Tiểu Lạc nhặt chậu rửa rau bị cô làm rơi dưới đất vừa bối rối nhìn ra ngoài cửa vừa thầm nhủ: May mà mẹ Trình Hạo, chị Trình San và Duệ Duệ đang xem ti vi ở ngoài phòng khách nên không để ý, nếu không chắc chắn cô đã “đạp đổ” hình tượng của chính mình trong mắt mọi người rồi.
Cùng lúc đó, bà Trình và Trình San xem ti vi ở ngoài phòng khách thỉnh thoảng cũng liếc mắt nhìn vào phòng bếp. Trong mắt hai người họ, hình ảnh Trình Hạo và Tiểu Lạc đang bận rộn trong bếp đúng là một hình ảnh rất khác với ngày thường.
Người con trai anh tuấn ra dáng một đầu bếp trong kia có đúng là đứa con trai năm đó bà ấp ủ trong lòng không? Có đúng là đứa con trai cả ngày lẽo đẽo theo sau bà khóc lóc đòi ăn kẹo đường đó không? Vậy mà trong chớp mắt, nó đã lớn như vậy rồi, còn tự mình tìm được vợ. Bà Trình nhìn đôi trẻ trong bếp mà trong lòng vui mừng khôn xiết.
“Ừm, giống như người một nhà vậy.” Bà Trình nhìn cặp đôi trời sinh “em nhặt rau, anh nấu cơm” trong bếp mà vui mừng thầm nghĩ.
“Mẹ, mẹ nhìn hai đứa kìa, như hình với bóng, nấu cơm cũng quấn lấy nhau, muốn tách ra cũng không được.” Trình San nhẹ nhàng nói.
Bà Trình cười tươi tới mức miệng không thể khép lại, những nếp nhăn trên mặt dường như cũng giãn ra phần nào.
Haizz, đúng là rất hâm mộ hai đứa, Trình San than thở trong lòng. Chị kết hôn với Uông Kiến cũng đã sáu năm rồi, lúc mới lấy nhau họ cũng giống như Trình Hạo và Tiểu Lạc tình nồng ý đượm, chỉ hận không thể quấn quýt bên nhau hai tư tiếng đồng hồ. Trước kia, mẹ Uông Kiến làm đầu bếp trong nhà hàng nên bà nấu cơm rất ngon. Từ nhỏ Uông Kiến đã được nhìn cách mẹ chế biến món ăn, lại được nếm qua tất cả các món nên nấu ăn rất ngon. Lúc mới lấy nhau, anh luôn tranh xuống bếp, còn Trình San thì vui vẻ đứng làm trợ thủ. Cảm giác hạnh phúc “vợ hát chồng phụ họa” đến nay đã không còn. Chị chỉ có thể tìm kiếm những năm tháng hạnh phúc còn sót lại trong ký ức. Sau khi Uông Kiến mê cờ bạc, trong lòng anh hoàn toàn không có cô và đứa con gái bé bỏng này nữa. Nghĩ một lúc, khóe mắt Trình San đã hơi ươn ướt nhưng không muốn để mẹ nhìn thấy nên chị khẽ ngẩng đầu để nước mắt không thể chảy ra.
Duệ Duệ ngửi thấy mùi thơm của thức ăn từ trong bếp không ngừng bay ra liền chạy nhanh đến bên cửa bếp thỏ thẻ hỏi: “Đậu đậu, Đậu mẹ, đến lúc nào thì mới có thể ăn cơm ạ? Duệ Duệ đói rồi.”
Tiểu Lạc nhìn thấy Duệ Duệ liền vội vã chạy ngay đến chặn ở cửa bếp không cho cô bé đi vào. Lúc nãy khi rửa rau, cô không cẩn thận nên đã làm nước chảy ra sàn bếp nên giờ còn rất trơn, cô chỉ sợ Duệ Duệ đi vào sẽ bị ngã.
“Tiểu Lạc, em ra ngoài chơi cùng Duệ Duệ đi, để tránh cháu chạy vào đây anh lại phân tâm, ở đây cũng không còn việc gì nữa.” Trình Hạo thấy Duệ Duệ bướng bỉnh cố xông vào trong bếp liền giao cho Tiểu Lạc một nhiệm vụ mới.
Đối với nhiệm vụ này, tất nhiên Tiểu Lạc muốn cầu cũng không được. Cô đưa Duệ Duệ vào phòng đọc sách, cũng không biết kể chuyện gì với Duệ Duệ mà con bé cứ cười khanh khách, tiếng cười không ngừng vọng ra ngoài phòng khách.
Bà Trình vừa nghe vừa vui mừng. Trong lòng bà thầm nghĩ, xem ra cô con dâu tương lai này rất dễ mến, tiếp xúc với Duệ Duệ mới có mấy ngày, vậy mà đã được con bé yêu quý đến như vậy, sau này có con chắc chắn sẽ là một người mẹ đảm đang.
Bận rộn trong bếp cả nửa ngày, khi đứng nhìn các món ăn khiến người khác phải thèm nhỏ dãi được bày trên bàn bếp, Trình Hạo có cảm giác đại công cáo thành. Anh mãn nguyện vỗ tay nói: “Perfect”, sau đó xông vào phòng đọc sách gọi: “Tiểu Lạc, mang thức ăn lên.”
Tiểu Lạc và Trình Hạo liên tục mang thức ăn từ trong bếp bày lên bàn ăn. Trên bàn, ngoài những món ăn Tiểu Lạc chọn là món đặc sắc của anh, còn có các món mà hầu hết các gia đình ở tỉnh G bắt buộc phải chuẩn bị cho dịp Tết như gà xé phay, thịt ba chỉ quay, cá băm tiêu.
Trong bữa ăn, Tiểu Lạc thưởng thức các món ăn với một niềm vui sướng tràn trề. Vào giây phút này, cô mới hiểu được câu nói của Đặng Giai: “Mùi vị này chỉ thiên đình mới có, nhân gian đâu có được mấy món này” quả là không có gì khoa trương cả.
Đến lúc ăn gần no rồi, cô mới phát hiện ra: Bất luận là cá hấp hay là đầu cá băm tiêu cho thật nhiều ớt, bà Trình và Trình San đều động đũa đến rất ít, bọn họ vẫn thích ăn thịt ba chỉ quay và các món đặc sản của quê hương hơn. Còn những món được gọi là sở trường của Trình Hạo, dường như cũng chính là những món mà Tiểu Lạc thích ăn nhất. Cuối cùng, khi mọi người đều đã ăn no rồi, chỉ còn một mình cô vẫn vui vẻ tiếp tục chiến đấu không biết mệt mỏi trước bàn ăn.
Sau khi ăn xong, lúc dọn dẹp “chiến trường”, Tiểu Lạc mới phát hiện, xương xung quanh bát mình khá nhiều, còn trước mặt những người khác chỉ rải rác mấy cái. Tiểu Lạc buồn bực nghĩ: “Đây là vì sao chứ? Lẽ nào tài nghệ nấu ăn của Trình Hạo chỉ có một mình mình biết thưởng thức sao?”
Buổi tối trước khi ngủ, Tiểu Lạc muốn nhắc đến chuyện “duyệt binh phòng bếp” ngày hôm nay và định hỏi Trình Hạo tại sao các món ăn sở trường của anh hôm nay lại không được mọi người hâm mộ. Đột nhiên, cô chợt tỉnh ngộ, “thủ trưởng” kiểm tra buổi “duyệt binh phòng bếp” lần này không phải là bà Trình mà chính là cô – Tiểu Lạc.
“Haizz, Trình Hạo, buổi “duyệt binh phòng bếp” của anh hôm nay không phải là vì em đó chứ?” Tiểu Lạc có chút kinh ngạc nên muốn xác nhận lại với anh.
“Hic, ai đó lại tự kỷ rồi. Hôm nay mẹ anh mới là nhân vật trung tâm, còn em thích ăn những món ăn đó nên anh tiện thể làm thêm thôi.” Trình Hạo vẫn mạnh mồm nói.
Tiểu Lạc sắp xếp lại mọi chuyện xảy ra hồi chiều, lại càng tin chắc hơn, Trình Hạo vì thấy cô không ăn được gì ở nhà họ hàng nên hôm nay đã đặc biệt bỏ công sức ra làm để bồi bổ cho cô, còn lý do anh muốn lôi cô cùng vào bếp là muốn cho mẹ anh có một ấn tượng tốt đẹp về cô con dâu tương lai mà thôi. Nghĩ lại lúc vừa mang thức ăn lên, nụ cười trên mặt mẹ Trình Hạo rạng rỡ hơn hẳn mọi ngày, cuối cùng Tiểu Lạc cũng hiểu được ý đồ của anh.Đọc truyện ngôn tình tại: WWW.Thichtruyen.VN
“Ông xã, anh thật tuyệt!” Lần đầu tiên, Tiểu Lạc gọi hai tiếng “ông xã” ngọt ngào và tự nhiên đến như vậy.
Sau khi trở về Bắc Kinh, Tiểu Lạc tính toán lại việc chi tiêu của chuyến đi về tỉnh G này cho rõ ràng, rành mạch, có khoản chi mua quà cho người nhà Trình Hạo, tiền mừng tuổi cho Duệ Duệ… Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là bốn tấm vé máy bay đi về. Vì Uông Kiến cãi nhau với người đồng nghiệp kia trên bàn đánh bạc nên anh ta đã cầm vé tàu hỏa bán lại cho người khác với giá cao. Vì chuyện này mà Trình San còn cãi nhau với Uông Kiến một trận, cuối cùng không còn cách nào, Trình Hạo vào Tiểu Lạc chỉ còn cách đi máy bay về Bắc Kinh. Bốn tấm vé máy bay cũng đã lên đến hơn 8000 NDT rồi, lại thêm chuyện Trình Hạo mua cho Tiểu Lạc chiếc áo khoác, thêm vào đó còn có một số khoản chi tiêu lặt vặt khác. Vậy là trong vòng không đến một tháng, họ đã tiêu hết hơn một vạn ba nghìn tệ rồi. Số tiền này có thể bằng với số tiền một mét vuông nhà. Trong chốc lát đã mất đi một mét vuông nhà, đúng là thiệt hại tiền của lớn khiến cho con người ta đau đớn.
Kiếm được tiền chẳng được bao nhiêu mà tiêu tiền thì như nước. Tiểu Lạc phải viết bao nhiêu bản thảo mới có thể kiếm lại được một vạn ba đây?
“Kiếm tiền! Kiếm tiền! Mình phải kiếm tiền!” Tiểu Lạc ngửa mặt lên trời hét lên. Cô phải bù đắp cho tổn thất của lần về quê này. Cô phải viết bản thảo, cô phải tìm việc làm!
Tiểu Lạc đã làm biên tập cho tạp chí mấy năm nên cô có chút chán ghét công việc này. Cô cũng từng có mơ ước làm nhà văn, muốn được xuất bản sách nhưng do trước đây công ty chỗ Doãn Nặc đã trả lại bản thảo khiến giấc mơ của cô trở thành hư vô. Bây giờ cô muốn đến nhà xuất bản tìm hiểu, để xem xuất bản sách rốt cuộc có khó hay không, đồng thời cô cũng muốn thay đổi công việc biên tập sách báo và tìm cho mình một cảm giác mới mẻ. Cô là một người mê sách, nếu có thể giúp các tác giả đem sách bày trước mắt người đọc thì cô cũng cảm thấy vinh hạnh lắm rồi.
Nghĩ vậy, Tiểu Lạc liền bắt tay chuẩn bị nộp hồ sơ vào các công ty xuất bản. Cô cho rằng mình đã có mấy năm kinh nghiệm thì tìm một công việc chắc cũng không quá khó. Hơn nữa như cô thấy, biên tập sách và tạp chí cũng khá giống nhau, đều là công việc liên quan nhiều đến bản thảo. Cô đã được đăng nhiều bài viết như vậy, cũng có chút bản lĩnh văn thơ nhất định, các công ty xuất bản có lẽ sẽ ưu ái cô hơn. Nhưng thực tế và tưởng tượng cách nhau rất xa, hồ sơ mà cô gửi đi giống như trâu đất xuống biển, không hề có bất cứ tin tức gì.
Thế nhưng ưu điểm lớn nhất của Tiểu Lạc chính là từ trước tới nay cô chưa từng từ bỏ bất cứ điều gì. Trong cô có bản tính cố chấp trời sinh, chỉ cần có 1% hy vọng là cô sẽ bỏ ra 100% cố gắng. Điều này thể hiện rõ ràng trong việc cô và Trình Hạo duy trì tình cảm trong ngần ấy năm. Thế nên cô quyết định viết lại từ đầu bản Sơ yếu lý lịch, và tìm mọi cách liên hệ với Bộ phận Nhân sự của các công ty xuất bản, kiên trì nộp hồ sơ.
Tiểu Lạc rất nỗ lực, dù việc viết lách không thuận lợi, tìm việc lại khó khăn nhưng cô sẽ không từ bỏ.
Trời không phụ người có lòng, cuối cùng Tiểu Lạc đã đợi được đến lúc nhận được cuộc điện thoại đầu tiên gọi cô đi phỏng vấn. Hôm phỏng vấn, cô cố ý mang theo bài viết đã được đăng trên báo, lại còn chuẩn bị cả “bài diễn văn” chứng tỏ niềm yêu thích sách và dự định cống hiến sức lực của cả đời mình cho sách. Thế nhưng, tất cả đều nằm ngoài dự định, căn bản Giám đốc công ty xuất bản sách không cho cơ hội phát biểu bài diễn văn mà cô đã chuẩn bị sẵn. Ông Giám đốc đó mời cô đến phỏng vấn không phải vì muốn cô làm biên tập mà ông ta muốn xem những bài viết của cô, bởi cô là người thuộc thế hệ 8X. Bây giờ các tác giả thuộc thế hệ 8X là lực lượng sáng tác chủ đạo nên ông ta muốn xem cô có khả năng trở thành tác giả của công ty hay không.
Chẳng phải bọn họ đã đăng tin tuyển biên tập sách sao, tại sao lại muốn mình làm tác giả? Tiểu Lạc có chút mơ hồ không hiểu. Nhưng cô vẫn đem tất cả ý tưởng của cô về việc viết lách với tư cách là một tác giả nói chuyện với Giám đốc của công ty. Hai người nói chuyện rất ăn ý, có điều từ đầu đến cuối cuộc nói chuyện chỉ xoay quanh việc viết lách của một tác giả, chẳng liên quan gì đến công việc biên tập sách.
Tiểu Lạc cảm thấy có được một lần phỏng vấn chẳng dễ dàng gì. Tuy không có thời gian phát biểu bài viết đã chuẩn bị nhưng cô vẫn tranh thủ thời gian tỏ rõ quyết tâm của mình: “Ngoài việc làm tác giả, thật ra tôi còn muốn làm biên tập viên, hoàn thiện những cuốn sách hấp dẫn cho những độc giả cuồng nhiệt.”
“Tôi đã xem Sơ yếu lý lịch của cô, trước đây cô chưa từng làm biên tập sách, vì thế” Vị Giám đốc từ chối khéo.
“Tuy tôi chưa từng làm qua biên tập sách nhưng tôi đã từng làm biên tập viên tạp chí, hơn nữa tôi lại rất yêu sách. Tôi thấy chỉ cần nỗ lực học hỏi thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.” Tiểu Lạc cố gắng thuyết phục.
“Nhưng làm biên tập viên tạp chí với biên tập viên sách là hai công việc khác nhau. Biên tập sách yêu cầu khả năng đọc hiểu phong phú, còn phải yên tĩnh ngồi trước máy tính cả ngày, không hề giống với làm biên tập tạp chí sôi nổi, còn có thể ra ngoài phỏng vấn. Tôi xem tính cách của cô không giống với người có thể yên tĩnh ngồi