Tôi cho là từ khi tôi theo đuổi nghề này, đây là tác phẩm mà tôi hài lòng nhất. Nhưng mỉa mai thay, vài năm trước có một tác phẩm với nội dung tương tự như thế đã được xuất bản.
Có lẽ đi dưới ánh mặt trời vốn chẳng là chuyện mới mẻ gì, tôi nghĩ muốn đi đoạn đường này, người khác cũng muốn đi, tôi cảm thấy rất buồn chán.
Tổ Dĩnh, vì mải mê sáng tác, tôi quên quá nhiều chuyện, dường như chỉ sống trong thế giới của riêng mình, cũng khó trách bạn trai cũ và mọi người lại chạy mất. Tôi đã quen với không khí tịch mịch, những người là bạn tôi đều rất đáng thương, đi cùng tôi sẽ rất cô độc.
Tổ Dĩnh, trước kia tôi vốn cho rằng có thể viết ra một tác phẩm có một không hai thì không cần để tâm bất cứ cái gì, cho dù là thành công.
Nhưng như thế nào mới coi là hài lòng? Một người tài hoa có hạn, mấy năm gần đây sợ thất bại, cứ theo đuổi sự hoàn mỹ, càng muốn đặt chân ở đỉnh cao của nghệ thuật, người lúc nào cũng lo được lo mất, một chút phê bình cũng cảm thấy đau đớn, giống như kim châm ở trong lòng.
Tôi không chịu được cảm giác nơm nớp lo sợ này nữa. Tôi thật sự mệt mỏi, tôi cũng không muốn nhạy cảm như vậy, nhưng không có cách nào không để ý tới, không đau lòng.
Tổ Dĩnh, tôi muốn đi thật xa, muốn được nghỉ ngơi vĩnh viên, cô cũng không cần phải đuổi theo tôi đòi bản thảo nữa, sau này sẽ không phải mệt như thế nữa. Rốt cuộc tôi cũng không cần khổ não, nếu không viết bản thảo nữa, sau này tôi cũng không có truyện mới, ai có thể phê bình tôi chứ?
Cuối cùng, mấy năm này, bạn bè gần gũi của tôi chỉ còn mình cô, cho nên hậu sự xin nhờ cậy cô.
Tổ Dĩnh, thật ra thì mỗi lần gặp cô, tôi cũng rất vui vẻ, nhìn cô vui vẻ, rất có sức sống, dường như không có chuyện gì có thể làm khó cô được. Không giống như tôi, cái gì cũng lười, cũng thấy nản chí .
Nói thật ra, tôi rất hâm mộ cô.
Cô có Sài tiên sinh quan tâm chăm sóc, mà tôi, cái tôi có chỉ là hư danh.
Kết thúc bằng một bài thơ, trong đám tang của tôi, chỉ cần thơ, không nên dài dòng nói nhảm. Còn có, cũng đừng để thi thể của tôi ra công khai, tôi đã chết rồi còn bị mọi người nhìn, tôi chịu không được.
Ký tên : Lục Tú »
Tổ Dĩnh thở dài, cất thư đi.
Khương Lục Tú nói sai rồi, cô cũng cảm thấy đau khổ, ví dụ như lúc này, xảy ra chuyện như vậy, cô thấy rất mệt mỏi.
~oOo~
Đám tang Khương Lục Tú, chọn vào một ngày cuối tuần, hội trường trang trí rất nhiều hoa bách hợp nở rộ.
Đích thân tới hội trường, phần lớn là những doanh nhân trong giới xuất bản, còn có những độc giả hâm mộ sách của Khương tiểu thư. Tổ Dĩnh chủ trì tang lễ, Sài Trọng Sâm cùng AJ và các bạn của anh cũng tới hỗ trợ.
Không khí tràn ngập hương hoa nhàn nhạt, Tổ Dĩnh mặc y phục màu đen, trên vạt áo có cài hoa bách hợp, cô đứng ở trên sân khấu, hướng về phía những người tham dự đọc diễn văn ngắn gọn, cũng giới thiệu vắn tắt sáng tác của Khương Lục Tú.
Sau đó, hướng về phía micro, đôi mắt cô đã đỏ sẫm vì khóc nhiều, nức nở nói: "... Tuân theo nguyện vọng của Khương tiểu thư, tại đây, tôi thay cô ấy đọc bài thơ, gửi lời chào từ biệt. Đây là bài thơ của nhà thơ nữ người Ba Lan Wislawa Szymborska."
Sài Trọng Sâm đưa bài thơ cho Tổ Dĩnh. Tổ Dĩnh đỏ mắt, từng chữ đọc diễn cảm, nhìn cô khổ sở như vậy làm anh lo lắng, anh đứng bên cạnh cô, phía sau sân khấu, cầm chặt tay cô, ủng hộ niềm tin cho cô.
Tổ Dĩnh đọc rõ ràng từng chữ…
Bỗng nhiên mọi người phát hiện ra, một con chim bồ câu trắng từ cửa sổ bay vào, dừng ở trên sân khấu. Tổ Dĩnh ngơ ngẩn, nước mắt tràn mi. Chim bồ câu trắng cô độc đứng ở trên sân khấu, dừng lại mà không đi, giống như chờ Tổ Dĩnh đọc thơ.
Dưới bục, mọi người bàn luận xôn xao, cảm thấy không thể tin được.
Cô đấy sao? Lục Tú? Tổ Dĩnh lau đi lệ rơi bên khóe mắt, tiếp tục đọc diễn cảm ——
Giọng nói của Tổ Dĩnh khàn khàn nhẹ nhàng, dưới bục, mọi người cúi đầu nghe, hoặc nghẹn ngào, hoặc nức nở. Chim bồ câu trắng lắng nghe Tổ Dĩnh đọc hết bài thơ. Tổ Dĩnh cất bài thơ đi, nhìn nhìn rồi đưa tay chạm vào nó, thế nhưng nó lại mổ vào đầu ngón tay nàng, giống như không thích bị đụng vào, rồi vỗ cánh bay đi.
Sài Trọng Sâm ôm Tổ Dĩnh, tiếp nhận công việc còn lại. Anh hoàn tất nghi thức đưa tang với khách viếng thăm, tới cúi đầu trước linh cữu người đã khuất, sau đó cha xứ nhận lấy mic, cùng mọi người hát thánh ca, trong không khí trang nghiêm trầm lắng, kết thúc tang lễ.
Lễ tang của Khương Lục Tú kết thúc, Tổ Dĩnh cũng tới nhà xuất bản đưa đơn từ chức.
"Cô muốn đi đâu? Có nhà xuất bản nào khác tuyển dụng sao?" Tổng giám rất kinh ngạc.
"Cô đang làm rất tốt mà, sao lại từ chức?" Chủ bút kinh ngạc.
"Tôi thấy mệt mỏi." Tổ Dĩnh đáp."Tôi nghĩ đã tới lúc tôi cần phải nghỉ ngơi thật tốt." Cuối cùng Tổ Dĩnh từ chối sự kiên trì của tổng giám, bắt đầu chuỗi ngày tự do.
Toàn bộ ngày nghỉ của cô để cho Sài Trọng Sâm sắp xếp, cô không cần động não, toàn tâm hưởng thụ.
Sài Trọng Sâm sai người đóng gói hành lý xong, đưa Tổ Dĩnh tới nhà ga.
"Muốn đi đâu?"
"Lang thang thôi."
Bọn họ lên tàu, không phải là ngày nghỉ nên tàu hỏa vắng khách, Sài Trọng Sâm kéo cô tới một khoang tàu.
"Lang thang? Có thật không?"
"Thật." Anh quay đầu lại, mỉm cười với cô.
"Lang thang ở đâu mới được?" Tổ Dĩnh buồn bực.
"Nếu đi có mục đích thì không còn gọi là lang thang nữa ." Anh nắm tay cô.
Tổ Dĩnh dừng bước, chỉ vào một ghế ngồi."Chúng ta ngồi xuống đi!"
"Không, không ngồi."
"Đây đúng là chỗ ngồi của chúng ta mà!" Tổ Dĩnh đối chiếu cuống vé, nhưng Sài Trọng Sâm lại kéo cô đi tiếp sang một khoang tàu khác. "Sài Trọng Sâm? Sài Trọng Sâm?" Tổ Dĩnh bị anh lôi tới tận cuối tàu. Bọn họ ở trên tàu hỏa lắc lư, đi qua lần lượt từng khoang tàu, mãi cho đến khoang cuối cùng.
"Hết rồi, Sài Trọng Sâm!" Đây là buồng lái. Người lái tàu mặc đồng phục nhìn bọn họ một cái, tiếp tục công việc của mình.
Tổ Dĩnh nhỏ giọng hỏi Sài Trọng Sâm: "Rốt cuộc anh muốn làm gì? Nơi này không có chỗ ngồi mà."
Tổ Dĩnh nhìn quanh buồng lái, chỉ có hai thanh sắt ở gần cửa sổ uống lại thành hình chỗ ngồi, cùng với một cái hòm màu bạc, bên trên có giấy tờ lịch trình tàu chạy.
Nơi này âm u, ươn ướt, có mùi xăng.
Nhưng Sài Trọng Sâm đẩy ra một cánh cửa, không khí lạnh lẻo thoáng cái ùa vào, phả nhẹ lên mặt cô, cùng với ánh mặt trời chiếu tới, bên ngoài là cả một mảng trời xanh biếc, những con đường quanh co khúc khuỷu trôi qua ...
Tổ Dĩnh vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy hình ảnh này, thật là một phong cảnh kỳ diệu! Nhìn trời xanh mây trắng, hai bên phong cảnh núi non, tàu hỏa phun ra một đoạn đoạn khói, gió thổi vù vù xua đi, đưa tới hương thơm của cỏ xanh.
"." Anh kéo Tổ Dĩnh đi ra ngoài, đóng cửa lại, rời đi buồng lái, cùng cô nắm thành lan can của tàu, cùng cô sóng vai đứng thưởng thức phong cảnh.
Bởi vì không có cửa sổ ngăn cản, những ngọn gió trực tiếp lướt bọn họ.
"Cảm giác như thế nào?" Anh quay đầu, cười hỏi cô.
Cô hít sâu một cái, vui vẻ ."Thật thoải mái! Sao anh biết được chỗ này?" Tổ Dĩnh dựa người vào lan can, nhìn anh.
"Đây là chỗ ngồi đặc biệt, đứng ở nơi này nhìn thấy tàu hỏa đi qua những đường ray, nhìn phong cảnh trùng điệp không dứt, có một khoảng cách, lại cảm thụ sự yên lặng, trước kia mỗi lần không viết được bản thảo, anh cũng tới nơi này đứng thật lâu, hóng gió, để cho đầu óc theo tàu hỏa chạy đi, nghỉ ngơi thật tốt." Anh ôm eo cô."Đây mới gọi là nghỉ ngơi, không cần phải nghĩ ngợi gì cả, chỉ cần ngắm cảnh đẹp."
Tổ Dĩnh nhẹ nhàng dựa đầu vào bờ vai anh, nhìn quang cảnh, thỏa mãn thở dài. "Ở chung một chỗ với anh, thật sự rất vui."
"Bây giờ đã thấy lúc trước từ chối anh là một tổn thất hay chưa?"
Tổ Dĩnh cười vang.
Sau lưng cô Sài Trọng Sâm mở ba lô, lấy một đóa hoa hồng đỏ. "Bây giờ anh chính thức cầu hôn em."
Ánh mắt Tổ Dĩnh sáng lên, nhận lấy hoa hồng. Được một lúc, bắt đầu hắt xì."Hmm , hắt xì ~~"
"Không phải dị ứng với phấn hoa đấy chứ?" Anhcảm thấy không ổn.
Sài Trọng Sâm nhìn cô đặt hoa trước ngực, rất dịu dàng cười với hắn. "Sài Trọng Sâm, em đồng ý."
"Anh cảm thấy cực kỳ vui vẻ..." Anh hài hước nói: "Nhưng phải nói một điều là quá trình theo đuổi em quá gian khổ, bây giờ em đồng ý rồi, thế nhưng anh không dám vui mừng sớm, em có chắc sẽ không đổi ý chứ?"
Cô vừa cười lớn, vừa hắt hơi một cái. Sau đó cô nhìn anh, ngân ngấn nước mắt. Cô kiễng mũi chân, ghé vào tai anh nói: "Cho dù sẽ bị cha mắng, em cũng không hối hận."
Lúc này tàu hỏa đang đi dưới đường hầm, không gian đột nhiên đen kịt, không còn nhìn rõ được cả ngón tay, giống như ở một thế giới khác, Tổ Dĩnh cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhìn trong đường hầm có mấy ngọn đèn đỏ sáng lên, hai bên còn có một phòng làm việc, mơ hồ nhìn thấy bóng của mấy người mặc đồng phục, đó là nhân viên của cục đường sắt.
Bóng đen lay động, rồi tất cả biến mất trong quang ảnh khi Sài Trọng Sâm hôn Tiết Tổ Dĩnh, bọn họ ôm nhau, giống như giấu một bí mật trong trời đất, có cảm giác hạnh phúc mãnh liệt bao phủ.
~oOo~
Sau mười hai giờ trưa, Sài Trọng Sâm và Tiết Tổ Dĩnh mời Tiết Cương tới chơi, ba người bọn họ ở trong đình viện của nhà họ Sài, mỗi người một ôm một bồn hoa bạch thụ, bận rộn tạo kiểu.
"Tôi không thể nào đồng ý để cậu cưới Tổ Dĩnh, cậu là người Nhật, người Nhật năm đó giết bao nhiêu đồng bào tôi!" Tiết Cương vừa nói, vừa cầm cái kéo, thở phì phò tu bổ nhánh cây. Cái này chơi hay lắm, ông cảm thấy rất hứng thú .
"Cha, đó là chuyện xảy ra rất lâu rồi, bỏ qua được không?" Tổ Dĩnh cũng cầm lấy đem cái giũa, gọt vỏ cây chuẩn bị ghép cành.
"Không phải làm như vậy ạ." Sài Trọng Sâm sửa động tác của Tiết Cương. "Dây thép phải uốn từ bên này trước thì mới có thể tạo được kiểu dáng đẹp!" Anh làm mẫu cho Tiết Cương nhìn.
Tiết Cương nhìn Sài Trọng Sâm dạy cách uốn dây thép, nhưng vẫn tiếp tục mắng Sài Trọng Sâm: "Thù nước làm sao tôi quên được... Từ chỗ này bện sao? Tôi nghĩ bên này dài quá..."
"Như vậy..." Sài Trọng Sâm cầm tay Tiết Cương tay, hướng dẫn ông xử lý."Bác đã muốn thế thì đem dây thép từ chỗ này uốn qua."
"Cha, chỉ vì một câu nói tùy tiện của cha mà Sài Trọng Sâm cắt đi mái tóc, cha không thấy nên đáp ứng hôn sự của chúng con sao?"
"Cha còn muốn quan sát thêm một thời gian nữa."
Tổ Dĩnh và Sài Trọng Sâm trao đổi cái ánh mắt, cô lắc đầu than thở, không có cách nào lay chuyển được cha cô.
Tổ Dĩnh nói: "Cha, hôm nay cha ở lại ăn cơm, Sài Trọng Sâm sẽ nấu cho cha ăn."
"Được." trong lòng Tiết Cương rất đắc ý, ngoài mặt lại làm bộ như không có gì."Tôi ăn uống rất kén chọn, cậu có thể nấu cái gì? Trước hết cứ miêu tả xem sao." Được lắm!
Sài Trọng Sâm rất có kiên nhẫn với khó khăn mà Tiết Cương đưa ra, anh ôn tồn nói: "Cũng chỉ có vài món ăn dễ làm, đậu hủ Ma Bà, tôm bóc vỏ tẩm bột,..."
"Còn có bánh ngọt." Sài Trọng Sâm nói.
"Bánh ngọt? Tôi không ăn bánh ngọt." Tiết Cương tiếp tục ngồi nghịch, ông vẫn ôm ý định muốn gây khó khăn cho cậu nhóc này, xem cậu ta có bao nhiêu thành ý.
"Nhưng mà nhất định phải có bánh ngọt a!" Tổ Dĩnh nói.
"Bởi vì hôm nay là sinh nhật của bác trai ạ." Sài Trọng Sâm nói tiếp.