Nhập học một tuần, đây là chuyện toàn trường đều sớm biết, không nghĩ tới vẫn còn có người chưa theo kịp thời đại.
Nghe vậy, Đỗ Lan thiếu chút nữa bị hù. “Cậu, cậu nói là hội trưởng nhã nhặn, thân thiết, hay cười kia?” Không thể nào! Không thể nào! Cô thân là lớp trưởng, từng giống mọi người giơ ngón cái lên khen hội trưởng hội học sinh dễ gần, tuyệt đối không tin tưởng anh là anh trai của tên khốn kia?
“Lan, thì ra cậu thực sự không biết a!” Thấy cô khiếp sợ như vậy, bạn C hỏi lại: “Chẳng lẽ cậu không để ý tên bọn họ chỉ khác nhau một chữ thôi sao?”
“Mình, mình đi nhớ tên hội trưởng hội học sinh làm chi……” Đỗ Lan gầm rú, gặp ánh mắt phản đối của chúng nữ, đành phải đổi giọng than thở: “Cũng không phải bạn bè gì của mình, đi nhớ nhiều như vậy làm gì……”
“Tốt xấu gì cậu cũng là lớp trưởng, hay tiếp xúc với hội học sinh, cậu làm ơn nhớ kỹ một chút được không?” Lắc đầu thở dài, thật sự chịu không được.
“Được rồi, được rồi!” Bị bao nhiêu ánh mắt chỉ trích trừng đến chột dạ, cô đành trả lời có lệ, miệng còn không ngừng nhắc đi nhắc lại. “Rõ ràng huyết thống giống nhau, sao phẩm hạnh lại chênh lệch đến như vậy……”
Mặc kệ đám bạn đang oán giận, bạn A vẫn mang vẻ mặt mơ màng, tràn ngập thần sắc yêu thích ngưỡng mộ. “Vẫn là Lan sướng nhất, cậu và bạn Thiệu đều nằm trong ban cán sự, cơ hội tiếp xúc nhiều nhất, không như tụi mình còn phải tìm cậu ấy bắt chuyện.”
“Đúng vậy! Sướng nha……”
“Thật hâm mộ! Người ta cũng muốn……”
“Này! Mọi người có thấy là bạn Thiệu giống như nam chính tỏa sáng trong truyện, mà Lan lại giống mĩ thiếu niên tuấn dật hay theo bên cạnh nam chính hay không……” Cô nàng nào đó nhìn bìa truyện trong tay, đột nhiên quăng xuống một câu như vậy.
“Oa! Cậu nói mới thấy, thật là có chút giống……”
Chỉ một lúc, đám con gái đang mơ mộng lại trở nên ồn ào, cười giỡn không ngớt.
Này này này! Cái gì mà mĩ thiếu niên tuấn dật? Cho dù diện mạo cùng dáng người giống y thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi, nhưng cô đúng là nữ được không!
Đỗ Lan mắt lạnh nhìn mọi người đang loạn cào cào, đột nhiên cảm thấy thực vô lực…… Quên đi! Vẫn là đọc truyện tranh tốt nhất!
Những giọt nước bay trong ánh nắng, khúc xạ hiện ra một cầu vồng nhỏ xinh đẹp.
Thiếu niên, mồ hôi, ánh mặt trời, là tổ hợp cảnh đẹp ý vui đến mức nào, một nhóm mấy cô nàng chuẩn bị sẵn khăn mặt đứng chờ một bên tại hiện trường, chỉ hận không thể lại gần chiêm ngưỡng –
“A –” Tiếng hét kinh thiên địa, khiếp quỷ thần bất chợt vang lên phá hủy hình ảnh tươi đẹp.
“Làm sao vậy?” Thiệu Doãn Cương đang đứng tại vòi nước, hất đầu mạnh một cái, bọt nước vẩy ra, cầu vồng lại tái hiện. Nhưng một tiếng thét chói tai dọa người khác lại vang lên, khiến hắn mày rậm nhíu chặt, quay đầu tìm nơi phát ra tiếng hét ma quỷ.
Lại thấy mấy cô nàng vì chứng minh chính mình không phải cái người không có khí chất mà hét lên như vậy, đều né sang một bên. Trong chốc lát Đỗ Lan đang bi phẫn trừng cây kem trong tay đứng cạnh đội quân tóc dài xuất hiện.
Ô…… Cô sao lại xui như vậy chứ? Tiền tiêu vặt có hạn, toàn bộ đều dùng để thuê truyện tranh, chỉ để lại một phần chi tiêu ‘xa xỉ’ mua kem, một tuần hưởng thụ có một lần, ai ngờ liếm chưa được hai cái đã đi bụi rồi! Ô…… Cô phạm phải tội ác tày trời gì sao? Ông trời lại muốn trừng phạt cô như thế!
Đỗ Lan khóc không ra nước mắt ai oán nhìn cây kem đã dính nước. Lần đầu nước văng trúng cô còn có thể tự an ủi rằng chỉ dính một chút, gạt đi là được! Nhưng là lần thứ hai lại đến vừa nhanh vừa mạnh hơn, cho dù muốn trốn tránh đến mức nào đi nữa, cô cũng không thể làm như không thấy ‘nước bẩn’ từ đâu bay lại văng đầy cây kem a!
Khốn nạn! Là kẻ ngu ngốc nào phá hỏng hưởng thụ ‘xa xỉ’ mỗi tuần một lần của cô! Mau ra đây nộp mạng!
Mang sát khí cực kì bi phẫn, Đỗ Lan thề không tìm ra thủ phạm thì không phải người! Lập tức quay đầu, nhìn thấy người hai bên né ra thành một con đường, mà ngay trên con đường đó là một cặp mắt chứa ý cười hứng thú quen thuộc.
Thì ra tiếng hét kinh thiên động địa vừa rồi là cô phát ra!
Thiệu Doãn Cương thú vị nở nụ cười. “Là bà a, bạn học Đỗ Lan!” Thực rõ ràng, hai chữ Đỗ Lan cũng không phát âm chính xác.
Ha ha…… Không có cách nào, ai bảo cô vẫn chưa cho hắn sắc mặt hòa nhã! Rõ ràng hắn ở lớp học nhân duyên vô cùng tốt, bạn học cả nam lẫn nữ đều tranh nhau tiếp cận hắn, chỉ có bạn học Đỗ này là ngoại lệ. Gặp cô, cô tất sẽ hé ra mặt thối cùng một đôi mắt khinh thường. Mà hắn lại khinh thường ai đối với hắn mặt thối, cho nên đành phải trêu chọc tên cô báo thù.
Là hắn! Cái tên cùng cô kết thù! Vốn lửa giận chỉ là cháy âm ỉ mà thôi, nhưng khi nhìn thấy hắn, cô rốt cuộc không thể kiềm chế, núi lửa kiềm nén đã một tuần trong nháy mắt phun trào!
“Họ Thiệu, tôi giết cả nhà ông sao? Thế quái nào mà ông luôn kiếm chuyện với tôi vậy?” Cơn lốc giận dữ, không để ý trước mặt bàn dân thiên hạ, bùng nổ ngay hiện trường.
“Tôi lại làm gì?” Tự dưng bị phán tội, Thiệu Doãn Cương cực kì khinh thường hỏi lại. Trừ bỏ ngày khai giảng nghe thấy tên cô nhịn không được cười ra tiếng, hắn thật sự nghĩ không ra chính mình còn chọc đến cô chỗ nào?
“Ông làm gì hả?” Đỗ Lan tức giận đến đánh mất lý trí, một tay quăng cây kem vào khuôn mặt đang cười của hắn. “Mẹ nó! Ông làm bẩn kem của tôi!”
Cũng may Thiệu Doãn Cương tỉnh táo, hơn nữa phản xạ không chậm, trong nháy mắt thấy cô hành động, nhanh chóng nghiêng người, tránh khỏi vận mệnh bị đánh lén.
“Bạn học Đỗ Lan, quân tử động khẩu không động thủ.” Thấy cây kem bị ném trên đất đã nhìn không ra hình dạng ban đầu, Thiệu Doãn Cương nhíu mày cảnh cáo.
“Đi chết đi! Tôi đây là nữ, cùng với quân tử một chút cũng không dính líu!” Đánh lén không thành công, khiến cô lại càng không cam lòng.
“À –” Nghe vậy, hắn phát ra một tiếng tỏ vẻ đã hiểu, hai mắt nhìn trước ngực phẳng lì của cô. “Bà không nói, tôi còn không biết thì ra bà là giới nữ! Bạn học, nên ăn nhiều đồ bổ một chút, vậy mới ‘lớn lên’ được nha!”
Khốn nạn! Hắn đang nhìn cái gì vậy? Đỗ Lan theo bản năng hai tay ôm ngực, mặt đỏ hồng, không chịu thua kém học theo động tác của hắn, đôi mắt nhìn xuống phía dưới của hắn châm chọc.
“Bạn học, ông có vẻ cũng chưa phát dục! Về kêu người nhà hầm vài món đồ bổ đi!”
Thiệu Doãn Cương nghe vậy thiếu chút nữa ngưng thở, hoài nghi cô thật sự là thiếu nữ sao? Có nữ sinh nào lời ăn tiếng nói lại thô lỗ như vậy không?
“Này! Cảm phiền bà vì chị em phụ nữ chừa lại chút rụt rè đi, nam nhân bà!”
Dám gọi cô “Nam nhân bà”? Không sao! Cô là người luôn có qua có lại.
Cười lạnh, cô nói: “Cảm phiền ông vì cánh mày râu chừa lại chút phẩm hạnh đi, tiện bại hoại!”
Đến lúc này, tên hiệu hai bên đã được quyết định!
“Tiện bại hoại, vì sao buổi sáng ông không tham gia họp lớp?”
“Nam nhân bà, đó là chuyện của lớp trưởng!”
“Đi chết đi tiện bại hoại, ông thân là lớp phó, buổi sáng tôi xin nghỉ, ông không thể có một chút ý thức trách nhiệm sao?”
“Đi chết đi nam nhân bà……”
Nhất thời, trong phòng học âm thanh măng chửi ‘tiện bại hoại, nam nhân bà’ vang lên không dứt. Mà học sinh trong lớp sớm đã luyện được chiêu ‘lão tăng ngồi thiền’, mắt điếc tai ngơ, dù sao liên tục hơn một tháng, tiết mục mắng chửi này mỗi ngày đều lên sàn, nếu còn có thể để ý mới đúng là không phải người.
“Lan, cậu với bạn Thiệu tình cảm tốt thật!”
Thở như trâu trở lại chỗ ngồi, lại nghe thấy một câu như vậy của bạn bên cạnh, Đỗ Lan thiếu chút nữa máu dồn lên não, tức giận bỏ mình. “Chị gái này, cảm phiền cậu làm rõ tình huống một chút, mình khi nào thì cùng tên tiện bại hoại kia tình cảm tốt?”
“Sao lại không có?” Bạn nữ cười hì hì không ngừng. “Hai người các người từ sáng sớm đã ầm ĩ đến ra về, thời gian bạn Thiệu nói chuyện với những người khác cộng lại, cũng chưa bằng thời gian đấu võ mồm với cậu đâu! Lại nói không lẽ cậu không phát hiện lúc cậu ta cãi với cậu, vẻ mặt tỏa sáng rạng ngời sao.” Ha ha…… Thật đúng là đẹp trai cực kỳ! Cho nên rất nhiều bạn đối với tiếng ầm ĩ này không những không khó chịu, ngược lại còn hoan nghênh.
“Nói nhảm!” Cười khinh bỉ, Đỗ Lan một bên thu dọn tập sách, một bên trào phúng. “Ngọn lửa thù hằn giữa tụi tôi thiêu cả trường này cũng được, nói gì chiếu sáng gương mặt ti tiện của hắn!”
“Lan, cậu nói chuyện thật độc nha!” Bất đắc dĩ lắc đầu, thật sự nói không lại cô.
Nhún vai, xem như cam chịu, dù sao cô chính là như vậy, không có cách nào sửa lại!
“Mình đi trước, tạm biệt!” Đóng lại túi sách chứa đầy truyện tranh, khoát tay, chuẩn bị bước đi.
Lúc này đã có không ít học sinh ra về, ngay cả Thiệu Doãn Cương cũng đã chuồn từ lâu.
“A — Lan, chờ, chờ một chút!” Thừa dịp cô còn chưa ra khỏi lớp, bạn nữ đuổi theo, vẻ mặt hồng hồng ngượng ngùng.
“Làm gì?” Muốn rủ cô đi uống nước sao? Cô nghèo lắm, không có tiền!
“Ờ…… Cậu, cậu có thể…… có thể……” Ấp a ấp úng, không biết nên mở miệng thế nào. Nhưng lúc nhìn thấy sắc mặt không còn kiên nhẫn của Đỗ Lan, cuối cùng cũng hít sâu lấy dũng khí một lần nói hết câu. “Có thể đem phong thư này đưa bạn Thiệu dùm mình được không?” Nói xong, khuôn mặt đã đỏ như tôm luộc.
Nhờ cô đưa giùm? Cứng họng trừng mắt nhìn thư tình trước mặt, Đỗ Lan thiếu chút nữa té xỉu. Cô từ lúc nào thành thần tình yêu Cupid vậy?
“Chị hai này, cậu là đang nói chơi hay nói giỡn vậy?” Đuôi lông mày khẽ nhếch, giọng điệu dở khóc dở cười. “Mình cùng họ Thiệu là kẻ thù nha, cậu không sợ mình đưa phong thư này, hắn ngay cả nhìn cũng không nhìn đã vứt sọt rác?” Kỳ quái! Vì sao nhiều nữ sinh thích tiện bại hoại như vậy?
“Không đâu! Tuy cậu cùng bạn Thiệu hay đấu võ mồm, nhưng là cậu ta chưa từng tỏ ra khó chịu với cậu, không phải sao? Lại nói trong đám chị em chúng ta, chỉ có cậu là thân……”
“Dừng, dừng, dừng!” Vội vàng giơ tay ngăn câu nói lại. “Mình cùng tiện bại hoại một chút cũng không thân thuộc,cậu đừng phá hư danh dự, hạ thấp phẩm cách của mình.” Loại chuyện này nên giải thích ngay, nếu không người ta còn nghĩ rằng cô cùng họ Thiệu kia cùng một đẳng cấp bại hoại.
“Ai nha! Mặc kệ có quen hay không, việc này, cậu giúp mình được không?” Nhẹ giọng cầu xin.
Trên mặt Đỗ Lan nhất thời hiện lên ba đường hắc tuyến, thật sự rất muốn từ chối, nhưng là lại không đành lòng nhìn ánh mắt cầu xin của cô nàng, đắn đo thật lâu, cuối cùng cô nàng bạn học chiến thắng khó chịu của cô đối với Thiệu Doãn Cương.
“Được rồi!” Cầm lấy thư tình, thật sự rất không cam lòng.
“Cám ơn cậu, Lan.” Thật nhanh đưa đến một cái ôm tràn đầy lòng biết ơn.
“Được rồi!” Giãy ra, cô không thèm quay đầu chạy như điên ra khỏi cửa, hy vọng có thể bắt kịp Thiệu Doãn Cương, nhanh chóng tống đi cục nợ trong tay, hoàn thành nhiệm vụ bạn học giao phó.
Cổng trường, không ít xe hơi hạng sang đang đậu, nhóm tài xế nhóng cổ nhìn vào một đám học sinh tan học, chờ tiểu chủ nhân ra để hộ tống về nhà.
Trong đó có một chiếc Rolls-Royce* sang trọng đậu bên cổng trường, tài xế đồng phục chỉnh tề đang vô cùng cung kính mở cửa sau, chuẩn bị đưa h