Tiểu Lạc càng nghĩ càng tức, giận đến mức nghiến chặt răng, chỉ hận một nỗi không thể xông ra nói cho Tần My một trận.
Đã thoả thuận là chung sống hoà bình nên Tiểu Lạc hít một hơi thật sâu, nén sự kích động vào trong lòng.
Sau khi Trình Hạo sửa xong ống nước trong nhà tắm và bước vào phòng ngủ, Tiểu Lạc vẫn chưa hết tức giận về chuyện của Tần My. Vừa nhìn thấy anh, cô nhịn không được liền xổ ra một tràng dài: “Anh thử nói xem, sao ả Tần My này lại có thể yếu ớt đến mức ấy? Nếu cô ta là tiểu thư kênh kiệu không muốn làm gì thì sao nhất định phải đến thuê trọ chung với chúng ta? Sao không tự mình mua lấy một căn hộ riêng rồi thuê lấy một bà giúp việc, cứ làm như anh là người ở của cô ta không bằng.” 77F1.XTGEM.COM - Website đọc truyện số 1 !
“Thuê chung cùng với người khác là như thế, chúng ta đành nhịn một tí vậy.”
Kỳ thực, Trình Hạo cũng bất mãn với Tần My nhưng dù sao thì đều là người cùng thuê và sống chung trong một căn hộ, cúi đầu không gặp thì ngẩng đầu cũng chạm trán, không cần thiết phải làm cho quan hệ giữa hai bên trở nên căng thẳng. Vả lại, anh cũng không muốn đổ thêm dầu vào lửa khi Tiểu Lạc đang tức giận.
“Những người trước đây em đều có thể nhịn được hết, chỉ có cô ta là em không thể chịu nổi. Dám coi người yêu em là nô tài sai bảo, cô ta thậm chí còn nói dối nữa, lúc đầu bảo không có bạn trai, thế mà tuần nào cũng dẫn gã Tây đó về nhà.” Tiểu Lạc vô cùng bất mãn với Tần My.
“Xem ra lúc mới dọn đến cô ta chưa có nhưng sau khi dọn đến thì mới có.” Trình Hạo cố gắng tháo gỡ các mâu thuẫn.
“Vậy thì cũng nhanh quá ta! Nhất định là lúc đầu thấy chúng ta dán tờ rơi yêu cầu tìm người ở ghép là nữ độc thân nên cô ta cố ý giấu giếm. Bây giờ thì cái đuôi cáo đã lòi ra rồi, hơn nữa những lần cô ta lên giường với đàn ông cũng không biết giữ ý một tí, phát ra những âm thanh như “sói tru hổ gầm” vậy.”
“Vậy thì làm thế nào đây? Người ta đã trả trước tiền nhà ba tháng rồi, hơn nữa mỗi người đều có cách sống riêng, chúng ta cũng nên học cách sống khoan dung. Hay là xem tiếp Tôi là Kim Sam Soon đi, phim hay như thế này cơ mà.” Trình Hạo bê laptop lên giường, nhấn phím play. Anh đành dùng bộ phim truyền hình Hàn Quốc mà Tiểu Lạc thích để đổi đề tài.
Tiểu Lạc biết rằng trước mắt cũng chẳng có cách giải quyết nào tốt hơn. Kế sách lâu dài chính là cách mà các đồng nghiệp đã nói, tức là mua nhà, như thế cô mới có không gian riêng cho mình. Khi cô và Trình Hạo “chàng chàng thiếp thiếp” sẽ không bị ai đột nhiên làm gián đoạn, giấc ngủ buổi tối của họ cũng không bị “giọng ca vàng” kia làm phiền, càng không bị người khác xem người đàn ông của mình như nô tài để sai bảo. Trình Hạo là nô tài chỉ thuộc về riêng cô, sao đến lượt cô ả Tần My kia ra lệnh chứ?
“Nếu em có căn nhà riêng thì tốt biết bao. Đó sẽ là một căn nhà tràn ngập ánh nắng, có một khung cửa sổ nho nhỏ, cửa cách âm thế hệ mới, không có người khác thuê cùng, vậy thì cuộc đời này thật là tuyệt vời!” Trước khi đi ngủ, Tiểu Lạc gợi lại ý nghĩ về ngôi nhà trong mơ của cô.
“Tiểu Lạc, đợi khi nào anh mua xổ số trúng được năm triệu thì giấc mơ của em sẽ thành hiện thực thôi. Anh sẽ dành một triệu để mua nhà, biếu bố mẹ em một triệu, mẹ anh một triệu, còn lại hai triệu đủ để chúng ta ăn sung mặc sướng, chúng ta có thể...” Trình Hạo bắt đầu thuyết giảng về giấc mơ năm triệu của anh.
“Anh lúc nào cũng xổ số, xổ số. Trò chơi đó có đáng tin không? Tỷ lệ trúng giải vô cùng thấp, không thực tế chút nào.” Tiểu Lạc cố gắng chọc thủng giấc mộng bong bóng của Trình Hạo.
“Nhưng không phải hoàn toàn không thể trúng, lần trước suýt nữa thì anh chạm được vào năm triệu rồi đấy. Sai có đúng một con số thôi!”
Trình Hạo hình như vẫn không chịu hiểu ra. Bình thường anh không hút thuốc, không uống rượu, không cờ bạc, thú giải trí duy nhất của anh chính là chơi xổ số.
Tiểu Lạc nhớ đến tin nhắn lần trước Trình Hạo gửi cho mình: “Anh trúng rồi. Chỉ cách năm triệu một chút xíu nữa thôi.” Đọc đến đây, trái tim nhỏ bé trong lồng ngực Tiểu Lạc đập điên cuồng. Lẽ nào ông trời có mắt? Từ đây hai người họ có thể sống một cuộc sống không phải lo nghĩ đến cơm áo gạo tiền? Nhưng đến khi đọc tiếp thì hy vọng của cô đổ vỡ tan tành: “Bởi vì sai một số nên anh chỉ trúng hai trăm tệ thôi.”
Tiểu Lạc dở khóc dở cười, cứ nghĩ không trúng được năm triệu thì ít nhất cũng phải được một triệu, không ngờ chỉ được có hai trăm tệ.
“Ngủ đi, ngủ rồi thì cái gì cũng có hết, nhà này, ngân phiếu này, xe hơi này.” Tiểu Lạc nhắm mắt lại, không nghĩ đến hiện thực nặng nề nữa. Đối với Trình Hạo mà nói, mua nhà có lẽ là một giấc mơ giữa ban ngày, giống như việc trúng xổ số năm triệu vậy. Thế nên nói thêm với anh cũng có tác dụng gì chứ?
“Đừng lo lắng quá, sẽ có bánh mỳ thôi. Mọi thứ rồi sẽ có, Tiểu Lạc ngoan của anh.” Trình Hạo ôm chặt Tiểu Lạc. Tận sâu trong đáy lòng mình, đâu phải anh không phiền não, không muốn có ngôi nhà của riêng mình để cùng hưởng thụ thế giới chỉ có anh với Tiểu Lạc chứ?
Đúng vậy, mọi thứ rồi sẽ có thôi, mọi thứ rồi sẽ tốt lên thôi! Tiểu Lạc suy nghĩ và lấy lại tinh thần cho mình.
Tiểu Lạc thích nhất là những lúc như thế này. Buổi tối, cô cùng với người yêu giống như cặp thìa nằm áp sát vào nhau, không cần suy nghĩ tới những điều phiền muộn hàng ngày, không cần nghĩ tới những áp lực công việc mà chỉ ôm nhau đi vào giấc ngủ. Đây chính là “Bed time”, là khoảng thời gian hưởng thụ thư thái nhất của họ.
Các đồng nghiệp của Tiểu Lạc đều nói muốn đến nhà cô ở vài hôm để thưởng thức tài năng của “giọng ca vàng”, cô chỉ xem đó là lời nói đùa, vậy mà không ngờ chẳng đến mấy hôm, có người đã đến thật.
Người bạn thân chung phòng với Tiểu Lạc hồi đại học là Đặng Giai đến Bắc Kinh công tác, hơn nữa, cô ấy tuyên bố không ở khách sạn mà muốn ngủ cùng Tiểu Lạc để có thể từ từ ôn lại chuyện cũ. Đối với chuyến thăm bất ngờ này, Tiểu Lạc có chút trở tay không kịp nhưng cô vẫn vô cùng vui mừng. Hai người họ đã không gặp kể từ khi tốt nghiệp nên rất nhớ nhau.
Thế là Trình Hạo bị “ra rìa”, anh chỉ còn cách ở nhờ nhà bạn bè mấy tối. Thực ra bản thân anh cũng cam tâm tình nguyện, vì Đặng Giai vốn là “keo dính” gắn kết anh và Tiểu Lạc lại với nhau. Trình Hạo là đàn anh, tốt nghiệp sớm hơn Tiểu Lạc cho nên hai người đã phải trải qua hai năm sống tách biệt mỗi người một nơi.
Từ việc hàng ngày cùng nhau ăn tối và tự học, dính với nhau như hình với bóng thì đến lúc tốt nghiệp, hai người đã trở thành đôi tình nhân theo kiểu Plato[3], chỉ có thể liên lạc với nhau qua mạng và điện thoại, cũng có lúc phát sinh mâu thuẫn. Mỗi lần hai người cãi nhau và Tiểu Lạc đòi chia tay, Đặng Giai đều khuyên cô phải dĩ hoà vi quý, vì Trình Hạo là một người đàn ông tốt hiếm có nên phải biết trân trọng. Mỗi lần như vậy, Đặng Giai thường phân tích một cách rất khách quan, không phải vì anh nhờ vả mà cô thật sự muốn tạo một nền tảng vững chắc hơn cho cuộc tình của hai người.
[3] Đôi tình nhân yêu nhau bằng tinh thần trong sáng, vô tư, không dựa trên quan hệ xác thịt, nhưng tâm hồn giao hòa, hướng đến sự hoàn mỹ và tin tưởng.
Thực ra có rất nhiều người không ủng hộ kiểu tình yêu của Trình Hạo và Tiểu Lạc. Họ cho rằng tình yêu sinh viên không bền vững, có hàng tá người sau khi tốt nghiệp đều chia tay. Lúc Trình Hạo tốt nghiệp, phòng kí túc của anh có sáu người thì có đến năm thành viên đều chia tay người yêu, chỉ có Trình Hạo là người duy nhất trụ lại được. Thực ra, Trình Hạo cũng không ngờ tình yêu của anh và Tiểu Lạc có thể duy trì được đến tận ngày hôm nay. Sau khi tốt nghiệp, họ không những không chia tay mà còn rất mặn nồng trong hai năm xa cách.
Điều này phần lớn là nhờ hai người vốn rất chung thuỷ, đương nhiên công của Đặng Giai cũng không nhỏ. Cho nên bây giờ Đặng Giai muốn chiếm chiếc giường của Trình Hạo một vài tối, anh cũng không oán hận. Anh chỉ dặn dò Tiểu Lạc một điều: “Buổi tối em hãy ngủ ở vị trí anh ngủ hàng ngày, để Đặng Giai ngủ ở chỗ của em.”
Tiểu Lạc không hiểu liền hỏi: “Ý anh là sao? Cùng ngủ chung trên một chiếc giường còn phân rõ ràng như thế làm gì? Hai đứa con gái ngủ cùng nhau còn phải phân ranh giới như vậy sao? Không phải là anh ghen với Đặng Giai chứ?”
“Nếu không như vậy thì chẳng khác nào anh và Đặng Giai gián tiếp... đi ngủ rồi.” Trình Hạo ngập ngừng nói. Trời ơi, Tiểu Lạc ngốc nghếch, cô cứ nhất thiết phải để anh nói thẳng tuột ra như vậy thì mới chịu hiểu ý của anh sao? Thực ra, Trình Hạo muốn nói “gián tiếp lên giường” nhưng anh muốn tránh “cửu âm bạch cốt trảo” của Tiểu Lạc nên phải nói trệch đi như vậy.
“Phụt!” Nghe Trình Hạo nói xong, Tiểu Lạc không chịu được đã phun luôn ngụm nước vừa uống ra ngoài. Cô mới chỉ nghe người ta nói là “hôn gián tiếp” chứ chưa nghe thấy “gián tiếp đi ngủ” bao giờ.
***
Đặng Giai đến Bắc Kinh vào chiều ngày thứ Sáu nên Tiểu Lạc phải xin nghỉ phép nửa buổi để ra sân bay đón cô bạn quý.
Hai người đã lâu không gặp nên vừa thấy đã ôm chầm lấy nhau, suýt chút nữa còn trào cả nước mắt.
Trước đây, Tiểu Lạc thấy trên ti vi người ta lâu ngày gặp lại thì ôm lấy nhau trông rất giả tạo và sởn da gà, không ngờ hôm nay, tình cảm bùng phát khiến cô cũng phải ngượng nghịu một phen.
“Giai Giai, cậu càng ngày càng thời thượng, càng ngày càng đẹp ra đấy!”
Câu nói này của Tiểu Lạc không hề tâng bốc chút nào. Hồi học đại học, Đặng Giai đã là một đại mỹ nhân “gặp người – người yêu, nhìn hoa – hoa nở”. Bây giờ đi làm được vài năm, trông cô lại càng xinh ra, thậm chí còn có thêm vài phần sắc sảo của người phụ nữ thành đạt.
“Mặc dù tớ rất thích nghe câu này nhưng Tiểu Lạc à, tớ lại thích nghe cậu nói cậu nhớ tớ đến mức nào hơn, ví dụ như “nỗi nhớ của tớ trùng trùng như sóng nước Trường Giang”, hay “tình bạn của chúng ta sâu đậm hơn biển cả, cao hơn cả đỉnh Everest”.”
“Ha ha... mấy năm không gặp, cậu còn lẻo mép hơn cả “tài tử” là tớ đấy.”
“Tớ học giọng điệu của cậu hồi đại học cả thôi, không nhận ra à?”
“Muốn ăn đòn hả? Xem quyền của tớ đây, đừng có lấy chuyện xưa ra bêu riếu như thế chứ!”
Tiểu Lạc nhớ lại chuyện Đặng Giai đọc thư tình cô gửi cho Trình Hạo, trong thư có câu: “Tình yêu của anh và em cao hơn núi, sâu hơn biển.”
“Trình Hạo vẫn chưa trừ khử được cái tính nữ tặc dã man đó của cậu đi à? Anh ấy thật không đáng mặt một người đàn ông.” Đặng Giai né món “cửu âm bạch cốt trảo” sở trường của Tiểu Lạc.
“Không cho cậu nói xấu người đàn ông của tớ. Anh ấy thậm chí rất cưng chiều tớ đấy chứ. Trước đây, khi tớ đòi chia tay, tại sao cậu cứ nói giúp làm gì, hay là anh ấy hối lộ cậu cái gì rồi hả?”
“Anh ấy không hối lộ tớ mà vì trời sinh tớ đã có tính thích giúp đỡ người khác thôi.”
Khi sắp ra ngoài, hai người vừa đi vừa ôn lại chuyện cũ bằng những câu trách yêu như vậy. Lúc ra đến cửa sân bay, bỗng có người đi ngược chiều lao tới, huých vào Đặng Giai khiến Tiểu Lạc đi bên cạnh cũng liêu xiêu, đứng không vững.
“Đi đứng kiểu gì vậy? Dù là vội lên máy bay cũng không nên đâm vào người khác chứ. Đã vội rồi sao không đi sớm một chút.” Tiểu Lạc oán trách nhìn theo bóng dáng vội vàng của người vừa rồi.
“Thôi bỏ đi, ra ngoài những chuyện như thế này không tránh được.” Đặng Giai khoát tay.<