br/> “Cậu thử nói xem, sao bây giờ ai cũng vội vã, bước đi thôi mà cũng giống như gió lốc, suýt nữa thì cuốn đổ hết cả những người xung quanh.”
“Sống ở thành phố có ai không giống như một trận gió đâu. Cậu có thể đoán ra mức độ bận rộn của họ qua cách đi đứng. Những người đi nhanh nhất chính là những người phải chịu áp lực lớn nhất. Còn những người có địa vị cao có ai mà không đi thong thả, ung dung. Nếu liên hệ giữa gió và con người thì có những người là gió lốc, có người là gió nhẹ, còn người có đẳng cấp như ông chủ thì là gió hiền hòa. Chúng ta có thể được tính như gió vừa.”
“Tớ vẫn chưa đạt được mức gió vừa, tớ vẫn là cơn gió lốc, không thổi không được. Những người khác đều đang chạy đua, tớ mà cứ chậm như rùa thì đâu có được. Haizz, nhịp sống nhanh như vậy làm cho người ta cảm thấy thật mệt mỏi.”
“Sống ở các thành phố lớn đều như vậy cả, nên có những lúc tớ chỉ muốn về quê làm ruộng cho xong.”
“Đừng có đùa chứ? Những người có nhà như cậu còn đi làm ruộng thì tớ sẽ làm gì? Đi nuôi lợn chắc?”
“Nuôi lợn còn đẳng cấp hơn làm ruộng, thịt lợn tăng giá rồi, cậu mà nuôi lợn thì giàu sụ đấy.”
Đừng nói là “ba người đàn bà với một con vịt tạo thành cái chợ”, chỉ cần hai người Đặng Giai và Tiểu Lạc thôi cũng đủ họp thành một cái chợ rồi. Qua vài câu nói, họ đã có thể đổi ngay đề tài từ nhịp điệu cuộc sống gấp gáp sang làm ruộng, nuôi lợn.
Ra khỏi sân bay, hai người liền bắt taxi về thẳng chỗ ở của Tiểu Lạc.
Trên xe, không để lãng phí một giây một phút, hai người hết nói chuyện quá khứ, hiện tại, lại nói tới chuyện tương lai. Ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa xe, Tiểu Lạc và Đặng Giai mặt mày vui vẻ, ríu rít trò chuyện, ngay cả tài xế taxi cũng vui lây khiến bác khe khẽ ngân nga một bài hát ngắn.
Xe đến nơi, cả hai tranh nhau trả tiền. Đặng Giai nói mọi chi phí đi lại lần này cô đều được bao tất, còn Tiểu Lạc thì nói đến Bắc Kinh cô là chủ, sẽ không để cho Đặng Giai phải trả một đồng nào. Nhưng đến khi tìm trong túi xách, Đặng Giai mới phát hiện ví tiền đã không cánh mà bay. Đương nhiên cô khá bình tĩnh, tỏ thái độ “cung kính không bằng tuân lệnh”, nhường cơ hội trả tiền cho Tiểu Lạc.
Xuống xe, Đặng Giai bắt đầu tìm ví tiền loạn lên. Cô lục túi quần, túi áo, túi xách đeo bên mình, va ly hành lý nhưng đều không tìm thấy.
“Cậu mất cái gì sao?” Tiểu Lạc lo lắng hỏi.
“Mất ví tiền rồi.” Đặng Giai lo lắng đáp. Trong ví của cô có thẻ ATM, rất nhiều thẻ VIP và hai nghìn nhân dân tệ tiền mặt.
“Hả? Không phải chứ, mất bao giờ?”
“Lúc tớ xuống máy bay vẫn còn nhưng vừa rồi lúc tớ định trả tiền xe thì không thấy ví đâu nữa.”
“Tớ biết ví tiền của cậu ở đâu rồi.” Tiểu Lạc như phát hiện ra điều gì, bỗng nhiên kêu lớn một tiếng.
“Ở đâu?” Trong mắt Đặng Giai long lanh một tia hy vọng.
“Ở chỗ của kẻ đã va vào cậu ấy. Cậu có còn nhớ khi chúng ta sắp ra khỏi cửa sân bay thì có người đã lao vào chúng ta không? Chính là hắn – kẻ giống như một trận gió ào qua đó.”
“Ôi trời, sao lúc đó tớ lại không nghĩ ra mà tìm ví tiền luôn chứ? Cậu nói xem, sao hắn ta nhanh thế? Chỉ va vào một cái, ví tiền của tớ đã mất rồi. Nhưng vẫn còn may, vì trước đây ở Thâm Quyến tớ cũng từng vị mất ví tiền nên đã rút kinh nghiệm, lần này chứng minh thư không để trong ví nữa, không thì chẳng còn gì để nói.”
Đến chỗ ở của Tiểu Lạc, Đặng Giai nhanh chóng gọi mấy cuộc điện thoại đến ngân hàng báo việc mất thẻ ATM.
“Tiểu Lạc, trên người tớ lúc này nhẵn nhụi không một đồng xu. Cậu hãy thương tình mà thu nạp tớ đi. Cậu cũng thấy đấy, không phải tớ cố ý làm phiền cuộc sống ngọt ngào của cậu với Trình Hạo đâu, chỉ là bất đắc dĩ thôi mà.” Đặng Giai cố tỏ ra bộ dạng vô cùng đáng thương.
“Ha ha, có phải là tớ cũng nên nói một câu gì đó kiểu như: “Tiểu đại gia Đặng Giai, thật không ngờ cậu cũng có ngày như hôm nay” không nhỉ?”
Hoàn cảnh gia đình Đặng Giai rất khá. Lúc còn là sinh viên đại học, cô là người có điều kiện nhất. Mỹ phẩm và quần áo của cô đều là hàng hiệu.
“Đó, đó, kẻ tiểu nhân đắc chí điển hình. Lần này tớ đi công tác ba ngày, thời gian cấp trên sắp xếp cho tớ là từ thứ Hai đến thứ Tư tuần sau nhưng vì muốn nhanh chóng gặp cậu nên tớ đã đến sớm. Tớ còn nghĩ ngày mai và ngày kia là cuối tuần, tớ với cậu sẽ được đi chơi vui vẻ, không ngờ kế hoạch lại thất bại rồi.”
“Không thất bại tí nào, cuối tuần này tớ không phải làm thêm giờ, có thể đưa cậu đi chơi khắp Bắc Kinh. Hơn nữa, cậu mất ví tiền thì mọi chi phí giao cho tớ. Tình huống này của cậu gọi là “mất con săn sắt, được con cá rô”, “trong họa có phúc” đó.”
“Thất bại mà tớ nói chính là việc mất cắp. Điều tồi tệ nhất của việc đến sớm chính là mất ví. Nói không chừng, nếu tớ đến vào chiều Chủ nhật thì có khi sẽ không gặp phải tên khốn đó. Nếu như không mất ví thì chúng ta đã có thể chia nhau số tiền mặt trong đó rồi. Tớ còn có mấy cái thẻ VIP thông dụng toàn quốc, có thể dẫn cậu đi mua quần áo giảm giá, tiết kiệm không ít đâu.”
“Vậy tớ xin chúc mừng cậu vì đã mất ví nhé!”
“Tại sao chứ?”
“Nguyên tắc mua quần áo của cậu là chỉ mua đồ đắt, không mua đồ tầm trung. Dù dùng thẻ VIP để được giảm giá thì cái giá ấy cũng cao ngất trời, làm sao tớ mua nổi. Được rồi, ví tiền của cậu mất rất đúng, rất có nghệ thuật, nếu không tớ càng đau xót hơn nữa. Phụ trách chi tiêu ăn ở và vé tham quan các địa điểm du lịch vui chơi mấy hôm thì không có vấn đề gì, chứ phải đào mồ chôn thân vì mấy bộ đồ hàng hiệu thì cho tớ xin, tớ còn phải tích góp tiền để mua nhà nữa.”
“Đúng đấy, cậu nên nghĩ đến việc mua nhà đi. Cậu và Trình Hạo yêu nhau lâu như vậy cũng nên tính đến chuyện mua nhà kết hôn là vừa. Ngày xưa, cậu là đứa đầu tiên trong phòng mình có người yêu, bây giờ trừ cậu và Hoàn Tử ra thì tất cả đều đã kết hôn rồi. Tiểu Lạc với biệt danh “chuyên gia tình yêu” là người cuối cùng bước vào lễ đường kết hôn, cái tin này truyền ra ngoài cậu không sợ mất mặt à?”
“Chuyện mua nhà thì tớ đang tính, còn kết hôn thì tớ chưa nghĩ đến.”
Không phải Tiểu Lạc chưa từng nghĩ đến kết hôn, chỉ là cô rất ít khi nghĩ đến việc đó. Chủ yếu là do Trình Hạo trước nay chưa từng cầu hôn, vì thế cô cũng tuyệt đối không nhắc đến. Chẳng lẽ việc cầu hôn lại để cô phải chủ động? Cô không bao giờ làm điều đó.
“Mua nhà không phải để kết hôn à? Lẽ nào cậu chỉ nghĩ mua nhà mà không nghĩ tới kết hôn?”
“Thực ra tớ đang rất mâu thuẫn. Không phải tớ không nghĩ đến chuyện kết hôn mà do Trình Hạo không muốn mua nhà. “Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu”, nếu không có ngôi nhà thì ngay cả nấm mồ cậu cũng không thể chui vào được. Có thể thấy nhà chính là tiền đề của hôn nhân, có nhà sẽ có gia đình. Kết hôn không phải vì cái gọi là gia đình đó sao. Người phụ nữ có nhà rồi thì mới được gọi là lấy chồng chứ.”
“Cái này thì cậu nghĩ sai rồi. Ngôi nhà không đồng nghĩa với gia đình. Nhà chỉ là vật thể lạnh lẽo, còn gia đình là một nơi làm cho người ta có cảm giác ấm áp, an bình. Trước kia, khi chưa mua nhà, tớ cũng nghĩ như cậu, cứ ngỡ có nhà sẽ có gia đình. Nhưng từ khi Thẩm Diệu ra nước ngoài, tớ mới phát hiện mỗi lần anh ấy về thì ngôi nhà của chúng tớ mới có hương vị của gia đình.”
“Vậy ý cậu là phải có tình yêu mới có gia đình ư?”
“Gần như thế, ví dụ như cậu và Trình Hạo chỉ kết hôn mà không mua nhà, sau đó thuê một căn nhà để ở, mặc dù sổ đỏ không có tên các cậu nhưng căn nhà đó vẫn là gia đình của các cậu.”
“Nhưng tớ không hề muốn cả đời phải đi thuê nhà. Mỗi tháng phải trả bao nhiêu là tiền, tính tổng cả năm tiêu tốn không ít, cuối cùng vẫn chẳng có cái gì thuộc về riêng mình cả, chẳng phải là một cuộc mua bán lỗ vốn hay sao? Như cậu bây giờ thật tốt, có nhà riêng, không cần trả tiền thuê nhà, không chịu sự kiểm tra của chủ trọ, càng không cần phải thuê chung với người khác, thật là tự do!”
“Có gì tốt chứ? Tớ lại muốn thuê chung cùng với người khác nè. Một mình sống trong căn nhà trống rỗng thật chẳng có mùi vị cuộc sống.”
“Đợi tối nay được chứng kiến sự lợi hại của “giọng ca vàng” thuê trọ cùng tớ thì chắc chắn cậu sẽ không nói thế nữa đâu.”
Sau khi tốt nghiệp, Đặng Giai đi làm và ở trong khu tập thể do công ty sắp xếp rồi kết hôn, mua nhà. Đặng Giai chưa bao giờ phải thuê chung nhà với người khác nên khi nghe Tiểu Lạc nói về cô hàng xóm có “giọng ca vàng”, cô tỏ ra vô cùng thích thú.
“Đối với những ai dũng cảm thể hiện cá tính mạnh mẽ của mình thì tớ tuyệt đối sẽ đội lễ mà quỳ lạy bái phục. Trăm nghe không bằng một thấy, điều hay nhất là tớ có thể tận tai lắng nghe “giọng hát” của cô ấy.” Đặng Giai nói như thật.
“Vở nhạc kịch của “giọng ca vàng” thông thường sẽ diễn ra vào cuối tuần. Đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc. Hôm nay là thứ Sáu, nếu không có gì bất thường thì đêm nay chắc chắn sẽ có tiết mục vô cùng đặc sắc.”
Tiểu Lạc có cảm giác lúc này cô giống như một người dẫn chương trình quảng cáo. Mặc dù việc đưa Đặng Giai đến khám phá, thưởng thức bí mật đời tư của người khác là không hay nhưng giữa bạn bè với nhau thì phải có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, có chuyện phiếm cùng nhau chia sẻ.
Hôm đó “giọng ca vàng” Tần My không hề phụ tấm lòng khát khao cháy bỏng của Tiểu Lạc và Đặng Giai. Khi tan ca trở về, cô ta dẫn theo “bạn diễn” của mình – anh chàng Jack.
“Hi hi, tối nay có nhạc kịch hay để nghe rồi.” Tiểu Lạc cười đắc chí.
Để tránh Tần My phát hiện ra sự có mặt của người lạ mà phòng bị trước, Đặng Giai gần như biến thành người tàng hình, cô ở riết trong phòng ngủ của Tiểu Lạc. Có việc gì cần ra ngoài, Tiểu Lạc đều phải đi thăm dò trước, bảo đảm là cửa phòng ngủ của hàng xóm đang đóng, “hai diễn viên chính” đều ở bên trong thì Đặng Giai mới có thể quang minh chính đại xuất đầu lộ diện.
Được xem “kịch” miễn phí thì hy sinh một chút cũng là điều nên làm. Đặng Giai trốn ở trong phòng, không có cách nào thưởng ngoạn được cuộc sống về đêm dưới ánh đèn neon của thành phố Bắc Kinh nên tự an ủi mình như vậy.
Mười một giờ đêm, Tiểu Lạc và Đặng Giai đều đã tắm xong và đang đợi màn mở đầu của “vở kịch đêm khuya”.
Đặng Giai ngồi ôm máy tính lên mạng, dạo qua vài diễn đàn và mấy trang blog. Tiểu Lạc từ sớm đã chiếm cứ trận địa thường ngày của Trình Hạo, kẻo không cẩn thận lại để cho Đặng Giai và Trình Hạo “gián tiếp đi ngủ” thì toi.
Kỳ thực vị trí thưởng thức vở nhạc kịch lý tưởng nhất lại chính là chỗ nằm gần bức tường ngăn cách. Chỉ cần nín thở, lắng nghe thật kỹ thì có thể khám phá ra nhất cử nhất động của hàng xóm.
“Giai Giai, đừng lên mạng nữa, kịch hay sắp bắt đầu rồi.” Giọng Tiểu Lạc cực kỳ nhỏ.
Đặng Giai lập tức bỏ máy tính, phi thân lên giường.
“Cậu nằm dịch vào trong một tẹo đi, không thì tớ ngủ kiểu gì?” Cô lên tiếng nhắc nhở Tiểu Lạc.
“Tớ quen nằm ngoài rồi, với lại bên trong chính là vị trí lý tưởng nhất để thưởng thức “nhạc kịch” đấy, cậu ngủ bên trong đi.” Đương nhiên, Tiểu Lạc không nói rõ cho Đặng Giai biết lý do thật sự là gì.
“Được, cậu đúng là rất biết nghĩ cho tớ.” Đặng Giai bị tâm lý nghe “nhạc kịch” lấn át nên cũng không nghĩ nhiều nữa.<