Cẩm Tú đi xuống cầu thang đã nhìn thấy chiếc BMW của Thi Giao đỗ phía dưới, cô ấy đưa Cẩm Tú tới nhà hàng Tả Ngạn – chuyên món ăn Âu. Nhà hàng này đã có từ lâu, món ăn cũng không phải ngon lắm, nhưng khung cảnh ở đây lại rất trữ tình, thích hợp cho các đôi nam nữ đến đây hẹn hò, và cũng thích hợp cho những người có tiền đến chốn này để tiêu xài. Một phần sườn bò có giá đến chín mươi tám tệ. Cẩm Tú nhìn qua nhìn lại đĩa thức ăn, có một tí thế này làm sao mà đủ ăn, một miếng sườn bò chỉ to bằng bàn tay cô mà những chín mươi tám tệ sao? Chẳng biết có phải tiền mất giá hay là thịt bò tăng giá không biết?
Tả Thi Giao nổi hứng gọi thêm cả rượu vang, mì Ý, còn thêm cả món cánh gà nữa. Cả một bàn thức ăn với đủ màu sắc, món nào trông cũng hấp dẫn. Cẩm Tú hỏi: “Lão Hắc nhà cậu kiếm được món hời nào đấy à?”
Thi Giao cười, đưa tay đánh nhẹ Cẩm Tú một cái: “Ăn cơm mà cậu cứ làm như đang phỏng vấn không bằng, tiêu xài thoải mái một tí chứ. Nhìn cậu gầy yếu xanh xao thế này, nếu không biết lại tưởng cậu là dân tị nạn. Nào ăn thôi, tớ gắp cho cậu một miếng cánh gà nhé!” Vừa nói, Tả Thi Giao vừa gắp thức ăn cho Cẩm Tú.
“Cậu tử tế như thế, không phải là cậu có chuyện gì cần tớ giúp đấy chứ?” Cẩm Tú vừa cười hì hì vừa cất tiếng hỏi bạn.
Người như Tả Thi Giao nếu không có lợi, chắc chắn sẽ không làm, Thi Giao tìm Cẩm Tú chắc chắn có việc muốn cô giúp. Vì thế Thi Giao đã vội vã lái xe đến đón Cẩm Tú, lại còn ân cần gắp thức ăn cho cô. Làm bạn với Thi Giao bao nhiêu năm nay, Cẩm Tú hiểu rất rõ bạn mình, chắc chắn cô ấy có điều gì đó muốn nhờ Cẩm Tú. Trước đây, nếu thái độ Tả Thi Giao đối với Cẩm Tú ân cần như thế, có lẽ là có liên quan tới chuyện vay tiền. Cẩm Tú nhớ ngày còn đi học, Tả Thi Giao ham chơi, đã rất nhiều lần Thi Giao nhờ Cẩm Tú gọi điện về nhà nói dối bố mẹ là cô không về nhà vì phải ở lại trường làm bài luyện tập. Còn bây giờ Tả Thi Giao đã lấy một người giàu có, thì chắc chắn lần này không phải là chuyện vay mượn tiền bạc gì nữa rồi. Không phải là bây giờ Thi Giao lại muốn Cẩm Tú nói dối điều gì với lão Hắc đó chứ. Những ý nghĩ trong đầu khiến Cẩm Tú cảm thấy rất buồn cười.
Cẩm Tú chăm chú quan sát cô bạn thân của mình, cô nhận thấy những vết thương trước đây trên cổ Thi Giao không còn nữa. Không biết đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy. Nhìn thái độ của Thi Giao, người khác có thể đoán ngay ra được cô là phu nhân của một người giàu có, đang sống một cuộc sống sung túc.
Bạn bè với nhau nhưng không thể điều gì cũng có thể chia sẻ. Đặc biệt là những bí mật về vết thương. Nếu Tả Thi Giao không tự mình nói ra thì Cẩm Tú không thể hỏi thêm, nếu không, chắc chắn người đa nghi như Thi Giao sẽ cho rằng Cẩm Tú muốn xen vào chuyện gia đình cô ấy.
“Có sao đâu, tớ thấy nhớ cậu nên muốn gặp cậu nói chuyện tí thôi. Một mình tớ ở nhà buồn lắm.” Tả Thi Giao cầm con dao cắt nhỏ miếng sườn bò một cách điệu nghệ.
Cách ăn uống của Thi Giao trông thật yểu điệu và cũng rất kiểu cách. Nhìn thấy thế Cẩm Tú chỉ muốn cười phá lên. “Bây giờ cậu là quý phu nhân rồi, cậu đã biết thế nào là cô đơn buồn chán rồi đấy à? Không phải cậu vẫn làm ở công ty du lịch sao, cậu dẫn tour đi, không phải là lão Hắc bắt cậu trở thành người phụ nữ của gia đình, suốt ngày quanh quẩn ở nhà đấy chứ?”
Tả Thi Giao cười: “Đúng là miệng lưỡi của cậu, không tha cho người khác bao giờ, khi nào cậu làm quý phu nhân cậu sẽ biết thế nào là cô đơn, buồn tủi ngay ấy mà.” Nói rồi Thi Giao liếc Cẩm Tú, cô huých đầu gối vào chân Cẩm Tú và nói, “À đúng rồi, tớ nhớ ra việc này muốn nói cho cậu biết. Cậu biết Tống Đoạt đúng không nào?”
Con người này thì Cẩm Tú biết quá rõ rồi.
Tả Thi Giao thấy vẻ hờ hững của Cẩm Tú, nên đành mô tả cho Cẩm Tú nghe về Tống Đoạt, “Cậu quên nhanh thế à? May là cái tên ngạo mạn ấy vẫn còn hỏi thăm tớ vài lần về cậu. Tớ không tin là cậu không có chút ấn tượng nào về hắn ta.”
“Có gì thì cậu cứ nói thẳng ra đi, tìm tớ có việc gì, cậu nói ra thì tớ mới yên tâm ăn uống chứ. Đừng có úp úp mở mở như thế, cậu nói trước đi rồi chúng ta ăn.” Cẩm Tú dường như đoán được Thi Giao định nói gì.
Tả Thi Giao nhẹ nhàng đặt thìa và dĩa trên tay xuống rồi đột nhiên nắm chặt tay Cẩm Tú, nhìn trái nhìn phải, lại còn đưa tay vuốt vuốt lên người Cẩm Tú khiến Cẩm Tú cảm thấy buồn cười, cô cười phá lên: “Cậu đừng nói là cậu thích tớ rồi đấy nhé. Tớ không bệnh hoạn thế chứ, tránh xa tớ ra đi.”
Trong mắt Thi Giao chợt toát lên vẻ ưu tư. Nhưng sự ưu tư đó cũng nhanh chóng mất đi, rồi cô lại cười tươi rạng rỡ với thái độ chân thành. Cô chỉ trừng mắt lên với vẻ trách móc nhìn Cẩm Tú và nói: “Chúng ta quen nhau từ bé tới giờ, là chị em tốt của nhau. Bây giờ tớ đã lấy được chồng giàu có, đương nhiên tớ cũng hy vọng cậu cũng tìm được một người giàu có. Thực sự, Cẩm Tú à, tớ muốn nói với cậu một điều bí mật. Trước đây, tớ lúc nào cũng cảm thấy đố kị với cậu, cái gì tớ cũng đem ra so sánh với cậu, nếu tớ có đi một đôi giày thấp hơn cậu một chút, thì tớ cũng đòi mẹ mua một đôi cao hơn cậu. Từ những điều nhỏ nhặt nhất lúc nào tớ cũng so sánh với cậu, tớ chỉ sợ bị bỏ rơi sau lưng cậu.”
Tả Thi Giao nói, giọng nói của cô có phần xúc động, cô nhấc ly rượu vang lên chạm vào ly rượu của Cẩm Tú, rồi nhấp một ngụm. Cẩm Tú đã uống hết ly rượu từ lâu, cô lại tự rót thêm một ly nữa.
“Hai ngày trước đây tớ đã suy nghĩ rất kỹ và hiểu ra rằng, việc gì tớ cũng muốn so sánh với cậu là bởi vì tớ tự ti, lúc nào tớ cũng nghĩ rằng tớ không bằng cậu. Và có lẽ cũng bởi vì từ trước tới giờ tớ luôn nghèo. Con người mà, khi nghèo sẽ lộ ra bản chất, hành động cũng không được phóng khoáng, nghèo thì suy nghĩ cũng trở nên hạn hẹp. Bây giờ có tiền rồi, suy nghĩ của tớ cũng không giống như trước nữa, bây giờ có mua quần áo tớ cũng tới các trung tâm mua sắm nữa, toàn là tới các cửa hàng đồ hiệu và cũng chẳng phải xem giá, cũng không phải nhẩm tính tiền nhà phải nộp cuối tháng. Đến mua băng vệ sinh trong siêu thị cũng không cần phải so sánh giá của mười mấy loại khác nhau. Cậu không biết được rằng những ngày tháng không phải tính toán đến chuyện tiền bạc hạnh phúc, thoải mái biết chừng nào. Nhưng chính trong lúc ấy tớ lại nhớ tới cậu.” Nói rồi Thi Giao lại chạm ly với Cẩm Tú và nhấp một ngụm rượu vang.
Cẩm Tú đã uống hết ly thứ hai.
“Tống Đoạt còn có nhiều tiền hơn cả lão Hắc, anh ta có biệt thự ở mấy thành phố liền. Lại còn trẻ hơn lão Hắc, và có một vẻ gì đó rất quý tộc. Chúng ta là chị em với nhau, của thơm của lạ không thể để lọt ra ngoài được. Hơn thế nữa, hắn ta có vẻ rất quan tâm tới cậu, lại còn hỏi thăm tớ về cậu mấy lần liền. Con người hắn cũng không tồi, cậu và hắn cứ tìm hiểu nhau thêm đi, nếu thành đôi, cậu lấy hắn, không phải là cũng sẽ sống cuộc sống cơm no áo ấm sao, lúc nào thích mua gì là có thể quẹt thẻ là xong.” Cuối cùng Tả Thi Giao cũng nói vào vấn đề chính.
Nhưng Cẩm Tú chẳng có tâm trí nào để đi xem mắt, hay hẹn hò nữa. Từ hôm mưa gió đó cho tới nay, Kỷ Viễn vẫn chưa xuất hiện, chỉ gọi điện cho Cẩm Tú hai lần, mà nói năng cũng không có vẻ gì là nhớ nhung lắm, chỉ bảo bây giờ anh đang bận. Bận gì anh ta, chẳng qua là bận đi theo đứa con gái khác chứ còn gì? Cẩm Tú cũng ngang bướng không kém, chẳng thèm để ý tới Kỷ Viễn. Cô vẫn chưa nghĩ ra nên nói chuyện với Kỷ Viễn như thế nào. Đợi khi nào cô nghĩ ra sẽ đi tìm Kỷ Viễn, lúc ấy mọi chuyện sẽ không còn đơn giản nữa.
Hôn nhân là chuyện của hai người, đặc biệt là cuộc hôn nhân giữa họ, buổi tối họ không ở bên nhau, nếu không có sự tin tưởng và thủy chung thì không còn là hôn nhân nữa. Nếu Kỷ Viễn không yêu cô, thì cũng nên tôn trọng cô, cũng không nên trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài. Nếu Kỷ Viễn có người khác, Cẩm Tú sẽ đưa ra lý do để ly hôn, để cô gái kia có được danh phận chính đáng.
Tuy Cẩm tú nghĩ thế nhưng trong lòng vẫn khó lấy lại bình tĩnh. Tuy nhiên, bây giờ cô không vội vàng như đêm hôm đó nữa. Cẩm Tú đang chờ đợi, chờ đợi tới khi nào thực sự bình tĩnh trở lại thì cô sẽ nói chuyện với Kỷ Viễn.
Cẩm Tú uống hết ly rượu thứ ba, rồi lẩm bẩm: “Rượu này từ thời đại vua chúa nào có phải không? Đúng là không tồi, ngon đấy chứ.” Nói rồi Cẩm Tú lại tiếp tục rót rượu. Thi Giao đưa chân đá Cẩm Tú một cái rồi nói: “Đây là nhà hàng món ăn Tây, cậu có thể ăn uống lịch sự hơn một chút được không? Rượu vang là để thưởng thức, có phải nước giải khát đâu mà cậu uống ừng ực thế?”
“Tiểu quỷ, cậu đúng là tiểu quỷ, tớ là kẻ uống rượu như uống nước lã, lấy người giàu có thì có tác dụng quái gì? Tớ còn chẳng phân biệt được cái nào là Champagne ngon, cũng không biết thưởng thức rượu vang, dân dã quen rồi, tớ không quen sống trong biệt thự, hai chân tớ lại thô kệch, nếu chỉ ngồi ô tô không chịu đi bộ, tớ đoán chắc chỉ ba ngày là tớ bị liệt ngay. Cậu xem một đứa con gái bình thường như tớ thì có chàng hoàng tử bạch mã nào thích nổi hay không, làm sao mà tớ phục vụ nổi những chàng hoàng tử ấy, thôi thì lòng tốt của cậu tớ đành ghi nhận vậy, lòng tốt mà trở thành nước tưới cho hồng và hành tây thì chắc là được mùa lắm.”
Tả Thi Giao tức đến mức chỉ muốn vung tay đấm ngay Cẩm Tú, “Sao cậu lại tỏ ra tức giận thế nhỉ!” Tả Thi Giao vẫn tỏ ra bướng bỉnh, “Muốn cậu lấy một người giàu có mà cứ như thể cẩm dao cướp của cậu cái gì ấy. Tớ làm việc tốt mà cậu còn nghĩ sai về tớ hay sao?” Thi Giao có một ưu điểm đó là cho dù Cẩm Tú có nói khó nghe thế nào, c ô đều có thể đáp lại được. Một khi Thi Giao đã có ý rồi thì những câu nói tiếp theo vẫn xoay quanh chủ đề mà cô đã nói từ đầu.
“Tống Đoạt không tồi đâu, dù có giới thiệu cho người khác thì người khác cũng không xứng với cậu ta đâu, uổng phí lắm.” Tả Thi Giao lại tiếp tục đưa đẩy cho Cẩm Tú. Dù sao thì còn lâu mới tối, Thi Giao phải hướng Cẩm Tú đi theo kế hoạch của cô.
Thực tế đúng là có một lần Tống Đoạt đã nhắc tới Cẩm Tú với Tả Thi Giao, nhưng những lời nói ấy không phải dễ nghe cho lắm
“Chị à, trong những người bạn của chị lại có người giống như cô ấy sao? Ngây thơ quá, thật thà quá, chẳng khác gì một cô gái nhà quê.” Tống Đoạt nói. Tuy câu nói của anh không hề có ác ý, nhưng Tả Thi Giao cảm thấy trong câu nói đó có quá nhiều ẩn ý chê bai, thậm chí lại còn lôi cả Tả Thi Giao vào nữa. Tả Thi Giao ăn nói sắc sảo đương nhiên sẽ không bỏ qua cho Tống Đoạt, cô cười tươi và nói: “Cậu không phải là đã thích cô bạn cùng quê với chị đấy chứ? Con người ai chả thế, thích ai rồi thì tìm mọi cách để chê bai nói xấu người ta. Cũng giống như đi mua lê ấy mà, rõ ràng là rất thích, rất muốn mua nhưng vẫn cứ nói là đồ không tốt để ép giá. Điều này chị cũng không trách cậu. Cậu nói đi, nếu cậu thích cô ấy, chị sẽ làm mối cho. Mặc dù Cẩm Tú là người hơi kiêu kì, nếu là người khác thì cô ấy chắc chắn sẽ không coi ra gì, nhưng những lời chị nói, cô ấy sẽ coi là một lời góp ý và sẽ suy nghĩ về nó.”
Thực tế Tả Thi Giao đã sớm cảm thấy sự bất thường trong mối quan hệ giữa Tống Đoạt và lão Hắc. Không phải là cô có bằng chứng chính xác nào, mà chính giác quan thứ sáu của cô đã khiến cô phải đề phòng.
Ánh mắt của Tống Đoạt nhìn lão Hắc không hề bình thường, giống như ánh mắt của một cô gái nhìn người đàn ông mà cô