"Cha, Dung Dung tặng ba một bộ âu phục." Tiết tiểu đệ mang âu phục đến cho cha. "Cha mặc thử đi."
Tiết Cương nhìn hai người bọn họ, nói thầm : "Thật không ra cái gì..."
"Cha, hôm nay sinh nhật cha, không thể nổi giận." Tổ Dĩnh hòa giải, đặt bộ âu phục vào tay cha, nháy mắt mấy cái với Lý Dung Dung.
Cả nhà ngồi quây quần bên bàn ăn, hưởng thụ bữa tối thịnh soạn, cùng Tiết Cương hát bài chúc mừng sinh nhật, Tiết Cương cầu nguyện, thổi tắt cây nến.
"Cha, cha vừa ước gì thế?" Tổ Dĩnh hỏi.
"Không nói cho con biết." Tiết Cương cắt bánh ngọt. Ông hi vọng con cái ông đứa nào cũng hạnh phúc.
"Cha, con có chuyện muốn nói với cha."Tiết tiểu đệ vội vã biểu đạt ý muốn.
"Cha biết, cha biết, con không cần phải nói, lại muốn ta đồng ý hôn sự của con với Dung Dung phải không?" Tiết Cương đau đầu, từ chối. "Không được, hai đứa cách nhau nhiều tuổi như vậy, chờ quen biết thêm nửa năm nữa hãy tính." Tình yêu của mấy đứa trẻ này, làm ông đau đầu quá
"Vậy làm sao bây giờ?" Tiết tiểu đệ rời chỗ ngồi, núp ở phía sau chị gái."Cha, cha sắp được bế cháu rồi."
Vút! Dao nhỏ phóng ra, rơi vào trên người Sài Trọng Sâm, may mắn là dao nhựa.
"Con nói gì?" Tiết Cương nhảy dựng lên nhìn chằm chằm con. "Đi ra ngoài cho cha!"
"Bác trai, cháu cũng có lời muốn nói." Sài Trọng Sâm nhanh chóng nói sang chuyện khác.
Rất tốt, Tiết tiểu đệ lập tức trốn ra phía sau Sài Trọng Sâm, người này không thể làm gì khác hơn là bảo vệ hắn.
Tiết Cương nhìn chằm chằm Sài Trọng Sâm. "Cậu, ta biết cậu muốn nói gì, cậu cùng Tổ Dĩnh muốn kết hôn, không cho phép! Nghe thấy chưa? Tiết Gia Cần, con núp ở phía sau người ta làm gì? Đi ra cho cha!" Việc này phức tạp hơn, phải xử lý trước.
"Bác trai, không phải, cháu muốn chuyện khác." Sài Trọng Sâm đem một hộp quà đưa cho Tiết Cương. "Sinh nhật vui vẻ."
"Đây là cái gì?"
"Lễ vật."
"Lễ vật?" Tiết Cương mở ra, lấy ra một tập văn kiện.
Tổ Dĩnh, Tiết tiểu đệ và Lý Dung Dung tò mò đi tới, vây quanh bên cạnh Tiết Cương.
Lý Dung Dung nói: "Đây là giấy tờ mua bán nhà mà..."
Tiết tiểu đệ xanh mặt. "Oa, chính xác đó."
Tổ Dĩnh cũng thấy rõ. "Đợi một chút, đây là..."
"Nhà của tôi!" Tiết Cương cầm lấy giấy tờ mua bán nhà hô nhỏ. Chính là nó, giấy tờ của căn nhà trước đây bị con gái phá, giờ lại ở trên tay ông.
Trên bàn ăn, chén bát một đống hỗn độn.
Ngoài cửa, dưới mái hiên, có hai người dựa vào vai nhau thưởng thức cảnh đêm, bên cạnh còn đốt nhang muỗi, không thể để con muỗi làm mất vui được.
"Anh đoán xem em trai em thì như thế nào? Liệu cha có đồng ý hay không?" Tổ Dĩnh cười hỏi Sài Trọng Sâm. Em trai cô và Lý Dung Dung lái xe đưa cha về nhà, tối nay bọn họ được ở cùng nhau hàn huyên.
"Cháu cũng có rồi, cha em sẽ đồng ý thôi." Sài Trọng Sâm ôm Tổ Dĩnh. "Chúng ta sẽ cùng nhau tổ chức hôn lễ thật tốt."
"Anh mua lại nhà từ lúc nào thế?"
"Hi, quá trình rất dài, nhưng cuối cùng anh vẫn mua được."
"Anh thật tốt." Tổ Dĩnh dựa vào bờ vai anh."Mới vừa xong xuôi tang lễ, giờ lại chuẩn bị hôn lễ, như vậy có sao không?"
"Có liên quan gì đâu." Sài Trọng Sâm vuốt tóc cô.
"Sau khi kết hôn em sẽ làm gì nhỉ? Em thất nghiệp rồi..."
"Chuyên tâm chăm sóc anh là được."
Tổ Dĩnh cười, nàng lại hỏi: "Vậy hôn lễ sẽ cử hành ở đâu?"
"Em thích ở khách sạn hay ở nhà thờ?"
"Chúng ta có chụp ảnh cưới không?"
"Có chứ."
"Bên nhà anh mời bao nhiêu người?"
"Ngày mai chúng ta làm danh sách."
"Có làm bánh hay không?"
"Dĩ nhiên."
"Cha em muốn tổ chức hôn lễ theo kiểu truyền thống." Tổ Dĩnh nhấn mạnh.
"Có lẽ cha anh sẽ yêu cầu tổ chức hôn lễ theo nghi thức Nhật Bản."
"Thảm ..." Haiz, tương lai thật đáng lo nha!
"Nếu như bọn họ không thể đồng ý, chúng ta cứ đi công chứng là được."
~oOo~
Tiết Cương ngồi ở phòng khách, cầm lấy cây quạt quạt gió, xem xét kỹ giấy tờ mua bán nhà mà Sài Trọng Sâm đưa. Ông nhíu mày, không biết là vui vẻ hay là...
"Em đoán xem, bây giờ cha đang nghĩ gì?" má phải Tiết tiểu đệ tím bầm, hỏi người con gái đang khóc sưng mắt ở bên cạnh.
"Em không đoán được." nước mắt Lý Dung Dung cứ tiếp tục rơi, từ lúc bọn họ rời nhà họ Sài đi về tới đây, sau đó cha con họ tranh cãi vì cô, cuối cùng cha Tiết giáng một cái tát vào khuôn mặt người cô yêu quí, nước mắt cô cứ thế tuôn rơi.
Mình đánh Gia Cần là một chuyện, nhưng thấy người khác đánh hắn lại là một chuyện khác. Hơn nữa lực đánh của cha Tiết rất lớn, năm ngón tay hằn trên má Gia Cần không chỉ đỏ ửng lên mà còn sưng nữa.
"Haiz, em đừng khóc ."
"Nhưng em rất đau lòng." Lý Dung Dung bôi dầu giúp Gia Cần.
"Thật à? Quán ăn bên kia đường đã mở cửa rồi, chúng ta đi ăn mừng một chút."
"Sao cơ?" Cô nghệt mặt ra, không hiểu ra sao. "Ăn mừng cái gì?" Trước mắt nhìn không thấy có bất kỳ chuyện gì đáng để ăn mừng.
Gia Cần nhìn cô một cái, mỉm cười nói: "Ngốc à, ăn mừng cha đã đồng ý hôn sự của chúng ta a."
"Có sao?"
"Có mà."
Lý Dung Dung nhăn mày trầm tư."Mới vừa không nghe thấy cha có đồng ý mà..." Vừa nãy chẳng qua là Tiết Cương quát ầm như sấm vang trách mắng Gia Cần làm cô mang thai.
"Em cho là anh chịu không một cái tát sao ? Anh nói cho em biết, cha đã đồng ý rồi. Em cũng đã mang thai, cha là người có tính trách nhiệm, sẽ không thể bỏ em lại, có đúng không, cha nhỉ?" đột nhiên Gia Cần hỏi người ngồi phía trước, hắn biết tai cha hắn rất lợi hại, chắc chắn ông vừa nhìn giấy tờ mua bán nhà, vừa nghe trộm bọn hắn nói chuyện.
"Đúng." Tiết Cương phất phất cái quạt, đầu cũng không ngẩng nói: "Cha không thể nào bỏ lại Lý Dung Dung, cùng lắm thì cha đuổi thằng con cha đi. Lý tiểu thư vô tội, bác sẽ lo cho cháu."
"Lo cho cô ấy chẳng khác nào lo cho con, không bằng trực tiếp lo cho con đi?" Gia Cần cười lớn.
"Con muốn bị đánh tiếp phải không?" Tiết Cương hỏi.
Lý Dung Dung cúi đầu cười, cha con nhà này hay thật!
Gia Cần hỏi cha: "Cha, cha vẫn nhìn giấy tờ mua bán nhà, có phải thấy rất vui hay không?"
Tiết Cương thở dài. "Nhìn giấy tờ mua bán nhà, nhớ tới rất nhiều chuyện trước kia..." Oanh oanh liệt liệt trải qua a, vì đứa con gái bảo bối, ông lo lắng, phiền não đến mức tóc đã bạc đi nhiều.
"Cha không cảm thấy rất hay sao? Trước kia là bạn trai của chị lừa gạt bán đi căn nhà này, giờ đây bạn trai khác lại mua về, đây không phải là luật nhân quả mà Đức Phật vẫn răn dạy..." Gia Cần lập tức im miệng, bởi vì cha vừa lườm hắn. "Con có nói sai sao?"
Tiết Cương bỏ giấy tờ mua bán nhà vào trong túi, sau đó ông hỏi Lý Dung Dung, thái độ thân thiết hơn trước rất nhiều. "Sự nghiệp của cháu không tệ, cháu vừa xinh đẹp, vừa có khí chất, kết hôn cùng với con bác, đúng là đã để cháu phải chịu thiệt thòi rồi."
"Bác trai..." Lý Dung Dung lại muốn khóc. "Bác đừng nói vậy, Gia Cần đối với cháu rất tốt." Bác trai đã đồng ý rồi ? Đã đồng ý thật sao ?
"Để cháu phải chịu thiệt thòi, là bác dạy con không tốt."
"Bác trai..."
"Nói thẳng ra, với điều kiện của cháu, làm con dâu nhà họ Tiết, chính là chúng ta đã trèo cao." Ông biết, Lý Dung Dung có công ty riêng.
"Cha, không cần khiêm nhường vậy đâu ạ." Gia Cần cười gian, Tiết Cương liền lườm hắn một cái.
"Tình cảm là vô giá, không thể dùng tiền bạc để so đo." Lý Dung Dung xấu hổ nói: "Trước kia cháu cho rằng mình đã trù tính sẵn được mọi thứ, tâm tư lúc nào cũng thận trọng, kết quả, theo thời gian trôi qua cứ như một cái xác không hồn, không cảm thấy thế nào là hạnh phúc..."
"Cho đến khi gặp anh!" Tiết Gia Cần ngạo mạn tự mình nói tiếp, Lý Dung Dung cầm tay của hắn.
"Chỉ cần Gia Cần chịu cùng ở chung một chỗ với cháu, là cháu đã mãn nguyện lắm rồi." Hai người nùng tình mật ý.
Tiết Cương hắng giọng, bày ra thái độ của bề trên."Lý tiểu thư, về phần sính lễ..."
Lý Dung Dung vội vàng phất tay một cái."Việc này không cần thiết, thật ra thì —— "
"Cái gì không cần?" Tiết Cương đỏ mặt." Mặc dù Tiết gia chúng ta không phải là gia đình lắm tiền nhiều của, nhưng lễ nghi như thế nào thì vẫn nhất định phải làm!"
Lý Dung Dung lúng túng."Như vậy ..."
"Cha, con có một khoản tiết kiệm, gộp lại là đủ làm hôn lễ ."
Mặt Tiết Cương càng đỏ hơn, thằng con bất hiếu này, nói chuyện cũng không kiêng nể gì cả, làm ông cảm thấy rất mất mặt.
"Khụ, khụ!" Tiết Cương hắng giọng ."Lý tiểu thư, sính lễ nhà chúng tôi ——" Tiết Cương cầm giấy tờ nhà đất trong tay đưa cho Lý Dung Dung. "Chúng ta sắp xếp hôn lễ, còn nhà cửa này coi như là sính lễ của Tiết gia."
"Haiz, này... Thế này cũng được sao?" Gia Cần kinh ngạc, đây là đồ người yêu của chị tặng mà !
"Như vậy sao được?" Lý Dung Dung lúng túng.
"Dù sao căn nhà này cũng là do chị nó làm ra, bây giờ lại có người theo đuổi, cháu cứ tự nhiên nhận đi, không chê nhà bác giản dị là được rồi!"
Làm ơn đi, giản dị gì chứ? Bây giờ nhà cửa ở khu vực thành thị cực kỳ đáng giá a.
Tiết Gia Cần và Lý Dung Dung cùng nhau nhìn Tiết Cương, Tiết Gia Cần rất khâm phục cha già. Quả nhiên là cha của hắn, đầu óc rất linh hoạt, chỉ vận dụng một chiêu “mượn hoa tiến phật” này.
"Này, cái này..." Lý Dung Dung vẫn còn không dám nhận, thì Gia cần cầm giấy tờ nhà đất kín đáo đưa cho cô.
"Không cần khách sáo, cha cảm thấy nếu không cho sinh lễ thì sẽ không có mặt mũi nào tham gia hôn lễ cuả chúng ta."
"Tiết Gia Cần, con có muốn tới đây cùng cha ngồi xuống." Tiết Cương mỉm cười, khóe mắt vì tức giận mà giật giật
"Ha hả ha hả..." Tiết Gia Cần ôm Lý Dung Dung, nói sang chuyện khác."Cha, vậy hôn sự của chị, cha đồng ý chứ?"
"Cha vẫn còn muốn quan sát Sài Trọng Sâm thêm đã."
"Còn quan sát gì nữa ạ, người ta đã biểu hiện đủ thành ý rồi mà."
"Ánh mắt chị con không chính xác." Chuyện cũ nghĩ lại mà sợ hãi, cảm giác như vẫn rõ mồn một trước mắt.
"Cha nói rất có lý, nhưng mà ánh mắt của con thì đúng hơn nhiều, con cảm thấy Sài Trọng Sâm để tóc húi cua nhìn rất thuận mắt." Gia Cần hỏi Dung Dung: "Em cảm thấy thế nào?"
"Em cảm thấy được Sài tiên sinh rất có tâm, cá tính rất chững chạc, vóc người rất cân đối, trong nhà bài trí rất thanh tĩnh, cảm giác rất ưu nhã, rất hấp dẫn, rất —— "
"Đủ rồi." Tiết Gia Cần cắn răng ngăn lại, tính ghen lại nổi lên. Hắn biết Sài Trọng Sâm rất ưu tú, có nhất thiết phải nói chi tiết như vậy hay không?
"Cha không đồng ý còn vì hắn là người Nhật Bản." Tiết Cương lắc đầu.
"Cha, nói như cha thì rất bất công đó, ân oán trong quá khứ đâu thể đổ lên đầu lớp trẻ chúng con được!"
"Mấy đứa bay thì biết cái gì!" Tiết Cương gầm lên
Tiết Gia Cần nheo mắt, khoanh hai tay trước ngực, vì hạnh phúc của chị hắn, hắn nhất định phải xuống nước. Gia Cần có cách nào giúp chị gái đây? Hừ, hắn rất lợi hại đó, hắn mà ra tay đảm bảo cái nhìn của Tiết Cương đối với Sài Trọng Sâm nhất định phải thay đổi, hắn nói ——
"Cha, lúc ở nhà Sài Trọng Sâm con có đi vào toilet, con phát hiện ở trong đó có khăn tắm của chị, nước hoa chị thường dùng, áo ngủ của chị, còn có..."
"Con nhóc hư!" Tiết Cương nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt vì tức giận mà trở nên méo mó, Tổ Dĩnh đáng thương, nếu biết em trai giúp cô như vậy, nhất định sẽ rất cảm kích mà in năm đầu ngón tay vào má hắn.