Khi mọi người ra hết, Cố Hứa Ảo mới ngẩng đầu lên, ngượng ngùng nói với bà Bùi: “Thưa bác, cháu không nghĩ sự việc lại như vậy, bác Lỗ cũng chỉ vì lo lắng quá mà thôi, nhưng lại khiến bác phải bận tâm. Bác không cần phải đến đâu ạ, có hộ lý là được rồi, qua ngày hôm nay thì tay của cháu cũng buông xuống được sẽ không có vấn đề gì đâu ạ”.
Bà Bùi cười, giúp cô y tá cởi quần áo của Cố Hứa Ảo, “Là bác muốn đến, để Tiểu Khải chăm sóc cho cháu bác không yên tâm, dù sao thì cũng là đàn ông, chân tay vụng về”. Nhìn những vết thương thâm tím trên người Cố Hứa Ảo, bà không nén được mắng Bùi Trung Khải: “Chả trách mà ông Lỗ tức giận, nếu là bác thì có lẽ bác đã đuổi thẳng cổ ra ngoài rồi. Thế mà nó lại còn ngông nghênh. Thế này thì làm sao con gái chịu nổi”.
Một bàn tay mềm mại xoa vào chỗ vết thương của Cố Hứa Ảo, khiến cô thấy nhồn nhột, nhưng cảm giác dễ chịu vẫn là nhiều hơn. Cô cũng đã từng nghĩ rằng, những lúc bị thương có thể trốn vào lòng mẹ, cho dù không có thuốc, chỉ cần có bàn tay mẹ xoa dịu thì cũng sẽ không còn đau nữa.
Nhìn thấy Cố Hứa Ảo xấu hổ xe che chỗ da thịt lộ ra ngoài, bà Bùi vuốt tóc cô, nói: “Đừng ngượng, cứ coi bác như người nhà”.
Triệu Thư Lập đưa Kiều Mẫn Chi đến thăm Cố Hứa Ảo, rồi cứ luôn mồm nói xin lỗi, rằng nếu anh không hẹn gặp cô ở ngoài thì cô không về muộn như vậy, và tất nhiên không xảy ra chuyện không hay. Cố Hứa Ảo vội nói, cô mới là người cần phải cảm ơn anh vì anh đã nhớ đến cô và báo tin đi khắp nơi.
Triệu Thư Lập đã nói tới chuyện hẹn gặp Cố Hứa Ảo tối hôm ấy một cách không giấu giếm và kiêng dè trước mặt Kiều Mẫn Chi. Cố Hứa Ảo đưa ánh mắt lo ngại nhìn sang Kiều Mẫn Chi, nãy giờ cô ấy vẫn không nói câu nào, lúc này cũng vẫn giữ vẻ mặt bình thản mà gọt táo. Trong bụng Cố Hứa Ảo thầm khen đúng là kiên cường. Trong chuyện Lỗ Hành và Triệu Thư Lập không thể ở bên nhau, Kiều Mẫn Chi chỉ là một yếu tố khách quan, nói về tình cảm thì cô cũng chính là người phải đau lòng. Một người thông minh như vậy chắc chắn biết ngày mà Cố Hứa Ảo xảy ra chuyện, Triệu Thư Lập đã hẹn gặp cô để nói về chuyện gì, thế nhưng cô đã gạt bỏ lòng kiêu hãnh cùng anh đến đây để thăm cô. Những ác cảm ban đầu của cô đối với Kiều Mẫn Chi đã bị xua tan. Trong lòng Cố Hứa Ảo thầm than, tình yêu làm cho đầu óc người ta trở nên mụ mị như thế này ư? Nếu đúng là như vậy, thì Cố Hứa Ảo thật sự rất may mắn.
Kiều Mẫn Chi đưa miếng táo đã gọt xong cho cô, thực ra Cố Hứa Ảo không muốn ăn, nhưng vì sự đồng cảm với Kiều Mẫn Chi nên cô giơ tay ra đón và cắn từng miếng. Cô hy vọng Triệu Thư Lập nhanh chóng thoát ra khỏi ám ảnh về Lỗ Hành, không bỏ lỡ cô gái thực lòng yêu anh này.
“Quả táo cô gọt thật đẹp, vỏ liền một dải, tôi thì không làm được thế”. Cố Hứa Ảo gợi chuyện.
Kiều Mẫn Chi mỉm cười, “Những lúc rỗi rãi tôi thường lấy tất cả những vật có hình tròn để luyện, ngay cả khoai tây cũng gọt thành như vậy”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn-đàn-๖ۣۜlê-quý-đôn.
Là sự rỗi rãi trong chuyện tình cảm đã khiến cho một việc đơn giản được làm rất thành thục, không lẽ đó cũng chính là quá trình Kiều Mẫn Chi chờ đợi Triệu Thư Lập? Cố Hứa Ảo nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của Kiều Mẫn Chi, không phải một cô gái mưu mô, cô ấy là một người thực sự đơn giản, hơi kiêu ngạo, hơi phá lối, nhưng nhìn chung là người biết nghĩ đến đại cục.
Bùi Trung Khải có phần giận lây Triệu Thư Lập, một là vì anh là nguồn gốc tai họa mà Cố Hứa Ảo phải chịu này, hai là vì Lỗ Hành, nên tỏ ra không mấy nhiệt tình.
Triệu Thư Lập và Kiều Mẫn Chi ngồi một lúc thì đứng dậy ra về. Trước khi rời khỏi, Kiều Mẫn Chi nói: “Chị Hứa Ảo, cha em đã biết chuyện chị bị thương, ông nhờ em chuyển lời bảo chị chịu khó nghỉ ngơi”.
Cố Hứa Ảo không ngờ phó chủ tịch Kiều vẫn còn nhớ đến cô, nên rất cảm động, “Tôi sẽ chú ý, nhờ cô chuyển lời cảm ơn của tôi đến phó chủ tịch Kiều”.
Chờ cho những người đến thăm đã về hết, Bùi Trung Khải đỡ Cố Hứa Ảo nằm xuống, rồi thuận miệng hỏi: “Phó chủ tịch Kiều là ai?”.
“Là bố của Kiều Mẫn Chi. Em gặp ông ấy ở thành phố xe hơi, là đồng hương của em. Ông ấy đối xử với mọi người rất nồng hậu, gần gũi”. Cố Hứa Ảo thấy cảm kích, những người như ông Kiều có tình có nghĩa, chả trách mà tổng giám đốc Quang lại trung thành, tận tụy với ông đến thế.
“Chẳng qua cũng chỉ là cách xử thế của những người làm quan, với vị trí của họ thì dù chỉ là một nụ cười mỉm những người dưới cũng thấy phải đội ơn đội đức rồi. Chỉ lừa được những cô gái như em thôi, thế mà cũng cứ tưởng là thật”.
Cố Hứa Ảo rất không vui, “Cứ như lời của anh thì họ không phải là người, không có tình cảm thật, mọi thể hiện đều là giả tạo, thế thì còn ý nghĩa gì nữa. Hơn nữa, em cũng chỉ là một người qua đường, với cách suy luận của anh thì ông ấy đường đường là một vị phó chủ tịch tỉnh không lẽ lại cần em phải tỏ sự trung thành của mình với ông ấy từ một nơi xa tít mù tắp? Người ta cũng chẳng cần gì phải đối xử với em như vậy”.
“Nói thì phải nói vào việc cụ thể. Có thể khi nói chuyện với con gái thì người ta tiện mồm hỏi thăm em một câu và chẳng có ý gì khác. Anh cũng chỉ có ý nói như vậy”. Bùi Trung Khải vội vàng giải thích. Tranh luận với Cố Hứa Ảo chỉ có hai kết quả, một là cô thắng, hai là cô thua và anh lại phải dỗ dành, nếu không thì cô sẽ không thèm đếm xỉa đến anh nữa. Vì thế nói đến cùng cũng chỉ có một câu: “Điều một, vợ luôn đúng, điều hai, nếu vợ sai xem lại điều một”.
Cố Hứa Ảo không thèm nói chuyện với Bùi Trung Khải nữa, được người khác nhớ đến đâu có phải là một chuyện xấu, một lời hỏi thăm dù thế nào cũng thấy ấm áp, huống chi phó chủ tịch Kiều lại là một bậc quân tử, đối xử với mọi người rất chu đáo. Nghĩ thế, cô lại không chịu thôi, "Có phải anh muốn em lúc nào cũng là một cô gái mồ côi không ai quan tâm, để rồi mặc cho anh muốn làm gì thì làm không?".
Bùi Trung Khải giận sôi nhưng chỉ còn biết nghiến răng vì không thể động đến người cô, "Người đối xử tốt với em thì em không biết quý trọng, lại cứ lấy người khác ra để chọc tức anh. Anh tức giận bỏ đi để rồi xem ai thực lòng thương em. Em mà không cần anh nữa là sẽ có người khác đến giành ngay. Em cũng mua cổ phiếu đấy thôi, không lẽ em không biết thành tích và phần trăm lợi nhuận của Blue Chip hấp dẫn mọi người thế nào hay sao?".
“Nhiều nhất cũng chỉ là cổ phiếu tiềm năng thôi, đừng có tự đề cao mình như thế. Hơn nữa, không phải là anh không biết thị trường cổ phiếu Trung Quốc, cổ phiếu của Blue Chip chưa hẳn đã kiếm được nhiều tiền, còn ST thì lại được mua bán rất nhiều. Em đã mua một ít ST, thắng liên tiếp hơn ba mươi điểm, kiếm được rất khá”. Nhớ đến lần mua bán cổ phiếu ấy, hai mắt Cố Hứa Ảo sáng long lanh, cái đường gấp khúc ấy có lẽ là đường gấp khúc đẹp nhất mà cô từng nhìn thấy.
“Em cố ý đấy à, ý em nói anh là loại cổ phiếu Blue Chip không được giá hay là em muốn chạm vào cổ phiếu ST!”. Bùi Trung Khải có thể dự cảm thấy nửa đời sau của anh sẽ không được yên ả vì ngày nào cũng sẽ có người đấu khẩu với anh.
“Để xem anh nghĩ như thế nào”.
“Mắt nhìn của em thật chẳng ra sao, tạm ngừng tạm ngừng đã”.
“Này, đừng có cắt ngang. Sao em lại nghe thấy vừa rồi có người nói tình hình của mình rất tốt, em không cần có người khác tranh ngay. Bùi Trung Khải, anh phải nói rõ cho em biết, ai giành anh? Là học sinh mới tiếp nhận, hay là chủ nhân cũ của chiếc váy màu xám?”. Cố Hứa Ảo nghiêng đầu nhìn Bùi Trung Khải.
“Anh chỉ ví dụ như thế, không có ai thật”. Bùi Trung Khải thầm trách mình nói năng không giữ mồm, tự chuốc họa vào thân.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn-đàn-๖ۣۜlê-quý-đôn.
“Em vẫn còn chưa nhận lời lấy anh, anh cũng không cần phải dỗ dành em”. Cố Hứa Ảo cười lớn. Cô bị thương nằm trên giường không có việc gì làm, chỉ còn cách trêu Bùi Trung Khải cho đỡ buồn.
Bùi Trung Khải tức giận bước tới véo vào cổ Cố Hứa Ảo, cô ấy đã đùa quá, không lấy anh thì cô muốn lấy ai? Đang nói chuyện thì cửa kẹt một tiếng, cô y tá đưa một người giống như nhân viên bưu điện, tay ôm một bó hoa to vào.
“Xin hỏi, ai là cô Cố?”. Ánh mắt của nhân viên bưu tá nhìn như dán vào người trên giường bệnh, nhưng vẫn hỏi một câu theo thói quen nghề nghiệp.
Cố Hứa Ảo vội đáp: “Là tôi”.
Nhân viên bưu điện bước tới gần, thận trọng đưa bó hoa tới: “Cô Cố, bó hoa này là điện hoa cho cô, xin cô nhận lấy”.
Bùi Trung Khải cảnh giác ngăn trước mặt nhân viên bưu điện, "Là hoa của ai tặng?". Như thế chẳng phải là làm bẽ mặt anh sao, vừa rồi cô ấy còn đang nói dở là lấy ai, thế rồi ngay lập tức có người đến thêm dầu vào lửa.
“Đây là hoa từ tỉnh ngoài gửi về, tôi cũng không rõ, cô đọc tấm thiếp kèm theo thì sẽ rõ”.
Một làn hơi ấm truyền khắp cơ thể, chú Kiều chẳng phải là Kiều Duy Thành thì còn là ai nữa, Cố Hứa Ảo luôn miệng nói, thật bất ngờ, “Em phải gọi điện cảm ơn phó chủ tịch Kiều một tiếng mới được, chú ấy vẫn nhớ những việc này, đúng là hiếm thấy”. Nói rồi cô nháy mắt với Bùi Trung Khải, ý muốn bảo: Thấy chưa, phó chủ tịch Kiều không như anh nghĩ đâu, chú ấy không phải là làm ra vẻ. Bùi Trung Khải chau mày đón lấy bó hoa, bó hoa gửi theo đường bưu điện này quả là chẳng có điều gì để nói, hoa màu đỏ cắm xen với lá liễu màu xanh, chẳng có tạo hình, tỉa tót, rất tầm thường.
Chờ cho nhân viên bưu điện đi khỏi, Cố Hứa Ảo cầm điện thoại lên tìm số, sau một hồi thì thở dài dựa vào đầu giường, cô không có số điện thoại của Kiều Duy Thành. Hỏi Kiều Mẫn Chi hay tổng giám đốc Quan cũng đều có vẻ không ổn lắm, e mọi người lại nghĩ khác. Kiều Duy Thành cũng chỉ vì quan tâm đến một người đồng hương ít tuổi, cô nhất định không thể mang phiền phức đến cho ông. Chuyện đó với một dân thường như cô thì chẳng có gì, nhưng đối với một quan chức chính quyền thì có khi sẽ là đòn trí mạng. Điều này thì cô hiểu. Vì thế, lời cảm ơn có lẽ đành để lại trong lòng mà thôi.
Bùi Trung Khải quan sát vẻ mặt thoắt vui thoắt buồn của Cố Hứa Ảo, trong lòng thấy nghi vấn. Phó chủ tịch tỉnh Kiều Duy Thành có cần thiết phải quan tâm đến một người đồng hương như thế không? Nhờ con gái chuyển lời hỏi thăm đã là một việc hiếm thấy rồi, hơn nữa lại còn gửi hoa qua đường bưu điện, không lẽ, không lẽ…
Càng suy đoán Bùi Trung Khải càng thấy không có khả năng, một cán bộ cấp tỉnh vượt trăm sông ngàn núi theo đuổi một cô gái thì quá trắng trợn. Vậy thì còn có lý do gì, vì sự hợp tác của FEX với thành phố xe hơi? Cố Hứa Ảo có là nhân vật gì đâu, chẳng qua chỉ là thư ký của chủ tịch hội đồng quản trị, quan hệ với ông Howard tuy tốt đẹp nhưng không đến mức không phân biệt được công tư. Hơn nữa, anh cũng tham gia cuộc đàm phán giữa hai bên, thành phố xe hơi cũng rất nổi tiếng, đương nhiên FEX phải hết lòng hết sức vì sự hợp tác giữa hai bên, không hề thấy điểm nào là cần thiết có sự thông đồng. Mặc dù phủ định tất cả những ý nghĩ ấy, nhưng những nghi ngại vẫn không thể xua tan.
Cố Hứa Ảo thấy Bùi Trung Khải hết thu dọn cái này lại đến cái khác mà không nói câu nào, không hỏi câu nào, hoàn toàn khác với phong cách vốn có của anh. Mi