Lý Cẩm Tú vừa từ nhà Tả Thi Giao ra đã gặp ngay Kỷ Viễn đứng trước cửa phòng cô, khiến cô giật cả mình.
“Anh, sao anh lại đến đây?” Cẩm Tú chạy tới bên Kỷ Viễn, vui mừng tới mức nói ấp úng. Vừa nhìn thấy Kỷ Viễn xuất hiện, những ý nghĩ thề rằng sẽ trừng phạt anh đột nhiên tan biến như mây khói. Cô vui mừng tới mức dường như quên tất cả mọi việc lúc đó.
Nhưng theo cách nhìn của Kỷ Viễn thì anh ta cho rằng cô làm chuyện xấu nên sợ hãi, đến nói cũng không thể nói cho rõ ràng.
Kỷ Viễn không hề tỏ ra vui mừng gì, liếc mắt nhìn Quách Trường An đang đi sau Cẩm Tú, “Anh ta có thể đến thì tại sao anh không thể, đêm nay, em thi hành lệnh giới nghiêm của em với anh ở đây sao?” Ban đầu Cẩm Tú không hiểu hiểu được ẩn ý của Kỷ Viễn, cô quay người tạm biệt Quách Trường An nhưng Kỷ Viễn đã chặn đường đi của Quách trường An, “Đừng vội đi, đã tới đây rồi thì vào nhà ngồi một lát chứ.” Kỷ Viễn tuy đang nói với Quách Trường An nhưng ánh mắt thì hằn học nhìn Cẩm Tú.
“Em về tới nhà thì anh yên tâm rồi.” Quách Trường An lạnh lùng nói mà không nhìn Kỷ Viễn, và anh cũng không hoàn toàn để ý đến Kỷ Viễn. Trong ánh mắt của viên cảnh sát ngạo mạn này, từ trước đến giờ cũng không hề có Kỷ Viễn.
Câu nói này là Quách Trường An nói với Cẩm Tú, Quách Trường An hoàn toàn không muốn nói gì với Kỷ Viễn.
Anh ta còn không buồn nói chuyện với Kỷ Viễn.
“Mối quan hệ của các người đúng là tiến triển nhanh đấy, hồi trước còn chạy tới nhà nghỉ phạt ba nghìn, mà bây giờ đã thành đôi thành cặp với nhau rồi. Các người coi tôi là không khí chắc.” Kỷ Viễn không hề muốn dàn hòa.
Cẩm Tú nhìn thấy vẻ bực tức của Kỷ Viễn, cô nửa mừng nửa lo. Mừng vì Kỷ Viễn đã tới, , lại còn rất để ý tới việc giữa cô và người đàn ông khác, vậy thì chứng tỏ Kỷ Viễn vẫn còn rất để ý tới cô. Anh không chịu tới đây xin lỗi và giải thích cho cô chắc chắn là có nguyên nhân khác. , có điều cô lo lắng là cô nhìn thấy sát khí đằng đằng trong đôi mắt Kỷ Viễn, cô sợ Kỷ Viễn sẽ gây sự với Quách Trường An.
Quách Trường An đã xoay người đi xuống lầu, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực cô cuối cùng cũng dịu lại. Nhưng đến khi cô mở cửa quay đầu lại thì Kỷ Viễn đã theo sau Quách Trường An đi xuống lầu.
“Kỷ Viễn, Kỷ Viễn, Kỷ Viễn đáng ghét, anh quay lại đây cho em. Anh lại lắm chuyện gì thế?” Cẩm Tú gọi mấy câu nhưng không nghe thấy tiếng trả lời, chỉ nghe thấy tiếng bước chân vọng lên từ dưới lầu. Chỉ gọi thôi thì không có tác dụng, cô vội vã lôi điện thoại ra, dùng đèn pin của điện thoại để soi sáng, rồi ba chân bốn cẳng chạy xuống dưới, vừa chạy vừa gọi:”Kỷ Viễn, anh đừng có làm bừa đấy nhé.”
Tới lúc cô chạy xuống dưới lầu thì Quách Trường An đã lên chiếc xe Jeep cũ kỹ của anh, còn Kỷ Viễn thì đang lổm ngổm đứng dậy.
Chiếc xe jeep rít lên một tiếng rồi lao đi. Đợi tới khi Kỷ Viễn đứng thẳng người lên thì xe của Quách Trường An đã đi xa.
Xem ra Cẩm Tú đã tới muộn một bước, hai người đã động chân, động tay với nhau rồi, chỉ có điều người bị thiệt thòi lần này là Kỷ Viễn.
“Mẹ nó chứ, mày mà chạy chậm ba giây nữa thôi, mày có tin tao đánh gãy chân chó của mày ra.” Kỷ Viễn hướng về chiếc xe Jeep đang chạy nói một cách đầy hằn học, một tay ôm lấy vết thương trên cánh tay bên kia. Nếu không phải vì vết thương trên tay này của anh, thì có lẽ thằng Quách trường An không phải là đối thủ của anh, anh nghĩ vậy.
Cẩm Tú nhìn Kỷ Viễn từ đầu đến chân. Mấy ngày không gặp, anh dường như không có gì thay đổi, vẫn chiếc quần bò cũ và chiếc áo sơ mi ấy, với bộ quần áo cũ này, trông Kỷ Viễn vẫn tràn đầy khí phái. Chỉ có điều nét mặt anh, lời nói của anh, hành động của anh, làm cho cô cảm thấy không quen thuộc.
“Vì sao em lại đi về cùng hắn?” Kỷ Viễn hỏi Cẩm Tú.
“Việc gì tới anh?” Cẩm Tú muốn nũng nịu với Kỷ Viễn. Nhưng những ý nghĩ ấy khi thốt lên thành lời lại khác biệt hẳn với những điều cô nói. Mấy ngày hôm nay, Kỷ Viễn mất tích, vừa xuất hiện đã nghi ngờ Cẩm Tú. Cẩm Tú nghĩ lại những điều ấm ức mà mấy ngày hôm nay cô phải chịu, cô cảm thấy không vui, cô chẳng muốn nghe gì hết.
“Em là vợ anh, sao lại không liên quan gì đến anh?” Kỷ Viễn đáp một cách hùng hổ đầy hăm dọa, dường như muốn ép Cẩm Tú phải giải thích cho rõ, không giải thích thì không xong.
“Anh còn biết em là vợ anh cơ à? Sao lúc đầu trước mặt người ngoài mà anh dám sỉ nhục, bôi nhọ em, lúc ấy anh có từng nghĩ em là vợ anh không? Mấy ngày hôm nay anh trốn trong cái hang chuột nào phải không? Một cuộc điện thoại cũng không được, một tin nhắn cũng không có, gọi điện cho anh thì anh không nghe, anh có coi em là vợ của anh không? Bây giờ ra em là vợ của anh rồi, vợ cái đầu của anh ấy. Hôm nay anh không giải thích rõ mọi việc của ngày hôm đó thì em sẽ không phải là vợ của anh nữa.”
Thực sự cho tới ngày hôm nay, trong lòng Cẩm Tú đã dần tha thứ cho Kỷ Viễn, nhưng những hành động của Kỷ Viễn làm cô thấy phản cảm, cô buột miệng nói ra những điều đó, nói xong mà chưa nguôi tức giận.
Có lẽ bữa tiệc kết hôn hôm nay của Tả thi Giao đã tác động quá lớn tới cô, khiến cô giận luôn cả Kỷ Viễn. Giả sử Kỷ Viễn có căn nhà to như thế, hai người sống trong căn hộ tình yêu ấy không cần tẩu hôn nữa, thì giữa họ cũng không có những mâu thuẫn như này. Bởi thế có nói gì đi nữa thì người sai vẫn là Kỷ Viễn, cô có trách cứ mấy câu cũng đáng thôi.
“Chẳng qua là anh nói khoác với bạn bè một chút, em xem có người đàn ông nào mà không nói khoác không nào.” Kỷ Viễn đáp: “Cái tên cảnh sát thối ấy, hắn dựa vào cái gì mà đưa em về, mới có mấy ngày mà hắn đã theo em lên tận lầu rồi, nếu anh không có ở đây chắc chắn đã vào tận phòng em.”
“Nếu đã không biết thì đừng có nói những câu như đấm vào tai như thế.” Cẩm Tú tức giận vì Kỷ Viễn hiểu lầm cô, thậm chí còn vu vạ cho cô. Cô thừa biết Kỷ Viễn nghĩ như thế nào, thấy nửa đêm Cẩm Tú trở về cùng Quách trường An, là nổi ngay máu ghen. Nhưng nếu dùng cái đầu lợn của anh ta để nghĩ thì cũng phải hiểu rằng trong phòng cô có tới bốn người con gái sống cùng nhau, lẽ nào Cẩm Tú lôi Quách Trường An về mà thân mật trước mặt ba cô gái kia chắc.
Kỷ Viễn dựa vào cái gì mà luôn nghĩ cô làm những điều không thể như thế, dựa vào cái gì mà đoán già đoán non Quách Trường An và Cẩm Tú có thể có những hành vi không chính đáng với nhau.
Vấn đề trước đây của Kỷ Viễn còn chưa giải thích rõ ràng mà bây giờ còn quay sang đổ lỗi lên đầu cô, anh ta đúng là tên đáng ghét.
“Từ bây giờ trở đi, em không muốn nói chuyện với đồ khốn như anh nữa, anh cút đi xa đi, càng xa càng tốt, em không muốn thấy anh nữa.” Cẩm Tú quay người đi lên lầu. Truyện Ngôn Tình
Kỷ Viễn từ phía sau ôm chặt lấy cô.
“Em không muốn gặp anh cũng được, nhưng anh rất muốn gặp em. Mấy hôm nay anh đi công tác, có mấy khoản tiền anh làm nhầm mất rồi, có quá nhiều điều anh không muốn nói trong điện thoại với em, chỉ muốn chờ tới ngày hôm nay gặp em để nói. Nhưng tối nay gọi điện cho em, điện thoại em lại tắt máy. Anh đã phải đạp xe đạp hơn hai tiếng đồng hồ, leo lên tầng năm đợi em cả đêm mà lại thấy em về cùng một người đàn ông khác. Bây giờ em nói không muốn nhìn thấy anh, là em không muốn nhìn thấy anh thật sao? Em là gì của an hem rõ chứ, anh là gì của em chắc em cũng rõ. Em không muốn gặp anh thì em muốn gặp ai? Muốn gặp tên cảnh sát thối vừa nãy sao? Em cùng hắn đi ra ngoài cả đêm còn không đủ sao, mà lại còn kéo hắn về để anh phải nhìn thấy. đây không phải là muốn làm tổn thương anh thì là gì?”
Những câu nói của Kỷ Viễn không thể khiến Cẩm Tú tha lỗi cho anh ngay. Cô lấy hết sức cố vùng vằng. Kỷ Viễn đột nhiên “ai da”, anh buông cẩm Tú ra, cảm thấy đau điếng người, tay anh ôm lấy vết thương bên cánh tay kia, trông vẻ rất đau đớn.
“Sao thế, anh làm cái gì vậy, không phải là vì đánh nhau đấy chứ?” Cẩm Tú xót xa xoa lên cánh tay Kỷ Viễn. Cô định giở lớp băng ra xem.
Kỷ Viễn vội kéo Cẩm Tú vào lòng. Cẩm Tú trốn tránh mấy lần nhưng Kỷ Viễn quá khỏe, cô không thể nào trốn được nhưng lại sợ chạm vào vết thương của Kỷ Viễn. Hơn thế nữa sức hấp dẫn đầy nam tính trên người Kỷ Viễn toát ra, mùi hương ấy như muốn làm tan chảy cô. Cô hít một hơi thật sâu, trong người cô đột nhiên có sự thay đổi kỳ lạ, từ cứng rắn trở nên mềm yếu, mềm yếu như dòng nước mùa xuân. Đặc biệt là bàn tay Kỷ Viễn ôm lên eo cô khiến Cẩm Tú như muốn tan chảy, rồi cô nhẹ nhàng tựa vào lòng Kỷ Viễn.
“Anh vẫn chưa xin lỗi em vì chuyện ngày hôm đó đâu.” Trong lúc này cô muốn nói với Kỷ Viễn về ngày hôm đó, lại còn về cả việc anh thất hứa với cô trước đây.
“Giữa chúng ta mà còn cần xin lỗi sao em? Em là vợ của anh mà ích kỉ thế sao?” Kỷ Viễn không xin lỗi, không giải thích mà dùng đôi môi, dùng ngón tay chọc ghẹo cô, khiến cô say đắm, rồi cuối cùng chuyện tranh cãi giữa anh và cô lên chín tầng mây.
Rồi họ cùng nhau ra ngoài. Ngõ bên cạnh khu chung cư có một nhà nghỉ nhỏ, một đêm ba mươi tệ. Rút kinh nghiệm bị cảnh sát đột ngột xông vào như lần trước, Cẩm Tú trách Kỷ Viễn lúc yêu gây ra tiếng động quá lớn, còn Kỷ Viễn lại kêu vì cái giường trong nhà nghỉ nhỏ quá, không chắc chắn gì cả, chỉ động một tí là kêu cót ca cót két. Thế là hai người họ phải chọn mãi mới được một căn phòng có giường đôi mà ngồi lên không phát ra tiếng kêu.
Nhưng chỉ khi hai người bắt đầu, chiếc giường không còn ở trạng thái im lặng nữa, chiếc giường phát ra tiếng kêu cót ca cót két như phối hợp. Cả căn phòng như vang lên một khúc hòa tấu. Cẩm Tú không thích tiếng kêu của Kỷ Viễn, cô đưa tay che miệng anh lại.
Trong việc này, ý kiến của đàn ông và phụ nữ thường rất hiếm khi giống nhau. Khi “yêu”, Kỷ Viễn muốn cả thế giới này biết rằng anh đang yêu vợ của mình, còn Cẩm Tú thì lại xấu hổ, cô cảm thấy việc này nên tiến hành lặng lẽ trong phòng, thì sẽ cảm nhận được nhiều niềm vui hơn
Cẩm Tú hỏi chuyện anh đánh nhau phải vào đồn cảnh sát. Anh nói anh đã động tay, động chân với kế toán của công ty. Hai lần đi công tác trước đây, đều phải ở khách sạn bình dân nhưng viết hóa đơn của khách sạn năm sao, kế toán không cho anh báo chi với công ty, nói rằng nhân viên kinh doanh đi công tác chỉ được ở khách sạn bình thường.
“Anh thật là, đã biết rõ đó là quy định của công ty mà anh còn làm sao?” Cẩm Tú nói.
“Người khác đều làm thế, tới lượt anh thì lại xảy ra chuyện, tên kế toán đó có một chân trong công ty, toàn thông đồng với nhau làm việc xấu cả.” Kỷ Viễn tỏ ra không phục.
“Ai nộp tiền bảo lãnh cho anh?” Cẩm Tú hỏi.
“Lãnh đạo công ty.” Kỷ Viễn đáp
“Lãnh đạo nữ à?”
“Ừ” Kỷ Viễn đáp.
“Có phải lãnh đạo nữ có ý gì với anh không, nếu không thì làm sao phải nộp tiền bảo lãnh cho tên nhân viên đã đánh vây cánh của bà ta?” Cẩm Tú hỏi.
“Kỷ Viễn, anh có ý gì thế, anh lại ABC với cả cấp trên đấy à?”
Kỷ Viễn vẫn cười không nói gì.
“Ba nghìn tệ đấy của anh là thế nào? Cái hôm bị phạt ấy, sao trong túi anh nhiều tiền thế?”
“Tiền hàng anh thu về đấy, vẫn chưa nộp cho kế toán.” Cách giải thích của Kỷ Viễn cũng có phần hợp lý, Cẩm Tú không hỏi gì nữa, cô không phải là người thích gây chuyện, chỉ có điều trong lòng cô có cảm giác gì đó rất lạ.