Sau khi cuồng nhiệt qua đi, bọn họ miễn cưỡng nằm ở trên giường, một câu trò chuyện cũng không có.
Sài Trọng Sâm vuốt mái tóc Tổ Dĩnh, cô tựa vào cánh tay anh, để anh ôm. Cô lười biếng gập khuỷu tay, gõ gõ vào lồng ngực anh."Anh hãy thành thật mà nói cho em biết..."
"Nói gì?"
"Lần trước em uống rượu say, chúng ta không có làm gì cả, đúng không?" Trải qua một hồi kịch liệt như vậy, cô không tin lúc uống rượu say bọn họ từng đã làm qua, nếu có, cô không thể nào không có ấn tượng.
"Hì ~~" anh nắm tay cô, cắn cắn đầu ngón mềm mại. “Ngay cả ngón tay của em cũng rất gợi cảm nha…”
"Đừng nói sang chuyện khác."
"Tổ Dĩnh..." Sài Trọng Sâm làm bộ muốn gặm cổ cô, Tổ Dĩnh dứt khoát ngăn anh lại.
"Không chịu nói thật em sẽ giận đó, chúng ta cũng đã như vậy rồi, cần gì phải giấu em chứ?"
Anh xoay người, đặt cô dưới thân, cười nhìn cô."Ngày đó đúng là em đã uống rượu say, cũng vì thế mà anh mới nhìn thấy vết bớt của em."
"Rốt cuộc đêm đó đã xảy ra chuyện gì?" Đối với việc vẫn còn mơ hồ, cô muốn làm rõ ràng.
"Thì em đi uống rượu, em say, anh đưa em về nhà." Anh bày ra vẻ mặt vô cùng thành khẩn.
"Sau đó thì sao?" Cô nhướng mày, cảm giác chuyện vẫn còn dài.
"Sau đó em say, vẫn cười, thật đáng yêu." Anh dùng ngón trỏ lướt qua hàng lông mày trên gương mặt cô.
"Rồi sao nữa?" Cuối cùng cô cũng biết được căn nguyên của sự việc. Lần này nhất định phải dụ anh nói ra hết mọi chuyện, muốn hỏi rõ ràng tất cả.
"Em nói rất nóng, muốn đi tắm."
"Gì?" Rất tốt, đến đây chấm dứt, coi như hợp lý. Tổ Dĩnh tiếp tục ép hỏi: "Anh cũng đi theo sao?"
"Anh giúp em xả nước vào bồn tắm, sau đó em làm như anh không tồn tại, bắt đầu cởi quần áo trước mặt anh."
"Gì chứ?" Tổ Dĩnh đẩy anh ra, ngồi dậy."Sao em có thể như vậy chứ?"
"Còn muốn nghe tiếp sao?" Sài Trọng Sâm nằm nghiêng, tay chống mặt, lười biếng ngắm cô.
"Được rồi, em cởi quần áo, sau đó thì sao?" Mất thể diện quá đi.
"Anh biết em đã uống rượu say, không biết mình đang làm gì, cho nên rất tốt bụng nhắc nhở em."
Cô liếc anh, nhìn thấy ánh mắt anh lấp lánh ý cười. "Ý anh là… anh có ngăn em ngừng cởi quần áo sao? Ha ha, vậy tại sao còn có thể nhìn thấy vết bớt của em chứ?" Rất mâu thuẫn đó!
"Em rất tự nhiên cởi áo, lại bắt đầu cởi quần, anh lập tức hỏi em, có muốn anh đi ra ngoài hay không?"
"Rồi?"
Sài Trọng Sâm buồn cười nói: "Khi đó em đang ngồi ở trên thành bồn tắm, vật lộn với cái quần jean."
"Em? Sao em lại phải vật lộn với cái quần jean chứ?"
"Em uống rượu say không cởi được chứ sao, anh lại tốt bụng hỏi em, có cần anh giúp hay không?"
Tổ Dĩnh nghi ngờ nhìn anh."Có chuyện này sao?"
"Em còn chẳng buồn để ý tới anh, cố gắng cởi quần."
"Đó ~~" Tổ Dĩnh chỉ vào mũi anh mắng: "Em hiểu rồi, cho nên anh giúp em cởi, anh đúng là đồ sắc lang!" Cô đá chân anh. Anh cười ha hả, ôm cô vào lòng.
"Không có mà, anh rất lịch sự nha, anh chỉ đứng ở bên cạnh nhìn thôi. Sau đó xảy ra một chuyện, thiếu chút nữa hại anh chết vì cười nhiều ấy chứ!"
Tổ Dĩnh bắt đầu hồi tưởng tình huống đêm đó, bắt đầu nghi ngờ có nên để cho Sài Trọng Sâm kể tiếp câu chuyện hay không, đêm đó hình như cô đã quậy phá rất nhiều.
Sài Trọng Sâm quan sát cô."Còn muốn nghe tiếp chứ?"
Cô cố gắng nén tò mò xuống: "Tốt, anh nói xem, đã xảy ra chuyện gì?" Không phải chỉ là cởi quần sao!
"Em luống cuống tay chân, quần kéo đến mắt cá chân rồi mà vẫn không bỏ ra được, kết quả dùng sức quá mạnh, trượt mông, ngã vào trong bồn tắm..."
Tổ Dĩnh cứng miệng nhìn trân trối, tưởng tượng thấy hình ảnh ngu ngốc của mình.
Sài Trọng Sâm rất hoài niệm nhớ lại : "Anh nhanh chóng vớt em từ dưới nước lên, quần ướt, vướng ở hai chân em, em còn uống vài ngụm nước, thế mà vẫn còn mắng Shit, Shit, Shit! Em nói anh có thể làm sao? Bỏ mặc em ở đó không quan tâm sao? Không thể làm gì khác hơn là đặt em trên mặt đất, giúp em cởi quần... Dĩ nhiên không chỉ quần, bắt buộc phải cởi hết đồ của em, tốt bụng bế em vào bồn tắm, giúp em gội đầu này, lau người nữa, cứ như là đang hầu hạ nữ hoàng vậy. Cuối cùng sợ em cảm lạnh, anh còn rất tốt bụng chọn quần áo mặc cho em, còn bế em lên ngủ trên giường nữa."
"Sau này em sẽ không uống rượu nữa ..." gương mặt Tổ Dĩnh nóng bừng lên, cảm thấy rất xấu hổ.
Anh mỉm cười, vỗ vỗ mặt cô. "Ngày đó, tâm tình em không tốt."
"Bởi vì có một tác giả không chịu nộp bản thảo, cứ phải chạy đi chạy lại, làm em tức muốn chết. Chờ một chút!" Tổ Dĩnh lườm anh, vừa nghĩ tới."Được lắm, anh mạnh khỏe toan tính giúp em, nhưng tại sao sau lại biến thành em nói : van xin anh kết hôn với em? A? Đây là do anh cố tình làm loạn phải không?"
"Điều này cũng là em nói mà."
"Không thể nào!" Tổ Dĩnh lôi chăn bông, nhảy dựng lên, đứng ở trên giường, nhìn anh chằm chằm."Em uống rượu say, ngay cả quần cũng không thể cởi, làm sao có thể cầu hôn?" Cái này đúng là không thể tin được
Sài Trọng Sâm khoanh hai tay sau gáy, cười nói: "Anh bế em vào bồn tắm, có rất nhiều bọt xà phòng, em cứ cười mãi, anh thật sự rất đáng thương, ở bên cạnh bồn tắm hầu hạ em, giúp em gội đầu mà em vẫn cứ cười cười."
"Đâu có liên quan gì đến chuyện em hỏi."
Sài Trọng Sâm cười rộng tới mang tai."Sau đó anh liền hỏi em, anh nói, Tổ Dĩnh chúng ta kết hôn có được hay không? Em nói, được. Anh còn nói, anh thề chỉ muốn có mình em, người anh cưới chỉ có thể là em, anh muốn em không được đổi ý, em vừa nàng..."
"Em vừa cười vừa nói đồng ý, có đúng hay không?"
"Đúng."
"Shit! Đó là bởi vì em say, không biết anh đang hỏi cái gì!" Tổ Dĩnh làm ra vẻ muốn đánh anh."Anh thật gian xảo, đây là lừa gạt con nhà lành!"
Sài Trọng Sâm cầm mắt cá chân cô."Không tốt sao? Anh cảm thấy chúng ta rất thích hợp..."
Tổ Dĩnh ngồi xổm xuống, nhìn hắnanh."Sài Trọng Sâm, nói thật đi, anh cảm thấy chúng ta có thể ở chung một chỗ cả đời sao?"
"Có thể." Anh kéo cô xuống, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô."Em đừng lo, có thể, anh bảo đảm."
Chờ một chút ~~ có điện thoại vang lên!
Hai người đồng loạt nhìn về cửa —— đúng là điện thoại của Tổ Dĩnh vang lên.
Sài Trọng Sâm than thở. "Anh đã nói rồi mà..." Thời điểm thân mật luôn luôn bị tiếng chuông làm mất vui. "Không cần nghe đâu." Anh vòng tay ôm chặt Y Nhân.
"Không được, nhỡ là việc quan trọng thì sao, có thể có tác giả nào đó tìm em!" Bản tính cuồng công việc đúng là khó thay đổi, cô liền lật chăn ra, chạy đi nghe điện thoại.
"Alo?"
"Tổ Dĩnh, mau lên, mau mở ti vi!" Tiếng tổng giám vội vàng.
"Sặx, sao?"
"Khương Lục Tú tự sát rồi..."
~oOo~
Sài Trọng Sâm đưa Tổ Dĩnh đến nhà xuất bản, trên đường đi, Tổ Dĩnh trầm lặng lạ thường, cô cắn mu bàn tay, trong mắt ánh lên vẻ thê lương làm anh lo lắng.
Tin tức đã được công bố, Khương Lục Tú uống thuốc ngủ quá liều, năm giờ mười lăm phút sáng qua đời, hưởng thọ ba mươi tuổi.
Tác giả này sáng tác tiểu thuyết, trong suốt một thời gian dài luôn được độc giả ủng hộ, thế nhưng lại dùng phương thức bình thường nhất để kết thúc tính mạng của mình. Khương Lục Tú là một đứa trẻ bị vứt bỏ, từ bé đã sống ở cô nhi viện, chính điều này đã gián tiếp tác động đến tâm lý của cô, khiến cô luôn thiếu cảm giác an toàn. Mỉa mai thay, chính bởi vì số mệnh cô độc, làm cô nhạy cảm, đa nghi, phát triển tài hoa sáng tác của nàng. Trừ viết tiểu thuyết, cô chưa từng làm qua công việc khác, viết sách chính là toàn bộ tính mạng của cô.
Độc giả hâm mộ sách của Khương Lục Tú biết tin Khương Lục Tú tự sát, chạy tới tòa soạn báo, la hét muốn Trần Sĩ Đồng chịu trách nhiệm.
Trần Sĩ Đồng cũng lập tức mở cuộc họp báo, bày tỏ sự tiếc nuối. Nhưng điều này có thể cứu vãn được gì chứ? Trần Sĩ Đồng còn tìm bác sĩ tâm lý nhiều năm của Khương Lục Tú tới, chứng minh Khương Lục Tú sớm có ý niệm bi quan chán đời trong đầu, để giải vây cho mình.
"Khương Lục Tú không có người thân, em muốn giúp cô ấy lo liệu hậu sự." Tổ Dĩnh bắt đầu tính toán ."Cô ấy là người theo đạo Cơ Đốc Giáo, chờ một chút, em muốn liên lạc với giáo hội... Đúng rồi, còn phải tìm một giáo đường tốt cử hành tang lễ cho cô ấy... Đài Bắc có bao nhiêu giáo đường?" Tổ Dĩnh lẩm bẩm nói.
"Tổ Dĩnh, anh sẽ giúp em." Sài Trọng Sâm xoa bóp cổ cho cô, tinh thần cô đang rất căng thẳng.
"Ngày hôm qua... Nếu như em cứ kiên trì đợi bên ngoài nhà cô ấy, thì đã không có chuyện gì xảy ra..."
"Đây không phải là trách nhiệm của em."
Tổ Dĩnh ngẩn người nhìn về phía cửa kính chắn gió, bên ngoài lớp thủy tinh vẫn là thế giới vẫn diễn ra như mọi ngày, ánh mặt trời, đường cao tốc, người người hòa lẫn với dòng xe cộ, tiếng động náo nhiệt xôn xao.
Cô nghĩ đến lúc mình cùng Sài Trọng Sâm triền miên, Khương Lục Tú một mình ở nhà, uống thuốc ngủ, cô ấy cô độc như thế, lẳng lặng rời bỏ thế gian. Nghĩ tới đây, sắc mặt cô trắng bệch, lông tơ dựng đứng, Khương Lục Tú cứ như vậy đau thương quyết định, quyết định từ bỏ thế giới này... ánh mắt Tổ Dĩnh mông lung, suy đoán ! Trong mắt Khương Lục Tú nhìn ra thế giới bên ngoài, cùng thế giới mà cô nhìn thấy có lẽ không giống nhau phải không?
"Nếu như em nhạy cảm hơn, quan tâm cô ấy nhiều hơn, em sẽ biết, em sẽ có thể ngăn cản..." Tổ Dĩnh khổ sở nói. Từ lúc Khương Lục Tú bắt đầu lười ra cửa, lười quét dọn, càng ngày càng gầy gò, lẽ ra cô nên nhận thấy sự khác thường ấy.
"Tổ Dĩnh, em chỉ là một biên tập viên, em đã cố gắng hết sức rồi." Sài Trọng Sâm thử trấn an tâm tình của cô.
"Tại sao phải như vậy?" Tổ Dĩnh che mặt, run rẩy, nhưng không khóc nổi, tất cả mọi chuyện diễn ra quá đột ngột.
"Em hãy nghe anh nói, em trở về nhà xuất bản xử lý tiếp chuyện còn lại, anh giúp em đi liên lạc giáo hội, hỏi thăm nghi thức cử hành tang lễ của Cơ Đốc giáo như thế nào, được không?"
Tổ Dĩnh gật đầu.
"Chiều anh sẽ tới đón em." Giọng anh rất dịu dàng trầm ấm, làm hoảng loạn trong lòng cô chậm rãi trấn định lại.
Anh còn nói: "Nghe lời anh, không nên tự trách chính mình, không nên nghĩ lung tung, anh sẽ giúp em, được chứ?"
Tổ Dĩnh rơi lệ, cô gật đầu, giống như một đứa trẻ biết điều, bây giờ cô không muốn kiên cường nữa, cô mệt mỏi quá, mệt mỏi quá, cảm thấy vô cùng uể oải.
"Hiếm khi thấy em ngoan như vậy." Anh nói.
Cô cười, rồi òa khóc lớn. Sài Trọng Sâm lái xe tấp vào lề đường, cởi dây an toàn của cô, ôm cô vào lòng, đôi bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô .
Tổ Dĩnh vùi mặt trong lồng ngực của anh mà khóc, nghĩ tới —— nếu bên cạnh Khương Lục Tú cũng có một người ấm áp như Sài Trọng Sâm, cô ấy có thể thay đổi quyết định hay không ? Có thể còn cảm thấy thế giới này vẫn tồn tại hạnh phúc hay không?
Cũng ngay lúc này, Tổ Dĩnh phát hiện, mình là một người may mắn, bên cạnh có một người đàn ông tốt như vậy chăm sóc cô.
~oOo~
Không khí ở nhà xuất bản trầm lắng, một túi giấy nằm trên mặt bàn Tổ Dĩnh, Khương Lục Tú nhờ một người quen đưa tới. Bên trong có phong thư, ghi chú rõ Khương Lục Tú muốn nghi thức tang lễ như thế nào, còn có chi phiếu, nhờ Tổ Dĩnh lo hậu sự cho cô ấy. Nhìn chữ viết đẹp đẽ của Khương Lục Tú, nghĩ tới đây là lần cuối cùng được nhìn thấy chữ cô ấy, nước mắt Tổ Dĩnh lăn dài.
« Tổ Dĩnh,
Cám ơn cô, tôi đã xem qua sách mới, biết cô đã mất rất nhiều