br/> Cho nên sau vài giây suy nghĩ, hắn lập tức lớn tiếng nói: "Tên tiểu tử kia, chúng ta phải về thôi, lại đây mở đường máu nào!"
Nghe nói phải về, ánh mắt người áo đỏ lộ vẻ không vui, có điều cuối cùng hắn vẫn nghe lời, xoay mình búng người, lập tức thay đổi đối tượng tấn công.
Thực ra lúc nghe thấy người chỉ huy nói, nam nhân dẫn đầu đã dùng đủ mười hai thành công lực để ngăn cản nhưng không ngờ đối thủ vẫn thoải mái rút khỏi cuộc chiến, gần như là xoay người đi ngay, không hề có cảm giác vất vả, chật vật.
Vì không ngờ sẽ có cao thủ ra tay, lại muốn bắt sống thêm mấy người nên trong đám phục binh trong thành không có cung thủ. Dù sức chiến đấu của bọn họ mạnh hơn binh sĩ thông thường, nhưng ngay cả nam nhân dẫn đầu cũng không làm gì được người áo đỏ, bây giờ người áo đỏ xông tới thì ai có thể đỡ nổi? Còn mười mấy người bị vây cũng đã giết đỏ cả mắt, đương nhiên ai nấy đều dùng toàn lực để tìm đường sống trong chỗ chết, chẳng bao lâu sau bọn họ đã mở được một đường máu thoát ra ngoài.
Có điều sức lực của hai bên cách biệt quá xa, mặc dù một số người đã trốn được nhưng nam nhân dẫn đầu vẫn tự tay bắt được ba, bốn người giao cho thủ hạ dẫn đi.
Hắn biết người đó có võ công quá cao cường, đuổi theo cũng không có tác dụng gì nên dứt khoát lệnh cho thủ hạ không cần để ý đến, còn mình thì toàn lực bám theo người chỉ huy cướp tù đã trốn vào ngõ nhỏ trong thành.
Ngõ ngách trong thành Kim Lăng không quá đặc biệt, trừ khu vực ven sông ở trung tâm thành, đường, phố và ngõ ngách ở các khu vực khác đa số đều vuông vức, ngay ngắn. Nam nhân dẫn đầu lần theo vết máu truy tìm, có mấy lần gần như đã nhìn thấy bóng dáng người trốn chạy, nhưng đến một chỗ rẽ thì vết máu đột nhiên biến mất, đại khái đối phương phát hiện mình bị chảy máu nên đã tự xử lý.
Lúc này, trước mặt có hai đường rẽ gần giống nhau dẫn tới hai phường, nam nhân dẫn đầu yên lặng suy đoán một lát rồi cười lạnh, nhanh chóng rẽ trái đuổi theo, xuyên qua một ngõ nhỏ hai bên đều là tường viện dẫn tới đường lớn.
Không ngờ đúng lúc này có một chiếc xe ngựa từ bên phải chạy như bay tới, tốc độ của cả hai bên đều không chậm, thiếu chút nữa đã đụng vào nhau. Nam nhân dẫn đầu phản ứng cực nhanh, tung người nhảy lên, lộn sang bên kia đường. Mà người đánh xe ngựa cũng lập tức ghim cương dừng xe lại.
"Chuyện gì thế?" Có lẽ ngưòi ngồi trong xe bị ngã vì xe dừng đột ngột nên thở hồn hễn, thò đầu ra mắng: "Tết nhất đến nơi rồi, chạy như điên ngoài đường thế làm gì?" Nói xong, ánh mắt hắn đã nhìn thấy nam nhân dẫn đầu. Hắn lập tức ngẩn ra, kêu lên thất thanh: "Hạ Đông tỷ tỷ, tỷ về lúc nào thế?"
Nam nhân dẫn đầu nhún vai lườm hắn.
"Ơ..." Người trên xe gãi đầu, cau mày suy nghĩ, lại thăm dò một tiếng: "Hạ Thu ca ca?"
Đôi mắt đang lườm hắn trợn to, còn người bị nhìn thì thở phào nhẹ nhõm, oán trách: "Sao không nói sớm? Hạ Thu ca ca, thói quen này của huynh đúng là chẳng hay ho gì, sao suốt ngày cứ hóa trang giống Hạ Đông tỷ tỷ thế? Huynh có biết làm như vậy sẽ khiến người khác sợ hãi không?"
"Tiểu Tân, ai bảo ta hóa trang? Ta vốn dĩ đã vậy, không được sao?" Hạ Thu đi tới, đấm vào vai Ngôn Dự Tân. "Hơn một năm không gặp, ngươi rắn rỏi hơn nhiều rồi."
"Mặt mũi thì đúng là sinh ra đã thế nhưng còn mấy sợi tóc này? Lọn tóc trắng này không phải huynh cố ý nhuộm thì là gì?" Ngôn Dự Tân rõ ràng thân với Hạ Thu hơn, không hề có cảm giác sợ hãi, nói chuyện cũng lớn tiếng hơn nhiều. "Rốt cuộc huynh làm thế nào vậy? Đệ đã thử rất nhiều loại thuốc nhuộm nhưng đều không được."
"Không nói chuyện này vội." Hạ Thu cười to, đột nhiên áp tới trước mặt Ngôn Dự Tân, nhìn chằm chằm vào mắt hắn. "Ngươi nói cho ta biết, vừa rồi có nhìn thấy một người bị thương chạy qua đây không?"
"Người bị thương?" Ngôn Dự lần thò đầu ra nhìn quanh. "Người nào vậy?"
"Rốt cuộc là ngươi có nhìn thấy không?"
"Vừa rồi đệ ngồi trong xe." Ngôn Dự Tân vỗ người đánh xe. "Ngươi có nhìn thấy không?"
Người đánh xe lắc đầu.
Hạ Thu khẽ cau mày.
Chẳng lẽ đuổi nhầm hướng rồi? Nếu không xe ngựa của Ngôn phủ chắc chắn đã gặp người trốn chạy đó, trừ phi...
"Tiểu Tân, ngươi đang đi đâu thế?"
"Đệ về nhà! Cha đệ thích ăn chân giò muối do Mãn Đình cư làm, là con trai nên sáng sớm phải mò dậy đi mua, đến muộn thì người ta bán hết." Ngôn Dự Tân làu bàu oán giận. "Đúng là… Cha đệ đã thích đạo sĩ như vậy mà sao lại không ăn chay như người ta?"
"Mua được chưa?"
"Mua được ba cái." Ngôn Dự Tân lấy một chiếc hộp to đựng đồ ăn trong thùng xe ra. "Hạ Thu ca ca có ăn thì mang một cái về ăn."
Hạ Thu cũng rất thích ăn ngon, vừa ngửi đã biết đây đích xác là chân giò muối của Mãn Đình cư, mỗi sáng chỉ bán đúng một trăm cái. Hắn cười nhạt, lắc đầu, nói: "Ta còn có việc, thằng con trai hiếu thảo nhà ngươi đi về trước đi."
"Chờ đã!" Ngôn Dự Tân nhoài người về phía trước, giữ Hạ Thu vừa xoay người chuẩn bị đi, chớp mắt hỏi: "Huynh đang đuổi theo người nào thế? Khâm phạm à? Phạm tội gì?"
"Đúng là..." Hạ Thu co ngón tay tự gõ mạnh lên đầu hắn. "Sao ngươi lúc nào cũng hiếu kì như vậy? Từ nhỏ đến lớn không có việc gì mà ngươi không thấy hứng thú cả. Ngươi còn không về thì đồ ăn nguội hết đấy, cẩn thận không lão gia nhà ngươi đánh cho nát mông!"
"Hê hê!" Ngôn Dự Tân nhếch miệng cười. "Khi còn bé cha đệ không bao giờ đánh đệ, bây giờ lớn rồi lại càng không đánh. Trước giờ chỉ có Hạ Đông tỷ tỷ suốt ngày đánh đệ thôi. Tỷ ấy còn chưa về à?"
"Chưa. Không biết nó đang điều tra vụ gì." Nhắc tới tiểu muội song sinh, Hạ Thu hơi đau đầu, hơn nữa dù không bắt được tên chỉ huy nhưng vẫn có rất nhiều chuyện cần xử lý, vì vậy hắn không dây dưa nữa, tiện tay vỗ vỗ vai Ngôn Dự - rồi quay người rời đi.
Thấy hắn đã đi xa, Ngôn Dự Tân mới dặn dò người đánh xe một tiếng: "Đi mau!" Nói xong, hắn chui vào thùng xe, hạ rèm xe dày cộp xuống.
Đây là một chiếc xe ngựa bốn bánh, thùng xe rất rộng, phía trong có một đống hoa mai. Một người đang co ro giữa đống hoa mai này, thấy Ngôn Dự Tân chui vào liền đẩy mấy cành mai ra, đứng lên chắp tay nói: "Đa tạ Ngôn công tử đã cứu giúp."
"Không cần khách khí, ta cũng không có nguy hiểm gì. Vừa rồi nếu Thu huynh phát hiện thì ta sẽ nói là bị ngươi bắt ép, huynh ấy sẽ không làm gì ta cả." Ngôn Dự Tân thoải mái nhún vai. "Hơn nữa chủ nhân nhà ngươi tốt xấu cũng đã tặng cha ta một ân tình lớn, coi như ta trả lại cho hắn."
Người trốn chạy hơi giật mình, vội nói: "Có phải Ngôn công tử hiểu lầm không? Ta không rõ công tử ám chỉ điều gì..."
"Lê đại tổng quản không cần giấu nữa." Công tử quốc cữu cười nhạt. "Mặc dù ngươi đã dịch dung nhưng ta vẫn nhớ hình xăm trên cổ tay ngươi kia... Đúng rồi, vết thương của ngươi không sao chứ? May mà ta mua bao nhiêu hoa mai, nếu không mùi máu trên người ngươi làm sao giấu được Thu huynh."
"Không sao, chỉ là vết thương nhẹ." Lê Cương lấy lại bình tĩnh. "Ngôn công tử đến đầu phố gần đây xem có chỗ nào vắng vẻ thì cho ta xuống."
"Được." Ngôn Dự Tần nhìn hắn một cái, hỏi bâng quơ: "Không phải Tô huynh bị ốm à? Sao vẫn còn tâm lực nghĩ đến chuyện gây xung đột với Huyền Kính ti?"
Lê Cương cúi đầu, im lặng hồi lâu mới nói: "Nếu ta nói tông chủ hoàn toàn không biết chuyện xảy ra hôm nay thì Ngôn công tử có tin không?"
"Nhưng tông chủ thật sự không biết." Lê Cương ngẩng lên, ánh mắt lấp lánh. "Ơn cứu giúp của công tử hôm nay, sau này tại hạ nhất định sẽ báo. Nhưng việc này không có quan hệ gì với tông chủ của tại hạ, xin công tử thứ lỗi."
Ngôn Dự Tân chăm chú nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên cất tiếng cười lớn: "Ngươi căng thẳng cái gì? Ta đâu có định dùng chuyện hôm nay cứu ngươi để đổi lấy thứ gì từ chỗ tông chủ của ngươi? Kể cả là ngươi thì ta cũng đâu đòi báo đáp gì? Thực ra, bất kể các ngươi và Huyền Kính ti mâu thuẫn vì ân oán giang hồ hay vì phân tranh trong triều đình thì đều không liên quan gì tới ta. Nếu ngươi cảm thấy ta hỏi quá nhiều thì không trả lời cũng không sao. Yên tâm, mặc dù ta là người rất hiếu kì nhưng người khác không muốn nói thì ta cũng sẽ không ép buộc."
Lê Cương biết vị công tử quốc cữu này bề ngoài quần là áo lượt nhưng thực ra là một người rất hào sảng nên cũng không nói nhiều, chỉ chắp tay tạ ơn.
Xe ngựa đi vòng tới một ngõ tối tương đối gần Tô trạch, Ngôn Dự Tân xuống xe trước quan sát xung quanh, thấy không có gì khác thường mới vẫy tay. Lê Cương nhanh chóng nhảy xuống xe, chạy vào một ngõ nhỏ.
Hành động cướp tù lần này xem như hoàn toàn thất bại không những không cứu được người muốn cứu mà còn bị thương vong nặng nề. May mà binh lính của Huyền Kính ti có hạn, không được sự chấp thuận và phối hợp của tuần phòng doanh nên cũng không thể tự ý phát động một cuộc lùng bắt trong toàn thành nên những người chạy thoát mới may mắn sống sót.
Mặc dù Lê Cương tạm thời chưa xác định được thiệt hại nhưng khi trở lại Tô trạch, vừa thấy sắc mặt Chân Bình, hắn đã biết tình hình không ổn.
"Phi Lưu về chưa?" Câu đầu tiên Lê Cương đã hỏi đến Phi Lưu.
"Về từ lâu rồi." Chân Bình đỡ Lê Cương vào nhà ngồi xuống, sai người lấy nước, lấy thuốc.
"Nó không nói gì với tông chủ chứ?"
\'\'Tông chủ còn đang ngủ. Có điều nhìn vẻ mặt Phi Lưu có vẻ rất không vui, ta dỗ dành hồi lâu mà không biết có tác dụng gì hay không.”
Lê Cương mệt mỏi nhắm mắt lại.
Lần này dẫn Phi Lưu ra ngoài, hắn lừa Phi Lưu là có cao thủ để Phi Lưu khiêu chiến, cho nên Phi Lưu rất vui vẻ đi theo. Mặc dù Hạ Thu đúng là cao thủ thật nhưng đang đánh dở đã phải đi, hắn không dám đảm bảo Phi Lưu sẽ không oán trách Lê đại thúc lừa mình với Mai Trường Tô.
"Bây giờ làm thế nào?" Chân Bình cũng ngồi bệt xuống bên cạnh, như đang hỏi Lê Cương, lại cũng như đang hỏi chính mình. "Trên đường đã tấn công ba lần mà không cứu được người, giờ đây đã áp vào đại lao của Huyền Kính ti việc cứu người khó càng thêm khó... E là vẫn phải bẩm báo sự thật với tông chủ..."
"Yến đại phu nói thế nào?"
“Ông ấy bảo bọn ta cố chèo chống thêm mấy ngày..." Chân Bình đang nói chợt nghe thấy có tiếng động vang lên ngoài sân nên vội đứng dậy. "Hình như là Vệ phu nhân đến."
Hắn còn chưa nói xong thì cửa phòng đã bị mở ra, một bóng dáng nhỏ nhắn lập tức chạy vào, áo xanh váy dài, dung mạo xinh đẹp, chính là y nữ Tẩm Dương Vân Phiêu Liệu, từng là mĩ nhân trên bảng mĩ nhân Lang Gia.
Nàng vừa vào đã vội hỏi: "Nghe nói Lê đại ca đã về?" Lời còn chưa dứt đã nhìn thấy trên người Lê Cương đầy vết thương, gương mặt hồng hào bỗng trở nên tái nhợt, nàng cố nén những giọt nước mắt chực rơi xuống, dịu dàng hỏi han: "Lê đại ca, huynh bị thương à? Có nặng lắm không?"
Thấy Vân Phiêu Liệu rõ ràng đang nóng lòng như lửa đốt mà vẫn dằn lòng quan tâm đến thương thế của mình, Lê Cương không khỏi cảm động, vội nói: "Ta không sao, nhưng phải xin Vệ phu nhân thứ lỗi, ta không thể cứu được Vệ Tranh tướng quân..."
Thực ra vừa thấy tình hình của Lê Cương, Vân Phiêu Liệu đã đoán được lần này có lẽ lại thất bại, nhưng lúc nghe hắn trả lời rõ ràng như vậy, nàng vẫn không khỏi đau lòng, cố gắng ổn định tinh thần, run giọng hỏi: "Vậy đại ca có nhìn thấy huynh ấy không? Huynh ấy… huynh ấy vẫn ổn chứ?"
"Vệ phu nhân yên tâm, nhất thời không đe dọa đến tính mạng." Lê Cương th