Gió tuyết liên miên đột nhiên ngừng đúng ngày Hai tám tháng Chạp, bầu trời sáng bừng, ánh nắng tươi vàng, thoạt nhìn có vẻ rất ấm áp.
Nhưng trải qua một đêm trời quang, kinh thành đọng tuyết rất dày lại trở nên khô lạnh hơn. Hít một hơi khí lạnh, thở ra một làn hơi trắng, cảm giác băng lạnh chạy dọc khoang mũi vào trong cơ thể dường như khiến lục phủ ngũ tạng đều sắp đông cứng.
Thời tiết lạnh lẽo như thế, lại chỉ còn hai ngày nữa là đến năm mới, cho nên những người không có việc phải ra ngoài đều ru rú ở trong nhà hưởng thụ lò lửa ấm áp và đồ ăn nóng hổi. Cũng vì vậy mà những người lúc này không thể không bôn ba bên ngoài cũng trở nên vất vả và đơn độc hơn nhiều.
Sáng sớm, các quan binh tuần phòng doanh đã mở bốn cổng thành bốn phía đúng thời gian quy định. Mỗi cổng thành có bốn người trực ca, chia nhau đứng đúng vị trí dưới lầu cổng để giám sát dòng người ra vào thành.
Trong thời gian Tạ Ngọc nắm quyền, tuần phòng doanh vốn đã có tác phong rất tốt, bây giờ Tĩnh vương trị quản còn nghiêm hơn, không người nào dám thờ ơ, cho nên ngày càng nghiêm túc, mặc dù đứng một lúc hai chân sẽ bắt đầu đau nhức vì lạnh nhưng bốn người trực không hề đi lại hay cử động cho bớt lạnh.
Buổi sáng mùa đông rất vắng vẻ, đặc biệt là cổng thành phía tây, đi đến nơi rừng sâu nước độc thì chỉ có mấy người ra ngoài chứ không hề có ai đi vào.
Đến khi mặt trời đã lên cao mới dần có chút hơi người, các tiểu thương mở quầy kiếm sống bên cạnh cổng thành cũng lần lượt đi ra, uể oải rao hàng mời những người khách thưa thớt đi qua trước quầy.
Lại non nửa canh giờ trôi qua, đường chân trời ngoài thành lờ mờ xuất hiện một vệt đen đang tiến dần về phía cổng thanh.
"Đó là đội buôn?” Một lính gác rướn cổ lên nhìn hồi lâu. "Đội ngũ dài thật, đúng là hiếm thấy."
“Ngươi mới tới nên không biết." Bên cạnh hắn là một lính cũ, người này lập tức nói tiếp: "Đó là đội buôn dược liệu. Phía tây Đại Lương chúng ta trừ vài ba châu thì phần lớn đều là cao nguyên lạnh giá, lam sơn chướng khí, nhưng những nơi như vậy lại có nhiều dược liệu quý. Cậu ta có một hiệu thuốc, ông ấy nói các loại dược liệu tốt nhất đều được đưa về từ phía tây, cho nên thường có đội buôn đi qua cổng thành tây của chúng ta. Có điều ngày kia đã là Ba mươi rồi, hôm nay đội buôn này mới về đến đây, đúng là vất vả..?”
Trong lúc hai người nói chuyện thì đội ngũ đã tiến đến gần hơn, dần thấy rõ được xe ngựa và trang phục của đoàn người.
"Sao ta thấy không giống đội buôn nhỉ?" Tên lính mới chăm chú nhìn hồi lâu, cuối cùng không kìm được nói. "Đội buôn thì không có quan binh hộ tống đúng không?"
Lúc này gã lính cũ cũng nhận ra sự khác thường, xuýt xoa mấy tiếng, nói với vẻ hơi bất ngờ: "Không phải đội buôn thật, ở giữa chỉ có một chiếc xe, hình như không phải vận chuyển dược liệu mà giống như là... xe tù!"
Khi hắn đưa ra kết luận với giọng khẳng định thì mấy tên lính gác còn lại cũng đã nhìn thấy rõ.
Đang quanh co đi tới cổng thành là một đội ngũ áp tải tù nhân. Tuy nhiên, khác với các đội áp tải tù nhân bình thường là các quan binh áp tải ít nhất có hơn ba trăm người, còn xe tù được áp tải thì chỉ có một chiếc.
Rốt cuộc là tù nhân quan trọng nào mà phải điều động nhiều binh lực đề phòng nghiêm ngặt như vậy? Chẳng lẽ còn có người dám chặn xe tù của quan phủ hay sao?
Trước ánh mắt tò mò của lính gác cổng thành, đội ngũ thật dài đó cuối cùng cũng đi tới bên dưới lầu thành.
Khác những quan binh áp tải mặc giáp, cầm vũ khí trong đội ngũ, người đàn ông đi đầu có vẻ là chỉ huy lại chỉ mặc một bộ y phục hằng ngày.
Người này cưỡi một con ngựa to khỏe màu xám, dáng người cao ráo, cân đối, trên đầu dù búi tóc nhưng mấy lọn tóc vẫn buông xuống hai vai, hai bên tóc mai đều có một lọn tóc bạc bó vào búi tóc được cố định bằng một vòng ngọc trên đỉnh đầu.
Lại nhìn tướng mạo hắn, gương mặt tuấn tú, tuy đã bắt đầu có nếp nhăn nhưng vẫn khó đoán tuổi, thoạt nhìn vẻ ngoài cũng khó phân biệt là nam hay nữ, trong đôi mắt xếch lúc nào cũng toát ra vẻ lạnh lẽo.
“A…” Đám lính cũ đều đã đoán ra người tới là ai, tất cả liền cúi đầu, khom lưng thi lễ.
Gã lính mới không rõ tình hình, nhung nghĩ bụng có thể dẫn đầu một đội ngũ áp tải lớn như vậy thì nam nhân đó nhất định phải là quan to nên cũng vội vàng thi lễ.
Chính giữa đội ngũ là chiếc xe tù đó, mặc dù trông chẳng khác gì những chiếc xe tù thông thường nhưng nhìn kĩ thì cũi giam trên chiếc xe này lại được đúc bằng thép, mỗi cây thép to bằng nửa bàn tay, những điểm nối đều được hàn cực chắc.
Phạm nhân trên xe ngồi cuộn tròn trong góc, bị xiềng xích nặng nề chằng tứ chi, mái tóc đen rối bù che khuất khuôn mặt, không nhìn rõ tướng mạo. Từ tư thế ngồi và những chỗ băng bó trên người hắn có thể thấy được bắp đùi trái của hắn bị thương không nhẹ, không biết có phải vì giao thủ với quan binh khi bị bắt hay không.
Tường thành Kim Lăng rất dày, lầu thành đương nhiên cũng rất sâu, nhưng sau khi chậm rãi thúc ngựa đi vào bóng tối dưới lầu thành, gã nam nhân đi đầu kia lại ghìm cương cho ngựa dừng lại.
Các binh sĩ tuần phòng doanh thủ thành không dám hỏi tại sao, chỉ biết ngơ ngác nhìn hắn.
Một lát sau, nam nhân đó lạnh lùng cười hai tiếng, đột nhiên cao giọng nói: "Bọn ta đã sắp vào thành rồi, một khi vào kinh thì không còn cơ hội nữa, có cần thử một lần nữa hay không\'?"
Câu này không đâu vào đâu, những người nghe thấy đều không hiểu ra sao. Có điều đám lính gác lại không có nhiều thời gian để ngơ ngác, chỉ sau một lát yên lặng, sát khí lập tức tràn ngập, khoảng năm mươi gã nam nhân khỏe mạnh lao từ trong rừng cây bên ngoài cổng thành ra, tất cả đều cầm trường đao lao thẳng tới đội áp tải.
Cùng lúc đó, đám ngưòi bán hàng rong bên lối đi chính ra cổng thành cũng nhanh chóng lấy vũ khí đã được giấu kín ra, lập tức xếp thành đội hình, trong đó có ba, bốn người chủ công, những người còn lại vu hồi đánh thẳng tới nam nhân đi đầu và xe tù phía sau, hình như định ngăn cản hắn.
Đôi đồng tử của gã nam nhân trên lưng ngựa hơi co lại, đưa tay rút vũ khí ra. Vũ khí của hắn là một thanh đao cong kiểu của người Hồ, hắn chỉ tiện tay vuốt một đường rất đơn giản, ánh sáng và kình khí đã quét thẳng tới đám người trước mặt. Những người tấn công bất kể ở góc độ nào đều cảm thấy mũi đao đang đâm vào mình, chỉ có một người mặc áo đỏ trong đó vẫn không thay đổi phương hướng như thể không hề phát hiện ra, khi ánh đao đến gần mới đột nhiên lắc mình, thoáng cái đã xuất hiện ở một vị trí khác.
Nam nhân đi đầu "ơ" một tiếng, dường như rất bất ngờ, sắc mặt nghiêm túc không dám khinh thường, thế đao thu lại rồi đổi hướng, ứng biến cực nhanh, trong chớp mắt đã giao thủ mấy chiêu với người nọ.
Trong những người cùng với người áo đỏ tấn công nam nhân đi đầu hình như có một người là người chỉ huy hành động này. Thấy người áo đỏ đã chặn được nam nhân đi đầu, hơn nữa còn không rơi xuống thế hạ phong, người này lập tức kêu lên mấy tiếng, dẫn theo những người tấn công từ trong thành ra đồng loạt lao về phía xe tù, cùng đám đồng bọn ngoài thành giáp công các quan binh áp tải.
Ba trăm quan binh áp tải xe tù tuy số lượng đông đảo nhưng chỉ là binh sĩ thông thường, sức chiến đấu rõ ràng kém xa những khách giang hồ có võ công này, bây giờ hỗn loạn lại càng không còn thế trận. Trừ mười mấy tên lính tinh nhuệ xung quanh xe tù vẫn kiên trì chống cự, những người khác sớm đã bị tách ra, hoàn toàn không phát huy được ưu thế đông người. Chẳng bao lâu sau đã có hai người xông tới được bên cạnh xe tù, đáng tiếc cũi giam quá chắc, bọn chúng chặt chém đến mức quằn cả lưỡi đao mà vẫn không phá được cũi giam, chỉ có thể tìm cách cướp cả chiếc xe đi.
Không biết là vì có người đến cứu hay vì nguyên nhân nào khác mà phạm nhân trong xe tù trở nên cực kì kích động, hắn cố gắng kéo gông xích trên ngưòi đến lắc chấn song cũi, miệng kêu không ngừng nhưng lại không nói được rõ ràng, hình như đã bị nhét giẻ vào miệng.
Do vẻ kích động của hắn quả thật rất khác thường nên người chỉ huy cướp tù đột nhiên nghĩ đến một chuyện, lập tức quát to một tiếng: "Rút! Toàn bộ rút lui!"
Hắn còn chưa nói xong, trên mặt nam nhân dẫn đầu đã để lộ một nụ cười lạnh.
Cùng với khí lạnh từ nụ cười của hắn là hơi thở của cái chết phát ra từ gần trăm tay cung cứng đột nhiên xuất hiện trên đỉnh tường thành.
Xe tù đang dừng lại cách mấy trượng bên ngoài cổng thành, ngoài mấy người đang ở bên dưới lầu thành thì gần như tất cả những người đến cướp tù đều nằm trong tầm bắn của các cung thủ trên tường thành.
Mặc dù nhận được mệnh lệnh rút lui trong nháy mắt, đám ngưòi đã lập tức ngừng tấn công và chạy đi với tốc độ cao nhất, nhưng chân người sao có thể nhanh hơn tên nhọn? Chỉ trong chớp mắt, tiếng xé gió và tiếng kêu thảm đồng loạt vang lên, bên ngoài cổng kinh thành phía tây đã xuất hiện một cuộc tàn sát.
Cho dù là người giang hồ có võ công nhưng trừ phi là cao thủ tuyệt thế, nếu không cũng chỉ có thể làm bia sống dưới mưa tên, điểm khác biệt duy nhất là có thể ngăn cản bao lâu, có thể chạy được bao xa.
Sau vài loạt mưa tên, chỉ có khoảng một nửa số người cướp tù được đồng bọn liều chết yểm hộ chạy thoát vào rừng rậm ngoài thành. Xác chết nằm ngổn ngang trên tuyết, có xác bị tên cắm đầy người, máu chảy như suối nhuộm tuyết đọng, biến thành màu đỏ thẫm.
Nhìn thấy tình cảnh thê thảm như thế, người chỉ huy đã đỏ cả mắt. Có điều, rõ ràng là một người có tâm chí kiên cường, chỉ một lát sau hắn đã không chế được tâm tình như muốn phát điên của mình, lệnh cho mười mấy người từ trong thành liều chết xông ra ngoài rồi lại may mắn bị đẩy lui vào dưới cổng thành lập tức chạy trốn.
Nhưng đối thủ của hắn cũng không tầm thường, trên lầu thành có phục binh, chẳng lẽ trong thành lại không có? Gần trăm quan binh tràn ra từ những ngõ nhỏ nhanh chóng tạo thành một vòng vây kín mít.
Từ binh khí giống nhau và giáp da màu xám của bọn họ có thể thấy đây chính là binh lính tinh nhuệ dưới trướng Huyền Kính ti, người nào người nấy như sói như hổ, tập trung tinh thần chờ quan trên hạ lệnh.
Nhưng trong thời khắc mấu chốt này, vị nam nhân cầm đầu kia lại chậm chạp không nói khiến mọi người đều thấy bất ngờ.
Từ đầu đến giờ, bất kể chiến cuộc nghiêng về bên nào, vẫn có một người không hề bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi chóng mặt xung quanh, đó chính là người áo đỏ giao thủ với nam nhân dẫn đầu.
Hắn vẫn chiến đấu một cách nghiêm túc, hình như võ công cao tuyệt của nam nhân dẫn đầu khiến hắn hết sức hài lòng, đôi mắt trên gương mặt cứng đờ lấp lánh ánh sáng cầu thắng, ra tay cũng không chút lưu tình. Lúc này hắn đang chiến đấu say sưa, ép nam nhân dẫn đầu không thể không dùng toàn lực ngăn cản. Để giữ cho hơi thở không loạn, nam nhân dẫn đầu không thể mở miệng nói một tiếng nào.
Nếu người áo đỏ có thể bắt được nam nhân dẫn đầu làm con tin thì đương nhiên tình thế sẽ lại có bước chuyển ngoặc. Có điều nhãn lực của người chỉ huy cướp tù rất chính xác, thoáng cái đã phát hiện phải mất một thời gian thì may ra mới có thể đạt được mục đích này, mà binh lính của Huyền Kính ti lại không ngốc, dù nam nhân dẫn đầu không mở miệng được thì bọn họ cũng sẽ không đứng yên mãi, chẳng bao lâu sau sẽ phản ứng lại và bắt đầu chủ động tấn công.<