Câu nói này của ông Giám đốc khiến Tiểu Lạc cảm thấy vô cùng ức chế. Sao cô lại không giống những người có thể yên tĩnh ngồi cả ngày chứ? Lẽ nào, lúc nãy khi cô nói chuyện với ông Giám đốc về làm tác giả như thế nào, biểu hiện của cô đã quá mức phong phú, nụ cười quá rạng rỡ và để lại cho ông Giám đốc này ấn tượng cô là người quá năng động? Tuy cô là người có tính cách hoạt bát nhưng vẫn có một ưu điểm là khả năng tĩnh tâm rất tốt, không tĩnh tâm sao có thể trở thành nhà văn được? Cô chính là nhân tài biết kết hợp hài hòa giữa sự năng động và tính cách trầm lặng!
“Tôi có thể ngồi yên tĩnh được, ở nhà tôi vẫn ngồi trước máy tính cả ngày mà không động đậy gì.” Tiểu Lạc tranh thủ thuyết phục bằng được.
“Thế này nhé, trước tiên tôi sẽ giữ hồ sơ của cô lại. Cô cứ về trước đi, đến lúc cần người, tôi sẽ liên lạc lại với cô sau.”
“Được ạ, cảm ơn ông đã bớt chút thời gian.” Tuy ông Giám đốc đó không đưa ra câu trả lời chính xác cho Tiểu Lạc nhưng không phải là không có chút cơ hội nào dành cho cô, riêng điều này đã khiến Tiểu Lạc cảm thấy vạn phần may mắn rồi.
Sau khi trở về, Tiểu Lạc luôn đợi điện thoại của ông Giám đốc đó nhưng cuối cùng vẫn không thấy ông ta gọi lại. Cô cảm thấy có chút tuyệt vọng về vấn đề tìm việc của mình, tại sao muốn chuyển ngành lại khó như vậy? Chuyển từ biên tập tạp chí sang biên tập sách thật sự là khó như lên trời sao?
Trong lúc cô lo lắng thì Trình Hạo lại vô cùng bình tĩnh đưa lời an ủi: “Vàng thật không sợ lửa. Cơ hội sẽ đến với những người luôn sẵn sàng, em đã cố gắng như vậy, lại luôn một lòng đối với văn chương, sớm hay muộn vận may cũng sẽ đến với em thôi. Em cứ vừa viết bản thảo cho bên tạp chí vừa tìm việc, không phải gấp gáp làm gì, cũng không cần phải quy định trong thời gian bao lâu phải tìm được việc. Đề ra mục tiêu tất nhiên là rất quan trọng nhưng nhiều lúc dục tốc bất đạt.” Lời nói của Trình Hạo như một viên thuốc an thần hiệu quả khiến Tiểu Lạc không còn cảm thấy lo lắng gì nữa.
Tiểu Lạc có thói quen viết blog mỗi ngày, hơn nữa cô thường viết vào buổi tối. Có lúc Trình Hạo phải khâm phục tính nhẫn nại của cô nhưng vẫn cố ý châm chọc: “Chẳng phải em nói em cứ gõ bàn phím là hái ra tiền sao. Em viết blog sao lại không có tiền nhuận bút, cũng không có ai trả lương cho em, vậy em việc gì phải viết chăm chỉ như thế?”
“Em viết blog chủ yếu để ghi lại những chuyện vui sướng, ngọt ngào xảy ra hàng ngày, như vậy đến lúc già rồi đọc lại, em mới có thể nhớ lại toàn bộ hạnh phúc và niềm vui mà mình đã từng trải qua. Ngoài ra, em kiên trì viết blog cũng là muốn bạn bè biết cuộc sống hiện nay của em tốt hay không. Bây giờ, công việc của mọi người đều rất bận rộn nên muốn gặp nhau rất khó, cũng hiếm khi gọi điện cho nhau. Mà chúng em liên lạc với nhau chẳng phải là muốn biết bạn mình sống thế nào sao. Vì thế viết blog cũng có thể coi là cách thông báo với bạn bè về cuộc sống hiện tại của mình.”
“Sao anh thấy em giống như đang báo cáo tổng kết lại công việc viết lách của mình vậy.” Mỗi tháng Trình Hạo phải viết báo cáo tổng kết công việc một lần đã cảm thấy rất phiền phức rồi, tại sao ngày nào Tiểu Lạc cũng viết tổng kết mà không cảm thấy chán nhỉ?
“Viết blog với viết báo cáo tổng kết công việc không giống nhau chút nào. Báo cáo tổng kết công việc là viết cho cấp trên xem, blog của em là viết cho bạn bè xem mà.”
“Em có thể đảm bảo cấp trên của bọn em không xem qua blog của em không?”
“…” Tiểu Lạc không nói được gì nữa. Hình như cấp trên của cô trước đây từng xem qua blog của cô, tuy không để lại lời nhắn nhưng cô nhớ mang máng “lão yêu bà” có nói blog của cô viết rất tuyệt.
Thực tế đã chứng minh có công cày cấy sẽ có ngày thu hoạch. Một bài blog gồm ba phần được Tiểu Lạc chú trọng viết rất hay quả nhiên đã lọt vào mắt xanh của Lục Nhiễm – người phụ trách biên tập của một công ty xuất bản sách và vì thế cô đã giành được cơ hội phỏng vấn.
Thì ra, cũng có lúc sức hút của Sơ yếu lý lịch không bằng sức hút của blog.
Tiểu Lạc không thể ngờ cuộc phỏng vấn lần này lại thuận lợi một cách kỳ diệu như vậy. Khi Lục Nhiễm nói với cô: “Thứ hai tuần sau cô có thể đến công ty làm thủ tục đi làm chính thức”, Tiểu Lạc không dám tin vào tai mình nữa.
Trên đường về, Tiểu Lạc chìm đắm trong khúc ca chiến thắng, cô có cảm giác như mình vừa trúng được năm triệu tệ xổ số vậy. Sau khi về đến nhà, cô dương dương tự đắc khoe khoang với Trình Hạo: “Anh còn nói viết blog không có lương nữa đi. Đây chẳng phải do em viết blog nên mới tìm được việc sao.” Tiểu Lạc nói có chút “tiểu nhân đắc thắng”.
“Hừ, đây chẳng phải mèo mù vớ cá rán sao.” Trình Hạo cười nhạt.
“Anh còn không thừa nhận. Anh chưa nghe câu này à? Cơ hội chỉ dành cho những người có tài. Nếu blog của em mà vô vị thì người ta có chủ động tìm em không?” Tiểu Lạc tự tin nói.
“Đúng, đúng, đúng, em quả là có con mắt nhìn xa trông rộng.” Trình Hạo tiếp lời của cô rồi nghĩ lại bỗng cảm thấy công việc xuất hiện có chút bất ngờ, liền hỏi: “Nhưng công việc này có đáng tin cậy không? Lương tính thế nào?”
“Lương cao hơn mức lương trước của em. Ngày trước lương của em bao gồm lương cứng biên tập và các phụ cấp khác tổng mới có hơn 3000 NDT thôi, bây giờ lương khởi điểm là 3000 NDT rồi, biên tập một cuốn sách thêm 1000 NDT, xuất bản một cuốn sách thêm 500 NDT. Chỉ cần một tháng em biên tập được một cuốn sách, xuất bản thêm một cuốn sách cũng được 4500 NDT rồi.”
“Woa! Bà xã của anh viết blog phát tài rồi.” Quả thật, Trình Hạo không thể nghĩ đến việc Tiểu Lạc viết blog lại có thể tìm được một công việc tốt như vậy.
Hễ có tin tức gì mới là Tiểu Lạc lại muốn chia sẻ cùng bạn bè. Cô đem chuyện mình tìm được việc khoe với Đặng Giai, Doãn Nặc, Giang Viễn Hàng và Thẩm Lộ Dao. Nghe Tiểu Lạc kể lại quá trình tìm được việc, mọi người đều cảm thấy thế giới này thật kỳ diệu. Đặng Giai nói: “Chắc chắn cậu gặp được vận may rồi”; Doãn Nặc nói: “Sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi, nể mặt bạn bè cậu phải giơ cao đánh khẽ đấy”; Giang Viễn Hàng nói: “Vậy sau này muốn tìm người anh sẽ lên blog tìm, như thế có thể hiểu một người toàn diện hơn”; Thẩm Lộ Dao thì nói: “Chúc mừng bạn, mình rất hâm mộ bạn, bây giờ mình đang rất muốn làm việc đây.”
Trong số bốn người bạn, chỉ có lời chúc của Thẩm Lộ Dao là có chút khác thường. Bây giờ cô ấy đang là thiếu phu nhân cao quý, lại đang mang trong mình một bảo bối, có người hầu kẻ hạ, lẽ ra cuộc sống phải rất hạnh phúc mới đúng, tại sao lại muốn tìm việc làm?
Vì Lộ Dao đang mang thai không tiện ra ngoài nên cuối tuần Tiểu Lạc dự định sẽ đến thăm cô ấy. Lộ Dao sống trong căn hộ của Lương Vũ Thành, nghe nói khu vực nhà cô ấy đang ở đa số là người giàu.
Khi bước vào căn hộ, Tiểu Lạc thay dép, nhìn khắp bốn phía rồi thốt lên: “Người giàu đúng là người giàu, nhà ở cũng là nhà cao cấp, đến phòng khách cũng lớn như vậy.”
Bà Tưởng – người giúp việc trong nhà ân cần bưng một ly trà tới: “Mời cô dùng trà.”
Tiểu Lạc ngồi trên chiếc sô pha ngoài phòng khách, đắm chìm trong ánh nắng buổi chiều, nhấp một ngụm trà rồi lại đưa mắt ngắm nhìn thiết kế của phòng khách và phong cảnh bên ngoài cửa sổ, trong lòng bùi ngùi xúc động. Đây chính là cuộc sống mà cô hằng mong ước.
Bụng Lộ Dao có chút nhô lên, trông giống như một quả dưa hấu nhỏ. Tuy bụng cô ấy to hơn nhưng tay và chân lại không bị thô, nếu mặc áo khoác bên ngoài thì bụng sẽ không lộ lắm, nhìn vẫn là một đại mỹ nhân. Thế nhưng trên khuôn mặt cô thiếu đi nụ cười trước đây, thay vào đó là nét mặt u buồn.
“Lộ Dao, sao lại nhăn mày nhăn mặt thế kia? Không quen với cuộc sống của một thiếu phu nhân à?” Tiểu Lạc hỏi.
“Haizz… đừng nhắc nữa, lại còn thiếu phu nhân gì chứ! Bây giờ mình cảm thấy mình giống như “bà hai” vậy.
“Hả? Lương Vũ Thành đã có vợ sao?” Tiểu Lạc kinh ngạc hét to.
“Chưa đâu. Nhưng mình cảm thấy Vũ Thành đã thay đổi rồi vì rất ít khi anh ấy đến đây. Hơn nữa, năm nay mình phải ăn Tết một mình. Trước đây, mình đều về quê ăn Tết nhưng năm nay vì mang thai nên Vũ Thành giữ mình ở lại Bắc Kinh. Ngay cả bà Tưởng, ngày ba mươi và mùng một Tết cũng xin nghỉ về quê đoàn tụ với gia đình, căn nhà này lúc đó chỉ còn lại một mình mình. Cảm giác ấy vô cùng buồn chán, cô đơn.”
“Chẳng phải vẫn còn bảo bối trong bụng luôn ở bên cạnh cậu sao, cậu không chiến đấu một mình đâu.”
“Ừ nhỉ, mình vẫn còn cục cưng này.” Lộ Dao mỉm cười, đưa tay xoa xoa lên bụng.
“Đúng rồi, sao Lương Vũ Thành lại không ăn Tết cùng cậu?” Tiểu Lạc bực bội hỏi.
“Anh ta còn phải vui vẻ cùng bạn bè, họ hàng thân thích, đâu còn thời gian dành cho mình chứ.” Khuôn mặt Lộ Dao đầy vẻ xót xa.
“Mình cảm thấy rất kỳ lạ, cậu đã mang thai rồi, sao anh ta vẫn không giới thiệu cậu với bố mẹ anh ta vậy?”
“Anh ta lúc nào cũng nói vẫn chưa đến lúc.” Thẩm Lộ Dao không muốn nhắc đến những chuyện không vui nên nói xong câu đó liền chuyển sang đề tài khác: “Đúng rồi, cậu về nhà Trình Hạo ăn Tết có cảm giác thế nào?”
“Cũng được, chỉ có điều ăn uống không quen. Nhưng mình cảm thấy chị và mẹ Trình Hạo đối với mình rất tốt.”
“Đúng là mình rất ngưỡng mộ cậu đấy, Tiểu Lạc. Tình yêu của cậu và Trình Hạo sắp đến ngày hái quả rồi, hơn nữa cậu cũng đã tìm được công việc như ý.”
Nếu là trước kia, Tiểu Lạc chắc chắn sẽ nói: “Đừng ngưỡng mộ mình, mình mới là người ngưỡng mộ cậu có nhà to xe đẹp” nhưng bây giờ nhìn dáng vẻ không hạnh phúc của Thẩm Lộ Dao, cô bắt đầu cảm thấy tiền không phải là vạn năng, có nhà có xe không phải lúc nào cũng hạnh phúc, bởi vì nó không thể đại diện cho tình yêu.
“Vẫn còn sớm mà. Bọn mình quyết định mua nhà trước rồi mới kết hôn, nếu không mẹ mình không yên tâm gả mình đi như vậy. Mà việc mua nhà của bọn mình vẫn còn xa vời lắm, lần này về nhà Trình Hạo ăn Tết đã tiêu hết hơn 10000 NDT rồi. Bọn mình phải vất vả mới kiếm được chút tiền, vậy mà đều dồn hết vào tiền vé máy bay.” Cứ nghĩ đến số tiền đã tiêu Tiểu Lạc lại thấy xót xa.
“Mình ra ngoài làm mấy năm cũng đã dư được chút tiền, khi nào bạn mua nhà mình sẽ cho bạn mượn coi như góp thêm viên gạch viên ngói.”
“Cảm ơn bạn trước nhé, chị em tốt của mình!” Trong lòng Tiểu Lạc vui mừng, nếu được mọi người giúp đỡ không biết chừng chớp mắt là cô đã có thể mua được nhà rồi.