nhiều tật xấu. Thứ nhất là người hay nóng giận, thích đánh nhau. Thứ hai, khi nào giữa họ xuất hiện mâu thuẫn thì anh luôn dùng chuyện “yêu đương” để giải quyết, dường như sau khi họ làm việc đó thì mâu thuẫn giữa họ không còn nữa. Thực tế sau đó không lâu giữa họ lại xảy ra tranh cãi những việc y hệt như vậy.
Điều này đúng là khiến người ta đau đầu. Cẩm Tú không ngờ được kết hôn lại mệt mỏi như thế. Cô chỉ muốn cách xa Kỷ Viễn một chút để bàn về những việc như thế này để tìm ra một cách giải quyết tốt, nhưng Kỷ Viễn lại nói: “Việc gì cũng nghe theo em, lại còn chưa được sao? Làm gì có cãi cọ gì? Gia đình chúng ta cùng trên một con thuyền. Do em chèo lái cả.”
Cẩm Tú không thích thái độ của Kỷ Viễn, anh luôn không coi những điều vợ anh nói ra gì, lúc nào cũng cho rằng Cẩm Tú đang nói đùa.
“Anh nghiêm chỉnh một chút có được không?”
“Anh mà nghiêm chỉnh thì sao lại ngủ cùng em?” Kỷ Viễn vẫn thao thao bất tuyệt.
Cẩm Tú quay người đi, muốn làm to chuyện tức giận giữa cô và Kỷ Viễn
“Sáng mai anh làm bữa sáng cho vợ anh, coi như xin lỗi nhé.” Kỷ Viễn vừa xoa bóp vai cho Cẩm Tú vừa nói.
Cách xin lỗi này miễn cưỡng cũng cho qua được. Thôi, mệt mỏi lắm rồi, để lần sau, lần sau gặp chuyện thế này nữa thì sẽ bàn tới cùng. Cẩm Tú mông lung chìm vào cõi mơ.
Cẩm Tú có một thói xấu đó là thói ham ngủ, đặc biệt là vào buổi sáng cô càng thèm ngủ hơn, nếu như không phải bản thân cô muốn tỉnh dậy thì cho dù ai gọi thì cô đều cáu gắt với người đó. Sáng hôm sau, lúc cô còn đang say giấc nồng, đột nhiên bên tai vang lên những tiếng huyên náo om sòm.
“Vợ ơi, vợ ơi, dậy đi, em ăn cái gì nào?” Là tiếng của Kỷ Viễn.
“tùy”. Cẩm Tú ậm ừ trong cổ dường như sợ làm mất cơn buồn ngủ.
“Tùy nghĩa là thế nào? Mau nghĩ lấy một món đi?”
“Tùy”
“Em cứ nói tùy làm anh chẳng biết nên làm thế nào, anh sợ em không vừa lòng, nói mau đi nào vợ của anh.”
“Thì…ăn quẩy với sữa đậu nành đi!” Cẩm Tú cảm thấy chán ngán lắm rồi, cơn buồn ngủ sắp bị Kỷ Viễn xua đi mất rồi.
“không ăn quẩy được, đó là loại thực phẩm chiên nhiều dầu mỡ, lại bán dọc đường mất vệ sinh lắm.” Kỷ Viễn vẫn lèo nhèo bên tai cô không chịu, “Em chọn món khác đi.”
Lúc này Cẩm Tú không phải cảm thấy chán ngán nữa mà đã bắt đầu tức giận. Cô lấy chăn bịt tai lại rồi nói:”Bánh bao có được không?”
Lần này cuối cùng thì Kỷ Viễn cũng chịu và chạy đi. Cẩm Tú lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Nhưng cô chưa kịp ngủ trở lại thì Kỷ Viễn lại chạy tới bên tai cô và nói: “Hết bánh bao rồi, em chọn món khác đi nào.”
Cẩm Tú tức giận: “Đừng làm ồn nữa được không? Em không ăn gì cả.”
“Vợ ơi, không ăn sáng là thói quen không tốt chút nào, em xem em gầy như thế này, chúng ta phải nhanh chóng mua nhà chuyển về sống cùng nhau, không có ai chăm sóc cho em, em sống tạm bợ quá rồi đấy.”
Cẩm Tú không ngủ được nữa, có con ve sầu kêu gào bên tai thế này thì ngủ làm sao được.
Khi cô đã tỉnh hẳn, mặc xong quần áo thì có một cuộc điện thoại gọi tới buộc Kỷ Viễn phải đi. Dường như Cẩm Tú nghe thấy âm thanh trong điện thoại là giọng nói yểu điệu của một cô gái. Mới sáng sớm đã có con gái gọi điện. Đúng là Kỷ Viễn có duyên với phụ nữ. Nếu nói theo cách của Kỷ Viễn thì:” Anh là người mà ai gặp cũng yêu, gặp hoa thì hoa nở, gặp xe thì xe nổ lốp.”
Giấc ngủ ngon vào ngày cuối tuần đã bị Kỷ Viễn làm cho tan tành. Sau đó anh ta lại biến mất, thật tức chết đi được!
2
Sau khi đã dàn hòa với vợ xong, Kỷ Viễn cảm thấy mình như làm được việc lớn, bước ra từ nhà nghỉ anh quyết định sẽ làm một việc gì đó tốt đẹp.
Đào Tử gọi điện tới, mọi việc đã sắp xếp cả, chỉ đợi anh xuất binh, diễn một vở kịch hay.
Trước khi Kỷ Viễn quen Cẩm Tú, anh không cảm nhận được tiền có tác dụng như thế nào. Nhưng khi bàn chuyện kết hôn cưới xin với Cẩm Tú, chỉ trong một đêm, anh đột nhiên nhận ra rằng thứ mà mọi người gọi là tiền ấy đúng là vạn năng, không có nó thì không làm được việc gì. Cuối cùng Cẩm Tú cũng nhận lời cầu hôn của anh. Sau đó hai người bắt đầu bàn về những chi tiết nhỏ nhặt hơn trong cuộc sống. Kỷ Viễn nói anh muốn mời một vài người bạn tới khách sạn làm vài mâm, sau đó anh muốn thuê căn nhà tổng thống, cùng với Cẩm Tú ở đó ba ngày ba đêm. Theo cách nói của Kỷ Viễn thì có nghĩa là: “Trăng mật trong hũ đường”
Cẩm Tú ngoan ngoãn lắng nghe anh nói, cho tới khi anh bốc đồng lên tận mây xanh, khi Kỷ Viễn muốn nghe Cẩm Tú nói thì Cẩm Tú chỉ phát biểu mỗi một câu duy nhất: “Sauk hi kết hôn chúng ta ở đâu, không thể lúc nào cũng ở trong nhà tổng thống được, đúng không?”
Kỷ Viễn đáp mà hình như anh chẳng suy nghĩ gì:
“Sống cùng ba mẹ anh, nhà anh to lắm tận chín mươi mét lận, chiếc giường trong phòng anh cực kỳ thoải mái. Mỗi tối sau khi em thu dọn đồ đạc trong bếp xong, anh sẽ bế em lên giường, chúng tat ha hồ làm chuyện đó chả phải lo gì.”
Cẩm Tú tối sầm mặt, cô nói: “Sống cùng với bố mẹ anh á, đánh chết em cũng không sống cùng bố mẹ anh, em chết vì xấu hổ mất thôi. Sáng ra chúng ta biết nói thế nào với ba mẹ anh.” Cẩm Tú không hề nghĩ rằng Kỷ Viễn lại không có nhà, trong lòng cô cảm thấy hụt hẫng, nhưng cô không thể hiện thêm bất cứ điều gì nữa. Bởi vì cô đã nói rõ thái độ với anh rồi, họ không thể sống cùng với ba mẹ của Kỷ Viễn, điều này chắc Kỷ Viễn hiểu là cô có ý gì.
“Vậy thì chúng ta thuê nhà bên ngoài.” Kỷ Viễn nói, “Dù sao với tiền lương của hai chúng ta, thuê một căn nhà vẫn còn dư dả.”
“Anh chưa bao giờ nghĩ rằng chúng ta sẽ mua một căn nhà sao? Mua một căn nhà thuộc về riêng chúng ta.” Cuối cùng Cẩm Tú không nhịn nổi nữa, cô đá Kỷ Viễn một cái để thể hiện thái độ kịch liệt của cô.
“Nhà đắt như thế mua làm gì, bố mẹ anh chỉ có một mình anh, sau này bố mẹ mất đi rồi, căn nhà đó sẽ là của anh, có tiền mua nhà chi bằng chúng ta cứ tiêu hết đi. Em biết không, tiền chúng ta kiếm về chỉ để tiêu đi thì mới có thể coi là tiền của chúng ta, mua nhà đều là suy nghĩ của những cô em ngoại tỉnh tới thôi.”
Kỷ Viễn không nói tiếp, anh thấy sắc mặt Cẩm Tú càng lúc càng tối sầm lại.
Cẩm Tú cũng là người từ tỉnh khác đến, quê của cô là một thị trấn nhỏ. Sau khi học xong đại học, cô ở lại thành phố, cô muốn có một căn nhà của riêng cô, muốn rằng sau này đón bố mẹ lên sống cùng thì cũng đón được, nhưng nếu sống ở nhà ba mẹ Kỷ Viễn thì làm sao có thể để bố mẹ mình lên sống cùng. Đợi đến khi bố mẹ chồng qua đời thì bố mẹ cô cũng mất rồi.
Mỗi một người phụ nữ đều thay đổi cuộc đời của mình bằng cuộc kết hôn. Nếu không trở thành con cháu của những nhà giàu có thì phải lấy những người là con cháu của những người giàu có chứ? Không có nhà to thì lẽ nào không có một căn nhà nhỏ sao? Cẩm Tú không dám mơ tới một căn nhà phải rộng một trăm mét vuông, cô biết bây giờ một tấc đất là một tấc vàng, cô chỉ mong có một căn nhà hai phòng tầm năm mươi mét là được rồi, cho dù có nhỏ hơn một chút nhưng chỉ cần có không gian riêng là được.
Từ nhỏ Cẩm Tú đã muốn tự lập. Đặc biệt là sau khi mẹ cô mất, cô có mẹ kế, cô càng không thích giao lưu với người khác, cô càng muốn được hưởng thụ thời gian của chính mình. Nhưng nếu sau khi kết hôn mà phải sống với bố mẹ chồng, thì thậm chí cơ hội được ngủ lười buổi sáng cũng sẽ bị cướp mất, khi nào nhà có khách cô phải tiếp khách, cô nghĩ đây không phải là cuộc sống mà cô cần. Càng nghĩ cô càng thấy sợ. cô muốn nói với Kỷ Viễn, cô không lấy chồng nữa, cô cảm thấy hơi sợ việc kết hôn.
“Ôi dào, không phải chỉ là một căn nhà thôi sao? Đến ước mơ nhỏ bé thế này mà chồng của em không làm được thì có đáng làm chồng gì nữa.” Kỷ Viễn nói, “Chúng ta cứ lấy nhau trước, trong vòng ba năm, không, hai năm thôi anh sẽ mua nhà cho em.”
“Thế thì chúng ta đừng lấy nhau vội, đợi đến khi có nhà hãy kết hôn.”
Kỷ Viễn nói: “Thế thì không được, làm thế thì anh chết khát mất, hơn nữa em lại cao chạy xa bay với người khác. Trước hết anh phải chiếm được em đã. Chắc em không phải cần một ngôi nhà thì mới lấy anh đấy chứ? Lẽ nào anh không có chút hấp dẫn nào sao?”
Cuối cùng hai người cũng đi tới thỏa thuận, hai người sẽ kết hôn nhưng không làm rùm beng, và cũng không nói với bố mẹ hai bên. Như thế sẽ tiết kiệm được khoản phải tiếp đón bạn bè của bố mẹ hai bên tới thăm. Đợi khi nào có nhà thì sẽ tổ chức đám cưới.
Thế là Kỷ Viễn bắt đầu mở to mắt để nghĩ cách kiếm tiền. Thực tế trước đây Kỷ Viễn vẫn giấu Cẩm Tú một việc vô cùng quan trọng.
Anh luôn nói anh làm việc trong tòa nhà “Khai thác và phát triển”, là nhân viên văn phòng. Chỉ có nhân viên văn phòng mới hợp với người làm biên tập trong tòa soạn như Cẩm Tú. Kỷ Viễn sợ Cẩm Tú sẽ coi thường một ông chủ nhỏ mở quán bar như anh. Quán bar nhỏ này không thu được quá nhiều lợi nhuận, nhưng lại có rất nhiều chuyện xảy ra ở đây, có đủ hạng người lui tới. Thông thường phụ nữ sẽ không để chồng mình lai vãng ở chốn này, chứ đừng nói là làm trong nghề này. Bởi thế anh phải dấu Cẩm Tú, dù sao họ cũng “tẩu hôn”, buổi tối hai người không ở cùng nhau, càng thuận lợi hơn cho việc giữ bí mật của anh. Buổi tối, đa phần anh đều tắt máy, để tránh khi nghe điện thoại mà cẩm Tú gọi tới, tiếng ồn ã của quán bar sẽ khiến Cẩm Tú nghi ngờ.
Ba năm, đủ để một ông chủ quán bar nhỏ như anh kiếm đủ tiền để mua một căn nhà, nếu giá nhà không tăng. Nhưng mà giá nhà lại cứ tăng vùn vụt, Kỷ Viễn lại chẳng phải hòa thượng, đêm nào anh cũng phải nhịn tới mức khó chịu. Anh rất muốn sớm được ngủ chung cùng Cẩm Tú. Bởi thế anh đã lên kế hoạch, trong vòng nửa năm, nhanh nhất là một năm, nhất định sẽ mua được nhà.
Bây giờ chính là lúc anh bắt đầu thực hiện kế hoạch.
3
Kỷ Viễn vứt dây băng quấn trên tay, thay một bộ vest màu đen, bên trong anh mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh. Gấu áo sơ mi lộ ra bên ngoài áo vest vừa đủ, trông vừa phong độ lại có chút phóng khoáng.
Kỷ Viễn là người như thế, nếu anh mặc bộ quần áo của dân lang thang chạy tới khu phố ăn uống, uống rượu, chơi trò đoán số thì anh chính là tên lưu manh nhất. Cúc áo lúc nào cũng cởi hết, tay áo xắn lên tận khuỷu, một chân gác lên ghế, uống rượu và chơi trò đoán số thì còn lưu manh hơn những tên lưu manh khác. Còn nếu khi anh mặc vest, đeo caravat thì không có dân văn phòng nào trông có phong độ như anh, giọng Anh Mỹ khiến người nước ngoài đều phải tròn mắt kinh ngạc. Bây giờ trông Kỷ Viễn rất giống một chàng nhân viên văn phòng, anh đi một đôi giày đen, đi qua hàng sửa giày bên đường, cậu sửa giày què họ Tào gọi với:
“Anh Kỷ, anh đi làm rồi đấy à? Để em đánh giày cho anh, cho nó sáng bóng lên lấy may nào.”
“Cũng mong là may mắn đến với cậu.” Kỷ Viễn nhìn đôi giày được đánh bóng tới mức sáng loáng, soi được cả mình trong đó. Anh rút ra một tờ giấy bạc đưa cho cậu đánh giày què, hắn cười hì hì và nói: “Chúc anh Kỷ gặp thuận lợi, chúc anh Kỷ gặp thuận lợi!”
“Chắc chắn sẽ thuận lợi, có lúc nào tôi không thuận lợi đâu.” Kỷ Viễn vừa nói vừa quay đầu lại đáp lời.
Tiểu Tiên Nữ là con phố cổ sắp được quy hoạch lại, nhưng những người già sống trên con phố này lại rất phiền phức. họ là những người cao tuổi, như thế có nghĩa là con trai, con gái, con dâu con rể của những người cao tuổi sống trên con phố này đang ở độ tuổi giữ những chức vụ trong thành ph