Tô Gia Văn ở số 83 ngõ Hồ Điệp lại gọi điện thoại đến, lúc đó đã là chiều tối mấy ngày hôm sau.
Ánh hoàng hôn yếu ớt chiếu vào văn phòng làm việc của Cẩm Tú. Từng cơn gió mùa hè mang theo những luồng khí nóng. Cái hơi nóng cứ quanh quẩn, không khí của buổi chiều tối vẫn nóng như muốn đốt cháy người ta.
Cẩm Tú tắt máy, dọn đồ định về. Ngày mai là cuối tuần, là ngày cô đoàn tụ cùng Kỷ Viễn. Khi nghĩ đến Kỷ Viễn, nghĩ đến hương vị đàn ông, lòng bàn tay cô trở nên nóng dần, trái tim lại trở nên mềm nhũn.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại trên bàn vang lên.
“Xem chừng cô lại phải tăng ca rồi.” Lịch Tử ở bàn bên cạnh xách túi đứng dậy, trước khi đi không quên chọc cô một câu.
Nếu bản thảo của chuyên mục tâm tình nhiều hơn, chủ biên sẽ giao cho Cẩm Tú phụ trách nửa hoặc cả chuyên mục, nếu vậy tiền lương của cô sẽ cao hơn một chút, tiền thưởng cũng sẽ nhiều hơn. Vì vậy tăng ca để biên tập lại là một chuyện tốt.
“Tôi là Khả Tâm, xin hỏi cô có chuyện gì không?” Cẩm Tú hắng giọng, cố gắng để khi người khác nghe thấy giọng của mình sẽ cảm thấy ấm áp và tin tưởng. Như vậy người ở đầu dây đằng kia mới có thể kể những chuyện mà họ giấu kín cho cô nghe. Thậm chí còn có người hẹn gặp cô ở một nơi nào đó để nói chuyện.
“Em là Tô Gia Văn, em muốn gặp mặt chị rồi nói chuyện.” Cô gái trong điện thoại nói.
Giọng nói của cô gái lạnh lùng, lạnh đến mức giống như băng, khiến người nghe thấy như trong tai họ cũng có cảm giác lạnh lẽo.
Tô Gia Văn, đó là Tô Gia Văn ở số 83 ngõ Hồ Điệp! Cẩm Tú nhận ra giọng của cô gái chính là Tô Gia Văn ở số 83 ngõ Hồ Điệp, người mà trước đây rất lâu đã từng tâm sự những chuyện riêng tư của cô qua đường dây nóng của chương trình.
“Trước đây chúng ta đã từng nói chuyện với nhau, hôm trước em uống say, cũng gọi điện cho chị. Em là Tô Gia Văn ở số 83 ngõ Hồ Điệp, nhưng chúng ta vẫn chưa gặp nhau bao giờ.” Giọng nói của Tô Gia Văn không cao không thấp, nhẹ nhàng, hơi nhanh. Nhưng ngư điệu rất thoải mái, Cẩm Tú cảm nhận được điều đó qua điện thoại.
Giọng nói của cô ấy khiến Cẩm Tú tin rằng cô ấy là một cô gái có chính kiến, chỉ là việc nhà khó xử, bị vướng vào mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, ngay cả người phụ nữ giỏi giang đến thế nào cũng sẽ thấy đau đầu.
“Các kỳ báo của chị em đều theo dõi, chuyên mục tâm tình em không bỏ sót trang nào, nhưng em thấy câu chuyện của họ không thê thảm bằng chuyện của em.”
Tô Gia Văn dùng hai chữ “thê thảm”. lẽ ra phải nói bằng một giọng căm phẫn nhưng Tô Gia Văn lại rất bình tĩnh, mỗi chữ cô nói ra giống như tiếng kim loại va đập vào nhau phát ra vậy.
“cám ơn em đã quan tâm đến chuyên mục của chị. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu đây?”
Cẩm Tú chấp nhận lời mời của Tô Gia Văn. Nói thực, cô rất đồng cảm với Tô gia Văn, và cũng rất hiếu kì. Tâm sự khi gặp mặt và qua điện thoại là hai chuyện khác nhau, nói chuyện qua điện thoại sẽ không biết được biểu hiện của người kia như thế nào, nhưng khi nói chuyện trực tiếp sẽ dễ dàng hơn trong việc giao tiếp giữa hai người, và cũng dễ dàng hơn cho người kia bộc bạch những tâm sự của mình.
“Thần Mật thạch nhé, nơi đó yên tĩnh.” Tô Gia Văn nói tên một địa điểm, cô nói rõ ràng, mạnh mẽ, dường như không cho phép Cẩm Tú từ chối.
Đa số địa điểm là do người muốn tâm sự chọn, trước đó họ sẽ gọi điện thoại đên hỏi ý kiến của Cẩm Tú, hỏi cô thích chỗ nào. Nhưng Cẩm Tú luôn dành sự lựa chọn cho người kia, để họ chọn một nơi mà họ thích, như vậy sẽ tốt cho tâm trạng của người muốn tâm sự.
Tô Gia Văn không hỏi ý kiến của Cẩm Tú mà đã quyết định chọn một địa điểm. Nơi Tô Gia Văn chọn hơi đặc biệt, Thần Mật Thạch, đó là một nơi mọi người đến để tắm. Những cuộc hẹn trước đây đều là ở những quán café hoặc quán trà, còn Thần Mật Thạch thì đây là lần đầu tiên.
Đến Thần Mật Thạch, xem chừng họ sẽ có một buổi nói chuyện thực sự cởi mở thật lòng, bởi vì khi đến chỗ như thế ai cũng sẽ trút bỏ tất cả cái vỏ bọc của mình.
Tô Gia Văn, cô gái này rất đặc biệt. Vì vậy Cẩm Tú đặt rất nhiều hi vọng vào lần gặp mặt này.
Khi Cẩm Tú đến Thần Mật Thạch, cô không nhìn thấy Tô Gia Văn đợi cô ở đại sảnh. Các đôi trai gái đang vội vàng đi vào khu tắm. Không có cô gái nào ngồi một mình như đang đợi ai đó cả. Cẩm Tú ngồi đợi trên sofa của đại sảnh, Tô Gia Văn vẫn chưa xuất hiện. Cẩm Tú nhìn đồng hồ, quá giờ hẹn nửa tiếng, lúc này gọi điện thoại thì cũng không thể nói là bất lịch sự nữa rồi.
“Em đến rồi, em đang trong khu tắm.” Tô Gia Văn nói.
Thì ra cô ấy đã đến từ lâu, chắc hẳn cũng tôn trọng quy tắc không gọi điện thoại giục người khác trong lần đầu gặp mặt, vì vậy cô ấy cũng không gọi cho Cẩm Tú.
Hai người chỉ hẹn nhau thời gian và địa điểm mà không nói thứ gì để làm hiệu. Nhưng trong phòng tắm thì có thể cần thứ gì được? để nhận ra Tô Gia Văn trong những cô gái kia phải có một con mắt rất tinh, nhưng quan trọng hơn là phải có duyên với nhau.
“Chị không thấy em trong đại sảnh, chị sẽ vào ngay.” Vừa nghĩ rằng hai người phụ nữ hẹn nhau trong tư thế ăn mặc kiểu này, đúng là có cảm giác thân thiết là lạ, Cẩm Tú bất giác mỉm cười. Cô tô Gia Văn này cũng khá thú vị vì đã chọn nơi này để gặp mặt.
Đến khu tắm, Cẩm Tú nhanh chóng trút bỏ quần áo, rồi bước vào. Trong đó có năm người phụ nữ, Cẩm Tú nhìn qua năm cô gái này không thấy ai có vẻ như đang chờ người khác. Trong đó có hai người là mẹ con, hai người khác chắc chắn là bạn bè, thỉnh thoảng họ nói chuyện với nhau, chỉ còn lại một người, cô ta cũng không nhìn Cẩm Tú. Cẩm Tú nghĩ đây cũng không phải là Tô Gia Văn mà cô cần tìm. Trong lòng có chút nghi hoặc. Ba phút trước, cô ta còn nói cô ta trong khu tắm, rõ ràng biết cẩm Tú sắp đến, sao lại không có ở đây chứ? Hay là có việc gì gấp nên đã đi rồi?
Cẩm Tú chọn một chỗ để đứng. Nước song sánh đập vào lưng cô. Dạo này lưng cô đau ê ẩm, cô nghĩ là do thời gian làm chuyện đó với Kỷ Viễn quá dài. Lúc đó không có cảm giác gì, chỉ cảm thấy hạnh phúc, nhưng sau đó, nhất là ở lần thứ hai toàn thân cô ê ẩm, lưng cô thấy nặng trịch, khắp người hễ chạm vào là đau. Bạn đang đọc truyện online tại website: 77F1.XTGEM.COM
2
Một cô gái từ khu tắm hoa sen đi tới. Cô gái đó khoảng hai bảy, hai tám tuổi, điệu bộ tinh tế, ánh mắt sáng, tóc dài đến gấu áo, một chiếc kẹp tóc màu ngọc kẹp hờ hững phía sau, để lộ ra vầng trán đầy đặn và đôi tai dày, khuôn mặt cô hiện lên những nét nổi bật, rất có cá tính, dáng người cao, khi đứng trước Cẩm Tú, bất giác cô như ưỡn người cao hơn.
“Em là Tô gia Văn phải không?” Cẩm Tú hỏi.
“Còn chị là chị Khả Tâm.” Cô gái nói một cách chắc chắn.
Họ nhìn nhau và cười. Tô Gia Văn ở trong khu tắm hoa sen từ rất sớm, khi Cẩm Tú vào khu tắm bồn, thực ra cô đã đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát Cẩm Tú. Đây là cô gái biết tính toán, và biết suy nghĩ. Những suy nghĩ cực đoan, giận dữ và nỗi buồn rầu của cô cách đây một tuần đã không còn để lại vết tích gì trên khuôn mặt cô. Bây giờ phong thái của cô rất nhẹ nhàng, trước Cẩm Tú, mỉm cười bình thản.
Cẩm Tú cười, có vẻ như giọng nói không thể giúp cô đoán hết được bản chất của người phụ nữ này, nên cô đành phải dựa vào những gì mà cô thấy
“Nước ở đây rất sạch, vì vậy nên em mới mời chị đến đây.” Tô Gia Văn nói, cô ấy chọn một chỗ đối diện với cẩm Tú và đứng ở đó. Sóng nước vỗ vào người cô, hai tay bám vào lan can, toàn thân giống như một cánh buồm, những ngọn sóng từ sau lưng cô rồi lại giội vào Cẩm Tú.
“Nước ấm rất dễ chịu, nhưng có hai khu tắm không thích lắm.” Cẩm Tú tiếp lời Tô Gia Văn, nhưng cũng nói ra kinh nghiệm của mình. “Khu tắm vịnh và khu tập thể dục của những người giàu có thực sự không tồi, có cơ hội em thử đi xem, không khí ở đó cũng rất thích hợp với việc tập thể dục.”
Tô Gia Văn chấp nhận lời đề nghị của Cẩm Tú, nói là ngày mai sẽ đi thử. “Bụng em lại béo rồi, em ghét nhất là mỡ bụng, thấy buồn nôn vì nó.” Cô ấy nói.
Cẩm Tú thấy Tô Gia Văn rất chú ý đến vóc dáng của mình. Gặp Cẩm Tú chưa đầy ba phút mà cô liên tục nhìn vào người Cẩm Tú. Ánh mắt cô nếu không dừng lại ở ngực Cẩm Tú thì sẽ là bụng hoặc đùi cô. Thậm chí khi Cẩm tú bị những ngọn sóng vỗ lại từ phía sau, Tô Gia văn còn đặc biệt chú ý nhìn vào lưng và mông cô.
Ánh mắt Tô gia Văn rất bình thản, không chút gợn sóng. Vì vậy Cẩm Tú không hề nghĩ cô ta thế này thế nọ. tô Gia Văn đặc biệt chú ý đến cơ thể người khác và bản thân mình, cũng chỉ nói rằng cô ấy quá quan tâm đến ngoại hình, cô ấy là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ.
Hai người tắm xong mặc quần áo tắm đến nghỉ ở đại sảnh. Tô Gia Văn chọn hai chỗ góc trong cùng, ở chỗ đó nói chuyện sẽ không ảnh hưởng đến người khác.
Tô Gia Văn còn chưa ngồi hẳn xuống đã dặn người phục vụ gọi hai người massage đến, và gọi một ấm trà hoa cúc. Nhìn cô ung dung và thành thục khi làm những việc đó là biết cô hay đến nơi này. Còn nhớ trước đây hình như Phương Gia Viễn đã từng nói với Cẩm Tú cô làm maketting cho một công ty bảo hiểm, khi ký được một hợp đồng bảo hiểm là cô đủ tiền ăn trong nửa năm. Với công việc đó thì hưởng thụ là một chuyện không khó hiểu.
“Trà hoa cúc có tác dụng thanh phổi, tốt cho nhịp thở, phụ nữ nên uống nhiều một chút.” Đang nằm trên ghế, Tô Gia Văn đứng dậy rót trà, nếm thử một ngụm, rồi để trên bàn. Động tác của cô nhẹ nhàng, nếu như trước đây chưa từng nói chuyện qua điện thoại với cô ta Cẩm Tú sẽ không thể nghĩ rằng cô ta là Tô Gia Văn ở số 83 ngõ Hồ Điệp đang muốn chết kia là một người.
“Ở những chỗ như thế này rất thích hợp để nói chuyện.” Cẩm Tú cũng uống một hớp trà.
Tô Gia Văn dường như không vội gì tâm sự với Cẩm Tú, hình như cô ấy muốn tận hưởng những phút giây như thế này.
Hai người đàn ông massage đi đến. một người mang số 45, một người mang số 18. Người massage cho Cẩm Tú chắc không quá hai lăm, hai sáu tuổi, cũng tầm tuổi như Cẩm Tú. Cẩm Tú hơi xấu hổ khi để anh ta massage cho mình, với cô đây là lần đầu tiên. Cô không quen, trừ Kỷ Viễn, và hai người bạn cùng phòng, chưa có người thứ tư nào chạm vào người cô thế này. Nhưng cô không muốn để cho Tô Gia văn cười mình, nên đành nói với người mang số 18: “Chỉ có cô ấy cần massage thôi, hôm nay tôi thấy hơi khó chịu.”
Anh ta không nhìn Cẩm Tú, mà đưa mắt nhìn sang Tô Gia Văn.
Tô Gia Văn dặn: “Anh nhẹ tay một chút, chắc là bạn tôi không thường xuyên tới đây, nhờ anh cả đấy.”
Hai người họ dường như không để ý đến lời của Cẩm Tú.
Cẩm Tú vẫn muốn từ chối, nhưng người mang số 18 kia nhấc chân cẩm Tú lên bắt đầu xoa bóp. Cô đành từ bỏ quyết định của mình, nhưng trong lòng cảm thấy không thoải mái. Tô Gia Văn hơi mạnh mẽ, nếu như ở bên cạnh đàn ông cô cũng như thế này thì trừ phi người đàn ông đó giống như cục bột, cái gì cũng nghe theo cô ta, nếu không họ đã không thể sống nổi với nhau.
Trong khoảnh khắc đó, trước mắt cô hiện lên khuôn mặt của Quách Trường An. Anh ta tự ý bắt cô ăn ngao, ăn mì lạnh, còn ngăn không cho cô ăn bánh bao. Hai người này nếu họ sống cùng nhau thì quả là một sự kết hợp “ tuyệt hảo”, “khói lửa chiến tranh” sẽ bao trùm lên cuộc sống của họ, mỗi ngày sẽ là một “trận chiến”
Điện thoại của Tô Gia Văn reo, cô lôi máy ra nghe: “Không đi