Nhưng Tiểu Ngư cố tình nói Kỷ Viễn đang rất nguy kịch là muốn thăm dò xem Cẩm Tú có còn tình cảm với Kỷ Viễn nữa hay không. Tiểu Ngư nhìn thấy Cẩm Tú chạy vội vã vào bệnh viện, ánh mắt thù địch của Tiểu Ngư cũng đã giảm nhẹ phần nào. Tiểu Ngư bước lên, kéo tay Cẩm Tú và nói: “Người đó không phải là anh trai em, người đó chết do tai nạn, anh trai em vẫn còn đang nằm trong phòng bệnh.”
“Anh ấy không sao chứ?” Cẩm Tú đi ngay sau Tiểu Ngư, vội vã hỏi.
“Cũng có vấn đề đấy.” Tiểu Ngư đáp.
“Thế thì phải làm thế nào? Chị có thể làm được gì?” Cẩm Tú hỏi dồn.
“Nhiệm vụ của chị là phải ở bên cạnh anh ấy, chăm sóc cho anh ấy, cho tới khi vết thương của anh ấy lành lại.” Tiểu Ngư trả lời
Cẩm Tú ngập ngừng giây lát, lúc này cô đã đứng trước cửa phòng bệnh của Kỷ Viễn. từ cửa sổ nhìn vào, Cẩm Tú thấy dường như Kỷ Viễn đang ngủ say., Đào Tử đang ngồi bên cạnh. Tiểu Ngư dừng bước, ngước mắt thăm dò Cẩm Tú, rồi hỏi: “Chị nhìn thấy anh ấy không bị nguy hiểm, chị không thấy thất vọng đấy chứ?”
Ánh mắt Tiểu Ngư lạnh lùng, xen cả nỗi hận trong đó.
“Sao lại có thể thế được?” Cẩm Tú nói: “Chị lo lắm.”
“Nếu chị đã lo lắng cho anh ấy, chứng tỏ chị vẫn còn yêu anh ấy, đúng không?” Tiểu ngư đột nhiên quay đầu nhìn về hướng Kỷ Viễn, ánh mắt cô trở nên dịu dàng hơn. Một lúc sau Tiểu ngư mới cất giọng: “Nếu chị đã yêu anh ấy như thế thì hai người phải yêu thương nhau đấy. Trên thế gian này, không phải ai cũng đều có thể gặp được người mình yêu và yêu mình. Tất cả những thứ khác đều chỉ như gió thoảng mây trôi. Chị làm trong chuyên mục tâm tình thì những điều này chị sẽ hiểu hơn em. Chỉ có điều em nghĩ, khi , mọi chuyện trở nên phức tạp, chị đã vội vàng nên đã hành động hồ đồ. Với vai trò là một người em gái, em có trách nhiệm phải nhắc nhở chị như thế.”
Cẩm Tú nhìn Tiểu Ngư với ánh mắt chân thành: “Cảm ơn em, và cũng cảm ơn vì đã thay chị chăm sóc Kỷ Viễn.”
“Chị đừng cảm ơn em.” Tiểu Ngư ngăn không cho Cẩm Tú nói tiếp. “Em vẫn còn chưa nói hết đâu. Nếu anh trai em mà bị tổn thương thì em sẽ không khách sáo đâu. Chị biết là em nói về chuyện gì rồi đấy. Em yêu anh ấy, em không thể nhìn thấy anh ấy bị tổn thương và đau buồn. Nếu chị không một lòng một dạ yêu anh ấy thì chị cứ nói rõ với anh ấy, và rời xa anh ấy. Những việc còn lại em sẽ lo liệu. Em không quan tâm mình có danh phận hay không, cũng không quan tâm đến bất cứ điều gì, chỉ cần anh ấy vui vẻ, hạnh phúc là được. Đó là tất cả những điều em muốn.”
“Bây giờ chị và anh ấy vẫn còn là vợ chồng, hy vọng việc giữa vợ chồng chị, chị sẽ tự giải quyết, tuy nhiên chị vẫn rất cảm ơn những điều em đã làm cho Kỷ Viễn.” Cẩm Tú nói với giọng đầy biết ơn, nhưng trong câu nói ấy cảm giác như vẫn còn khoảng cách.
Sau khi Cẩm Tú vào phòng bệnh, Tiểu Ngư vẫy tay gọi Đào Tử ra. Kỷ Viễn nghe thấy tiếng động, từ từ mở mắt.
Ánh đèn trong phòng làm Kỷ Viễn chói mắt, anh phải nheo mắt lại nhưng anh vẫn biết Cẩm Tú đã ở đây. Kỷ Viễn ngồi phắt dậy, hình như vết thương ở tay đau tới mức khiến anh phải nghiến răng. Cẩm Tú vội vàng đỡ Kỷ Viễn nằm xuống.
“Em không giận anh nữa à?” Kỷ Viễn nắm chặt tay Cẩm Tú bằng bàn tay không bị thương. Kỷ Viễn nhìn khuôn mặt Cẩm Tú một cách ấm áp, rồi anh hôn lên má Cẩm Tú. Cẩm Tú cảm thấy mũi mình cay cay, cô nắm chặt tay Kỷ Viễn và nói: “Em xin lỗi, em không nên ép anh như thế.”
“Là tại anh sai, đây sẽ là bài học cho anh.” Kỷ Viễn kéo Cẩm Tú lại để Cẩm Tú ngồi lên giường bệnh, “Anh làm mọi thứ là vì em, chỉ cần em đừng nói rời xa anh là được.”
Nước mắt Cẩm Tú trào ra, lăn dài trên gò má.
“Em khóc thì sẽ xấu lắm đấy, đừng khóc nữa” Kỷ Viễn dỗ dành Cẩm Tú như dỗ dành một đứa trẻ rồi ôm vợ vào lòng, để Cẩm Tú dựa lên vai anh.
Bên ngoài, trời vẫn đang mưa nhưng trong căn phòng này, cơn mưa đã qua, trời đã sáng lên rồi. Đêm đó, lần đầu tiên hai người ở bên nhau mà không ân ái, họ chỉ ôm lấy nhau rồi chìm vào giấc ngủ sâu. Họ đã nói với nhau rất nhiều chuyện, trò chuyện về những mâu thuẫn, về những khúc mắc trước đó giữa họ, và cũng tự kiểm điểm lại bản thân mình. Kỷ Viễn và Cẩm Tú quyết định thuê một căn nhà để sống cùng nhau, sống một cuộc sống vợ chồng thực thụ, còn phải bày tiệc đãi rượu nữa chứ, Họ muốn mời bạn bè người thân tới để chúc mừng cuộc hôn nhân của họ
“lúc đó anh sẽ mời cả bố mẹ anh tới.” Kỷ Viễn nói, anh nhìn Cẩm Tú. “Anh nghĩ trước tiên cần đưa em về nhà anh một lần. Không nên để các cụ đến hôm làm lễ bái đường rồi mới biết mặt con dâu mình đấy chứ?”
“Anh muốn làm thế nào cũng được.” Cẩm Tú không có ý kiến gì. Thậm chí cô còn muốn gọi điện cho bố mẹ mình, nhưng lại thôi. Cứ để sau khi làm lễ kết hôn ở thành phố, cô sẽ đưa Kỷ Viễn về quê làm một bữa tiệc nho nhỏ mời bạn bè. Mẹ kế Cẩm Tú nếu có muốn cười nhạo cô thì chỉ có thể cười nhạo một ngày, hôm sau cô sẽ đưa Kỷ Viễn quay trở lại thành phố.
Hai người họ đã cùng thống nhất với nhau như thế. Ba ngày sau, vết thương trên tay Kỷ Viễn đã đỡ nhiều, anh đưa Cẩm Tú về nhà. Trong ba ngày, Cẩm Tú đã tìm được nhà trọ và nộp tiền nhà, chỉ cần trang trí đơn giản lại một chút, là họ sẽ chọn ngày đãi tiệc bạn bè
Lần đầu tiên ra mắt bố mẹ chồng, đương nhiên Cẩm Tú cảm thấy khá căng thẳng. Đặc biệt là nhớ tới bà dì của Kỷ Viễn cứ năm lần bảy lượt giục Kỷ viễn đi xem mặt. Cẩm Tú nghĩ tới nhà Kỷ Viễn rồi chắc chắn sẽ bị soi mói. Nhưng không ngờ bà dì ấy lại còn nhiệt tình với Cẩm Tú hơn cả bố mẹ Kỷ Viễn. Lúc ăn cơm, bà còn ngồi cạnh Cẩm Tú, gắp cho cô một bát đầy ắp thức ăn.
“Dì à, thức ăn dì gắp cho Cẩm Tú sắp thành núi rồi, Cẩm Tú không ăn được nhiều thế đâu.” Kỷ Viễn đành nói nhỏ với dì.
“Người ta không trách lễ đầy, con gái nhà người ta lần đầu tiên đến, không thể lạnh nhạt được.” Dì cười và nói. Kỷ Viễn không nói với bố mẹ rằng họ đã kết hôn, chỉ nói chuẩn bị kết hôn mà thôi. Kết hôn là việc đại sự mà không nói với bố mẹ, bố mẹ sẽ cho rằng con cái không coi mình ra gì, khinh thường bố mẹ. Cẩm Tú cũng khuyên Kỷ Viễn như thế. Một lời nói dối với ý tốt, có nói một vài lần thì cũng có vấn đề gì đâu? Bản thân Cẩm Tú cũng cảm thấy cuộc hôn nhân bí mật của họ cũng không phải sự lựa chọn sáng suốt. Tẩu hôn lại càng là điều hoang đường vô lý.
Hôn nhân là má ấp môi kề, khoảng cách không thể làm những điều đẹp đẽ, chỉ tạo ra sự ngăn cách và hiểu lầm. Trước khi Cẩm Tú ra về, mẹ của Kỷ Viễn còn đưa cho Cẩm Tú một bao lì xì.
Những cô gái miền Bắc lần đầu tiên tới nhà bố mẹ chồng, nếu nhà chồng đồng ý với cuộc hôn nhân của họ thì trước khi cô gái ra về, bố mẹ người yêu sẽ tặng cô gái một bao lì xì đỏ. Số tiền trong bao lì xì đó có thể ít, có thể nhiều. Nếu là nhà có điều kiện thì một vạn tệ cũng không phải là nhiều, đối với những gia đình nghèo khó thì một nghìn tệ với họ cũng không phải là ít. Bởi thế Cẩm Tú trước khi tới đây, trong lòng cô đã có dự tính từ trước, cô đoán không biết mẹ Kỷ Viễn có tặng bao lì xì hay không, sẽ tặng bao nhiêu. Điều này là thể hiện bố mẹ chồng tương lai liệu có đón nhận cô hay không, họ sẽ đón nhận cô ở mức nào?
Chiếc bao lì xì mà mẹ chồng đưa cho Cẩm Tú rất mỏng, mỏng tới mức dường như trong đó chỉ có một tờ tiền. trong lòng Cẩm Tú nguội lạnh. Một tờ thì có nghĩa là một trăm tệ, nếu so với giá trị bây giờ, đúng là có hơi ít. Cẩm Tú mỉm cười nhận bao lì xì từ tay mẹ chồng, nhưng trong lòng vẫn còn băn khoăn, không phải là mẹ chồng không hài lòng với cô đấy chứ? Cô và Kỷ Viễn đã lấy nhau từ lâu rồi, nếu cả nhà họ không đồng ý thì vở kịch này cô vẫn cứ phải diễn, mấy ngày nữa, tiệc rượu mừng hôn lễ cũng sẽ được tiến hành. Nhưng sao bên nhà chồng vẫn không thấy động tĩnh gì, Kỷ Viễn cũng tỏ ra vội vã. Anh cứ liếc nhìn mẹ mãi. Thực ra buổi tối hôm trước, Kỷ Viễn đã cho năm vạn tệ vào năm bao lì xì, để hôm sau Cẩm Tú tới mẹ sẽ đưa cho Cẩm Tú. Năm vạn tệ này là anh có được từ vụ di dời dân đợt trước, anh muốn tận tay bố mẹ mình sẽ đưa cho Cẩm Tú, vừa tỏ thành ý của gia đình họ Kỷ, vừa để Cẩm Tú cảm thấy vui vẻ hơn. Hơn nữa, sớm muộn gì tiền trong gia đình cũng do Cẩm Tú giữ cả, nhưng nếu khoản tiền đó do mẹ Kỷ Viễn đưa cho cẩm Tú thì ý nghĩa hơn nhiều.
Nhưng bây giờ mẹ Kỷ Viễn lại đưa cho Cẩm Tú một bao lì xì rất mỏng! lòng Kỷ Viễn như có lửa đốt. Còn mẹ anh thì cười như không nhìn thấy thái độ của con trai, bà tiễn hai người ra cửa.
Vừa ra khỏi cửa, Kỷ Viễn đã muốn mở ngay bao lì xì ra xem bên trong là bao nhiêu tiền. nhưng cẩm Tú không đồng ý, cô bảo Kỷ Viễn: “Anh đừng tiễn em nữa, anh về nhà với bố mẹ đi, nếu bố mẹ anh không đồng ý với cuộc hôn nhân của chúng ta, thì chúng ta còn phải nghĩ cách nữa chứ”
Kỷ Viễn hậm hực nói: “Nếu bố mẹ không đồng ý thì cứ việc không đồng ý, dù sao thì cũng không phải bố mẹ anh kết hôn. Chỉ cần hai chúng ta đồng ý là đủ rồi.”
Nhìn Kỷ Viễn đang dỗi như một đứa trẻ nên Cẩm Tú cũng không khuyên nhủ nữa, bởi cô thấy Kỷ Viễn nói như thế cũng đúng, chỉ có điều nếu không có sự chúc phúc của người lớn, thì cũng hơi đáng tiếc. Họ không gọi xe taxi ngay mà cùng bước đi trên con đường khuya. Ánh đèn đường khiến bóng hai người in dài trên mặt đất lúc dài lúc ngắn. Nhìn hai chiếc bóng trùng lên nhau in trên đường, Cẩm Tú có cảm giác về một sự bền vững. Cô nghiêng đầu nhìn người chồng thân yêu đang đi bên cạnh. Lúc đó Kỷ Viễn cũng đang âu yếm nhìn cô.
“Sau này dù có mâu thuẫn lớn thế nào chúng ta cũng không được nhắc tới hai chữ li hôn. Chúng ta sẽ trao đổi, sẽ giải thích cho nhau nghe, hai ta sẽ luôn ở cạnh bên nhau.” Kỷ Viễn nắm lấy tay Cẩm Tú, anh nắm rất chặt và nói với Cẩm Tú
Cẩm Tú gật đầu. hai người nắm tay nhau đi hết con phố này tới con phố khác. Khi đã mỏi Kỷ Viễn cõng Cẩm Tú đi tiếp. Nhưng Cẩm Tú không nỡ để Kỷ Viễn cõng mình. Cuối cùng hai người quyết định chơi trò oẳn tù tì, ai thua sẽ phải cõng người còn lại. Lúc nào Kỷ Viễn cũng thua. Bởi Kỷ Viễn luôn đưa tay ra sau. Nhìn thấy Cẩm Tú ra kéo, anh bèn ra lá. Cẩm Tú nói anh chơi xấu thì Kỷ Viễn vỗ ngực đáp: “Đàn ông con trai mà, có chơi xấu một tí cũng là vì muốn tốt cho vợ mình, chơi xấu lần này là đúng đắn đấy”
Hai người đã quên chuyện mở bao lì xì ra xem. Sauk hi đưa Cẩm Tú về chung cư, Kỷ Viễn trở về nhà. Đi đến nửa đường thì Kỷ Viễn nhận được điện thoại của Cẩm Tú.
“Ôi trời ơi, anh đoán xem trong bao lì xì đó có bao nhiêu tiền?” Giọng Cẩm Tú đầy kinh ngạc.
“Một tờ hả? ngày mai anh sẽ đền cho em một trăm tờ, không anh đền năm trăm tờ” Kỷ Viễn đáp
“Không cần phải bù nữa đâu, nhiều lắm anh ạ”, cẩm Tú nói, “Đúng là có một tờ thật nhưng là một tờ giấy gửi tiết kiệm, trong đó viết tên của anh, số tiền là mười lăm vạn nhân dân tệ”
Kỷ Viễn tỏ ra nghi ngờ: “Mười lăm vạn tệ à, ôi cô dâu ngốc nghếch của anh, em đừng có vui mừng tới mức hồ đồ như thế chứ?”
Cẩm Tú nói: “Không sai đâu, mấy cô bạn cùng phòng em đều đã nhìn đi nhìn lại rồi, đúng là mười lăm vạn tệ, anh thử gọi điện cho mẹ xem có phải mẹ anh nhầm không.”
Kỷ Viễn bèn gọi điện ngay cho mẹ. Mẹ cười và nói: “các con đúng là người biết giữ bình tĩnh. Bây giờ mới mở bao