dài. "Chỉ có điều sau khi bị đưa vào thành, Vệ Tranh sẽ lập tức bị giam giữ trong đại lao của Huyền Kính ti. Với tội danh nghịch tặc của Xích Diễm quân, chỉ cần bẩm Hoàng đế một tiếng thì hoàn toàn không cần xét xử, bất cứ lúc nào cũng có thể bị xử tử. Chúng ta không còn bao nhiêu thời gian nữa."
Hai chân Vân Phiêu Liệu như nhũn ra, lập tức ngồi xuống ghế, lẩm bẩm nói: "Ngoài dùng vũ lực để cướp tù thì thật sự không có cách nào khác sao? Nếu nói đến tài lực thì Dược Vương cốc ở Tây Việt xếp hàng thứ bảy trong bảng phú hào Lang Gia, Vệ Tranh dù sao cũng là con nuôi của Tố cốc chủ tám năm nay, gần đây huynh ấy còn lo liệu mọi việc của Dược Vương cốc, Tố cốc chủ nhất định sẽ đồng ý dùng hết tài lực để cứu giúp. Hơn nữa còn có nhà họ Vân ở Tầm Dương của ta thêm Giang Tả minh của các vị... Chẳng lẽ chúng ta liên thủ lại cũng không mua được một mạng của Vệ Tranh hay sao?"
"Nếu như Vệ tướng quân bị những người khác phát hiện thì có lẽ còn có cách xoay chuyển tình thế nhưng Hạ Giang của Huyền Kính ti... không phải người dễ đối phó. Tài lực của Dược Vương cốc và Vân thị có mạnh đến mấy thì cũng chỉ là phú hào địa phương, cái gọi là giàu ngang một nước chẳng qua chỉ là cách nói cường điệu. Trên đời này có thứ gì địch nổi thế lực của triều đình, địch nổi vương quyền hiển hách? Hoa gia ở Lê Nam từng xếp thứ ba Lang Gia bảng chẳng phải vì tự phụ lắm tiền nhiều của mà tranh giành một mảnh đất phong thủy với Dự vương, cuối cùng bị kéo vào một vụ án mạng rồi suy tàn hay sao?" Chân Bình xem như vẫn còn tỉnh táo, trầm giọng phân tích. "Bây giờ đã không chỉ là chuyện tính mạng của Vệ Tranh nữa. Chúng ta còn chưa biết rõ tham vọng của Huyền Kính ti lớn bao nhiêu, Hạ Giang bắt được Vệ Tranh tướng quân, có thể nhân đà cáo buộc Dược Vương cốc và nhà họ Vân chứa chấp tội phạm phản nghịch, chỉ sợ khó tránh khỏi một cơn sóng gió. Hơn nữa, lần này tuyến đường áp tải Vệ tướng quân vào kinh đã tránh xa mười bốn châu Giang Tả khiến hành động của chúng ta bị hạn chế rất nhiều. Xem ra Hạ Giang cũng đã hoài nghi Giang Tả minh có liên lạc với cựu bộ Xích Diễm."
"Điều này thì chưa chắc." Lê Cương lắc đầu, nói. "Xưa nay Vệ Tranh tướng quân không trực tiếp liên hệ với Giang Tả minh, Hạ Giang bắt Vệ tướng quân thực ra là để đối phó với Tĩnh vương. Bây giờ tông chủ đang phò tá Tĩnh vương, chuyện này đã có rất nhiều người biết, đương nhiên Hạ Giang phải đối phó với Giang Tả minh như thù địch, nhưng không có nghĩa hắn cũng đã phát hiện ra Vệ tướng quân còn có quan hệ trực tiếp với tông chủ."
Chân Bình trầm tư suy nghĩ một lát, cũng tán đồng: "Không sai. Giang Tả minh bọn ta che giấu bộ mặt thật mười mấy năm, sẽ không để người khác phát hiện dễ dàng như vậy được. May mà chúng ta đã tính trước đến khả năng cướp tù ở cổng thành lần này sẽ thất bại nên chỉ dùng các huynh đệ ở các ám đà xung quanh Kim Lăng. Bọn họ không biết nhiều thông tin, dù bị bắt cũng không ảnh hưởng nhiều lắm. Có điều mấy người bọn ta đã không thể khống chế được cục diện lúc này, tông chủ lại ốm nặng như vậy, chẳng lẽ vẫn phải vào bẩm báo tông chủ hay sao?"
Lê Cương giậm chân một cái, nói: "Nếu lúc này Lận công tử chịu đến Kim Lăng trấn giữ mấy ngày thì chúng ta đã không phải làm phiền tông chủ trong lúc sống còn này, nhưng hắn lại đang chơi đùa vui vẻ ở Đại Sở, nước xa không cứu được lửa gần."
Chân Bình cũng có chút chán nản. "Biết làm sao được. Lận công tử không phải là người cũ của Xích Diễm chúng ta, hắn gia nhập Giang Tả minh chỉ vì hắn thích, chuyện gì thích thì làm, không thích thì cũng chẳng ai làm gì được hắn. Ta nghĩ phỏng chừng cũng chỉ có tông chủ mới biết rõ ràng về con người hắn."
Lê Cương đang định nói gì đó chợt nhìn thấy Vân Phiêu Liệu lúc này đã lặng lẽ rơi lệ, biết nàng đang lo lắng cho phu quân nên cúi xuống an ủi: "Vệ phu nhân đừng thương tâm, bây giờ còn chưa đến bước đường cùng, tông chủ nhất định sẽ có cách.”
Vân Phiêu Liệu lập tức lắc đầu. "Ta đã xem mạch cho Mai tông chủ, bây giờ không thể quấy nhiễu huynh ây. Mặc dù có rất nhiều chuyện ta không biết, nhưng ta hiểu tông chủ quan trọng thế nào đối với Vệ Tranh. Hơn nữa, không chỉ là Vệ phu nhân mà ta còn là một đại phu, không có đại phu nào lại để bệnh nhân phải hoảng sợ, lo lắng, vất vả suy nghĩ trong lúc bệnh tình nặng như thế cả..."
Nghe nàng nói như vậy, Lê Cương và Chân Bình đều có chút buồn bã.
Từ khi Lâm Thù mười sáu tuổi, có "Xích Vũ doanh" của riêng mình, Vệ Tranh đã là một trong ba gã phó tướng của chàng, cũng là người duy nhất cửu tử nhất sinh thoát ra khỏi đám cháy.
Chuyện hắn bị bắt tạo nên cơn chấn động lớn thế nào đối với Mai Trường Tô, có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng thế nào, tất cả mọi người đều đoán được. Nhưng chuyện này quá bất ngờ khiến mọi người không kịp phòng bị, từ lúc Huyền Kính ti bắt người đến lúc áp giải vào kinh chỉ có nửa tháng. Sau khi nhận được tin tức của Dược Vương cốc, Giang Tả minh vội vã tổ chức hai lần cướp tù nhưng đều thất bại vì thời gian gấp rút, chuẩn bị không kĩ lưỡng. Hôm nay nhân lúc đoàn áp tù chuẩn bị vào thành, Giang Tả minh đánh cược lần cuối cùng, ngay cả Phi Lưu cũng được dẫn đến nhưng vẫn phí công vô ích vì đối phương đã phòng bị cẩn thận.
Trong lúc ba người đang hết cách xoay sở thì mật thám Chân Bình phái ra ngoài lúc Phi Lưu vừa trở về đã vội vã chạy vào bẩm báo tình hình trong thành hiện nay.
Vân Phiêu Liệu biết bọn họ có chuyện quan trọng cần thương nghị nên chủ động lui về hậu viện. Dù không có ý định giấu nàng nhưng cũng không muốn để nàng suy nghĩ quá nhiều nên Lê Cương cũng không giữ lại, hai người dẫn mật thám vào phòng trong hỏi han kĩ càng.
Gã mật thám này là người Chân Bình đích thân huấn luyện, hết sức lanh lợi, được việc, tin tức tìm hiểu được cũng rất tập trung vào trọng điểm.
Theo hắn bẩm báo, trong số gần trăm người đi cướp tù lần này có hơn ba mươi người chết trận tại chỗ, tám người bị bắt, còn lại hoặc trốn vào rừng núi ngoài thành hoặc được đồng minh tiếp ứng che giấu, tạm thời không lo bị bắt. Hơn nữa Hạ Thu cũng không hứng thú với đám tay chân này nên không hề đuổi bắt mà chỉ thu dọn chiến trường, dẫn Vệ Tranh và những người mới bị bắt về Huyền Kính ti.
"Các huynh đệ có được nhặt xác về không?" Lòng đau như cắt, Lê Cương giấu nước mắt, hỏi.
"Có, dù sao đó cũng là cổng thành, nha môn Kinh Triệu đã nhanh chóng sai người đến xử lý. Bọn ta phái người bám theo, tất cả đều được đưa vào nghĩa địa. Lê tổng quản yên tâm, các huynh đệ đều được mồ yên mả đẹp."
Chân Bình cũng vỗ vai Lê Cương. "Chuyện trợ cấp thân nhân ngươi không cần bận tâm, cứ để ta lo. Ngươi hãy lấy lại tinh thần, bây giờ Thập Tam tiên sinh bị ép phải ẩn thân, Diệu m phường cũng đã đóng cửa, tất cả các đầu mối tin tức, phân đường và ám đà trong thành đều cần hai chúng ta chỉnh đốn lại. Cho dù không có chuyện của Vệ tướng quân thì giờ tình hình cũng rất phức tạp rồi."
Lê Cương hít sâu một hơi, than thở: "Nói đến Diệu m phường, đến bây giờ ta vẫn không thể tin Đồng Lộ lại phản bội…”
Chân Bình nói, giọng lạnh lẽo: "Hắn phản bội thật hay là chỉ bị người khác lợi dụng thì bây giờ còn chưa thể kết luận được. May mà Thập Tam tiên sinh phản ứng nhanh, vừa phát hiện Đồng Lộ mất tích đã lập tức giải tán thủ hạ chia nhau đi trốn nên quan phủ mới đến Diệu m phường một chuyến phí công vô ích, có điều rất nhiều huynh đệ, tỷ muội tạm thời không thể hoạt động nữa…”
Lê Cương gật đầu, đi qua đi lại mấy bước trong phòng.
Bây giờ chuyện làm hắn lo lắng nhất không phải là sự mất tích của Đồng Lộ. Tên tiểu tử đưa tin này không hề biết những bí mật cốt lõi nhất, trí mạng nhất của Giang Tả minh, dù có phản bội cũng chỉ có thể khai ra chỗ của Thập Tam tiên sinh và những tin tức đã chuyển tới cho Mai Trường Tô mà thôi.
Bây giờ Thập Tam tiên sinh đã thoát thân, rất nhiều tin tức chuyển qua chuyển lại trước đây cũng đã không còn giá trị, bí mật Mai Trường Tô âm thầm phò tá Tĩnh vương càng không còn là bí mật, cho nên những thiệt hại do Đồng Lộ gây ra chỉ có hạn. Hiện nay, vấn đề khó khăn nhất vẫn là làm thế nào cứu được Vệ Tranh đã để lộ thân phận và rơi vào tay Huyền Kính ti.
"Lê huynh." Hình như biết Lê Cương đang nghĩ gì, ánh mắt Chân Bình cũng trở nên nặng nề, hắn cắn răng nói. "Mặc dù tông chủ cho phép chúng ta suy xét và xử lý tất cả mọi sự vụ trong thời gian tông chủ bế quan dưỡng bệnh, nhưng bây giờ tình thế nghiêm trọng đến mức này, chúng ta có thể cứ tiếp tục chèo chống như vậy mà không cần bẩm báo cho tông chủ biết hay không?"
Lê Cương nhíu chặt lông mày, im lặng hồi lâu, đến lúc vừa ngẩng lên định nói thì cửa phòng đột nhiên bị mở ra từ bên ngoài, bóng dáng Phi Lưu xuất hiện ngoài cửa, hất cằm, cất giọng trong trẻo: "Gọi các ngươi!"
Trên đường đi từ nhà bên sang nhà chính nơi Mai Trường Tô ở, Lê Cương nhiều lần cố gắng hỏi thăm Phi Lưu xem vì sao tông chủ lại gọi bọn họ, nhưng hình như Phi Lưu còn đang giận hắn nên có lúc làm ngơ, có lúc chỉ trả lời một, hai câu nhưng câu trả lời lại chẳng liên quan gì đến câu hỏi khiến hắn không biết phải nói gì.
Đến nhà chính, đẩy cửa phòng ra nhìn, không phải chỉ có một mình Mai Trường Tô ở trong phòng, mà chàng cũng không nằm trên giường.
Chàng dựa vào một chiếc phản dài đặt dưới cửa sổ buông rèm hồng ở phía nam phòng, cả người quấn kín mít chỉ thò hai tay ra ngoài, tay áo còn vén cao, Yến đại phu đang cúi người, tập trung rút châm cho chàng.
"Đa tạ." Sau khi mũi ngân châm cuối cùng được rút ra khỏi cánh tay, Mai Trường Tô buông tay áo xuống, mỉm cười tạ ơn.
Ban ngày, tinh thần chàng cũng không tồi, không hề giống một người bị bệnh nặng, chỉ có đến tối mới cảm thấy nóng rát trong lồng ngực, tứ chi lạnh như băng, thở đứt hơi, hôn mê hay ho ra máu.
Có điều sau khi được Yến đại phu hết lòng điều trị, chàng cũng đã gắng gượng vượt qua được cửa ải nguy hiểm nhất.
"Tông chủ triệu chúng thuộc hạ tới sao?" Lê Cương yên lặng chờ Yến đại phu cất hộp thuốc rồi mới bước tới gần, nhỏ giọng hỏi.
"Ờ." Mai Trường Tố chỉ chiếc ghế dài bên cạnh nói. "Các ngươi ngồi đi."
Lê Cương và Chân Bình đều thấp thỏm trong lòng, hai người liếc nhau, không dám hỏi nhiều, chỉ im lặng ngồi xuống.
"Các người nói thật cho ta." Mai Trường Tô đưa ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, giọng nói vẫn có phần yếu ớt. "Có phải Vệ Tranh đã xảy ra chuyện không?"
Vừa mở miệng chàng đã hỏi ngay vào trọng điểm, hai thuộc hạ đều không kìm được giật thót mình.
"Phi Lưu nói có một Vệ tỷ tỷ đã đến đây..." Mai Trường Tô đưa tay ra hiệu cho hai người yên tâm. "Ta nghĩ không có nữ nhân họ Vệ nào có thể được các ngươi chấp thuận cho đến đây ở, người duy nhất có thể nghĩ đến chính là thê tử của Vệ Tranh."
"Đúng là Vệ phu nhân đã đến." Chân Binh nói nhỏ. “Vì tông chủ đang dưỡng bệnh nên chúng thuộc hạ không...”
"Dù Vân Phiêu Liệu không đi cùng Vệ Tranh mà đến kinh thành một mình, một khi đã đến Tô trạch thì cũng nên vào gặp ta..." Ánh mắt bình thản của Mai Trường Tô chuyển sang Chân Bình. "Vân Phiêu Liệu không vào là vì các ngươi không muốn để ta biết nàng ta ở đây, đúng không?"
Lê Cương và Chân Bình cùng cúi đầu.
"Các ngươi yên tâm." Ngữ điệu của Mai Trường Tô rất nhẹ nhưng rất bình tĩnh. "Ta biết tình hình sức khỏe của mình bây giờ không tốt, không nên kích động. Nhưng để ta đoán già đoán non như vậy cũng khô