh ngạc. Buổi biểu diễn lần đó, tất cả các tiết mục khác chẳng ai nhớ đến, chỉ nhớ mãi màn biểu diễn cầm sắc hòa ca của hai anh em trai nhà họ Lâm kia. Dương cầm và violon vốn là một cặp trời sinh, lại thêm hai thiên tài cùng nhau diễn tấu đã đủ khiến người ta khắc ghi một đời, mà bản nhạc đó lại do chính Đỗ Trường Phong viết trong lúc ngẫu hứng. Sau này, Lâm Nhiên đặt tên cho bản nhạc đó một cái tên rất hay, bản “Sonata mùa thu”.
Không lâu sau, Lâm Nhiên yêu Lạc Anh, là sinh viên trường Đại học Sư Phạm, dáng người xin xắn, đáng yêu, chơi đàn rất hay. Để tiếp cận người trong lòng, Lâm Nhiên không chú tâm vào học đàn dương cầm nữa, lại hứng thú tìm hiểu nhạc cụ dân tộc, nhưng con trai mà đi học đàn tranh thì sẽ bị người ta cười chết mất, thế là anh liền học thổi sáo. Đỗ Trường Phong thấy anh trai học nhạc cụ dân tộc, cũng không cam chịu lạc hậu, cũng học kéo nhị hồ. Nhưng từ sau khi anh trai yêu đương vào cũng không để ý đến cậu em trai mấy, suốt ngày tay ấp mà kề cùng Lạc Anh, Đỗ Trường Phong cũng không tránh khỏi chuyện bị bỏ rơi một mình.
Từ đó, trong Học viện âm nhạc lại thêm một cảnh tượng nữa, một thanh niên trẻ tuấn tú ngồi trước cổng trường học, mặc chiếc áo phông được giặt trắng sáng với chiếc quần bò thủng lỗ chỗ, chân đi đôi dép lê, ngồi kéo nhị hồ với nét mặt đau thương, với lại cũng không biết là có phải cố ý hay không mà anh luôn đeo một chiếc kính đen, nếu anh thay một bộ áo sườn xám dài thì hẳn sẽ giống ý đúc thằng mù A Bình năm xưa.
Đỗ Trường Phong vì thế mà trở thành nhân vật tiêu điểm của Học viện âm nhạc Ly Thành. Và Lâm Sỹ Diên cũng vì đứa con trai “kì tài xuất chúng” này mà trở thành trò cười cho cả thành phố.
Nhưng sau đó, người thực sự khiến cho nhà họ Lâm rơi vào phong ba bão táp lại chính là Lâm Nhiên. Vì Lạc Anh, người bạn gái mà anh thích vốn đã có bạn trai tên Diệp Quan Thanh, học môn bóng rổ ở trường Thể dục thể thao ngay sát bên cạnh, nhà anh ta ở phố Thúy Hà, nghe nói ngày xưa còn là hàng xóm của nhà họ Lâm, mẹ của Diệp Quán Thanh đã từng chăm sóc Lâm Nhiên.
Tính cách của gã này thì rất giống với Đỗ Trường Phong, cũng thuộc hạng trời không sợ đất không màng. Trong quá trình tranh giành lấy Lạc Anh, Quán Thanh và Lâm Nhiên không ngừng xảy ra chiến tranh. Lần nghiêm trọng nhất là lần Quán Thanh bắt gặp Lâm Nhiên và Lạc Anh đang dùng cơm trong nhà hàng trước cổng học viện, hai bên xảy ra tranh cãi kịch liệt, trong lúc hỗn loạn, Diệp Quán Thanh lấy chai bia đánh Lâm Nhiên đến vỡ đầu chảy máu. Đúng hôm đó, Đỗ Trường Phong đi trượt băng, hay tin anh trai bị thương liền chạy đến bệnh viện ngay lập tức, nhìn thấy đầu anh trai quấn đầy vải gạt, đang trong tình trạng hôn mê do mất quá nhiều máu, Trường Phong bỗng nhiên như biến thành một con sư tử giận dữ đến mất hết kìm chế.
Anh biết, lúc bước chân vào nhà họ Lâm anh mới sáu tuổi, cũng chẳng có quan hệ huyết thống nào với Lâm Nhiên cả, nhưng từ nhỏ anh đã thân với Lâm Nhiên, cũng chính năm đó Lâm Nhiên là người dắt anh vào cửa. Sau này lớn lên rồi anh vẫn thường nghĩ, nếu lúc đầu không gặp được Lâm Nhiên, thực sự không biết bây giờ anh đang lưu lạc nơi nào, lòng cảm kích của anh đối với Lâm Nhiên là từ trong đáy lòng. Giờ Lâm Nhiên bị đánh trọng thương như thế, lẽ nào anh lại chịu khoanh tay đứng nhìn?
Tối hôm đó, Đỗ Trường Phong cầm con dao gọt hoa quả chạy đến trường thể dục thể thao đá tung của phòng kí túc xá của Diệp Quán Thanh, cũng nghĩ đến chuyện Diệp Quán Thanh cũng chẳng phải loại lương thiện gì nên anh gọi thêm cả Lâm Hy và người bạn thân Thư Khang đến cùng. Diệp Quán Thanh tự biết mình đuối lý, hơn nữa người mà anh đánh bị thương kia lại chính là con trai Lâm Sỹ Diên, một nhân vật lớn của Ly Thành, nhất định ban giám hiệu trường sẽ khai trừ anh. Đối với một kẻ xuất thân bần hàn, khó khăn lắm mới thi đậu vào trường thể dục thể thao như Quán Thanh mà nói thì đó quả thực là một đòn chí mạng. Thấy Đỗ Trường Phong đem theo trợ thủ sát khí đằng đằng tìm đến, anh liền rất tự giác, tỏ ý có thể ra ngoài nói chuyện, thứ nhất là vì anh sợ xảy ra xung đột gì lại liên lụy đến bạn cùng phòng, thứ hai là muốn xin lỗi Đỗ Trường Phong một cách thành khẩn, có lẽ nhà trường sẽ mở cho anh một lối thoát. Sinh viên cùng phòng đều sợ cảnh đánh nhau trong kí túc xá nên chẳng ai dám ngăn cản việc Quán Thanh ra ngoài giải quyết sự việc. Đây lại chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến thảm kịch sau đó, chính vì không có ai ngăn cản, bi kịch mới đến bất ngờ mà không ai kịp phòng bị gì.
Bốn người đi vào cánh rừng nhỏ phía sau trường học.
Chẳng ai biết được bên trong đó xảy ra tranh chấp xung đột như thế nào, không lâu sau, một nhóm thanh niên khác cũng xông vào trong rừng, số người đông hơn bên Đỗ Trường Phong, hiển nhiên đó là phe cánh của Diệp Quán Thanh, hai bên nhanh chóng lao vào nhau đấu đá. Nhưng chung quy thì người bên Diệp Quán Thanh đông hơn và nhanh chóng chuyển bại thành thắng. Nhưng lúc đó trên người Diệp Quán Thanh đã bị dao đâm trúng nhiều nhát, túm lấy nhau mà đánh, con dao gọt hoa quả ấy bị đánh sang một bên. Lâm Hy và Thư Khang xông đến đánh giúp, tình hình rất hỗn loạn, một người anh em khác của Diệp Quán Thanh không biết nhặt thấy hòn gạch ở đâu đang định đập vào đầu Đỗ Trường Phong, Thư Khang ngăn lại được, Lâm Hy liền nhặt lấy con dao gọt hoa quả kia đâm loạn lên một hồi… Sinh viên phía ngoài cánh rừng run lên sợ hãi hết cả, bởi vì tiếng kêu đó thảm thiết tuyệt vọng vô cùng, thực sự không giống như tiếng kêu của loài người. Nhưng tuyệt nhiên chẳng ai muốn đến giải vây hay gọi bảo vệ trường. Sợ đến đơ cứng người ra hết cả rồi.
Không quá hai mươi phút.
Đỗ Trường Phong đi ra, khắp người toàn là máu. Các sinh viên thấy vậy kêu thét bỏ chạy tán loạn. Lúc Diệp Quán Thanh được đưa lên xe cứu thương vẫn còn chưa tắt thở, thều thào nói với một số người bạn bên cạnh, “Đừng… đừng nói với mẹ tôi, xin mọi người đấy… Hãy xin nhà trường lượng tình, đừng khai trừ tôi…” Còn chưa kịp đưa đến bệnh viện, Diệp Quán Thanh đã ngừng thở trên đường đi, đến bệnh viện thì được đẩy ngay vào nhà xác. Còn bệnh viện đó lại chính là bệnh viện Nhân Ái do nhà họ Lâm đầu tư xây dựng.
Đỗ Trường Phong bị cảnh sát bắt ngay tối hôm đó. Lâm Hy và Thư Khang cũng bị tam giam, nhưng rất nhanh sau đó lại được thả ra bởi Đỗ Trường Phong đã nhận hết tất cả trách nhiệm về mình. Lúc đó anh đã tỉnh táo lại, được biết Diệp Quán Thanh đã chết, anh gào khóc thảm thiết ngay trong trại tạm giam, tiếng khóc kinh thiên động địa, cũng không giống với tiếng khóc của con người. Khóc mãi đến tận lúc trời sáng.
Cả đời này Đỗ Trường Phong không thể nào quên được, cái cảnh bên gia đình nguyên cáo kêu gào khóc thét giận dữ trong cái hôm tòa án tuyên án ấy. Nói thực, ngay cả bản thân anh cũng không ngờ tới kết quả lại như vậy, anh vốn đã chuẩn bị tinh thần ra pháp trường rồi. Mỗi ngày ở trong nhà tù đối với anh mà nói, sống một ngày mà đằng đẵng như thể một năm.
Cái giá phả trả cho sự bồng bột của tuổi trẻ không ngờ lại trầm trọng đến vậy.
Hàng đêm, khi anh mơ thấy Diệp Quán Thanh bị anh ngộ sát đổ gục xuống vũng máu, sự bất lực và tuyệt vọng trong ánh mắt ấy dày vò tinh thần anh từng giờ từng phút, thậm chí anh còn hay vô cớ ngửi thấy mùi tanh của máu, suốt một thời gian dài không ăn uống được gì. Rồi hồi tưởng lại quãng đường đời từ tuổi ấu thơ đến khi trưởng thành, thực sự là anh đã quá phung phí tuổi thanh xuân. Phung phí thái quá thì mất mát càng nặng nề hơn. Anh biết chỉ cần anh bước lên pháp trường là tất cả mọi thứ sẽ không còn là của anh nữa, bao gồm cả sinh mạng. Hối hận, hai chữ này giờ đã không đủ để biểu đạt cảm xúc, tình cảm trong nội tâm anh. Giờ anh mới hiểu, hóa ra sinh mạng mới đáng quý đến như vậy, giờ mới hiểu vì sao lúc Diệp Quán Thanh đổ gục xuống đất lại nhìn anh với ánh mắt thê lương tuyệt vọng đến như vậy. Có ai lại muốn chết cơ chứ?
Nhưng, khi bình tĩnh lại rồi, anh thấy mình chết là đáng, dù sao thì anh cũng đã giết một mạng người. Trên tòa án, tinh thần anh hoảng hốt, hoàn toàn không nghe thấy luật sư và các thẩm phán nói gì. Ngay cả đến dũng khí ngẩng đầu lên anh cũng không có. Mãi cho tận tận khi quan tòa tuyên đọc bản án trước tòa, anh vẫn còn tưởng mình đang nằm mơ. Quan tòa nói gì vậy? Anh bị bệnh thần kinh, không phải chịu trách nhiệm hình sự, được phóng thích ngay tại phiên tòa.
Chiếc còng khóa trên tay được mở ra.
Những người thân đến nghe xử án bước đến vây kín lấy anh, ông bố Lâm Sỹ Diên ôm chầm lấy anh khóc lóc nghẹn ngào. Còn cả anh trai Lâm Nhiên và em trai Lâm Hy nữa, lại càng khóc lên khóc xuống như muốn ngất đi. Xém chút nữa thì anh được người thân khiêng lên đưa ra khỏi tòa án. Nhưng anh trai của người chết lại mất kiềm chế xông đến muốn liều mình một phen, nhưng lập tức bị cảnh sát khống chế lôi ra.
“Chúng mày là lũ giết người, sẽ không được chết yên ổn đâu! Đạo trời sẽ không tha thứ cho chúng mày đâu! Diệp Quán Ngữ này dù có làm ma cũng không bao giờ tha cho chúng mày! Lũ súc sinh lang sói cấu kết làm càn kia…”
“Tao thề, tao sẽ đòi lại tất cả! Tao sẽ báo thù!...