Sài Trọng Sâm nghĩ rằng, có lẽ trên đời này có rất nhiều loại tình yêu, những cuộc tình thực sự lãng mạn hoặc có những chuyện tình chỉ có thể ẩn nấp trong bóng tối. Rất nhiều người dù có được tình yêu lãng mạn của mình nhưng cuối cùng vẫn có những phút giây xao lãng trước bóng hình của người khác, còn những người ngoài mặt trông có vẻ bình lặng nhưng khi yêu lại trở nên điên cuồng, chết đi sống lại, không có người đó thì không được.
Nếu Tổ Dĩnh không thừa nhận bọn họ là người yêu của nhau cũng chẳng sao, anh vẫn cứ coi cô là người phụ nữ duy nhất của mình là được, anh không tin Tổ Dĩnh có thể tùy tiện kết hôn. Chẳng phải chính cô từng nói, kết hôn chẳng qua chỉ là cho cha nàng một cái công đạo hay sao?
Công chức nhà nước có thể hài hước được như anh ư? Kiến trúc sư đó có thể hiểu được tình cảm của cô như anh ư?
Cho nên buổi sáng chủ nhật, khi Tổ Dĩnh đi xem mắt thì Sài Trọng Sâm ngoan ngoãn ở nhà chăm sóc hoa.
Trong đình viện có một bàn gỗ thô dài, bày hơn chục chậu hoa lớn nhỏ, cùng với các dụng cụ chăm sóc cần thiết. Sài Trọng Sâm mặc tạp dề màu xám, buộc tóc lên thành đuôi ngựa, bắt đầu công việc tu bổ lại các chậu cây.
“AJ, bây giờ là mấy giờ rồi ?” Trước khi bắt tay vào làm, anh còn quay qua lão quản gia hỏi.
Đang quét dọn dở, AJ vất cây chổi ở đó đi vào xem đông hồ, rất nhanh sau đó đi ra trả lời: “Chín giờ rồi ạ.”
“Ừm.” Sài Trọng Sâm cuốn dây thép lên cành cây để tạo dáng cố định cho nó, một lúc sau lại hỏi AJ: “Mấy giờ rồi?”
AJ đang tưới nước, ném ống nước chạy vào phòng nhìn đồng hồ, một lúc sau đi ra trả lời: “ Bây giờ là mười giờ mười lăm phút.”
Như vậy là buổi xem mắt vừa mới bắt đầu. Sài Trọng Sâm gật đầu, đổi chậu cây khác, giúp những cành cây tụ lại thành một khóm. Thời gian lẳng lặng trôi qua, Sài Trọng Sâm phát hiện ánh nắng đã chệch đi mấy tấc, lại hỏi AJ: “ Vậy giờ là mấy giờ rồi?”
“Bây giờ là khoảng ba giờ chiều rồi.” AJ đang ăn đồ ăn nhanh.
“Mới ba giờ thôi sao?” Sài Trọng Sâm thở dài, sao anh lại cảm thấy thời gian trôi qua lâu lắm rồi nhỉ.
“Cậu chủ, cậu có hẹn với ai sao?” Sao cứ hỏi giờ liên tục như vậy cơ chứ?
Sài Trọng Sâm lắc đầu, nhặt một đoạn cành cây bị gãy, cứ nhìn chăm chú không rõ là định ném nó về phía nào nữa. Ngó nghiêng một lúc, Sài Trọng Sâm đặt cành cây xuống, quay qua dò xét AJ, ngó ông đang ăn đồ ăn nhanh.
“Đồ ăn nhanh ăn ngon lắm à?”
AJ đặt đồ ăn xuống. ”Có cơm ăn với thịt xiên đó, tôi có mua một phần, cậu chủ muốn ăn không?”
“Tôi muốn ăn cháo.”
“Sao cơ?”
“Thôi, bỏ đi .” Sài Trọng Sâm lại quay về với mấy chậu cây, những ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, chăm chú ngắm nhìn một con bướm trắng đang khiêu vũ trên đám cỏ.
Không đúng! Anh gạt phắt đi ý nghĩ lúc trước. Anh không thể nhân nhượng chỉ đứng ở phía sau, anh muốn chiến đấu một lần dứt khoát. Không chỉ tác động tình cảm tới Tổ Dĩnh mà anh còn phải đối đầu trực tiếp với cha cô. Cha cô mới là mấu chốt, đúng không? Anh phải tìm cách để có thể đối phó với tâm tư của cha cô.
Cách nào thì hợp lý nhỉ? Sài Trọng Sâm tự định giá. Nhớ lại những lời nói của Tổ Dĩnh, sau đó anh phân việc cho AJ: “AJ, tôi muốn ông đi làm giúp tôi một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Ở hội sở của Bộ nội vụ, ông có quen ai không vậy ??”
“Luật sư Trương, cha của luật sư Trương hiện đang làm ở Bộ nội vụ.”
“Tốt, giúp tôi điều tra…” Sài Trọng Sâm cầm tờ giấy, viết một số yêu cầu rồi giao cho AJ.
“Ai? Sao cơ?” AJ nhìn chằm chằm vào tờ giấy, buồn bực nói. “Cậu chủ, cậu điều tra mấy chuyện này làm gì vậy?”
Sài Trọng Sâm mỉm cười. “Ông không cần quan tâm, cứ điều tra giúp tôi là được.”
~oOo~
Uống cà phê tại đại sảnh của khách sạn, buổi ra mắt đang được tiến hành thì bên nhà gái đột ngột vang lên tiếng chuông điện thoại.
“Thật xin lỗi, tôi nghe điện thoại một lát .” Tổ Dĩnh nói lời xin lỗi với vị kiến trúc sư, quay qua nhìn cha như ngầm nói, rồi bỏ máy ra nghe điện.
“A lô?”
“Đã gặp mặt chưa?” tiếng của Sài Trọng Sâm vang lên.
“Sặc…” Tổ Dĩnh lúng túng quay qua cười cười với cha mình một cái rồi lại quay lưng đi, nhỏ giọng hỏi: “Sao anh lại gọi điện tới làm gì vậy?”
“Em đã gặp người ta chưa?”
“Đang gặp đây này.”
“Cảm giác như thế nào?”
“Bây giờ em không rảnh để buôn chuyện đâu.” Tổ Dĩnh tắt điện thoại, cười dịu dàng chỉ vào điện thoại nói xin lỗi. ”Chuyện làm ăn.”
Tiết Cương nhíu mày nhìn con gái, cô le lưỡi ra vẻ vô tội rồi tiếp tục giương mắt nhìn vị kiến trúc sư.
“Tiết tiểu thư… Tôi, tôi cảm nhận được em… Em là một người con gái tốt…” Anh chàng kiến trúc sư có vẻ nôn nóng tới mức nói líu lưỡi.
“Cám ơn.” Vị kiến trúc sư họ Trương này tướng mạo cũng tạm được, chẳng qua mắt hơi lồi một chút, trán hơi bóng một chút, đã thế nhìn lại có chút ngốc nghếch nữa. Ở bên cạnh cha, Tổ Dĩnh giả bộ ân cần nói: “Lúc rảnh rỗi Trương tiên sinh có sở thích gì không?”
“Tôi… Tôi thích… Tôi thích leo núi.”
“Leo núi rất tốt.” Tổ Dĩnh vuốt đuôi. Cha cô rất hài lòng, vui vẻ cười cười.
“Tiết tiểu thư. Em cũng thích leo núi sao?” Kiến trúc sư hỏi.
“Tôi ư? Tôi rất lười, leo núi a… Tôi thích.” Cha cô véo nhẹ vào bắp đùi cô, Tổ Dĩnh cố nén đau đớn nói ra lời trái với lương tâm. Ai ngờ chàng kiến trúc sư mừng rỡ, lập tức nói lên ý muốn mời ——
“Vậy… Chúng ta đi tới núi Thất Tinh chơi nhé.”
“Nhưng thật đáng tiếc, hôm nay tôi lại mang giầy cao gót.”
“Rất may bên cạnh đây có cửa hàng giày.” Tiết Cương nói.
“Tôi sẽ chờ một chút giúp Tiết tiểu thư mua đôi giày vải.” Kiến trúc sư mặt mày hớn hở, rạng ngời.
“Nhưng mà y phục tôi đang mặc mà đi leo núi có vẻ không được tốt cho lắm.” Tổ Dĩnh ném ra lời phản biện.
“Thật may gần đây cũng có cửa hàng quần áo.” Tiết Cương đón đường giết ngay ý tưởng mới đang ngoi ngóp từ trong trứng nước.
“Đêm qua tôi ngủ rất muộn, e rằng không đủ sức để đi leo núi.” Tổ Dĩnh giả bộ đáng thương.
“Nếu như con quá mệt mỏi, có thể nhờ Trương tiên sinh đỡ con.” Tiết Cương nói xong, Trương tiên sinh ha ha cười.
“Bác trai thật hài hước.”
Tổ Dĩnh nhìn chằm người đàn ông lồi mắt ngồi trước mắt, tưởng tượng mình nhảy lên lưng hắn, sau đó bị hắn cõng trên lưng leo lên đỉnh núi Thất Tinh, lại còn cái kiểu tóc kiểu Địa Trung Hải của hắn… Ông trời ơi, tại sao hình ảnh đó chẳng có chút xíu lãng mạn nào cả?
“Không bằng để lần sau chúng ta đi sẽ tốt hơn.” Tổ Dĩnh yếu ớt đề nghị.
Tiết Cương lườm con gái, Tổ Dĩnh cúi đầu, đúng lúc điện thoại cô reo lên, coo lập tức nghe máy.
“Tổ Dĩnh, anh đang tới nè .” Sài Trọng Sâm nói.
“Sặc, cái gì?” Tổ Dĩnh há hốc mồm.
“Anh đứng thứ ba nhé.”
“Ai? Cái gì thứ ba?”
“Anh sẽ là người thứ ba xem mắt với em trong ngày hôm nay.” Sài Trọng Sâm nói rất tự nhiên, giống như chuyện này là sự thật. Hại Tổ Dĩnh nhất thời sửng sốt, ba giây sau mới hoàn hồn.
“Anh nói vậy?” Tổ Dĩnh nhảy dựng lên. ”Anh không được phép!” Nhưng đã quá trễ rồi.
“Cháu chào bác trai.” Sài Trọng Sâm xuất hiện bên cạnh bàn, thong thả gập điện thoại nhét vào trong túi áo.
Tiết Cương ngơ ngẩn, Tổ Dĩnh kinh hãi, kiến trúc sư nghệt mặt ra.
“Xin chào, tôi cũng tới xem mắt.” Sài Trọng Sâm hỏi Tổ Dĩnh: “Đến lượt anh chưa nhỉ?”
Tổ Dĩnh cất điện thoại đi, bắt đầu chống đỡ “lực lượng xâm chiếm” mới tới, cảm thấy nhức đầu.
Tiết Cương quay đầu lườm con gái, trong mắt đều là nghi vấn.
Sài Trọng Sâm giơ tay lên, dễ dàng đẩy anh chàng kiến trúc sư ngồi sang một bên.
Sài Trọng Sâm giơ tay ra trước mặt Tiết Cương. ”Bác trai, cháu họ Sài, Sài Trọng Sâm. Rất hân hạnh được gặp bác.”
Tiết Cương lạnh lùng quan sát anh, rất không hài lòng, khoanh hai tay trước ngực nói: ”Cậu từ đâu tới? Mau biến khuất mắt tôi!” tâm tình không Tiết Cương được tốt.
“Cha, đừng tức giận, để con giải quyết.” Tổ Dĩnh lập tức giúp cha rót nước, sau đó cầm túi xách, chỉ vào Sài Trọng Sâm ra lệnh: “Anh, qua đây, chúng ta ra ngoài nói chuyện.”
Tiết Cương mắng Tổ Dĩnh: “Con ngồi xuống! Cậu ——” ông chỉ vào Sài Trọng Sâm. ”Đi ra ngoài cho tôi.”
“Bác trai.” Sài Trọng Sâm không đi ra ngoài, anh ngồi xuống, thật can đảm ngồi trước người đàn ông đang trợn mắt với mình, vui vẻ nói: “Cháu muốn cùng con gái bác hẹn hò, mong bác đồng ý cho tụi cháu.” Chọn lựa trăm cách không bằng vào thẳng vấn đề trực tiếp. Cùng lắm là bị mắng, nhiều lắm là bị đánh mấy cái hoặc đạp mấy đá, dù sao anh bị đánh từ nhỏ tới giờ quen rồi, cái gì cũng không sợ. Nếu Tổ Dĩnh sợ cha, thì anh sẽ trực tiếp đối đầu với cha cô.
Hiệu quả không tệ, Tiết Cương vô cùng sửng sốt, đầu óc tự nhiên trống rỗng, không tiêu hóa nổi lời Sài Trọng Sâm vừa nói. Chàng trai này kiên cường đấy ~~ Tiết Cương dùng sức nháy mắt, không thể không thừa nhận, khi cậu ta vừa ngồi xuống liền làm cho cậu kiến trúc sư ngồi cạnh thần sắc trở nên ảm đạm.
Sài Trọng Sâm rất đẹp trai, rất cuốn hút, trang phục thời thượng, còn giữ mốt tóc dài, rất lãng tử, lại còn nhã nhặn cười với ông, người này quả rất nổi bật.
So sánh cậu ta với cái tên ngốc kiến trúc sư mắt lồi kia…. Hic, càng nhìn càng thấy cách biệt, giống như đặt thiên thần và ác quỷ ngồi cạnh nhau vậy. Thật là thê thảm đến mức không nỡ nhìn, kiến trúc sư Trương tội nghiệp quá. Mà lúc này tại sao lại đến gặp mặt cơ chứ? Chẳng phải là tới gây sự sao ?
“Xin lỗi, tôi lập tức xử lý.” Tiết Cương ngoắc tay gọi phục vụ. “Lôi người đàn ông này ra ngoài giùm tôi.”
“Cha, đừng như vậy.” Tổ Dĩnh lườm Sài Trọng Sâm: “Còn không đi?”
Chẳng những không đi, còn tiếp tục làm loạn. “Bác trai, chúng cháu đều có tình cảm với nhau, đang hẹn hò —— “
“Sài Trọng Sâm? !” Tổ Dĩnh sợ hãi kêu. Đời cô coi như xong ~~
“Đây là sổ tiết kiệm cùng bất động sản của cháu.” Sài Trọng Sâm mở cặp lấy công văn, trình lên chứng minh tài lực của mình. “Cháu có khả năng chăm sóc Tổ Dĩnh, xin bác yên tâm, cháu sẽ đem lại hạnh phúc cho cô ấy.”
“Cái gì?!” Kiến trúc sư giật vội quyển sổ tiết kiệm cùng bất động sản nghiên cứu, nhìn xong cúi đầu, vành mắt rưng rưng. “Tôi thua.”
Tiết Cương hỏi con gái “Hai đứa quen nhau khi nào?”
“Cha, chúng con… Chúng con…” Ai da, cái chết không còn xa nữa.
“Anh ta chính là kẻ trong cuộc nói chuyện lần trước trên radio- Sài Trọng Sâm ư?” Tiết Cương sắc mặt tối sầm.
“Cái này… Chúng con thật ra là… Thật ra là…” Tổ Dĩnh dịch dịch vị trí, sợ bị cha trách mắng đang nghĩ tới việc chui xuống gầm bàn. Đáng sợ, thật là đáng sợ ~~
“Không phải con từng nói hai người chỉ là bạn bè bình thường? !” Tiết Cương giận điên nổi gân xanh.
Tổ Dĩnh lén nhìn cha.”Cái này… Cha… Cha nghe con giải thích đã, thật ra thì …”
“Bạn bè bình thường có đi theo tới tận tơi này cầm sổ tiết kiệm đến cho tôi xem?!” Tiết Cương gầm lên với con gái, đập bàn quát lên với Sài Trọng Sâm: “Cậu yêu con tôi sao? Hai đứa quen nhau từ bao giờ? Hừ, Cậu nhất định không phải người tốt, chỉ cần là người con gái tôi coi trọng thì