Năm giờ chiều, Sài Trọng Sâm nằm dài trên giường, nhấc máy gọi điện thoại tìm Tổ Dĩnh.
"Em đang ở đâu vậy?"
"Haizz ~~ "
"Vẫn đang lo vụ bản quyền cuốn sách sao?"
"Chán quá." Tổ Dĩnh buồn bã nói.
"Còn chưa ăn cơm sao? Chúng ta đi Mẫu Đan lâu ăn nha, không phải em thích ăn cơm thịt xiên ở đó nhất sao?"
"Được."
"Nơi đó trà sữa trân châu không tồi."
"Vâng."
"Giờ anh qua đón em nha, em đang ở đâu?"
Tới đón Tổ Dĩnh xong, Sài Trọng Sâm đưa cô đến Mẫu Đan lâu ăn cơm.
Trong lúc dùng bữa, anh kinh ngạc nhìn chằm chằm Tổ Dĩnh, vẻ mặt cô làm anh không khỏi mỉm cười. Tổ Dĩnh đang biểu diễn kỹ năng đặc biệt, trong tay cô cầm đôi đũa, đầu không ngừng gật gù, hai mắt cũng díp lại dần... Aiza, nàng ngủ gà ngủ gật.
"Tổ Dĩnh? Tổ Dĩnh? !" Sài Trọng Sâm buồn cười gọi cô.
"Đây." Tổ Dĩnh tỉnh lại, cố gắng mở to đôi mắt mơ hồ hỏi: "Mấy giờ rồi?"
"Mấy giờ cái gì chứ ? Em còn chưa ăn xong cơm." Anh véo nhẹ má cô. "Mau ăn đi."
Nâng bát cơm lên, và được vài miếng, cô lại bắt đầu mơ hồ, đầu lại gật gù liên hồi như trống bỏi, còn suýt đụng trúng bát cơm .
Sài Trọng Sâm gọi cô: "Tổ Dĩnh? Tổ Dĩnh?"
"Em đây." Tỉnh lại, cô dụi dụi mắt. "Em xin lỗi."
"Em xin lỗi?" Anh cười, múc cho cô một bát canh. "Ăn chút canh đi, uống canh nóng sẽ làm cho tinh thần em khá hơn."
"Đúng, ăn canh." Tổ Dĩnh ngồi thẳng dậy, múc canh uống. "Thật không có ý nghĩa..."
"Không có ý nghĩa còn cố làm chi ."
"Mất bao nhiêu công lao mới hoàn thành được một cuốn sách, lại bị người ta chụp mũ cho cái tội sao chép."
Nhìn dáng vẻ uể oải của cô, Sài Trọng Sâm rất đau lòng. Anh đi qua ngồi cạnh cô, vô cùng dịu dàng dùng cánh tay xoa bóp bả vai, giúp cho cô bớt đi mệt mỏi.
"Em quá mệt mỏi rồi, cơm nước xong, nghỉ ngơi thật tốt, những chuyện khác ngày mai rồi hãy nói."
"Bực mình chết mất, còn không có cách nào để kiện tên đó!" Tổ Dĩnh nhìn lại Sài Trọng Sâm."Em rất giận, nhưng mà khổ nỗi, mệt mỏi quá không còn sức mà nổi giận nữa..." Cô miễn cưỡng đưa tay chống má, tiếng nói khàn khàn, đượm vẻ đau lòng cùng mỏi mệt.
Anh mỉm cười nói: "Đúng, còn không có cả sức mà khen ngợi kiểu tóc mới của anh nữa cơ mà ."
Tổ Dĩnh cười."Không phải em đã nói rồi sao? Rất tuấn tú mà."
Anh vươn tay vén sợi tóc lòa xòa trước trán cô, thắm thiết mà thương tiếc nhìn nàng."Tổ Dĩnh, Tú em không nên quá để ý chuyện của Khương Lục."
"Em rất muốn đập cho Trần Sĩ Đồng một trận." Tổ Dĩnh lười biếng nhìn anh.
"Tổ Dĩnh, dáng vẻ buồn ngủ này của em rất gợi cảm." Anh cố gắng làm dịu đi sự phẫn nộ của cô.
"Dáng vẻ làm sao chứ?" Tổ Dĩnh nâng bát cơm lên, và một miếng thật lớn.
"Cả kiểu này cũng gợi cảm." Anh không nhịn được mỉm cười.
"Em cảm thấy mệt mỏi quá." Tổ Dĩnh le lưỡi cuộn hột cơm nơi khóe miệng .
"Anh thấy mà."
"Em thật sự ăn không nổi, chúng ta đi thôi!" Tổ Dĩnh đứng dậy mặc áo khoác.
Sài Trọng Sâm dắt tay cô, đi tới quầy tính tiền rồi rời khỏi nhà hàng, Tổ Dĩnh bỗng nhiên lả đi, may mắn vừa kịp lúc Sài Trọng Sâm đỡ được cô ——
"Tổ Dĩnh?" Anh không nghe thấy câu trả lời của cô, cũng đồng thời nghe thấy tiếng ngáy. Cô ngủ thiếp đi? !
Tổ Dĩnh dựa vào cánh tay anh, nhắm chặt hai mắt, ngủ mê.
Rất tốt, ngày hôm qua khiêng Tiết bá bá, hôm nay khiêng con gái bác. Sài Trọng Sâm bật cười, bế Tổ Dĩnh lên, không thèm để ý ánh mắt tò mò của người bên cạnh, ôm Tổ Dĩnh đi thẳng tới xe, mang về nhà.
~oOo~
AJ đang quét dọn nhà cửa, dọn dẹp đình viện, thấy cậu chủ ôm Tiết tiểu thư đi vào.
"Cô ấy làm sao thế ạ?"
"Đóng cửa lại." Sài Trọng Sâm ôm Tổ Dĩnh đi vào trong nhà, đặt cô xuống giường, giúp cô đắp chăn, lại còn đứng ở cạnh giường thưởng thức cảnh cô ngủ say. Vẻ mặt cô lúc ngủ say thật ngoan hiền, anh cao hứng cười tủm tỉm.
AJ tiến vào, hỏi: "Cô ấy ốm sao?"
"Suỵt!" ý bảo AJ chớ có lên tiếng, cưng chiều nhìn Tổ Dĩnh nhỏ giọng nói: "Cô ấy ngủ thiếp đi."
Chủ tớ ra khỏi phòng, Sài Trọng Sâm nhẹ đóng cửa lại, AJ nhìn cảm thấy rất buồn cười.
"Cậu chủ, bây giờ tôi biết cậu sợ gì rồi, cậu chỉ sợ Tiết tiểu thư."
Sài Trọng Sâm lườm AJ một cái, anh phất phất ống tay áo, khẽ đằng hắng cho thanh cổ họng. "Tốt rồi, ông có thể về rồi."
"Nhưng mà sân còn chưa có quét xong."
"Tôi tự làm được."
"Rác còn chưa có đổ nữa."
"Tôi sẽ làm."
"Cậu chủ, làm sao có thể để cho cậu đổ rác chứ?"
Sài Trọng Sâm lườm lườm ông, lạnh lùng nói: "Nếu không biến nhanh, tôi lập tức đem ông trở thành đồ bỏ đi ném ra sọt rác."
"Được được." Hiểu rồi, cậu chủ muốn cùng Tiết tiểu thư một chỗ. AJ vừa cất đồ, vừa nói thầm: "Sớm biết sẽ như vậy mà, thấy sắc quên bộc."
"Còn lầm bầm gì đó?" Sài Trọng Sâm buồn cười liếc nhìn ông một cái.
AJ hì hì cười cáo từ. Cửa vừa đóng lại, Sài Trọng Sâm lập tức hành động ——
Anh mở ngăn kéo, xếp những cây nến của các nước mà anh sưu tầm từ nhiều năm trước lên bàn ăn. Đứng trước tủ rượu, chọn loại Champagne hảo hạng nhất, đi vào bếp mở tủ lạnh lấy vài khay đá đồng loạt đặt trong thùng ướp lạnh cho chai rượu.
Lại mở tủ lạnh, lấy loại thịt bò cao cấp, bỏ ra ngoài cho rã đông, chuẩn bị xử lý tảng thịt. Chờ một chút! Sài Trọng Sâm xắn tay áo, đứng ở cạnh bệ bếp, rơi vào trầm tư.
Chỉ ăn tảng thịt bò quá ngán, nước trái cây, đúng rồi, làm đĩa trái cây. Vươn tay lấy con dao nhỏ, táo chín đỏ mọng, còn có lựu, anh đào đỏ sậm, dâu tay tươi mát, nhanh chóng bổ ra bày lên đĩa, giống như bức tranh, hoạt sắc sinh hương, chỉ nhìn thôi đã thấy rất hấp dẫn rồi.
Sài Trọng Sâm hài lòng. Chờ một chút! Vừa nghĩ ra, lúc ăn cơm Tổ Dĩnh rất thích uống trà sữa Tinh Tinh, anh lấy điện thoại gọi cho AJ: "Mua hai cốc trà sữa Tinh Tinh tới đây."
Cúp điện thoại, trở về phòng khách, Sài Trọng Sâm đứng ở trước bàn ăn nhìn trong chốc lát, quyết định một lần nữa đổi lại khăn trải bàn. HắnAnh đốt một chút gỗ đàn hương Ấn Độ cho hương thơm dìu dịu xong, lúc này mới vào phòng tắm, cạo râu, tắm rửa, thay quần áo, ngồi ở ghế sofa ngoài phòng khách, nhàn tản hút xì gà.
Nghe nhạc, nghĩ tới Y Nhân sắp tỉnh lại, cùng anh ăn tối, Sài Trọng Sâm không kiềm chế được nở nụ cười khoái chí…
AJ cũng đã mang trà sữa tới.
"Trà sữa để chỗ nào ạ?" Sặc! AJ sửng sờ đứng trước cửa, nhìn chằm chằm bên trong nhà. Ông mới rời đi bao lâu? Có phải ba tiếng hay không? Bên trong nhà này ánh đèn mờ ảo, mùi thơm tràn ngập, trên bàn cây nến lóng lánh, Champagne, đĩa trái cây, bài biện thật lãng mạn nha! Còn có trước sofa, cậu chủ ngồi nghe nhạc lại cười mờ ám như thế, không khí rất chi là nguy hiểm….
Cậu chủ quay đầu lại, mỉm cười."Đã tới rồi?"
AJ nheo nheo mắt. "Cậu quá khoa trương rồi, cậu chủ." Quá rõ ràng đó, nói rõ tối nay muốn cùng Tiết tiểu thư làm gì gì đó. Sài Trọng Sâm khẽ run thầm trong bụng, chỉ vào phòng bếp: "Để trà sữa vào tủ lạnh."
"Được." AJ đi vào phòng bếp, lúc đi ra khẽ thì thào."Tiết tiểu thư còn chưa tỉnh a?"
"Nhanh." Sài Trọng Sâm ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã ngủ hơn năm tiếng rồi.
"Hai người tính toán cả đêm uống rượu không ngủ sao?"
"Hỏi nhiều như vậy làm chi?"
"Cậu chủ, quá tích cực có lẽ sẽ hù dọa con gái nhà người ta chạy mất đó." AJ tốt bụng nhắc nhở.
"Nói nhăng cuội gì đó? Tôi ngồi ở sofa hút xì gà, cái gì mà tích cực chứ?"
Vừa châm nến, vừa đốt hương đèn, làm cho không khí lãng mạn như vậy còn chối là không tích cực? AJ cười gian rời đi.
Vì lời của AJ, Sài Trọng Sâm quyết định lấy một quyển sách, ngụy trang thành bộ dáng đọc sách, che dấu ý nghĩ trong lòng.
Thật ra thì trong lòng lúc nào cũng nghĩ cho Tổ Dĩnh, anh nghĩ đợi cô tỉnh lại đã rất trễ, nhất định sẽ đói bụng, sau đó ngồi cắt thịt bò cho cô ăn, giữ cô ở lại qua đêm, sau đó nghe nhạc uống Champagne, lúc đó hai người bắt đầu kìm lòng không được, sau đó sẽ ở trên giường phát sinh một chút chuyện. Cuối cùng thỏa mãn ôm nhau ở chung một chỗ ngủ tới khi trời sáng.
Chết tiệt! Sài Trọng Sâm khép sách lại tự mắng mình, buồn cười tự gõ gõ đầu, tự thấy có lỗi vì những suy nghĩ xấu xa của mình. Nhưng anh không kiềm chế được nữa, ý nghĩ kỳ quái với Tổ Dĩnh, vừa nghĩ tới cô đang ngủ ở trên giường của mình, thân thể của anh tự nhiên có phản ứng.
Mà thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, mười hai giờ, xì gà cũng đã hút hết. Trời vừa rạng sáng, thùng đá đã tan hết, khối đá lớn đã thành nước. Hai giờ, đĩa trái cây nước trái cây phai màu. Ba giờ sáng, Sài Trọng Sâm đi vào phòng ngủ, quyết định đánh thức giai nhân tỉnh lại.
Anh đứng ở bên giường, nhìn Tổ Dĩnh, cô ngủ rất tự nhiên. Sài Trọng Sâm ngồi xổm xuống, chống cằm, nhìn Tổ Dĩnh, cô nhẹ nhàng ngáy.
Aiza! Ghét thật. Anh biết giường của anh rất thoải mái, là đệm nhập khẩu nước ngoài, nhưng... Sài Trọng Sâm thở dài.
Anh khao khát giai nhân tỉnh lại, cùng anh trải qua một buổi tối lãng mạn. Anh đã bài trí bàn ăn đẹp mắt, chuẩn bị cùng cô cùng đi ăn tối, anh thích cùng cô nói chuyện trắng đêm, và… còn cùng cô triền miên đến hừng sáng.
Anh là một người đàn ông khỏe mạnh, đối mặt với người con gái mình yêu mến, đương nhiên dục vọng của anh bị kích động, nhưng…
Trên giường, Tổ Dĩnh khẽ trở mình.
Tỉnh rồi?! Anh chăm chú quan sát cô —— không phải, không có tỉnh. Cô ôm gối, chìm ở đệm giường, ngủ ngon cực kỳ, giống như chú gấu koala ôm gốc tre vậy .
"Tổ Dĩnh?" Hai tay anh chống xuống giường, cúi đầu ngắm cô. Đưa tay nhẹ nhàng lướt nhẹ mặt cô, da mặt rất mịn.
Tổ Dĩnh cau mày, đẩy tay anh ra.
Anh mỉm cười. Không nỡ quấy rối giấc của cô. Aizz, anh cũng nằm xuống, vừa cảm thấy uể oải, vừa cảm thấy buồn cười. Ngu xuẩn, lãng phí thời giờ, cô chỉ muốn ngủ.
Sài Trọng Sâm ngửi mùi nước hoa của Tổ Dĩnh, nghe cô hô hấp đều đặn, mắt của anh dần dần díp lại, mặt dựa vào vai Tổ Dĩnh, anh cũng thấy rất mệt.
Đồng hồ cứ lặng lẽ tí tách từng phút giây, trong phòng khách hương đèn ngào ngạt mùi thơm, trên đĩa hoa quả, trái cây đã dần dần ngả màu. Phòng bếp thịt bò cao cấp đầy mĩ vị đã nguội dần…
Nhưng trên giường trong phòng ngủ, Sài Trọng Sâm và Tiết Tổ Dĩnh ngủ say, ở phía ngoài cửa sổ thấp thoáng ánh sáng dìu dịu của trăng; trong sân đình, thực vật tức giận bừng bừng hướng bầu trời mở rộng, lẳng lặng sinh trưởng khỏe mạnh.
~oOo~
Ở một chỗ khác trong thành phố, Tiết Cương nhìn chằm chằm vào một bức ảnh, giận đến phát run. Thằng con bất hiếu, mới vừa rồi ở trong điện thoại dám cãi lại ông.
Gọi lại cho nó, nó bảo là nó muốn kết hôn. Cố gắng tỉnh táo đầu óc, nghe nó ở đầu dây bên kia lảm nhảm cái gì gọi là tình yêu chân chính. Mắng thằng nhóc là điên rồi, thế mà nó dám mắng lại ông là cha già cố chấp. Hai cha con một lời không hợp, cùng lúc cúp điện thoại."Aizz!" Tiết Cương bóp bóp trán, ngẩng đầu nhìn thấy di ảnh của vợ trên tường. "Con cái trưởng thành rồi, chả đứa nào nghe lời tôi nữa bà à." Trên bức ảnh, vợ ông mỉm cười, phảng phất như nói cho ông biết, coi như đã kết thúc rồi, con cái đều là đứa biết quan tâm, tuổi ông cũng đã cao rồi. Tiết Cương nằm xuống, nhìn lấy tấm ảnh trong tay.
Ảnh chụp từ lâu lắm rồi, Tổ Dĩnh cùng Gia Cần tay trong tay đứng ở sân thượng. Tổ Dĩnh cắt kiểu tóc nhìn giống quả dưa hấu, đôi mắt rất to, vẻ mặt cực kỳ thông minh. Thằng bé bên cạnh cắt tóc húi cua, cộc lốc, còn đứn