Sài Trọng Sâm thở dài, đi về phía máy camera trên tường. Tổ Dĩnh cũng cùng đi qua nhìn.
"Cái quái gì thế này?" Cô kinh ngạc hô lớn.
Ngoài cửa, có năm chiếc xe hơi đen bóng, hơn mười người đàn ông mặc trang phục kiểu Tôn Trung Sơn, đứng giữa bọn họ có một gã đô con, da ngăm đen, đeo kính râm, nhìn khoảng hơn bốn mươi tuổi, từ đầu đến chân, một thân âu phục đen tuyền.
"Hỏng rồi." Sài Trọng Sâm thở dài một tiếng.
"Hỏng rồi là sao?" Tổ Dĩnh cảm giác không ổn. Trời cao chứng giám, cô vẫn còn chưa yêu ai, chưa ai cả, đừng có xảy ra chuyện gì à nha!
Sài Trọng Sâm nói: "Em tìm chỗ trốn đi."
"A?" Tại sao phải trốn?
Sài Trọng Sâm nắm chặt tay cô, kéo tới trước tấm gương lớn, phía sau là một cái tủ chìm, đẩy Tổ Dĩnh đi vào."Đừng lên tiếng, bất kể nhìn thấy cái gì, cũng không được đi ra."
"Đợi một chút, bọn họ là ai? Giới cho vay nặng lãi? Xã hội đen? Anh nợ tiền họ sao?"
Tiết Tổ Dĩnh đấy gương ra một chút, nhìn lén động tĩnh bên ngoài. Cô nhìn thấy đám người kia vây quanh Sài Trọng Sâm, tất cả bọn họ đều giống như hung thần ác sát, hình thể nhanh nhẹn dũng mãnh. Người đàn ông da đen lớn tuổi nhất có lẽ là ông trùm, thái độ của Sài Trọng Sâm với ông ta rất cung kính, ông ta ngồi xuống ghế, Sài Trọng Sâm nghe ông ta nói nói, cúi đầu trả lời, họ nói chuyện bằng tiếng Nhật.
Ghét quá, cô nghe không hiểu gì cả. Lúc này, Sài Trọng Sâm không biết nói cái gì chọc giận lão Đại, lão Đại đập bàn đứng dậy, đám đàn em hầm hừ với Sài Trọng Sâm, lão Đại đút tay vào túi áo, không biết muốn lấy cái gì.
Dao găm? Súng? Có thể là súng, vậy chẳng phải Sài Trọng Sâm toi đời hay sao?
Quyết định thật nhanh, tùy cơ ứng biến, Tiết Tổ Dĩnh thông minh, dũng cảm lập tức lôi điện thoại ra, quay người lại ngồi xuống, gọi điện thoại đến cục cảnh sát báo án.
Tay cô run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thì thầm nói vào trong điện thoại: "Nơi này có hung án xảy ra, địa chỉ số 18, đường Châu Nhai, tòa nhà có kiến trúc Nhật Bản, mau tới đây ——" từ từ đã, cảm thấy sau lưng có sát khí. Quay đầu, trời ạ, Tổ Dĩnh ngã ngồi trên mặt đất.
Gương bị kéo ra từ khi nào ? Một đám áo đen nhìn cô chằm chằm, rồi một người xông tới giật lấy điện thoại của cô, Tổ Dĩnh hô lớn: "Cứu mạng!"
Mười phút sau, xe cảnh sát tới, những ánh đèn đỏ lóe sáng trong đêm, âm thanh còi cảnh sát vang ầm ĩ. Hai mươi phút sau, cảnh sát điều tra rõ tình huống, lại lục đục rời đi.
Bên trong nhà, vẫn còn đám áo đen, lão Đại vẫn còn ngồi đó, Tổ Dĩnh ngồi đối diện với lão Đại, khóc không ra nước mắt, muốn hỏi ông trời, tại sao đường tình duyên của cô lại lận đận như vậy? Cô cũng biết, cái gì cô coi trọng thì nhất định có vấn đề, quan tâm cái gì thì chắc chắn nó có vấn đề, nhất định là kiếp trước cô đã đắc tội nguyệt lão, đường tình mới có nhiều vấn đề như vậy!
Thì ra là cái vị cường cường tráng tráng đen sẫm ngồi trước mặt cô đây, trên mặt còn có một vết sẹo là cha của Sài Trọng Sâm, là lão Đại trong giới xã hội đen Nhật Bản, Sài Trọng Sâm là cậu chủ của giới xã hội đen.
Lão Đại nặn ra nụ cười, vẻ mặt hòa hoãn nói chuyện với bạn gái của con trai.
"*□%#..."
Nghe không hiểu, Tổ Dĩnh đáp lễ bằng nụ cười cứng nhắc, Sài Trọng Sâm giúp cô phiên dịch: "Cha anh nói, ông rất hân hạnh được gặp em."
"Vâng." Tổ Dĩnh ghé vào tai anh lặng lẽ nói: "Nói với ông ấy, tôi cũng vậy. Rất hân hạnh được gặp ông."
Sài Trọng Sâm phiên dịch cho cha nghe, lão Đại nghe xong gật đầu, còn nói một chuỗi…
Sài Trọng Sâm phiên dịch: "Cha nói, rất vui khi biết tin chúng ta sắp kết hôn."
Tổ Dĩnh gật đầu, vừa ghé vào bên tai Sài Trọng Sâm nói: "Nói cho ông ấy biết sự thật, tôi không đồng ý kết hôn với anh, tất cả chỉ là hiểu lầm."
"Không." Sài Trọng Sâm cự tuyệt phiên dịch.
"Nói sự thật đi." Tổ Dĩnh trừng mắt với anh.
"Không, chúng ta sắp kết hôn mà." Sài Trọng Sâm lắc đầu.
"Không? Không?!" Tổ Dĩnh lấy điện thoại di động ra.
"Làm gì vậy?"
"Có một nhà văn biết tiếng Nhật, tôi sẽ bảo cô ấy nói giúp tôi."
Sài Trọng Sâm giành lấy điện thoại, thở dài, nhìn cha già một cái, rồi lại nhìn Tổ Dĩnh."Không phải là anh không nói, mà là nói ra sẽ không tốt cho em."
"Để cho ông ấy hiểu lầm thì tốt chắc? Anh mau nói đi, nói hết sự thật cho tôi."
"Tổ Dĩnh..." vẻ mặt Sài Trọng Sâm rất khó xử.
"Mau lên." Tổ Dĩnh khoanh tay trước ngực, lập trường kiên quyết.
"Ai za." Sài Trọng Sâm lại quay sang nói chuyện với cha già.
Lão Đại nghe xong, trừng mắt với Tổ Dĩnh, khiến cô run sợ kêu khẽ một tiếng.
"Xong rồi." Sài Trọng Sâm nói.
"Xong là sao?" Tổ Dĩnh không giải thích được. Cô thấy lão Đại vỗ vỗ tay, đám đàn em đưa lên cái hộp, lão Đại mở nắp hộp ra! OMG, Tổ Dĩnh nhảy dựng lên. Có nhầm không vậy? Bên trong là một con dao găm, không lấy chồng sẽ giết cô sao?
Lão Đại cầm dao găm, xông về phía Tổ Dĩnh nói chuyện, thỉnh thoảng vung vẩy con dao, Tổ Dĩnh liền trốn ra phía sau Sài Trọng Sâm.
"Ông ấy nói gì vậy? Ông ấy muốn làm gì chứ? Bảo ông ta bỏ dao găm xuống không là tôi báo cảnh sát đó!"
Sài Trọng Sâm cùng cha tranh luận, cha con cãi vã. Đàn em khuyên can, Sài Trọng Sâm muốn cướp con dao. Lão Đại cao giọng giận dữ mắng mỏ. Má ơi, Tiết Tổ Dĩnh bị tình huống trước mắt hù dọa đến ngây ngốc, cảm giác tất cả chỉ là một cơn ác mộng
Trong xã hội lại có chuyện hoang đường như vậy sao? Nhất định là ác mộng, ông trời ơi, mau làm con tỉnh lại ~~ cô ra sức nháy mắt, nhưng cảnh tượng trước mặt vẫn như cũ. Không, không phải là mơ! Đột nhiên, lão Đại thoát khỏi mọi người, cầm dao găm xông tới.
"Á á ~~" Tổ Dĩnh thét chói tai, xoay người bỏ chạy, khiến lão Đại đuổi theo. Tay chân gọn gàng, cô trèo luôn lên nóc tử đựng ti vi làm bằng gỗ ẩn nấp.
“Bộp” một tiếng, lão Đại quỳ trên mặt đất, khóc lớn, vung dao găm, nói với Tổ Dĩnh rất nhiều, rất nhiều.
Gì chứ? Tổ Dĩnh sửng sốt, ngơ ngác nhìn từ trên tủ TV nhìn xuống.
Sài Trọng Sâm thở dài, rất xấu hổ, thấp giọng phiên dịch: "Cha anh nói, nếu như em không đồng ý hôn sự, ông sẽ mổ bụng tự sát."
Tổ Dĩnh nghe xong, hoảng hốt quá độ, ôm lấy ti vi, chỉ cảm thấy giống như sao bay đầy đầu.
~oOo~
Nhưng cha của Sài Trọng Sâm rất có thành ý, quỳ gối trước mặt Tổ Dĩnh, cầm dao găm, vừa cúi đầu vừa nhờ cậy. Sài Trọng Sâm ra lệnh đám đàn em đỡ cha dậy, cha anh không chịu, liên tục giãy dụa, đang lúc hỗn loạn thì điện thoại của Tổ Dĩnh vang lên.
Tiếng chuông dễ nghe, âm thanh dễ nghe đó cùng tình huống hiện giờ tạo thành hai mảng đối lập mãnh liệt.
Oh~~my darling, oh my darling...
Mọi người dừng mọi động tác, nhìn chằm chằm Tổ Dĩnh. Tổ Dĩnh phất tay một cái, lúng túng nói: "Thật xin lỗi, tôi nghe điện thoại một lát."
Trong thời khắc nước sôi lửa bỏng này, Tổ Dĩnh lôi điện thoại ra nghe.
Ở đầu dây bên kia vang lên giọng của em trai."Chị? Cha hỏi chị đã xử lý xong chuyện đó chưa? Em và cha lo lắng tới mức không ngủ nổi."
"Sặc... Không có chuyện gì, xong rồi, đã nói rõ ràng mọi hiểu lầm." Tổ Dĩnh tắt điện thoại ngay lập tức.
Tiếp tục!
Lão Đại tiếp tục dùng tiếng Nhật Bản thay con cầu hôn, Sài Trọng Sâm tiếp tục khuyên cha tỉnh táo, đám đàn em tiếp tục chú ý hướng đi của con dao, Tổ Dĩnh tiếp tục xem trò khôi hài trước mắt.
Bỗng nhiên, lão Đại không cầu nữa, Sài Trọng Sâm không khuyên, đám đàn em cũng không để ý tới con dao, bởi vì, Tổ Dĩnh lên đang khóc lớn, cô quá đau lòng.
Vì sao? Vì sao cô không thể có được một tình yêu bình thường? Sao duyên số lại kém như vậy? Nhìn cô xem, phải trốn trên tủ TV, từ chối lời cầu xin của lão Đại, từ chối kết hôn với con trai ông ấy. Thảm hại hơn cả là từ lúc nào cô và Sài Trọng Sâm phát sinh quan hệ ? Anh ta nhớ được bên ngực phải của cô có vết bớt, cô lại không nhớ rõ bọn họ từng có quan hệ xác thịt. Cô là người bị hại đến đây để vấn tội, nhưng giờ đối phương đổi thành khổ chủ, khiến cô trở thành kẻ hại người.
Lúc nào cô đã muốn Sài Trọng Sâm cưới cô chứ? Không nhớ rõ a. Ngày nào chứ ~~ ông trời ơi ~~
Tiết Tổ Dĩnh khóc đến khản cổ, Sài Trọng Sâm lao tới ôm cô xuống tới.
"Ngoan nào, đừng khóc, anh sẽ xử lý mọi chuyện, em đừng khóc." Kết quả, Tổ Dĩnh gục đầu vào trong lòng Sài Trọng Sâm. Khóc thật lâu.
~oOo~
Thứ bảy, không đi làm, Tổ Dĩnh tạm thời không cần đối mặt với các đồng nghiệp, nhưng mới sáng sớm điện thoại đã reo vang không ngừng, phóng viên tranh nhau phỏng vấn Tổ Dĩnh, em trai cũng gọi điện tới, nói muốn cùng cha tìm đến, Tổ Dĩnh chạy tới nhà của nhà văn Xa Gia Lệ cũng chính là bạn thân của nàng.
"... Tất cả mọi chuyện chính là như vậy." Tổ Dĩnh âu yếm ôm lấy con mèo nhỏ, lặng lẽ kể lại cái sự kiện ô long kia cho bạn nghe.
Bạch Bạc Sĩ ở bên cạnh pha cà phê, nhưng vẫn không quên nghe lén các cô nói chuyện. Gia Lệ nghe xong, vội lấy giấy ra: ghi nhanh kẻo quên mất.
"Gì chứ? Cậu định làm gì?" Tổ Dĩnh hỏi.
"Tớ đang tốc ký mà."
Tổ Dĩnh cảnh giác hỏi: "Tốc ký làm chi?"
"Tốc ký xong, có thể chỉnh sửa lại để viết mục chuyện hài. Con của Lão Đại muốn kết hôn, cha già thương con nên đã đòi tự tử để cưới vợ cho con..." Gia Lệ cười hì hì.
Tổ Dĩnh sắc mặt trầm xuống, khó chịu nhíu mày.
Gia Lệ thấy thế, cười hắc hắc nói: "Tớ sẽ dùng tên giả, cậu không cần lo lắng."
Tổ Dĩnh cũng nở nụ cười u ám."Tớ lo chuyện khác, không quan tâm chuyện này."
Phụt! Có người cười. Hai cô không hẹn mà cùng hướng ánh mắt hình viên đạn về Bạch Bạc Sĩ, anh vội cúi đầu quấy cà phê.
Gia Lệ than vãn: "Gần đây tớ chẳng có cảm xúc để viết."
"Cậu có thể viết về chuyện tình ngày xưa của cậu và A Bạch."
Bạch Bạc Sĩ bưng cà phê tới, vội đặt lên bàn, cảnh cáo vợ: "Không cho phép tiếp tục viết chuyện đó nữa!" Nhớ ngày đó bị Gia Lệ lấy hình tượng mình viết nhăng cuội, cứ nghĩ tới lại muốn phát hỏa.
Tổ Dĩnh cười khen: "Ngày đó thật đặc sắc, phản ứng rất nhanh nhạy."
"Đúng thế." Gia Lệ ha hả cười, chỉ có trán Bạch Bạc Sĩ đen sì, pha cà phê xong ngồi luôn xuống một chỗ xem ti vi, nhìn thì như đang xem kênh nào hay, thực ra lại tiếp tục nghe lén hai cô nói chuyện với nhau. Không có biện pháp, tình tiết thật là khéo!
Dưới ánh mắt cảnh cáo của Tổ Dĩnh, Xa Gia Lệ khép bút ký lại.
Cô phỏng đoán tình huống của Tổ Dĩnh: "Cho tớ một ít thông minh đi!" Phụt ~~ lại có người cười. Gia Lệ trừng mắt với ông chồng một cái, tiếp tục nói chuyện với Tổ Dĩnh: "Theo suy luận của tớ, tất cả chuyện này, kết luận lại chỉ có bốn chữ."
"Ừ, nói đi xem nào." Tổ Dĩnh vỗ vỗ cằm, giờ phút này rất cần ý kiến của người bên cạnh.
"Nói hươu nói vượn."
"Sài Trọng Sâm nói hươu nói vượn á?"
"Ừ, nếu như cậu muốn tớ nói rõ ràng hơn, cũng chỉ gồm bốn chữ, chính là —— cẩu thí bất thông [3]!"
"Sài Trọng Sâm cẩu thí bất thông ư?"
"Đúng vậy. Nếu như cậu muốn tớ nói thâm sâu hơn, còn có bốn chữ khác."
"Còn sao? Còn có gì nữa?” Không hổ danh là nhà văn. Bội phục bội phục ~~
"Hắn —— bụng dạ khó lường!" Gia Lệ giữ chặt hai vai Tổ Dĩnh, nhìn cô chằm chằm. "Không thể nào, tuyệt đối không thể có thể, tuyệt đối không thể có chuyện hai người phát sinh quan hệ."
Cô cũng nghĩ vậy, nhưng mà —— "Nhưng hắn biết vết bớt của tớ, nên giải thích thế nào?"