Hồi bé, Cẩm Tú đã từng mơ ước về cuộc hôn nhân sau này của mình. Cô ước mơ có cuộc sống gia đình như cha và mẹ cô, đó là điều mà cô ngưỡng mộ và hằng ao ước. cô đã từng mơ đến một ngày kết hôn, cô sẽ tìm một người đàn ông giống như cha mình, còn cô ư, cô sẽ làm một người phụ nữ dịu dàng, hiền từ như mẹ mình, và rồi sẽ sinh ra một bé gái thật dễ thương. Đó là toàn bộ định nghĩa của Cẩm Tú về cuộc sống hôn nhân, về hạnh phúc gia đình.
Từ khi kết hôn với Kỷ Viễn, Cẩm Tú càng nỗ nực hơn vì mục tiêu đó, cô hy vọng, cố gắng để trở thành một người vợ dịu dàng, đồng thời cô cũng hy vọng Kỷ Viễn sẽ trở thành một người đàn ông giống như cha mình, có thể gánh vác việc gia đình. Cô không mong đợi một cuộc hôn nhân giàu sang, cô chỉ hy vọng hôn nhân sẽ mang tới cho cô cuộc sống bình an, tràn ngập mơ ước. Cô bằng lòng kết hôn với Kỷ Viễn bởi cô cảm thấy Kỷ Viễn là người khá tốt, anh đối xử với cô rất tốt, có thể làm chỗ dựa tin cậy.
Nhưng bây giờ người đàn ông có thể tin cậy ấy lại đột nhiên dữ dằn với cô như một con sói, con sói ấy lao vào cô, muốn cắn xé cô. Kỷ Viễn không chỉ thay đổi thái độ sau những ân ái ngọt ngào, mà giờ đây còn điên cuồng gào thét với cô, vô duyên vô cớ đánh cô, sỉ nhục cô trước mặt bao nhiêu người.
Đây chính là cuộc hôn nhân mà cô vẫn mong đợi sao? Người đàn ông như Kỷ Viễn đã không cho cô một cuộc sống bình yên, cũng không chở thành chỗ dựa vững chắc cho cô, thậm chí còn không an ủi cô về mặt tinh thần. Ngược lại, anh đã hết lần này đến lần khác làm tổn thương cô, mọi thứ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Cẩm Tú. Thậm chí cô cảm thấy mình không thể cố gắng được nữa. Nếu cuộc sống gia đình cứ thế này thì thà không có còn hơn.
Tống Đoạt cũng bị đánh ngã sõng soài, anh ta nhìn thấy Cẩm Tú cũng bị tát, rồi quay sang thấy người đánh mình là Kỷ Viễn, nên dường như hiểu được phần nào. Anh đỡ Cẩm Tú dậy và đưa cô về nhà. Trên đường về, Cẩm Tú nói với Tống Đoạt rằng cô muốn tự mình đi về.
Tống Đoạt nhìn khuôn mặt Cẩm Tú trắng bệch, đột nhiên cảm thấy rất thương Cẩm Tú. Người con gái này vì ở bên cạnh anh mới bị đánh ra nông nỗi này. Lần đầu tiên trong đời anh có cảm giác thương xót và áy náy cho một người con gái. Do vậy Tống Đoạt cứ nhất quyết phải đưa Cẩm Tú về bằng được.
“Tôi chỉ đưa cô về nơi cô ở rồi tôi sẽ đi ngay. Tôi rất xin lỗi vì tất cả những điều đã gây ra cho cô khi nãy! Nếu cô từ chối không cho tôi đưa về thì tôi sẽ rất áy náy và sẽ rất buồn.”
Cẩm Tú không từ chối nữa, cô cuộn mình ngồi trên ghế lái phụ. Chiếc xe vút đi, đường xóc khiến chiếc xe nẩy lên, dường như nước mắt Cẩm Tú vừa rớt xuống.
Cẩm Tú trằn trọc suy nghĩ cả đêm, tới khi trời gần sáng, cô mới nhắn tin cho Kỷ Viễn: “Nếu như cuộc sống hôn nhân chỉ mang tới tổn thương và bạo lực, cùng với nỗi nhục nhã cho cả anh và em, thì cuộc sống hôn nhân ấy không còn gì là ngọt ngào, không còn gì là những rung động từ trái tim và sự khoan dung nữa. Cuộc hôn nhân ấy là sai lầm. Chúng ta ly hôn nhé!”
2
Kỷ Viễn vốn không có mặt ở buổi tiệc đó. Nhưng do một đàn em của Tống Đoạt đã lôi Đào Tử đi, muốn để Đào Tử mở mang tầm mắt. Đào Tử cũng làm bộ làm tịch kiếm về một bộ vest, lại còn mời cả Tiểu Ngư đi cùng. Tống Đoạt là thần tượng trong mắt Đào Tử. Với Đào Tử, Tống Đoạt vừa trẻ, vừa đẹp trai, lại có nhiều tiền. Con gái cứ vây quanh Tống Đoạt như ong thấy mật, trong khi Tống Đoạt lại hết sức lạnh lùng, không “nhắm” cô nào. Nhưng ngày hôm nay bên cạnh Tống Đoạt lại có một bóng hồng. Tới khi nhìn kỹ thì Đào tử mới lạnh cả người.
“Đây chẳng phải bà xã của Kỷ Viễn sao?” Đào Tử sợ mình nhìn nhầm, lại còn kéo cả Tiểu Ngư đang đứng bên cạnh, để chứng minh mình không nhìn lầm người.
Tiểu Ngư cũng nhận thấy mối quan hệ giữa Cẩm Tú và Tống Đoạt có chút gì đó bất thường, nhưng cô không nói gì cả.
Đào Tử lắc đầu, chép miệng trách Cẩm Tú hành động như thế là không đứng đắn. Anh Kỷ Viễn đối xử với cô ta tốt như thế, lúc nào cũng quan tâm tới cô ta, không ngờ bà chị nhà ta lại vớ vẩn với Tống Đoạt?
Đào Tử không kìm nén được cảm xúc đã gọi điện cho Kỷ Viễn. Trong điện thoại, Đào Tử cũng nói hơi quá.
“Kỷ Viễn anh mau tới đây đi, anh có biết Tống Đoạt không? Vợ anh đang nhảy cùng Tống Đoạt đấy. Họ còn ôm nhau chặt lắm, cười đùa với nhau, đúng là không biết xấu hổ gì cả. Anh đến mà dạy vợ anh đi này. Mau kéo chị ấy về đi, nếu anh mà không đến chắc Tống Đoạt dẫn chị ấy đi mất đấy. Chưa bao giờ nhìn thấy Tống Đoạt cười với phụ nữ như thế, nhưng tối nay em thấy Tống Đoạt cười rất tươi với vợ anh đấy!”
Tống Đoạt là mẫu người không sợ những vụ phiền toái.
Lúc trước Kỷ Viễn đã lấy lại được bình tĩnh, bây giờ anh không giữ được bình tĩnh nữa. Ngọn lửa tức giận lúc trước dường như sắp được dập tắt, nhưng đến khi nghe những câu nói của Đào Tử, những giận dữ trong Kỷ Viễn lại như ngọn lửa âm ỉ gặp gió thổi bùng lên cháy hừng hực. Kỷ Viễn vội vẫy taxi đi đến buổi tiệc. Đào Tử đứng ở cửa đón Kỷ Viễn, rồi đưa Kỷ Viễn vào, chỉ chỗ hành lang, nơi Cẩm Tú đang đứng uống rượu với Tống Đoạt.
Lúc Kỷ Viễn đến, đúng là lúc Cẩm Tú và Tống Đoạt đang bắt tay nhau. Kỷ Viễn không thể kìm nén ngọn lửa tức giận hờn ghen trong mình, máu trong người anh như cùng một lúc dồn lên đầu. Đôi chân anh dường như không phải tự bước đến trước mắt Cẩm Tú và Tống Đoạt nữa, mà đôi chân ấy bị cơn tức giận dẫn lối tới trước mặt hai người họ. Kỷ Viễn nghĩ sao cẩm Tú lại có thể như thế, một mặt thì sống chết với tên Quách Trường An, một mặt kia lại nắm tay tên Tống Đoạt đó. Đàn bà như thế thật quá đáng, không phải gian phu dâm phụ thì còn là gì nữa. Thậm chí lúc này, Kỷ Viễn còn nghĩ tới những phút ân ái của hai người tối qua ở nhà Cẩm Tú. Khi ấy Kỷ Viễn đã nghĩ cuối cùng thì vợ mình đã tỏ ra thoải mái hơn, bây giờ nghĩ lại chắc chắn có người hướng dẫn Cẩm Tú, nên Cẩm Tú mới thay đổi như thế.
Nghĩ tới đây, Kỷ Viễn không thể kìm chế được nữa. Anh ta lao tới, đánh ngã Tống Đoạt bằng một cú đấm, rồi lại tát Cẩm Tú một cái, không thèm nhìn hai người họ nữa mà bỏ đi ngay.
Tuy Kỷ Viễn đã rời khỏi bữa tiệc, nhưng sự đau lòng và tức giận vẫn chẳng nguôi ngoai được phần nào. Cả đêm đó, Kỷ Viễn chìm trong hơi men. Đêm nay, khách uống rượu ở quán của anh không nhiều, một mình anh ngồi một góc, uống hết cốc này đến cốc khác. Uống hết chỗ bia trên bàn, Kỷ Viễn lại gọi Tiểu Trạch lấy thêm rượu, Tiểu Trạch nhìn Tiểu Ngư đang đứng bên cạnh với ánh mắt hy vọng Tiểu Ngư sẽ đi khuyên Kỷ Viễn. Nhưng lúc này Tiểu Ngư cũng rất khó xử. Cô biết lúc này mà tới khuyên Kỷ Viễn thì chắc chắn sẽ bị mắng.
Tiểu Trạch đặt bia lên bàn rồi không dối được lòng mình, nói với Kỷ Viễn: “Anh, anh sắp trở thành vị khách sộp của quán chúng ta rồi đấy.”
Kỷ Viễn không nói gì lại vơ lấy chai bia uống tiếp.
Quán rượu mờ ảo, có người vừa lên khan đài hát, giai điệu vang lên trong bóng tối, hình dáng của cô gái trên sân khấu trông thật nhỏ bé. Đó là Tiểu Ngư.
Anh có thể để em đi cùng anh,
Nếu anh đã nói em không thể giữ chân anh được
Đường về đã tối rồi
Em lo lắng chỉ mình anh bước đi
Em nghĩ chắc vì em chưa đủ dịu dàng,
Không thể chia sẻ nỗi buồn trong anh
Nếu mọi điều không thể nói ra
Thì hãy giữ lại tiếc nuối trong lòng
Có phải em sẽ có cơ hội nắm lấy tay anh
Từ trước tới giờ em chưa bao giờ cầu xin anh một điều như thế!
………..
Lời bài hát vẫn chưa dứt, Tiểu Ngư bước tới bên Kỷ Viễn, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh.
“Cút ngay, đừng có nói chuyện với tao nữa.” Kỷ Viễn đạp đổ chiếc ghế bên cạnh, chiếc ghế văng vào người khách ngồi bên. Vị khách tỏ ra không vui, làu bàu vài câu. Kỷ Viễn đột nhiên dằn chai rượu xuống rồi xông lên.
Tiểu Ngư lao tới ôm chặt lấy Kỷ Viễn, nhưng Kỷ Viễn vẫn cố lao về phía trước. Đào Tử chạy lại mới có thể giữ chặt được Kỷ Viễn.
Tiểu Ngư chạy tới xin lỗi vị khác nọ.
“Anh tôi uống nhiều quá, mong anh thứ lỗi, bàn này để em trả. Nếu ngày mai anh tới, em sẽ mời anh uống rượu.”
Câu nói của Tiểu Ngư coi như an ủi được vị khách nọ.
Nói xong Tiểu Ngư lại chạy lại phía Kỷ Viễn, nhưng lần này Tiểu Ngư không ngồi xuống bên cạnh anh, mà nhẹ nhàng hỏi: “Em nghĩ chắc anh uống nhiều rồi, một mình anh uống thì chẳng có nghĩa lý gì, hay là chúng ta cùng uống nhé. Có cần chơi trò oẳn tù tì không?”
Lần này Kỷ Viễn không đuổi Tiểu Ngư đi nữa mà nhấc chai cụng với Tiểu Ngư, rồi đưa chai bia lên tu ừng ực. Trong bóng tối, Kỷ Viễn ngửa đầu uống bia, hai hàng nước mắt từ hai bên chảy xuống.
Tiểu Ngư nhìn thấy vẻ tuyệt vọng và đau khổ của Kỷ Viễn, trong lòng cô cũng cảm thấy lo lắng và xót thương.
3
Cẩm Tú đi bộ một mình trên đường cả một ngày, đi mệt rồi, cô lại ngồi xuống ghế đá trong công viên nghỉ. Lúc cảm thấy đỡ mệt, cô lại đứng dậy đi tiếp. tới khi trời tối, cô đột nhiên nhớ lại điện thoại của mình đang tắt, nên cô lấy điện thoại bật nguồn lên. Nhưng cô không thấy cuộc gọi nào của Kỷ Viễn, toàn là cuộc gọi của Quách Trường An
Lúc đó cẩm Tú mới biết Quách Trường An bị thương, cô tới bệnh viện thăm Quách Trường An. Nhưng khi tới, có hai người ở cửa phòng chặn Cẩm Tú lại.
“Đề nghị cô xuất trình giấy tờ!” Hai người họ nói với giọng rất nghiêm túc.
“Tôi là bạn của Quách Trường An, lúc nãy anh ấy đã gọi điện cho tôi.” Cẩm Tú rút chứng minh thư và thẻ nhà báo của mình ra. Đúng lúc Quách Trường An thò đầu ra vẫy tay để Cẩm Tú vào.
Lúc này tình thần của Quách Trường An rất tốt, vết thương trên vai không sâu. Trương Khánh hình như đã biết được việc Quách Trường An đã chăm sóc cho bố Tiền Cảnh nên lúc ra tay cũng vẫn còn nghĩ tới chút tình nghĩa.
Bệnh viện mà Quách Trường An nằm lúc này cũng là bệnh vện mà bố Tiền Cảnh đang điều trị. Quách Trường An cũng vừa tới phòng bệnh thăm ông.
Ông cụ làm phẫu thuật tim, bây giờ cũng sắp được xuất viện. Ông cụ tỏ ra rất áy náy vì Quách trường An vừa là ân nhân bỏ tiền giúp ông điều trị nhưng cũng lại là người bắt con trai ông quy án.
Quách trường An không nói gì, chỉ hy vọng nếu ông cụ có gặp chuyện gì khó khăn thì cứ tới đồn cảnh sát tìm anh. Ông cụ không biểu lộ thái độ gì. Nhưng tới khi Trường An bước ra khỏi cửa, ông cụ đột nhiên nói: “Cảm ơn cháu đã cứu ta, còn về việc của con trai ta, ta đã nghĩ cả rồi, nó có tội thì nó phải đền tội. Chỉ có điều vì muốn trị bệnh cho ta mà nó mới đi tới bước đường cùng. Ta hy vọng khi xét xử nó thì nó có thể được xử nhẹ.” Nói xong nước mắt ông trào ra.
Trong lòng Quách Trường An cũng cảm thấy áy náy.
Phạm tội đều có lý do cả nhưng đó không phải là điều kiện để giảm hình phạt. Phạm tội thì phải chịu chế tài của pháp luật. Đây là phòng bệnh đặc biệt, căn phòng này còn thoải mái và rộng rãi hơn phòng điều trị trước kia của Cẩm Tú. Trong phòng còn có cả tivi và tủ lạnh.
Quách Trường An đưa cho Cẩm Tú một trái táo đỏ tươi rồi nói: “Em biết không, bọn anh đang câu cá ở đây đấy.”
“Câu cá gì cơ?” Cẩm tú ngạc nhiên không hiểu Quách Trường An đang nói gì.
“Nghĩa là bọn anh đang đợi tội phạm tự sa vào lưới.” Quách trường An ngồi khoanh chân trên giường bệnh.<