anh mình, Trường An có cảm giác như đang ở trong một thế giới khác. Hai người họ đều có cảm giác như lâu ngày mới gặp lại.
Giống như thể được hồi sinh.
Đêm hôm đó, dự định đầu tiên của hai người là thuê hai phòng, nhưng Gia Văn lại cầm một chai rượu vang tới, muốn uống cùng Trường An một ly, Trường An không từ chối.
Rượu ư, đúng là rượu ngon.
Còn người ư, đúng là người đẹp!
Rượu ngon lại có thêm người đẹp, nếu đàn ông mà không động lòng thì chắc chắn không phải một người đàn ông bình thường.
Quách Trường An là một người đàn ông bình thường, ngày trước anh đã từng có cảm giác yêu thương, muốn gắn kết cả đời với Gia Văn, lại thêm rượu ngon và người đẹp bên cạnh, khiến trái tim Trường An xao động. Nhưng dù sao họ cũng đã ly hôn, nên cũng cần phải tỏ ra giữ phép lịch sự. Bởi thế anh chỉ lặng lẽ nhìn Gia Văn, chứ không có bất cứ hành động nào khác.
Tô Gia Văn là phụ nữ, phụ nữ khi đã động lòng thì có bao giờ suy tính quá nhiều điều như thế đâu. Tất cả những oán hận dồn nén bấy lâu nay trong cuộc hôn nhân với Quách Trường An dường như đã tan biến khi mẹ chồng cô qua đời, đặc biệt là khi Trường An trả lại tự do cho cô. Từ một nàng dâu sầu muộn, cô trở thành một người phụ nữ đơn thân với khối tài sản trị giá năm, sáu triệu nhân dân tệ. Điều đó khiến Tô Gia Văn bắt đầu có cảm giác biết ơn Quách trường An.
Nếu yêu Trường An thêm một lần nữa thì cũng không phải là điều không thể. Bởi thế Gia Văn động lòng, cảm xúc trong cô cũng như được khởi dậy, và đương nhiên cô cũng hành động ngay. Cô đặt tay lên trên lòng bàn tay Trường An. Nếu như trường An không phản ứng gì, thì cô sẽ buông tay và giả vờ nói một vài điều gì đó để che đậy cảm xúc của mình.
Nhưng Trường An đã nắm chặt lấy tay Gia Văn. Bàn tay Trường An rất ấm, rất nóng, thậm chí là rất cháy bỏng. Gia Văn đột nhiên không cầm được nước mắt, cô khóc. Nếu Trường An nắm tay cô sớm hơn một chút, thì có lẽ mọi việc sẽ không như bây giờ.
Trường An đưa tay lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt Gia Văn.
Gia Văn không thể kiềm chế được cảm xúc, cô ngã vào lòng Trường An, đôi môi cô tìm kiếm đôi môi anh, cả người cô quấn lấy cơ thể anh. Trường An cũng không kiềm chế được cảm xúc nữa, anh ôm chặt lấy người phụ nữ đã từng là vợ anh.
Gia Văn thích Trường An, nhưng cái thích đó cũng cần có sự đáp trả, cũng đòi hỏi Trường An cũng phải thích cô, phải yêu cô.
Có thế tình yêu mới thực sự công bằng, Gia Văn mới có thể hết lòng yêu Trường An.
Tô Gia Văn là một người phụ nữ không thể để bản thân mình chịu ấm ức. Thích là thích, không thích là không thích. Nếu thích cô có thể cùng Trường An mặn nồng, còn nếu không thích cô có thể ly hôn với anh. Điều đó không có gì là mâu thuẫn. Mâu thuẫn là giờ đây trái tim cô đang xao động. Điều mà cô đang suy nghĩ là bây giờ cô vẫn còn thích Trường An, vẫn còn yêu anh, nhưng họ đã ly hôn rồi, liệu mối quan hệ của họ có còn tương lai hay không? Hay chỉ có vui vẻ, chớp nhoáng một đêm thôi.
Ba ngày sau đó, hai người đã có những giây phút thật vui vẻ, thật hạnh phúc ở Lệ Giang, đêm nào họ cũng ở bên nhau, trò chuyện rất vui vẻ. Điều đó khiến Gia Văn có cảm giác họ chưa từng ly hôn, cảm giác họ vẫn còn là một đôi vợ chồng mới cưới và đi hưởng tuần trăng mật. Suy nghĩ ấy khiến Gia Văn cảm thấy rất vui.
Gia Văn ngồi trên ghế nhìn ánh lửa bập bùng trước mặt khi Trường An đang tập nướng thịt, nhìn khuôn mặt anh sau ánh lửa, trong lòng cô trào lên cảm giác ấm áp, cô đưa tay đặt lên khuôn mặt anh.
Mặt trường An bị củi than làm bẩn đôi chút, anh để Gia văn lau vết nhọ đó, Gia Văn cười. Quách Trường An vẫn là Quách Trường An mà cô thích ngày nào, chỉ có điều tiếng kêu thét trong giấc mơ của Trường An khiến cô cảm thấy hoảng sợ.
Quách trường An vẫn là Quách Trường An mà cô thích sao? Vừa đúng, vừa sai.
Ánh mắt Trường An luôn cảnh giác nhìn con đường mà anh đi qua, nhìn cửa hàng mà họ đã đi tới, nhìn những đồ mà họ ăn, Anh đã từng đọc những cuốn sách về tâm lý tội phạm, Trương Khánh đã rat ay hai lần với anh, nhưng hắn vẫn chưa đạt được ý định của hắn. Chắc chắn hắn sẽ hành động lần thứ ba. Trước khi anh đi du lịch, anh đã cố tới chỗ Âu thế Hằng ăn cơm, là muốn để tên Trương Khánh biết hành tung của mình.
Việc anh xuống sân bay ngày hôm đó, người biết được không chỉ có Kỷ Viễn mà còn có Âu Thế Hằng. Bởi thế anh đã nhắm trúng Âu Thế Hằng và hy vọng thông qua Âu Thế Hằng để dẫn dụ Trương Khánh lộ diện ở Lệ Giang.
Từ khi mẹ qua đời, đêm nào anh cũng gặp ác mộng. Đêm nào trong giấc mơ anh cũng thấy mẹ mình đưa cánh tay đầm đìa máu lên chỉ vào Tô Gia Văn. Cảnh sát không tin nếu không có chứng cứ, nhưng Quách trường An là người đầu tiên tin vào chính bản thân anh, anh tin vào giác quan thứ sáu của mình, ít nhất là việc mẹ anh đột ngột tự sát thì Tô Gia Văn không thể không liên quan.
Trường An đưa Gia Văn đi du lịch là muốn điều tra sự thực về cái chết của mẹ mình. Anh hy vọng vào một thời điểm đặc biệt nào đó, Gia Văn sẽ nói sự thật với anh. Anh chờ đợi, chờ đợi con mồi xuất hiện, chờ đợi giờ khắc tìm ra chân tướng sự việc. Không gian chìm vào bóng đêm yên tĩnh, ánh trăng như nước, trải trên con đê. Trường An ôm Gia Văn trong vòng tay, hai người họ ngồi đung đưa trên chiếc xích đu bên bờ đê. Họ tựa sát vào nhau. Đột nhiên Gia Văn nhẹ nhàng lên tiếng: “Trường An, có phải anh nghi ngờ em không, có phải anh cho rằng cái chết của mẹ anh liên quan tới em không?”
Quách Trường An “Ừ” một tiếng rồi nói: “Có liên quan gì đến em sao?”
Trường An ngước mắt nhìn Gia văn, anh nhắm mắt lại, rồi dựa sát vào cô, hai tay nắm lấy xích đu, chiếc xích đu lại đung đưa nhẹ nhàng, như thể Trường An không để ý tới câu nói vừa nãy của Gia Văn
“Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy.” Gia Văn nói.
“Chẳng dễ dàng gì mà chúng ta đi du lịch với nhau được một lần, lại còn nghiêm túc gì nữa, em nghĩ là anh rỗi rãi thế sao? Có lẽ ngày kia chúng ta đã trở về rồi, hãy để chúng ta có một chuyến du lịch vui vẻ có được không?”
“Sau chuyến du lịch này, đường ai nấy đi sao?”
“Hoa nở rồi hoa lại tàn, mây tụ lại rồi cũng lại tan, đó không phải là điều mà chúng ta có thể kiểm soát được.”
Hai người rơi vào khoảng không yên lặng.
“Thực sự là em có liên quan tới cái chết của mẹ anh sao?” Trường An đột nhiên cất tiếng như đang thì thầm.
Cả người Gia Văn run lên, nhưng cô vẫn cố kiềm chế sự xúc động rồi nói: “Từ trước tới giờ anh vẫn nghi ngờ em? Anh đưa em đi du lịch chẳng qua là muốn biết chân tướng sự việc đúng không?”
Trường An không đáp.
Gia Văn buồn bã vùng vằng thoát khỏi vòng tay Quách Trường An. Nhưng Trường An ôm chặt lấy cô, rồi áp sát mặt vào tai cô nói nhỏ: “Đừng động đậy, có người tới.”
Gia Văn nghe thấy Quách Trường An nói thế, nhưng trong đầu vẫn còn nghĩ tới ý nghĩ của hai câu nói vừa nãy, đột nhiên Trường An buông cô ra, nhảy xuống khỏi xích đu, quay người lại lao về phía sau.
Quả nhiên Trương Khánh đã tới.
Trương Khánh đã phục từ trước, hắn đã đi theo Quách Trường An mấy ngày hôm nay, hắn nghĩ nếu bây giờ mà không rat ay thì sẽ bỏ qua cơ hội ngàn vàng. Khi hắn lao tới, con dao trên tay hắn cũng vung ra, hắn định sẽ đâm vào Quách Trường AN trước, rồi sau đó sẽ tính tới Tô Gia Văn. Có hai kẻ chết theo anh Tiền Cảnh thì chắc cũng đủ với anh trai của hắn rồi.
Sau khi bị Trương Khánh đâm, Quách trường An đổ nhào xuống đất.
Con dao đó rất dài, rất sắc, nếu đâm vào người thì chắc chắn sẽ không thể cử động nổi.
Tô Gia Văn đột nhiên nhìn thấy Quách Trường An lao xuống đất, cô giật mình tới mức người như cứng đờ lại, chân mềm nhũn ra, nhưng cô không bỏ chạy mà lao về phía Trường An, tìm xem anh bị thương chỗ nào.
Trương Khánh lao tới, rồi giơ tiếp con dao đâm vào người Tô Gia Văn. Dưới ánh trăng con dao ánh lên ánh sáng chết chóc và lạnh lẽo.
3
Thứ bảy, mới sáng sớm tỉnh dậy, Cẩm Tú đã sửa soạn để đợi Kỷ Viễn tới cùng cô đi xem nhà.
Đó là điều khiến ai cũng phải hồi hộp. Nào là xem nhà, mua nhà, đặt cọc, rồi vay tiền, sửa nhà… đều là những điều nên làm trước khi kết hôn, nhưng họ đã kéo dài cho tới tận bây giờ. Cảm giác hiện tại của Cẩm Tú là chờ đợi và hồi hộp.
Nhưng đợi mãi mà không thấy Kỷ Viễn gọi điện tới.
Hay là Kỷ Viễn đã quên rồi, hay đêm qua quán rượu quá bận, nên giờ Kỷ Viễn vẫn chưa tỉnh. Cẩm Tú bèn gọi điện cho Kỷ Viễn, nhưng gọi mãi mà không được.
Cẩm Tú cảm thấy hơi lo lắng. Chắc Kỷ Viễn không tới mức không chịu nhận điện thoại của cô, hay là có chuyện gì? Cẩm Tú không muốn đợi lâu thêm nữa, bèn gọi xe tới quán rượu Tiếng Vang. Tiểu Trạch đang thu dọn ở quầy bar. Khi Cẩm Tú hỏi Tiểu Trạch về Kỷ Viễn, Tiểu Trạch bèn nói với cô tối hôm qua ông chủ không về.
“Em cứ nghĩ anh ấy ở cùng với chị, nên không thấy anh ấy về em cũng không gọi điện thoại.”
Cẩm Tú lo lắng nói
“Nếu vậy thì tối hôm qua Kỷ Viễn không về đây sao? Lẽ nào anh ấy về nhà bố mẹ ngủ?” Cẩm Tú gọi điện tới nhà Kỷ Viễn, mẹ Kỷ Viễn nghe thấy giọng Cẩm Tú, bà nhiệt tình mời Cẩm Tú khi nào có thời gian thì về nhà chơi. Nghe thấy Cẩm Tú hỏi về Kỷ Viễn, bà cười nói: “Nó lớn rồi, rất ít khi nó ngủ ở nhà, nếu không ở cùng con thì chắc ở quán rượu thôi.”
Cẩm Tú không dám hỏi thêm nữa, sợ cha mẹ Kỷ Viễn lo lắng.
“Không biết rốt cuộc anh ấy đi đâu, lớn thế rồi mà vẫn để người khác phải lo lắng.” Tiểu ngư sốt sắng tới mức hai chân luống cuống cả lên.
“Đào Tử gọi điện tới bảo anh hai đang ở chỗ nó đấy.” Tiểu trạch đột nhiên chạy tới báo tin cho mọi người
“Đào Tử ở đâu?”
“Ở bệnh viện”.
Trong bệnh viện, Kỷ Viễn đang nằm trên giường, cả người anh quấn băng trắng toát.
“Anh ấy vì em mới ra nông nỗi này…” Đào tử vừa nói, vừa khóc.
Qua tấm cửa kính, Cẩm Tú nhìn vào phòng bệnh, ánh mắt cô đầy lo lắng, muốn đẩy cửa bước vào, nhưng y tá đã ngăn lại.
“Này cô, đây là phòng bệnh đặc biệt, trừ bác sĩ và y tá ra, không ai được vào, nếu người bệnh bị nhiễm trùng thì rất phiền phức.”
“Vết thương của anh ấy có nguy hiểm tới tính mạng không?” Cẩm Tú hỏi vồn vã.
“Không nguy hiểm tới tính mạng, nhưng gân tay và gân chân của anh ấy đều bị thương rất nặng, tay chân không thể hồi phục chức năng nhanh chóng được, sợ rằng khi anh ấy tỉnh lại sẽ không thể đối mặt với hiện thực.” Cô y tá lo lắng đáp.
Tiểu Ngư căm phẫn, nghiến răng, đấm túi bụi vào Đào Tử, rồi nói: “Tất cả đều là tại anh, tại anh cả, vì anh đã hại anh ấy, tôi sẽ giết anh…”
“Nếu tôi có thể đổi được mạng cho anh ấy thì tôi đã đổi rồi…” Đào Tử khóc sướt mướt.
“Ai là người nhà của bệnh nhân, đi theo tôi để nộp tiền đặt cọc.” Cô y tá nhìn mấy người họ rồi nói.
Cẩm Tú không nghĩ rằng vết thương của Kỷ Viễn lại nghiêm trọng đến vậy, cô vội vã chạy theo cô y tá để đi nộp tiền viện phí. Khoản tiền tiết kiệm vốn định mang đi để đặt cọc tiền nhà, bây giờ cô đều nộp hết cho bệnh viện. Cô mặc bộ quần áo vô khuẩn rồi bước vào phòng bệnh, ngồi trước mặt Kỷ Viễn. Cô đã nghe Đào Tử kể hết mọi chuyện. Do việc kiếm tiền trước đây mà Kỷ Viễn mới bị mưu sát thế này. Anh muốn mang tới cho Cẩm Tú một gia đình, một ngôi nhà, một căn nhà mà trong đó có một chiếc giường, một phòng khách thật l