ố hoặc trong tỉnh, bởi thế mà con phố này quy hoạch đi quy hoạch lại ba năm rồi mà vẫn chưa giải phóng mặt bằng được. Nhà nào cũng có sân sau, toàn tiếp đãi những khách có máu mặt.
Cuối con phố Tiểu Tiên Nữ là một quán rượu tên Hoàng Quan. Ông chủ của quán rượu này là Trương Tam Hồ. Nghe nói khi chơi mạt chược không quá ba ván là hắn sẽ thắng, thắng lớn! mọi người làm gì có tiền đâu? Quán rượu này mở đã hơn mười năm, từ một căn nhà bình thường đến những cửa hàng ở bên cạnh đều bị quán rượu này chèn ép, rồi mở rộng thành một quán rượu cao năm tầng. Đúng là một ông chủ có tiền. Nhưng ông chủ này là người không tốt, có thể dùng một từ “lười” để mô tả về hắn.
Nghe nói những món nợ của ông ta cũng sắp bằng số tài sản mà ông ta có. Nhưng vì sợ thế lực của hắn nên chẳng ai dám tới để đòi nợ. Thấy bảo hắn vay nợ của ngân hàng rất nhiều, nếu hắn có chết đi rồi ngân hàng cũng chẳng tha. Hắn ngang ngược vô cùng, những người dân bình thường chẳng muốn nợ tiền hắn, càng không muốn để hắn nợ tiền của họ.
Nhưng một “thương nhân thành công” lại nợ tiền mua đậu phụ. Nợ bao nhiêu ư? Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, hắn nợ của bà Phùng tới 50 cân đậu phụ. Một cân đậu phụ là hai tệ, một ngày là một trăm tệ, một năm là hơn ba vạn tệ. Khoản tiền ba vạn tệ không đủ cho một ván thua bạc của hắn, nhưng hắn vẫn cứ nợ, không trả. Hắn có cái lý riêng của hắn, hắn nói: “Người khác vẫn còn nợ của tôi đây này!”
Bởi thế hắn có lý do để nợ bà Phùng bán đậu phụ ba năm tiền đậu, hơn mười vạn tệ.
Hôm nay, Kỷ Viễn tới là để đòi nợ cho bà bán đậu phụ họ Phùng đó. Món nợ đó được chia “ba-bảy”, số tiền đòi về được thì Kỷ Viễn sẽ lấy ba phần, đủ tiền để mua một căn nhà mấy mét!
Quán rượu của trương Tam Hồ đang lúc đông đúc, bận rộn, giờ này khách vẫn chưa tới nhưng trước và sau sảnh đều đang chuẩn bị cơm trưa. Khi Kỷ Viễn tới không ai để ý, mọi người đều cho rằng anh tới để ăn cơm. Quản lý vừa thắt xong caravat, đang chỉ đạo những người phục vụ ở sảnh trước quét dọn những ngóc ngách, nhìn thấy Kỷ Viễn bước vào, có người mời anh ăn gì. Anh nói: “Tới tìm ông chủ.”
“Tìm ông chủ à?” Quản lý nhìn Kỷ Viễn, người xấp xỉ bằng tuổi mình và nói: “Có hẹn không?”
“Có” Kỷ Viễn nói, hẹn đã gần một năm rồi. Anh nghĩ thầm.
“Vậy thì anh lên đi.” Quản lý nói: “Nhưng ông chủ vẫn chưa về”.
“Không sao, tôi đợi ông ấy.” Kỷ Viễn đi vào trong văn phòng của Trương Tam Hồ. Anh ngồi phịch xuống ghế sofa không kiêng nể gì.
Trương Tam Hồ không phải chưa tới mà đang ngủ với bồ nhí ở trên lầu vẫn chưa dậy. Nghe thấy nhân viên gọi điện lên báo có người tên Kỷ Viễn tới tìm hắn, trong lòng hắn không vui. “Chúng mày đều là lũ ăn hại, đứa nào gọi tao mà tao đều phải ra thì tao bỏ tiền ra thuê chúng mày làm gì? Đuổi nó đi!” Rồi có ba tên đệ tử của hắn bước vào, rất lịch sự mời Kỷ Viễn ra về, chúng nói ông chủ tới cục công thương vẫn chưa về ngay được.
“Không sao, tôi đợi. Tôi đợi đến khi nào ông ấy về!” Kỷ Viễn nói, người vẫn không nhúc nhích, anh ta không hề có ý muốn đi chút nào.
“Rốt cuộc anh tới tìm ông chủ của chúng tôi có việc gì?” Một tên muốn thăm dò Kỷ Viễn.
“Đòi nợ.” Kỷ Viễn trả lời nhã nhặn, sau đó anh lịch sự cầm cốc trà trên bàn lên, nhấp một ngụm.
Lần này chúng không cần quay về bẩm báo với Trương Tam Hồ. Ba tên nọ chuẩn bị hất Kỷ Viễn ra ngoài đường. Nhìn thấy Kỷ Viễn mặc vest lại đeo caravat, trông nho nhã thư sinh, bọn chúng nghĩ chắc Kỷ Viễn là loại trói gà không chặt nên muốn dọa Kỷ Viễn, chúng nghĩ dọa Kỷ Viễn chắc chỉ như dọa đứa trẻ lên ba.
“Đòi nợ thì chắc là cũng biết quy tắc. Làm gì mới sáng ra mà đã tới.” Một tên trong số đó nói. Hắn bước lên phía trước cầm cốc trà của Kỷ Viễn, “Đúng là đồ con bò!”
“Các người đều theo quy tắc này à, đến đòi nợ mà lại bưng cốc trà của người ta đi.”
Kỷ Viễn nói vẻ không vui.
“Không phải tôi đổi thành rượu cho anh. Bây giờ đi là rượu kính, nếu không lát nữa mang rượu xuống là rượu phạt đấy, anh thích uống loại nào?” Một tên hỏi.
“Rượu nào tao cũng uống rồi, nhưng mà vẫn chưa uống qua rượu phạt đâu. Mày nói thế làm tao muốn thử rồi đấy.” Kỷ Viễn đáp với giọng của kẻ liều lĩnh.
“Thế thì chúng tao sẽ để cho mày biết thế nào là rượu phạt.” Một tên nói.
Một tên tiến tới chuẩn bị nắm lấy cổ áo của Kỷ Viễn, hắn định vứt Kỷ Viễn xuống nhà như vứt một con gà.
Kết quả cánh tay ấy đã nắm được cổ áo của Kỷ Viễn, nhưng cũng cánh tay ấy suýt chút nữa là bị bẻ gãy. Cái thứ công phu ấy, chỉ cần xô một cái là hắn bắn ra ngoài.
Sau đó Kỷ Viễn cúi chào cung kính ba tên này, rồi khiêm tốn nói: “Chúng ta không nên động chân động tay, nếu có động chân động tay, các anh đông thế này, chắc tôi sẽ chịu thiệt thòi, mà sự việc vẫn chưa được giải quyết, phải tìm một cách để giải quyết ổn thỏa mọi việc. Xin ba vị thông báo với ông chủ một tiếng, mời ông chủ xuống đây. Tôi muốn đòi tiền mua đậu mà ông chủ các ông nợ nhà đậu phụ Phùng, tôi cũng chẳng muốn mất mạng, mất mạng thì sao mà tiêu tiền được. Các anh thấy cái lý của tôi đúng không nào?” Thì ra là đòi tiền cho nhà đậu phụ Phùng. Tiền đậu phụ thì có đáng là bao? Hơn nữa ba tên đó nhìn thấy Kỷ Viễn có chút võ công, nên không xông lên nữa, một trong số đó chạy lên lầu bẩm báo với Trương Tam Hồ. trương Tam Hồ đành xuống lầu. Không phải là hắn muốn trả tiền mà hắn muốn xem cái tên đòi nợ cho nhà đậu phụ Phùng ấy rốt cuộc có tài cán gì. Nhìn thấy Kỷ Viễn, Trương Tam Hồ nói: “Mày đến đòi nợ cho nhà đậu phụ Phùng à?”
Kỷ Viễn biết Trương Tam Hồ, anh gõ gõ tay lên mặt bàn rồi nói: “Nhà đậu phụ Phùng đã nói rồi, ông nợ họ mười vạn tệ. Khoản tiền này đối với ông chủ Trương chỉ nhẹ như lông hồng, hôm nay tôi tới đây là muốn nhổ chiếc lông ấy của ông mang về cho nhà đậu phụ Phùng”.
Trương Tam Hồ ngồi trên ghế uống trà mà bọn đệ tử mang tới, vừa uống vừa chép miệng. Hắn hoàn toàn không coi Kỷ Viễn ra gì. Hắn cười “ha ha” rồi nói: “Mày xem đã có ai lấy được tiền từ đây ra chưa?”
Kỷ Viễn trừng mắt nói: “Có đấy!”
“Ai?”
“Tao.”
….
“Hôm nay tao phải lấy được tiền mới đi!” Kỷ Viễn nhìn chăm chăm vào Trương Tam Hồ rồi nói.
“Thế nếu tao không đưa thì sao?” Trương Tam Hồ tỏ ra nhẫn nại, hắn muốn xem kẻ đơn thương độc mã như Kỷ Viễn rốt cục có chiêu gì.
Kỷ Viễn chậm rãi đáp: “Ông xem ở dưới lầu chỗ giao nhau giữa con phố Tiểu Tiên Nữ và ngõ Ông Già, có một người không biết là ông có quen hay không?”
Trương Tam Hồ hoàn toàn không muốn nghe những điều mà Kỷ Viễn nói, nhưng lại rất hiếu kì, hắn dịch cái mông to bè của mình, cầm cốc trà tới bên cửa sổ. Đường phố giờ đã trở nên ồn ào huyên náo, đầy xe taxi, người bán hàng, hay những người đi dạo phố.
Nơi ngã tư giao nhau giữa phố Tiểu Tiên Nữ và ngõ Ông Già, có một chiếc xe đen tuyền. Nhìn thấy cửa sổ tầng năm của quán rượu Hoàng Quan mở ra, nhìn thấy cái đầu to bè như biển hiệu của Trương Tam Hồ, chiếc xe dừng lại, một chàng thanh niên nhảy xuống xe, sau đó chàng trai bế một đứa bé từ trên xe xuống.
Mắt Trương Tam Hồ đột nhiên khựng lại. Đó là bảo vật quý nhất thế gian của Trương Tam Hồ, đứa con trai duy nhất của hắn.
Trương Tam Hồ lấy tất thảy bốn bà vợ, còn chưa kể những người phụ nữ mà hắn trăng hoa bên ngoài, trừ bà tư sinh cho hắn một đứa con trai bị điếc, thì những người đàn bà còn lại đều để lại cho hắn những đứa con nửa nam nửa nữ. Có thể nói đứa con trai bị điếc này của Trương Tam Hồ là cặp mắt của hắn, mà bây giờ lại rơi vào tay một kẻ tạp chủng như Kỷ Viễn.
“Mẹ mày, có tí tiền mà mày định chơi ông à?” Trương Tam Hồ ném cốc trà về phía Kỷ Viễn.
Kỷ Viễn tránh được cốc trà nhưng không tránh được lũ đệ tử của Trương Tam Hồ từ dưới lầu xông lên. Anh bị chúng tóm lấy cánh tay ấn lên bàn, Trương Tam Hồ cho người túm lấy cổ áo Kỷ Viễn nhấc lên, đấm một đấm vào giữa mũi Kỷ Viễn.
Anh cảm thấy một cảm giác đau điếng thấu tim, máu từ mũi chảy đầm đìa, chảy xuống cả quần áo của anh. Kỷ Viễn đưa tay quệt máu trên mặt, cười và nói với Trương Tam Hồ: “Mày lo là đúng rồi, nếu mày không lo thì chúng tao đã chẳng tìm công tử nhà mày.”
Bên ngoài chợt vang lên tiếng kêu thảm thiết, tiếng kêu như xé ruột xé gan. Sau đó có một vật gì đó được ném từ cửa sổ nhà dưới lên. Một tên nhoài người ra cửa sổ hét lớn: “Ông chủ, ông chủ, chúng cắt tai thiếu gia rồi.”
Hắn còn chưa nói hết câu thì Trương Tam Hồ đã gào lên: “Bảo chúng dừng tay, dừng tay ngay, cái lũ lang thang đáng chết nhà chúng mày, dùng cái thủ đoạn đê hèn như thế. Tao trả tiền mày, tao trả. Đậu phụ Phùng, đúng là chỉ có mày dám động tới con trai tao, tao phải để cho chúng mày chết không toàn thây.”
Trương Tam Hồ vừa nói, vừa nhấc một chiếc ghế từ dưới đất lên lao về phía Kỷ Viễn. Nếu như chiếc ghế ấy mà đập vào đầu Kỷ Viễn thì nửa đời sau này của Kỷ Viễn chắc chỉ có nằm trên giường bệnh mà thôi.
“Từ từ nào, từ từ nào, đừng vội, tao có điều muốn nói với mày.” Kỷ Viễn vội vàng né đòn. Những tên đồng đảng khác lại tóm lấy Kỷ Viễn. Trương Tam Hồ như sắp điên lên: “Mày bảo chúng nó dừng tay ngay.” Vừa nói hắn vừa lấy từ ngăn kéo bên cạnh ra một cục tiền, vứt cho Kỷ Viễn, nhưng tay kia vẫn chưa buông chiếc ghế định đập vào đầu Kỷ Viễn.
Kỷ Viễn không nhận tiền mà bảo lũ tay sai nhặt vật vừa được ném lên, Kỷ Viễn nói với Trương Tam Hồ: “Mày xem đây là tai lợn, không phải là tai công tử nhà mày đâu.”
Trương Tam Hồ nhìn, đúng là không phải, chiếc tai lợn vẫn còn đầy lông, phía trên dính vài vết máu, hắn căm thù vứt chiếc tai lợn sang một bên và vứt luôn chiếc ghế ra một góc. Hắn để cho Kỷ Viễn cầm tiền rồi đi. Kỷ Viễn cúi người nhặt tiền, đưa cánh tay áo lên quệt máu trên mặt, khi đi qua chỗ Trương Tam Hồ, anh ghé sát gần tai trương tam Hồ nhẹ nhàng nói: “Đây là món nợ đầu tiên, món nợ thứ hai chắc không phải là mười vạn mà là một trăm vạn. Ông chủ Trương cứ chuẩn bị tâm lí đi. Lần sau chắc chắn không phải là tai lợn đâu.”
Trương Tam Hồ túm lấy Kỷ Viễn, nhìn khuôn mặt be bét máu của anh, không biết nên đấm phát này vào chỗ nào của mặt Kỷ Viễn, hắn thực sự căm thù Kỷ Viễn. Có ai lại muốn người khác chửi bới, uy hiếp bên tai mình đâu.
“Tôi có một ý kiến đóng góp với ông chủ Trương, làm thế nào để tránh những vụ đòi nợ đáng chết này.” Kỷ Viễn nói. Khuôn mặt anh đầy máu, nhìn không rõ sắc mặt nhưng anh nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng trắng. Hàm răng trắng ấy lộ ra trên khuôn mặt lúc này của Kỷ Viễn, nhìn mà thấy phát khiếp.
“Mày nói gì?” Trương Tam Hồ buông tay, chuẩn bị nghe những điều là Kỷ Viễn sắp nói.
“Nghe nói pháp lệnh di dời đã được ban hành bốn lần rồi, ông không đi thì từ nay trở về sau sẽ luôn có những người như tôi tới tìm ông để đòi nợ, căn nhà này của ông chắc cũng đủ bịt miệng những tên đòi nợ như tôi. Nếu ông còn muốn để ra một chút gì đó, thì tốt nhất nên chuyển đi, vừa không ảnh hưởng tới vợ con mà lại còn được một khoản bồi thường không tồi đâu.” Kỷ Viễn nói xong, cũng chẳng đợi Trương Tam Hồ có phản ứng gì, anh vỗ vỗ vai Trương Tam Hồ, đợi hắn buông cổ áo rồi khệnh khạng đi xuống lầu. Trước khi bước ra cửa, anh còn vào nhà bếp rửa