Nghe vậy, Thiệu Doãn Cương nháy mắt đen mặt, không ngờ cô đã xem với tên khác, mệt hắn còn nhớ rõ lúc giới thiệu phim sắp chiếu, cô còn liên tục lầm rầm nói muốn xem.
“Đi chung với tôi cảm giác sẽ rất tốt!” Quyết định mặc kệ cô xem hay chưa, trực tiếp kèm hai bên người ta đi tới rạp chiếu phim. “Đi! Xem một lần nữa!”
“Oa – lãng phí tiền chi a……” Có người bị cặp ra cửa mà kêu to.
“Là tôi tiêu tiền, bà kêu cái búa……” Người nào đó khó chịu gầm lên.
“Chúng ta thuê về nhà xem có vẻ thoải mái hơn……” Ô…… Cô không muốn thắt lưng lại đau.
“Xem xong phim lại đi thuê……” Không cho thương lượng, cực kì kiên trì.
“Rầm” một tiếng, cửa bị đóng lại, gian nhà trọ chìm vào tối đen cùng yên tĩnh.
“Đỗ Lan, em sắc mặt không được tốt, không thoải mái sao?” Triệu Văn Sơn lo lắng hỏi thăm, cảm thấy tinh thần của cô cực kì tệ.
“Không có gì, chính là ngủ không đủ mà thôi!” Mỉm cười, Đỗ Lan không giải thích nhiều, trong lòng lại bi thương cho chính mình.
Ô…… Cô đã mấy ngày bị tiện bại hoại quấy rầy, mỗi ngày bị hắn tha đi xem phim, về nhà còn bị buộc xem đĩa thuê về, khiến cô thiếu ngủ trầm trọng, mắt gấu mèo. Ô…… Cô hoài nghi, cô nhất định là đắc tội hắn chỗ nào rồi, mới có thể bị hắn tra tấn bằng cực hình như vậy.
Làm người ta chán nản nhất là, thời gian ngủ của con ngựa đực kia tuyệt đối không nhiều hơn cô, cô ít nhất còn có ban ngày có thể ngủ bù, mà hắn thì sao? Ban ngày làm việc, tối đến ngược đãi cô, vậy làm sao mỗi ngày còn có thể tinh thần sảng khoái? Thật là làm người ta vừa khỏ hiểu vừa tức giận.
“Đỗ Lan…… Đỗ Lan……”
Tiếng nói đàn ông chui vào lỗ tai cô, Đỗ Lan bừng tỉnh hoàn hồn, lúc này mới phát hiện mình vừa ngẩn ra.
“Tổng giám độc Triệu, ngại quá, tôi thất thần!” Xấu hổ cười, thành thật nhận lỗi.
“Không sao! Là anh không tốt, em tinh thần tệ như vậy, anh còn hẹn em ra.” Triệu Văn Sơn vô cùng săn sóc, tự nguyện nhận sai vào người.
“Ai nha! Anh nói như vậy, tôi lại càng hổ thẹn!” Gãi gãi đầu, cô thật sự không thể thích ứng đàn ông dịu dàng như vậy, nếu là tiện bại hoại mà nói, đã sớm một chưởng đánh tỉnh cô, mắng to không lễ phép!
Tuy rằng đàn ông dịu dàng săn sóc tốt lắm, có phong độ, nhưng là cô trời sinh thô lỗ, có vẻ quen với loại hình thức ở chung đối chọi gay gắt, bực mình liền động võ như khi ở cùng tiện bại hoại hơn.
Ai…… Thực khủng bố! Không ngờ chính mình lại thích ứng được đê tiện thô tục của tiện bại hoại, cô bị hắn ô nhiễm nghiêm trọng rồi……
Nhịn không được thở dài, vì chính mình mười mấy năm qua vô tình lún sâu mà bi ai…… Ô, cô trước kia cũng không phải lỗ mãng vậy đâu, đều là bị tiện bại hoại làm hư rồi!
Thầm than thở, cũng may suy nghĩ này trong đầu cô, Thiệu Doãn Cương cũng không thấy được, bằng không khẳng định châm chọc khiêu khích cười nhạo. “Không biết là ai có vẻ đê tiện thô tục? Cũng không biết là ai ô nhiễm ai nha?”
“Đỗ Lan…… Đỗ Lan……”
“A! Cái gì?” Lại bừng tỉnh, Đỗ Lan biết mình lại thất thần, đành phải chắp tay xin lỗi, áy náy nói. “Thực xin lỗi! Thực xin lỗi……”
“Không sao! Em chắc là mệt lắm rồi, anh đưa em về!”
“A? Nhưng là không phải anh có chuyện muốn nói, cho nên mới hẹn tôi ra sao?” Hơi sững lại, cảm thấy nếu đã giữa trưa chạy đến, cần phải biết hắn muốn nói gì a! Bằng không một chuyến này không phải rất vô nghĩa sao?
“Em hôm nay tinh thần không được tốt, vẫn là ngày khác nói thì hơn.” Triệu Văn Sơn mỉm cười.
“Không đâu! Anh cứ việc nói, tôi sẽ chú ý lắng nghe, tuyệt không thất thần nữa.” Nhấc tay thề.
Xem bộ dáng thú vị của cô, Triệu Văn Sơn ha ha cười. “Em thật muốn nghe?”
Thận trọng gật đầu, Đỗ Lan là người ‘chuyện hôm nay chớ để ngày mai’, muốn cô nghẹn đầy mình nghi hoặc, cô sẽ bị nội thương.
“Tốt lắm!” Nghiêng người mỉm cười, hai mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm cô. “Đỗ Lan tiểu thư, anh thích em, em đồng ý quen anh không?”
A — hắn, hắn nói cái gì?
Đỗ Lan cứng ngắc, há hốc mồm ngay tại hiện trường.
Bảy giờ tối, trong nhà trọ nhỏ –
Bốp!
“Nam nhân bà, ở một chỗ với tôi mà dám ngẩn người, không lễ phép!” Một chưởng đánh cho đầu cô chúi ra trước, Thiệu Doãn Cương mắng.
Giống như oan hồn liếc mắt hắn một cái, Đỗ Lan thở dài than nhẹ. “Ai…… Trời sinh đã vậy, mình là tội nhân rồi a……”
Nha? Nam nhân bà đang tự kỷ cái gì vậy? Không được đến giương nanh múa vuốt đáp lễ như mong muốn, hắn cảm giác buồn bực sâu sắc, bàn tay to đặt lên trán cô…… Í? Không phát sốt a!
“Tội nhân cái búa! Bà bị ngốc a?” Lập tức đầu ngón tay gõ thật mạnh một cái, nghe được một tiếng vang thanh thúy.
“Ê! Thấy tôi không nói rồi làm tới hả!” Đỗ Lan bị đau, trở mặt mắng chửi người, chỉ thấy cái trán quả nhiên đỏ lên một mảnh.
“U! Khôi phục bình thường!” Ha ha…… Đây mới là nam nhân bà hắn quen thuộc! Ra vẻ u sầu gì chứ? Cũng không ngẫm lại trong người mình căn bản không có lấy một tế bào văn nghệ, giả bộ thành như vậy, thật kinh khủng!
“Người ta hiếm khi được người thổ lộ, muốn hưởng thụ thêm một chút tư vị được người khác ái mộ, không được sao?” Khó chịu đá người, oán hận hắn phá hỏng hưởng thụ của cô.
“Được người thổ lộ?” Thiệu Doãn Cương cả kinh, một cái tên bất chợt nhảy lên trong đầu hắn. “Không phải là cái tên tổng giám đốc Triệu kia chứ?”
“Í? Chuyện này ngay cả tôi cũng thực kinh ngạc, tiện bại hoại, sao ông biết?” Hù chết người! Hắn là máy nghe trộm trên người cô sao? Sao trong khi cô thấy rất kinh ngạc khi đột nhiên được thổ lộ, người này lại dễ dàng đoán ra?
Vì hắn là đàn ông, hắn biết tia sáng trong mắt tên tổng giám đốc Triệu kia là cái gì!
“Không cần quan tâm tôi làm sao mà biết, bà chỉ cần nói cho tôi, bà trả lời như thế nào?” Một tay ôm lấy cô, bắt đầu ép hỏi.
Nghĩ đến giữa trưa sau khi được thổ lộ, cùng tổng giám đốc Triệu nói chuyện, Đỗ Lan cảm thấy lòng tràn đầy xấu hổ, đôi mắt nhìn trái nhìn phải, chính là không dám nhìn thẳng hắn.
“Mẹ nó! Nam nhân bà, bà đỏ mặt! Nói! Các người rốt cuộc nói cái gì? Bà sẽ không có hảo cảm với tên kia chứ?” Thiệu Doãn Cương sắc mặt xanh mét.
“Quả thật có hảo cảm a! Con người tổng giám đốc Triệu không tệ.” Đương nhiên gật đầu, Đỗ Lan cực kì thành thật, mặc dù hảo cảm đối với hắn không liên quan đến chuyện nam nữ, cô vẫn cho rằng hắn là người đàn ông tốt.
“Xin hỏi một chút, tôi hiện tại là cái gì của bà? Bà lại dám lớn mật trước mặt tôi thừa nhận có hảo cảm với tên đàn ông khác?” Mặt đen lại, hắn trở mặt.
“Cái gì? Anh em a!” Không hiểu gì dò xét nhìn hắn, Đỗ Lan giãy khỏi kiềm chế.
“Anh em?” Đuôi mày khẽ nhướn, khóe môi gợi lên một nụ cười tàn nhẫn. “Xin hỏi nam nhân bà, bà hay quên hả, đem ước định lúc trước của chúng ta quên sạch sẽ rồi?” Anh em? Hắn hiện tại muốn làm là người đàn ông của cô!
A — không xong! Thần kinh tiện bại hoại còn chưa có bình thường lại, nhanh chân chạy trốn!
Vốn tưởng rằng qua vài ngày, hắn sẽ bình thường lại, quên đi chuyện này, không ngờ đã nhiều ngày như vậy, hắn vẫn bệnh như cũ! Đỗ Lan vừa thấy sắc mặt của hắn, lập tức cảm thấy không đúng, phản ứng lập tức giả ngu cười cười. “Tôi sao có thể quên chứ! Là ước định kia thôi!”
Tốt lắm! Coi như cô đủ thông minh! Thần sắc nguội lại một chút, Thiệu Doãn Cương thăng đường thẩm án ép hỏi.
“Đến! Nói thật, bà là trả lời hắn như thế nào?” Hừ hừ, cô tốt nhất biết điều, không được nói với hắn, cô rất thích họ Triệu theo đuổi.
“Tôi? Tôi từ chối!” Luôn không màn đến chuyện nam nữ, Đỗ Lan vò một đầu tóc rối, cười xấu hổ thừa nhận chính mình không nhận theo đuổi của Triệu Văn Sơn.
Vừa nghe được đáp án, tâm tình Thiệu Doãn Cương lập tức từ địa ngục thăng lên đến trên mây dạo chơi, há miệng cười đến có thể nhìn thấy yết hầu.
“Vậy bà vừa rồi đỏ mặt thẹn thùng là sao?” Khốn kiếp! Không có ý tứ với người ta, rõ ràng cũng từ chối rồi, nói đến chuyện này còn ngượng ngùng cái búa a?
“Phụ nữ có quyền hưởng thụ vui sướng khi được theo đuổi!” Hùng hồn đầy lý lẽ, câu tiếp theo nói ra lại làm cho hắn bốc hỏa. “Hơn nữa tổng giám đốc Triệu nói tuy rằng tôi từ chối anh ta, nhưng anh ta cũng sẽ không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục theo đuổi tôi. Bởi vì rất hiếm khi có người nói với tôi mấy lời này, cho nên đương nhiên sẽ đỏ mặt a!” Ha ha…… Đã nói cô là tội nhân mà, lại khiến cho một người đàn ông tốt như vậy si mê, tội lỗi, tội lỗi a!
Mẹ nó! Họ Triệu kia nghe không hiểu tiếng người sao? Rõ ràng bị từ chối, còn muốn sống chết bám theo!
Thiệu Doãn Cương trong lòng lửa cháy, cười lạnh hỏi lại. “Bà không nói với hắn bà có bạn trai rồi sao?”
“Tôi có bạn trai hồi nào? Tiện bại hoại, ông đừng phá hư danh tiết của tôi!” Chuyện liên quan đến vấn đề thanh danh, Đỗ Lan lập tức nhảy ra bảo vệ.
“Mẹ nó! Bạn trai của bà chính là ông đây nha!” Nhanh chóng bắt lấy cô, rít gào rống to.
“Này! Ông đừng nói lung tung, tôi khi nào thì có một chân với ông?” Hắn nói hươu nói vượn, còn nói giống như là thật vậy.
“Cho dù hiện tại không phải, sáu tháng sau, tôi sẽ là bạn trai của bà, chúng ta không chỉ sẽ có một chân, còn có thể có rất nhiều, rất nhiều chân!” Nghiến răng nghiến lợi phun ra, hắn chậm rãi nhắc nhở.
(R: cụm từ ‘có một chân’ thường dùng để chỉ quan hệ nam nữ).
“A…… Này…… Ha ha……” Nghĩ đến ước định bất đắc dĩ kia, Đỗ Lan âm thầm kêu khổ, chỉ có thể cười ngây ngô.
“Tốt lắm! Còn nhớ rõ!” Vừa lòng gật đầu, trực tiếp đem cô bắt vào lòng. “Đến! Lại cho bà một cái ngon ngọt làm phần thưởng!” Tà tà cười, trong mắt lóe lên ánh sáng khả nghi.
“Ơ…… Phần thưởng này tôi có thể gửi lại hay không, sau này có cần lại lĩnh?” Mồ hôi lạnh ứa ra, tuyệt vọng yêu cầu.
“Không được! Sau này có cần, tôi lại cho bà, nam nhân bà, không cần tiết kiệm như vậy.” Một câu trả lời, không cho gửi.
“Vậy…… Vậy…… Vậy đến đây đi!” Biết trốn không được, cô đơn giản hạ quyết tâm, nhắm chặt mắt, chu miệng ra.
Nhìn thấy bộ dạng này của cô, Thiệu Doãn Cương đột nhiên không hôn xuống, mà lại cười điên cuồng không ngừng. “Nam nhân bà, bà có chút khí chất có được không? Chu thành mỏ bạch tuột như vậy, tên nào dám hôn xuống?” Cô nàng này sao có thể ngay cả cái hôn cũng khôi hài đến vậy? Nếu ở trên giường cũng thế, sẽ hại đàn ông nhũn ra ngay hiện trường.
Oa a — ủy khuất bản thân cho hắn chà đạp, thế nhưng còn bị cười! Đỗ Lan ngay lập tức trở mặt.
“Cười? Cười chết ông đi? Bổn tiểu thư cho con ngựa đực ông hôn, ông nên khấu tạ hoàng ân, còn dám chê miệng tôi bạch tuột!” Bị nhục nhã phẫn nộ khiến cô không chút lưu tình ra tay công kích, mặt tức giận đến đỏ bừng, có vẻ vô cùng xinh đẹp, đáng yêu.
Vì né tránh quyền đấm cước đá của cô, Thiệu Doãn Cương nhanh chóng đè cô lên sô pha, tay chân đem cô ngăn lại, cười tà.
“Nam nhân bà, đừng tức giận! Tiểu nhân đến khấu tạ hoàng ân!”
Lời chưa dứt, không để ý giãy dụa của cô, cúi đầu hung hăng hôn xuống môi đỏ mọng, mạnh mẽ đoạt lấy mật ngọt trong miệng cô, bàn tay to lặng lẽ lòn vào áo thun của cô, cảm thụ da thịt non mịn bên dưới.