Chụp tay cô lại, Thiệu Doãn Cương cười. “Nam nhân bà, tuy bà không ép tôi, nhưng tôi muốn dính bà cả đời!”
“Bị ông dính mười năm rồi, tôi còn sợ sao?” Không nhìn ra được một tầng ý tứ khác của hắn, Đỗ Lan rút tay lại, ha ha cười gian.
“Chờ xem!” Biết cô không nghĩ nhiều như vậy, theo trực giác đấu võ mồm, Thiệu Doãn Cương cười to không thôi, tiếp nhận khiêu chiến.
Tiếng cười hùng hậu sang sảng dẫn đến không ít ánh mắt chú ý của mị người, hơn nữa tầm mắt mấy cô dừng trên người hắn là dính vào luôn, hoàn toàn không có ý định dời đi.
Đỗ Lan quắc mắt, cảm nhận được, cũng không biết vì sao, trong lòng lại cảm thấy không thoải mái……
Kỳ quái! Trước kia khi mấy cô khác dùng ánh mắt thèm nhỏ dãi nhìn tiện bại hoại, cô vẫn không thèm để ý! Nhưng hôm nay vì sao lại cảm thấy không thoải mái, thấy chán ghét? Loại cảm xúc kỳ quái này càng lúc càng tăng, càng lúc càng rõ ràng……
“Bất lịch sự!” Bốp một tiếng, Thiệu Doãn Cương cười mắng, một chưởng đánh tỉnh cô đang trầm tư.
“Đáng giận! Lại vỗ trán tôi!” Bị đánh hồi hồn, Đỗ Lan che trán kêu thảm thiết, suy nghĩ trong đầu toàn bộ bay đi, chuẩn bị ra tay báo thù.
“Khoan!” Đưa tay ngăn lại, đôi mắt hắn nhìn ra phía sau cô, đắc ý cười nói. “Đồ ăn đến đây!” Cho nên hết thảy hành vi thô bạo phải dừng lại.
Oán hận thu tay, chậm rãi đợi phục vụ đưa lên một cái lẩu cùng hai phần cơm sườn, Đỗ Lan vui vẻ, đang chuẩn bị càn quét thì Thiệu Doãn Cương gọi phục vụ lại.
“Tiểu thư, cô đưa nhầm rồi? Tôi gọi là phần đặc biệt, không phải cơm sườn.” Thấy hai phần cơm được đưa lên, hắn theo trực giác nghĩ phục vụ mang nhầm.
“A? Nhưng là……” Phục vụ định giải thích.
“Không có sai!” Cắn miếng sườn, vẫy tay để phục vụ rời đi, Đỗ Lan chậm rãi nói: “Hai phần cơm này là của tôi, món ông gọi còn chưa có mang lên.”
Nghe vậy, Thiệu Doãn Cương đang uống nước thiếu chút nữa bị sặc.
“Nam nhân bà, bà khi nào thì sức ăn khủng bố như vậy?” Một người ăn hai phần, rất khoa trương đi!
Nhún vai, lại gắp từ trong lẩu ra miếng cá cho vào miệng, Đỗ Lan ăn thật sự vui vẻ. “Tôi cũng không biết, gần đây rất dễ đói, giống như ăn hoài cũng không đủ.”
“Coi chừng béo chết bà luôn!” Cứ theo kiểu ăn như thế này, không bao lâu, cô có thể đi tham gia đấu vật được rồi.
“Vô tư! Dù sao người tôi ăn cũng không mập.” Cô chính là có phúc ăn, thì sao?
Thấy cô ăn lấy ăn để, một ngụm rồi một ngụm nuốt vào bụng, Thiệu Doãn Cương khoa trương lắc đầu. Cũng may không bao lâu, phần ăn đặc biệt của hắn cũng được đưa lên, lúc này hắn mới vừa cúng cho bao tử, vừa cười đổi đề tài.
“Nam nhân bà, hôm nay sao tự nhiên có hứng tìm tôi đi ăn trưa vậy?” Cô bình thường vẫn rất ít khi chủ động tìm hắn, hôm nay là có bão gì tới?
“Vừa cùng tổng giám đốc Triệu bàn xong nội dung hợp đồng mới, đúng lúc giữa trưa đói bụng, một người ăn cơm nhàm chán, bèn tìm con ngựa đực ông đến phục vụ tôi a.” Nhún vai, lúc trả lời câu hỏi còn không quên chọc ngoáy hắn một chút.
Cô cùng tên tổng giám đốc Triệu này sao hợp như vậy? Ba tháng này thấy hai người thường liên lạc, tuy nói hết thảy đều là vì công việc, nhưng tên tổng giám đốc Triệu này có ý đồ bất lương với nam nhân bà, bảo hắn làm sao yên tâm được?
Nếu muốn nói trong ba tháng Đỗ Lan bắt hắn ‘tịnh thân’ này, chuyện khiến Thiệu Doãn Cương cảm thấy khó chịu nhất là gì, thì câu trả lời chính là sự tồn tại của tên Triệu Văn Sơn. Vì gã đối Đỗ Lan còn chưa chết tâm, khiến hắn đứng ngồi không yên, cảm thấy như hổ rình mồi.
Đúng là kẻ chướng mắt a……
“Phí phục vụ của tôi cao lắm, bà trả nổi không?” Cho dù trong lòng để ý, hắn cũng thông minh không dám hạn chế nam nhân bà xã giao, nếu không chỉ sợ phản tác dụng.
“Bổn tiểu thư đồng ý gọi ông, ông nên cảm thấy vinh hạnh mà cười trộm, còn dám đòi tôi phí phục vụ?” Đỗ Lan cười nhạo.
“Làm người đừng keo kiệt như vậy, thưởng một chút cũng được a!” Ý đồ quậy cô, không biết xấu hổ chu miệng lên. “Thơm một cái cũng được!”
“Đừng làm mất mặt!” Xấu hổ phát hiện có không ít người nhìn thấy bộ dáng của hắn mà cười trộm, Đỗ Lan thật sự rất muốn làm bộ như không biết tên này, dứt khoát vờ đi WC tránh người. “Tôi đi toilet.” Dứt lời, vội vàng đứng dậy né ánh mắt buồn cười lại tò mò của mọi người.
Không được hôn làm phí phục vụ, Thiệu Doãn Cương giả vờ thở dài, đáy mắt lại đầy ý cười trêu cợt.
Reng…… Reng……
Khi Đỗ Lan đang trong toilet, di động của cô trên bàn vô tình vang lên.
Ai vậy? Tò mò chộp lên xem, trên màn hình lại xuất hiện ba chữ Triệu Văn Sơn…… Vừa gặp giờ đã điện thoại tìm nam nhân bà, tên này muốn gì đây?
Không chút nghĩ ngợi, Thiệu Doãn Cương ti bỉ ấn nút nhận. “A lô! Tìm ai…… Đỗ Lan a! Cô ấy không có đây…… Tôi là cái gì của Đỗ Lan? Ha ha…… Tôi là người đàn ông của cổ a! Có chuyện gì nói thẳng, tôi có thể chuyển lời…… Không có việc gì? Không có gì cũng đừng gọi lại, tạm biệt!” Ha ha…… Cuối cùng cũng xử lý xong kẻ chướng mắt!
Vui vẻ ngắt điện thoại, Thiệu Doãn Cương tâm tình tốt vô cùng, một bên vô cùng cao hứng dùng cơm, một bên chờ Đỗ Lan trở về……
Sau giữa trưa –
“Doãn Cương, tâm tình của em tốt lắm a!” Thiệu Doãn Thiên khó được một chuyến đến công ty, vào văn phòng phó tổng tài lại nghe tiếng cười không dứt, nhịn không được cười khẽ trêu chọc em trai đang xử lí công việc trên bàn.
“Anh cả?” Ngẩng đầu vừa thấy là hắn, Thiệu Doãn Cương cười nói. “Sao anh đến đây?” Buổi sáng mới nghe anh nói muốn đi bệnh viện mà, lúc này sao lại xuất hiện ở công ty?
“Lúc trước bỏ qua hai lần hẹn của bác sĩ Vương, sáng nay đi tái khám, bị hắn niệm đến da đầu run lên, ngay cả ở lại bệnh viện cũng sợ hãi, đành phải nhanh chóng rời đi.” Bất đắc dĩ cười khổ, thật sự không hiểu sao một ông già mà còn lải nhải dông dài như vậy?
“Bị niệm là đúng rồi, ngay cả em cũng muốn nói anh!” Một chút cũng không đồng tình, Thiệu Doãn Cương và bác sĩ Vương cùng chung chí hướng, cũng rất muốn lải nhải một chập.
Phát hiện nguy hiểm, Thiệu Doãn Thiên cũng không muốn nghe nữa, nhanh chóng ngăn chặn hắn. “Đủ! Sáng giờ anh nghe nhiều lắm rồi, em đừng lăng xăng chạy lại điểm danh nữa……” Dừng một chút, lảng sang chuyện khác. “Có chuyện gì? Sao hôm nay tâm tình tốt vậy?” Không phải là có con mồi mới chứ?
Biết rõ mánh khóe của anh trai, Thiệu Doãn Cương liếc mắt một cái, sau đó mới chuyển chủ đề theo. “Tâm tình tốt? Ha ha…… Quả thật không tệ!” Nghĩ đến cuộc điện thoại lúc ăn cơm trưa, hắn liền mặt mày hớn hở.
“Nói nghe thử xem?” Nhẹ cười, người sáng sớm đã bị lải nhải như hắn thì có quyền yêu cầu người khác chia sẻ niềm vui.
“Ha ha……” Cười gian hai tiếng, Thiệu Doãn Cương lập tức nói ra đại khái chuyện cùng Đỗ Lan gần đây, đồng thời cũng đem cuộc điện thoại giữa trưa nói luôn.
“Thì ra em thật sự xuống tay với Đỗ Lan!” Thiệu Dõan Thiên bật cười, hai đứa oan gia này gần đây đảm bảo vô cùng thú vị.
“Anh lúc trước không phải còn cổ vũ em ra tay à? Sao giờ lại cười giả tạo vậy?” Thiệu Doãn Cương nhíu mày, vẻ mặt khó chịu.
“Không có gì!” Cười xảo quyệt, Thiệu Doãn Thiên ngữ điệu nhẹ nhàng chậm chạp, lại tràn ngập âm mưu khả nghi. “Bất quá em cảm thấy qua điện thoại nói em là người đàn ông của Đỗ Lan có thể khiến người ta bỏ cuộc sao? Xin chú ý, Đỗ Lan là độc thân, có câu ‘yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu’, em cũng không phải cái gì của Đỗ Lan, chỉ cần người kia không ngại, hắn vẫn có quyền lợi theo đuổi, em không có tư cách ngăn cản người ta.”
“Ai nói không tư cách? Em là người đàn ông duy nhất của cô ấy a!” Nghe vậy, Thiệu Doãn Cương giống bị giẫm trúng chân, thở phì phì kêu to.
“Thì sao? Đỗ Lan thừa nhận em là người đàn ông của cô ấy sao? Các em cũng không có quan hệ pháp định.” Cười nhạt bác bỏ.
Á…… Quả đúng như anh cả nói! Cho dù hắn tự nhận là người đàn ông của cô, cô từ đầu đến cuối vẫn không thừa nhận, hai người lại không có danh phận gì, xác thực không có tư cách đứng ra ngăn cản không cho người khác theo đuổi cô.
Ý thức được điều này, Thiệu Doãn Cương nhất thời buồn bã.
Nhìn vẻ mặt buồn thảm của hắn, Thiệu Doãn Thiên lại thực vui vẻ, hứng thú cười khẽ……
Hôm sau, đại sảnh tổng công ty Đông Hạo, một cô gái thanh mảnh mặc áo phông, quần jean, khuôn mặt đẹp trung tính đang trừng mắt, tức sùi bọt mép đứng ở quầy tiếp tân.
“Tiểu thư, xin hỏi tìm ai?” Nhân viên tiếp tân lịch sự không để ý đến vẻ mặt sát khí bừng bừng của cô, tươi cười chuyện nghiệp hỏi.
“Tôi tìm Thiệu Doãn Cương!” Không muốn liên lụy đến người vô tội, Đỗ Lan cố nén lửa giận nghiến răng nói.
Tìm phó tổng tài? Không phải là bạn gái cũ nào lại đến dây dưa nữa chứ? Bất quá cô gái này hình như rất khác mấy cô lúc trước nga! Không lẽ thưởng thức của phó tổng tài thay đổi? Nhân viên tiếp tân thầm nghĩ, thật sự có kinh nghiệm từ chối khéo nhiều lắm rồi, lập tức sắc mặt không thay đổi mỉm cười.
“Tiểu thư, xin hỏi cô có hẹn trước không?”
“Không có!”
“Tiểu thư, vậy thực xin lỗi! Thiệu tiên sinh đang họp, cô lại không có hẹn trước với ngài ấy, cho nên không thể cho cô đi lên, mời cô về hẹn rồi đến sau, được không?” Giọng điệu vô cùng khách sáo, tiếp tân nói lưu loát.
Đỗ Lan không phải ngu ngốc, sao không biết người ta đang từ chối. Cho dù lửa giận trong lòng đang cháy phừng phừng, cô cũng còn rất tinh ý, biết người ta là viên chức nhỏ tới tháng lĩnh lương, có chức trách công việc riêng, nên cũng không làm khó. Cô miễn cưỡng gật đầu, trực tiếp lấy điện thoại di động ra, ấn một dãy số.
“Ê, con mẹ nó tiện bại hoại, bổn tiểu thư hiện tại ở đại sảnh lầu 1 công ty nhà ông, cho ông một phút xuống tiếp giá, nếu không tội càng thêm tội, ghi sổ tính luôn!” Một hơi nói xong, cô ngắt điện thoại, gương mặt hung thần ác sát lại quay sang khách khí cười. “Ngại quá, tiểu thư, làm ơn để tôi ở đây chờ người một chút.”
“Được…… Không có gì!” Cô tiếp tân mở to mắt, ngạc nhiên nhìn Đỗ Lan. Ông trời ơi! Người này là vừa gọi điện cho phó tổng tài sao? Nếu vậy, cô ấy sao dám dùng giọng điệu đó mắng chửi người?
Không đến 1 phút, Thiệu Doãn Cương quả nhiên sải bước từ thang máy chuyên dụng đi ra, liếc mắt một cái liền thấy Đỗ Lan đang đứng ở quầy tiếp tân cùng nhân viên mắt to trừng mắt nhỏ.
“Nam nhân bà, thật hiếm thấy bà tìm đến tôi a!” Phải nói là cô chưa bao giờ đến công ty đi tìm hắn. Thiệu Doãn Cương vui vẻ dang tay, định cho cô một cái ôm nhiệt tình dào dạt……
Bịch! Trong phút chốc hắn ôm người, Đỗ Lan tức giận cười lạnh, tung ra một đấm vừa nhanh vừa mạnh.
“Ư……” Ăn đau kêu rên, Thiệu Doãn Cương chỉ kém không bị knock out tại chỗ, vì vấn đề mặt mũi, hắn túm lấy Đỗ Lan. Người ngoài nhìn vào còn tưởng hai người đang thân thiết ôm nhau. “Nam nhân bà…… Tôi đắc tội bà chỗ nào…… Phi…… Sao có thể trước mặt bàn dân thiên hạ hạ độc thủ……” Miệng đưa đến sát tai cô, đau đến mức nói chuyện đứt quãng.
“Ông đắc tội tôi nhiều lắm!” Học hắn nhẹ giọng nói nhỏ, nụ cười trên khóe miệng Đỗ Lan cũng rất khủng bố. “Ông là muốn ở tại đây tính sổ hay lên văn phòng của ông giải quyết?”