Các biên tập viên vây quanh chỗ ngồi của Tổ Dĩnh, nhìn chằm chằm vào chậu thực vật kỳ quái vừa mới được đưa tới.
"Đây là loại cây gì vậy?" Biên tập họ Trương thắc mắc.
"Tại sao cành thì nhỏ mà quả lại giống như quả táo nhỉ?" Vẻ mặt biên tập họ Lý đầy nghi ngờ.
"Kỳ lạ thật, chưa từng thấy chậu hoa cảnh nào như thế." Chủ bút cứ lẩm bẩm mãi.
"Lạ thật, đây rốt cuộc là gì? Tổ Dĩnh, cô biết không?" Tổng giám xoa xoa cằm hỏi Tổ Dĩnh.
"Mẹ kiếp, lại đưa tới cái thứ quỷ quái gì không biết." Quỷ quái thật, Tổ Dĩnh đang ngồi lật sách tra cứu tên loại thực vật kia.
"Dường như nó không được ai chăm sóc lâu rồi..." Lý biên tập cầm lấy chén nước chuẩn bị tưới.
"Dừng lại!" Tổ Dĩnh không ngẩng đầu lên, quát lớn khiến biên tập họ Lý dừng tay. "Trước khi biết nó là loại cây gì, không nên tưới nước."
"Không biết quả này có thể ăn được không nhỉ?" Trương biên tập đưa tay muốn chạm vào quả.
"Để yên đó!" Tổ Dĩnh tóm được tay của Trương biên tập. "Không được sờ linh tinh, còn chưa biết loại quả này có độc không nữa."
Có độc? Lời vừa nói ra khiến mọi người đều sợ hãi mà cùng lui một bước.
"Không thể nào. Sài Trọng Sâm không hạ độc cô đâu." Chủ bút lành lạnh nói.
"Việc này rất khó nói..." Chẳng phải có rất nhiều vụ án mạng do hận tình xảy ra hay sao chứ? "Để tôi tìm hiểu rõ cái gốc cây quái vật này đã." Tổ Dĩnh ôm lấy chậu hoa, bước ra khỏi vòng vây của mọi người, định rời đi.
"Cô quay lại đây cho tôi." Tổng giám níu lấy Tổ Dĩnh. "Đang giờ làm việc cô định đi đâu chứ?"
Tổ Dĩnh cười hắc hắc nói: "Chưa từng thấy loại thực vật nào như vậy, mọi người không muốn biết lai lịch của nó sao?"
Mọi người nhìn nhau, chẳng ai có chút biểu hiện tích cực nào cả.
Chủ bút lạnh lùng hỏi: "Cô đem nó đi, có chắc chắn sẽ biết được lai lịch thật của nó?"
Tổ Dĩnh gãi gãi đầu, rồi lại cười cười nói: "Chẳng lẽ lại đùa sao, tôi là ai cơ chứ, mấy vị cao nhân trồng hoa tôi cũng biết đó."
"Đúng, cô quen biết rộng." Tổng giám cười. "Đi đi đi đi." Dù sao Tổ Dĩnh làm việc kỹ lưỡng, thỉnh thoảng cho nghỉ ngơi chút cũng được, không cần so đo quá nhiều nữa.
Tổ Dĩnh tuân lệnh, lập tức chạy đi truy xét quái vật trong tay.
Ba tiếng sau, từ trong nhà người bạn chuyên chăm sóc cây cảnh đi ra, cô đã nhận được đáp án.
Đây là cơ nước quang, là loại chậu hoa quí hiếm trồng, đáng sợ nhất —— nó rất khó trồng. Không phải lúc nào người ta cũng có dịp nhìn thấy nó. Nếu không phải Tổ Dĩnh kiên trì, người bạn trồng hoa kia đã cố bắt cóc chậu hoa để giữ lại cho riêng mình. Tổ Dĩnh ngồi nghe gần ba tiếng, ca ngợi cái người đã nuôi sống cơ nước quang này quả là một vị thần, thật lợi hại, vân vân.
Tốt lắm, bây giờ cơ nước quang rơi vào tay cô rồi, cái chậu hoa ngu ngốc này đã ở trong tay cô ——
Chuẩn bị chết đi !
Tổ Dĩnh ôm cơ nước quang đi nhờ xe về nhà. Nhìn cơ nước quang, cô mỉm cười. Bất chợt lại cảm giác trong lòng có chút ảm đạm buồn bã. Quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, cô trầm tư —— không có Sài Trọng Sâm chăm sóc, cơ nước quang có thể sống mấy ngày? Anh cố ý đưa đến loại thực vật yếu ớt như vậy, là có ý gì...
Sau khi về đến nhà, Tổ Dĩnh đặt cơ nước quang ở trên bàn làm việc cạnh giường.
Đến đêm, qua ánh trăng soi bên ngoài cửa sổ, Tổ Dĩnh nằm trên giường thầm đánh giá chậu cơ nước quang.
Trong không gian yên tĩnh, cơ nước quang giống như có thể nói, cô phảng phất nghe thấy nó nói: "Sài Trọng Sâm nhớ cô, muốn cô tìm anh ta."
"Không có Sài Trọng Sâm, mày có thể sống mấy ngày?" Tổ Dĩnh nhìn cơ nước quang tự ước lượng , thật giống như lại nghe cơ nước gọi ——
"Không muốn ta chết, mau mang ta đi tìm anh ta."
"Sài Trọng Sâm khỏe không? Dạo này anh ấy thế nào?" Yên lặng nhìn cơ nước quang, nghĩ tới Sài Trọng Sâm.
Cô nhỏm dậy, khẽ vươn tay, đầu ngón tay chạm vào quả.
"Mày có thể ăn sao? Mày là loại trái cây gì vậy?" Tổ Dĩnh cười khanh khách vừa hỏi, vừa ngây ngốc chui vào trong chăn.
Sài Trọng Sâm, tôi đã bại dưới tay anh rồi!
~oOo~
Ba ngày sau, Tổ Dĩnh quyết định : đem trả cơ nước quang cho chủ nhân của nó. Không còn cách nào khác, mới ba ngày thôi mà trái cây đã héo lại, cành cây cúi xuống úa vàng. Cảm giác nó sắp chết, cô vội vàng đi tìm Sài Trọng Sâm.
Buổi tối, cầm cơ nước quang đi trên đường, ánh trăng như nước, trên mặt đất cái bóng chập chờn, cảm giác thật sự rất lạ.
Tổ Dĩnh khẽ nhấn chuông cửa, không biết tại sao, tim đập rộn lên, gương mặt nóng dần, có chút khẩn trương vội vã. Phải chăng vì mấy ngày nay bọn họ không gặp nhau?
Cửa mở ra, Sài Trọng Sâm nhìn thấy cô, đôi tròng mắt đen khẽ rung động, một cảm giác đau lòng pha lẫn với niềm vui sướng nho nhỏ, thậm chí anh cảm thấy được an ủi. Anh che giấu sự vui mừng bằng cách nhíu mày nhìn cô, cặp mắt kia cứ như muốn soi thấu cô.
"Em gầy đi nhiều."
"Gần đây có rất nhiều việc." Cô tránh không nhìn vào đôi mắt như có lửa đó.
"Sao mắt bị thâm nhiều vậy?"
"Anh không biết ngồi chỉnh bản thảo cũng làm tổn thương thị lực sao?"
"Mắt quầng thâm rất nghiêm trọng, em ngủ không ngon à?"
Tổ Dĩnh run sợ, trừng anh một cái. Miệng anh nhếch lên thành nụ cười, vẻ mặt có chút đắc ý, từ vẻ mặt của anh Tổ Dĩnh ý thức được mình rất yếu thế, có chút chật vật.
Đúng, nhìn qua sẽ thấy cô thật thê thảm. Đúng, cô ăn không ngon ngủ không yên. Đúng, trong đầu cô rất muốn chối cãi về nguyên nhân gây nên tình trạng bây giờ của cô, nhưng trong lòng đã quá rõ ràng, cô tiều tụy như vậy cũng là tại gã đáng ghét trước mặt. Thế mà bây giờ anh ta lại có thể vui vẻ, kiêu ngạo rồi sao?
"Cầm lấy!" Đem cơ nước quang cho anh, Tổ Dĩnh xoay người rời đi.
Sài Trọng Sâm giữ tay cô lại, dễ dàng kéo cô trở về, khiến cô ngã vào ngực anh.
"Giúp anh một việc." Anh nói.
"Sao?"
"Cầm lấy." Sài Trọng Sâm lại ấn cơ nước quang vào tay cô, Tổ Dĩnh đành phải giữ lấy.
"Làm gì?" Cô tức giận.
Sài Trọng Sâm kéo cô vào trong lòng, ôm chặt. Cô vội vàng giữ lấy chậu cơ nước quang, sợ làm rơi nó, mà Sài Trọng Sâm thì lại đang ôm chặt cô, chặt đến mức cô cảm giác không thể thở nổi. Qua làn áo, cô có thể cảm nhận được nhịp đập trái tim anh.
Nghe thấy tiếng anh thì thầm bên tai: "Anh nhớ em quá." Giọng nói trầm thấp dịu dàng, có chút đau thương, khiến trong lòng cô cũng cảm thấy chua chát.
Anh cảm thấy thỏa mãn khi ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, chóp mũi cọ nhè nhẹ vào mái tóc suôn dài mềm mại của cô, khẽ thở dài, ảo não nói: "Em làm anh giận muốn phát điên được... Anh không biết phải làm thế nào với em nữa... Anh yêu em." Anh đầu hàng, những lời này, chính là lá cờ hàng của anh.
"Anh là đồ ngốc." Tổ Dĩnh cúi đầu, ánh mắt như có một màn sương phủ lên, nghẹn ngào nói.
"Em có biết chậu hoa này là gì không?" Anh áp mặt vào má cô, giọng nói dịu dàng vọng bên tai cô, còn có hơi thở ấm áp của anh làm tai cô nóng rực lên.
"Nó là cơ nước quang."
"Em giỏi lắm."
"Gì cơ?"
Sau đó, anh nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt cô, cúi đầu xuống hôn cô, dường như đồng thời đánh tan nỗi lo âu trong lòng cô.
Tổ Dĩnh không phản kháng, trên thực tế, cũng không có tay để có thể đẩy anh ra. Đến lúc đầu óc có phản ứng lại thì đôi môi nóng bỏng ấy đã chiếm đóng môi cô mất rồi. Anh ôm chặt lấy cô, đầu lưỡi ngang ngược xâm nhập miệng cô, bá đạo cướp đoạt hơi thở của cô... Cô ngơ ngẩn, dạ dày căng thẳng, giống như có một ngọn lửa lớn cháy trong lòng.
Trong ánh trăng dịu dàng, Tổ Dĩnh ôm chặt cơ nước quang, đầu gối như nhũn ra. Sài Trọng Sâm giữ bả vai cô. Áp sát vào ngực mình, nhiệt tình hôn cô.
Tình cảm bị đè nén bao lâu trong lòng, bây giờ được dịp bộc phát. Mùi thơm của cơ nước quang, mùi thơm của từ vải áo ki-mô-nô, còn có thân thể ấm áp của anh khiến Tổ Dĩnh đột nhiên mơ màng.
Sài Trọng Sâm tham lam ngấu nghiến môi cô, cô vẫn cứ xinh đẹp như vậy. Mấy ngày liên tiếp nhớ nhung, dục vọng càng kích thích, tình cảm đối với cô không những không giảm mà càng kịch liệt, như thiêu đốt trái tim anh! Thậm chí anh có thể nghe thấy rõ trái tim mình đang đập loạn, thân thể cũng bởi vì cô mà nóng lên.
Làm sao anh có thể rời bỏ cô cơ chứ? Nữ thần của anh, có cô bên cạnh khiến anh thấy vui vẻ. Cô khiến anh nổi giận, nhưng lúc này đây, khi ôm cô trong tay, tất cả mọi chuyện buồn phiền như chưa từng tồn tại. Cô làm tổn thương anh, khiến anh có cảm giác thất bại, anh có cảm giác bất lực nhưng lúc này lại cảm giác thực sự rất vui vẻ?
Anh lại ấn môi mình vào môi cô một lần nữa, hôn đến mức cô thở không nổi, lúc này mới buông cô ra, thỏa mãn nhìn cô. Bởi vì bị hôn nhiều, ánh mắt của cô trong vắt trông thật cuốn hút, gương mặt đỏ ửng lên, cánh môi cũng bởi vì những nụ hôn mà căng mọng, lóe sáng bóng, vô cùng, vô cùng gợi cảm.
"Em, váng đầu..." Tổ Dĩnh thở hổn hển nói.
Đôi mắt đen của Sài Trọng Sâm trở nên sâu thẳm, anh tóm lấy cơ nước quang, một tay đặt chậu hoa ra chỗ khác, kéo tay phải của cô, đẩy cô tới trước cửa, tay trái giữ lấy cổ tay cô, ép chặt cô trên cánh cửa.
Tổ Dĩnh ngây ngốc ở trước cửa, tâm hoảng ý loạn, không biết phải làm sao. Vẻ mặt rất xa lạ, đôi tròng mắt đen ngó chừng anh. Ánh mắt chính là không lễ phép, mang hàm ý xâm phạm.
Anh ép thân tới, bầu không khí nóng bỏng vây lấy cô, khiến cô sợ hãi, cả người như mềm đi dựa vào cánh cửa, phòng thủ cuối cùng đã hạ xuống, cô như rơi vào vực sâu không đáy.
Anh áp sát hơn, làn môi nóng một lần nữa miết lên môi cô, mút nhẹ cánh môi hồng, cô nhắm mắt lại, thân thể run rẩy, những sợi lông tơ bị hưng phấn mà dựng đứng lên, cô cảm giác mình đang tan chảy, sự tan chảy ngọt ngào.
Anh lại hôn cô, thân thể cường tráng cứng như thép ấy chống đỡ cô, anh bắt đầu xâm chiếm miệng cô lần nữa.
Cô không phản kháng, cũng không còn ôm lấy anh, chẳng qua là ngây ngốc, e thẹn lẫn say mê, đắm mình trong những nụ hôn, cùng anh triền miên, hưởng ứng nụ hôn của anh.
Hành động to gan này, cũng chính là « cờ hàng » của cô với anh.
~oOo~
Cơ nước quang trở lại vị trí ban đầu của nó, trong phòng khách, bên cạnh bình pha trà đang phun hơi. Sài Trọng Sâm và Tổ Dĩnh ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn kiểu Nhật, lặng lẽ ngồi thưởng trà.
Cố ý quên đi những hành động lúc nãy, Tổ Dĩnh có chút ảo não, tâm loạn như ma, nhưng vẫn cố tự trấn tĩnh, cầm chén trà cùng anh nói chuyện phiếm.
"Trước kia nghĩ anh trồng hoa... mấy loại cây cảnh chẳng qua chỉ là hứng thú nhất thời, không nghĩ tới có thể nuôi ra cơ nước quang, thì ra còn rất chuyên nghiệp..."
"Anh làm bất cứ chuyện gì cũng rất chân thành, một khi đã hạ quyết tâm, sẽ không dễ dàng dao động." Anh cố ý nói với cô.
Cô không ngốc, nghe ra ý tại ngôn ngoại.
Bây giờ cô còn có thể mặt dày nói bọn họ chẳng qua chỉ là bạn bè hay sao? Lần trước uống rượu say mới phạm sai lầm, lần này là do đâu? Mới vừa rồi thậm chí cô còn hưởng ứng nụ hôn nóng bỏng của anh.
Mình sao vậy chứ? Tổ Dĩnh tránh tầm mắt anh, tâm thần không yên. "Thảo nào mỗi khi anh ra sách, lượng tiêu thụ cũng rất tốt." Rất xấu hổ, cô vội vàng tìm đề tài khác để nói.
"Anh đã mua tiểu thuyết của Khương Lục Tú, phải thừa nhận rằng cô ấy viết rất tốt, nhưng anh đánh giá cao năng lực biên tập của em hơn."
"Quyển sách này Khương tiểu thư đã dồn biết bao nhiêu tâm huyết, tất nhiên em cũng phải dồn hết sức để làm cho, uhm..." Hắng giọng