Tài xế bán tính bán nghi, thận trọng dìu Cố Hứa Ảo lên xe, và nhặt túi xách cho cô. Dù sao thì cũng có thể coi là một người tốt, nhìn thấy Cố Hứa Ảo có vẻ đau đớn, bèn chạy lên chạy xuống lấy số khám cho cô rồi còn gọi điện cho Bùi Trung Khải theo lời dặn của cô.
Bùi Trung Khải vội vàng chạy tớ phòng khám của bệnh viện, không thấy Cố Hứa Ảo đâu, vừa lấy máy di động ra định gọi đến số máy lạ lúc trước, thì nghe thấy có tiếng gọi với vẻ thăm dò ở phía sau: “Anh Bùi, có phải anh Bùi đấy không?”.
Quay ngoắt lại, thì nhìn thấy một người đàn ông trung tuổi mặc đồng phục đang nhìn mình, tay giơ cao chiếc túi của Cố Hứa Ảo.
“Cô ấy ở đâu?”.
“Đang được chăm sóc tại phòng điều trị, không có gì nghiêm trọng lắm đâu. Anh đến rồi, tôi về đây, đây là túi của cô Cố, đây là thẻ ngân hàng của cô ấy, chi phí vào bệnh viện đều thanh toán qua thẻ này. Vì tôi mới nhận ca đêm nên trong người thực sự không có tiền”. Tài xế thật thà trao lại chiếc túi của Cố Hứa Ảo cho Bùi Trung Khải.
“Rất cảm ơn anh, xin hỏi, tên anh là gì ạ?’. Nghe thấy Cố Hứa Ảo không có gì nghiêm trọng, Bùi Trung Khải thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi họ Vương, không cần phải cảm ơn đâu”. Người lái xe đón lấy điếu thuốc mà Bùi Trung Khải chìa ra mời, giắt lên vành tai.
“Anh vương, anh có biết chuyện gì đã xảy ra với cô ấy không?”.
“Tôi cũng không biết, tôi đang đi trong ngõ thì nhìn thấy cô Cố ngồi trên đất không động đậy được, cô ấy nói bị một chiếc xe đâm vào, sau đó tôi chở cô ấy đến bệnh viện”.
Nghe vậy, Bùi Trung Khải biết cũng không hỏi được điều gì bèn lấy ra một tập tiền đưa cho người lái xe mà không cần đếm, “Cảm ơn anh đã giúp cô ấy. Anh cầm tạm chỗ tiền này, hôm khác chúng tôi sẽ tới hậu ta anh sau”.
Tài xế đưa mắt liếc nhìn tập tiền, dễ có tới vài, ba ngàn tệ, vội từ chối, nhưng Bùi Trung Khải nhất nhất nhét vào tay. Trong bụng tài xế rất vui, trước khi đi anh ta ghé sát vào Bùi Trung Khải nói: “Tôi cảm thấy cô Cố không phải bị xe đâm đâu”.
Bùi Trung Khải đi đi lại lại trước hành lang, rồi lấy điện thoại ra gọi cho chủ nhiệm Trịnh, đồng thời hỏi thăm và biết được, tin tức là cho Triệu Thư Lập gọi đến. Triệu Thư Lập vừa nghe tiếng Bùi Trung Khải, biết ngay là anh, nhân đó hỏi thăm tình hình của Cố Hứa Ảo, rồi kể vắn tắt đầu đuôi câu chuyện và kiên quyết đòi đến bệnh viện nhưng Bùi Trung Khải từ chối, nói rằng đã khuya rồi, nhiều người cũng không giúp được gì. Đến cả anh cũng còn chưa gặp được Cố Hứa Ảo, chỉ nghe qua tài xế nói rằng cô ấy không bị thương nghiêm trọng, chỉ bị sây sát bên ngoài.
Hơn hai chục phút sau cánh cửa phòng cấp cứu mới mở, Cố Hứa Ảo được đưa ra bằng xe đẩy, trên trán quấn một miếng băng lớn, ống tay áo bên trái bị cắt, cánh tay được băng treo lên cổ, cùi tay bị xước một mảng lớn, sắc mặt nhợt nhạt, đầu gối chân trái cũng bị xước, cổ chân phải bó thạch cao.
Cố Hứa Ảo bây giờ chẳng còn thấy đâu dáng vẻ xinh đẹp nhanh nhẹn buổi sáng, thêm vào đó tinh thần cô cũng không được tốt, ủ rũ như một cây cải trắng thiếu dinh dưỡng. Trong bụng Bùi Trung Khải thầm chửi tài xế, thế này mà là không có gì nghiêm trọng, không lẽ chết rồi mới coi là nghiêm trọng? Không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, anh chạy vội đến bên, gọi: “Hứa Ảo…”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Cố Hứa Ảo vừa được bác sĩ và y tá xử lý vết thương nên vừa mệt vừa đau, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi của Bùi Trung Khải ngẩng đầu lên định mỉm cười, nhưng nụ cười ấy đã biến thành nước mắt: “Bùi Trung Khải… Em… Em đau lắm, sao bây giờ anh mới tới?”.
Bùi Trung Khải chưa bao giờ nghe thấy những lời bất lực như thế từ Cố Hứa Ảo, nước mắt cô rơi lã chã, cô khóc nức nở, cô đưa tay trái lên lau nước mắt theo thói quen, nhưng bị đau, bèn kêu lên một tiếng : “Ôi!”.
Trái tim Bùi Trung Khải đau nhói như bị ai bóp chặt, anh cúi người gần như quỳ xuống đất, đưa tay lau những giọt lệ trên má Cố Hứa Ảo, dịu dàng vỗ về: “Đừng khóc, đừng khóc, chẳng phải anh đã đến đây rồi sao, sẽ không có chuyện gì nữa đâu, ngoan nào”.
Cô hộ lý lạnh lùng nhìn cảnh hai người tình cảm với nhau, hỏi với giọng không mấy kiên nhẫn: “Về nhà hay nằm viện?”.
Bùi Trung Khải chau mày: “Tình hình có nghiêm trọng lắm không?”.
Cô hộ lý giật mình nhìn vẻ mặt đáng sợ của Bùi Trung Khải, sau mấy giây lấy lại vẻ mặt lạnh lùng, “Cô ấy bị thương ở nhiều chỗ, vết thương trên trán đã được băng bó, chúng tôi đã tiêm phòng uốn ván, còn vết trầy da ở cổ tay trái cũng đã xử lý xong, nhưng cần phải chăm sóc, chân trái bị bong gân, xương hơi bị lệch thì đã được bó bột, bên mạn sườn trái có nhiều vết trầy xước, sợ bị mưng mủ nên đã băng bó, như vậy sẽ có lợi cho việc hồi phục vết thương. Trong tuần này, ngày nào cũng phải thay băng, nằm viện tất nhiên là thuận lợi, nhưng hiện tại đã hết giường”.
“Giường nằm không cần cô để ý, chúng tôi tự giải quyết được”. Bùi Trung Khải thấy lòng nặng trĩu, rốt cuộc là kẻ nào đã ra tay? Sau mấy cuộc điện thoại, vấn đề giường nằm đã được giải quyết xong, Cố Hứa Ảo được đưa tới một phòng riêng. Đường Sinh đã đứng ra lo liệu, anh ta là người rất giỏi những chuyện kiểu này.
Bùi Trung Khải không tiện nói chuyện nhiều, nhìn vẻ đau đớn của Cố Hứa Ảo, anh vội tìm bác sĩ đề nghị cho cô dùng thuốc giảm đau, sau đó mới mơ màng thiếp đi. Bùi Trung Khải bèn đi gặp cô y tá lúc nãy, “Tôi là người nhà của Cố Hứa Ảo, tôi muốn biết tình hình của cô ấy kỹ hơn”.
Cô y tá nhìn anh với ánh mắt rất thông cảm, “Không phải là bị xe đâm, nhìn thì biết là cô ấy bị người nào đó xô vào tường. Lúc đầu chúng tôi nghi ngờ là có bạo lực gia đình, nếu không nhìn thấy vẻ nương dựa vào anh của cô ấy thì chúng tôi đã tố cáo anh với Hội Phụ Nữ rồi. Người đưa cô ấy đến đây nói thấy cô ấy trong ngõ, có phải bị kẻ xấu hãm hại không thì tôi không biết, nhưng tôi đảm bảo với anh là người bị thương không bị xâm hại tình dục”.
Nhìn thấy Bùi Trung Khải chau mày, cô y tá nói: “Anh muốn hỏi về những điều này chứ gì?”.
Bùi Trung Khải nghiêm mặt đáp: “Tôi chỉ muốn hỏi liệu có di chứng gì không?”.
“Thế thì không có, song cũng phải chịu khổ một thời gian”.
Trở về phòng bệnh, thấy Cố Hứa Ảo vẫn đang trong giấc ngủ nặng nề, cánh tay trái để trước ngực, lông mày vẫn hơi chau lại, hẳn trong giấc mơ cô vẫn thấy đau. Cô ấy đã chịu đựng trong suốt hơn một tiếng đồng hồ ngay trước cửa nhà mình…
Cố Hứa Ảo giật mình tỉnh giấc vì đau, trong phòng tối đen, chỉ có đôi chút ánh sáng ngoài hành lang lọt vào qua khe cửa. Cô không biết là mình đang ở đâu, khẽ động chân trái, một cơn đau nhói lên, lúc đó cô mới nhớ ra chuyện xảy ra trong ngày hôm trước.
Bùi Trung Khải đã tỉnh. Lúc trước anh chỉ gục đầu vào giường mơ màng. Anh vội hỏi: “Sao thế? Đau à?”. Rồi anh bật công tắc đèn lên.
Cố Hứa Ảo nhìn khuôn mặt lởm chởm râu và có phần bơ phờ của Bùi Trung Khải, trên mặt còn hẳn vết tỳ vào giường mà thấy thương, nên cô gượng cười, đáp: “Ở bên kia còn có giường sao anh không sang đấy nằm mà ngủ?”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Bùi Trung Khải định bấm chuông gọi y tá liền bị Cố Hứa Ảo ngăn lại, “Y tá bị anh quấy quả đến chết mất. Hơn nữa, trời cũng sắp sáng rồi, em không muốn ngủ nữa, anh ngủ thêm chút nữa đi”. Nói rồi cô nhìn vào mắt anh, có lẽ anh cũng chỉ ngủ được chưa đầy một tiếng đồng hồ.
“Thế thì anh sẽ thức cùng với em”. Bùi Trung Khải nâng giường lên mức dễ chịu nhất.
Cố Hứa Ảo nằm trên giường nhìn Bùi Trung Khải bận rộn đi lại, bất giác cười thành tiếng, anh quay đầu lại nhìn cô.
“Còn cười được à, một ngày mà không có chuyện gì thì không yên hay sao”. Nói thì nói vậy nhưng giọng anh rất dịu dàng, ánh mắt cũng lộ vẻ vui mừng như tìm lại được thứ quý giá bị mất.
Cố Hứa Ảo vẫn cười, “Anh có biết không, trải qua tai họa sống chết cận kề như tối hôm qua, bây giờ em thấy nghe anh mắng cũng là một hạnh phúc”.
Trái tim Bùi Trung Khải dường như thắt lại, anh nắm chặt bàn tay phải không bị thương của Cố Hứa Ảo, “Hứa Ảo, có đúng là xe đâm vào em không?’.
“Không phải, em nói với tài xế như vậy là vì lo anh ấy sợ mà không giúp em, đêm khuya khoắt, lại thấy tiếng kêu cứu của một cô gái thì ít nhiều người ta cũng không tin, sau đó tới bệnh viện rồi thì chắc chắn họ lại suy đoán linh tinh, nên để tránh rắc rối em đã tiện mồm nói như vậy”.
Rồi Cố Hứa Ảo kể lại vắn tắt chuyện xảy ra tối hôm qua cho Bùi trung Khải nghe, sau đó hỏi: "Anh nói xem, liệu có phải bọn lừa đảo bị công an bắt, rồi có kẻ trốn thoát nghĩ rằng là do em tố giác nên đã tới trả thù không?".
Bùi Trung Khải không ngờ lại có chuyện này, nghe Cố Hứa Ảo thuật lại thì nhất định là cô đã bị theo dõi từ trước đó, cho nên nếu chuyện không xảy ra vào ngày hôm qua thì cũng sẽ xảy ra vào một ngày khác. Khi nhận ra điều này, anh sợ toát cả mồ hôi. May mà tối qua hai kẻ đó chỉ mới cảnh cáo, nếu chúng ra tay thật… Anh không dám nghĩ đến những chuyện có thể xảy ra nữa. Nhưng ngay lúc đó anh không dám nói gì thêm vì sợ sẽ làm kinh động Cố Hứa Ảo. “Bây giờ kiểu lừa đảo như vậy rất nhiều, em lời qua tiếng lại với bọn chúng làm gì, như thế chẳng phải hại mình sao?”. Vốn chỉ định nói thế thôi, nhưng anh cũng thấy tức giận. Sao những chuyện như thế này từ trước tới nay chưa thấy Cố Hứa Ảo nói tới bao giờ.
“Em không làm gì sai, anh không ủng hộ em, nên việc em bị thương chẳng có chút ý nghĩ nào”. Chẳng qua là Cố Hứa Ảo tìm cách nói cho qua chuyện để Bùi Trung Khải khỏi lo lắng.
Thận trọng tránh những chỗ bị thương của Cố Hứa Ảo, Bùi Trung Khải vòng tay ôm lấy cô, hạ thấp giọng, khẽ nói: “Anh không trách em mà chỉ vì anh sợ, quá nguy hiểm. Làm việc tốt thì được nhưng không được để mình bị thương, nhớ chưa?’.
Áp má vào vai của Bùi Trung Khải, Cố Hứa Ảo cảm nhận thấy sự chân thực của vòng tay ôm ấp, “Em biết rồi, lần sau nhất định em sẽ tìm đến cảnh sát”.
Bùi Trung Khải giận dữ, “Còn có lần sau, em vẫn còn muốn có lần sau à? Phỉ phui cái mồm, phỉ phui cái mồm!”.
Cố Hứa Ảo nhìn bộ dạng nghiêm trọng của Bùi Trung Khải bèn kéo tay anh, “Bùi Trung Khải, anh đáng yêu thật đấy!”.
Dù sao thì cũng là người đang bị thương, tinh thần không được khỏe, nên chỉ nói mấy câu như vậy xong, cô lại chìm vào giấc ngủ, anh khẽ khàng khép cửa lại.
Ra đến hành lang, Bùi Trung Khải gọi điện cho Tề huy: “Tề Huy, cậu sai người điều tra thử xem, Cố Hứa Ảo nói là bị bọn người lừa đảo qua điện thoại trả thù, nhưng tôi lại thấy không phải, chỉ một bọn người như vậy, lừa được hay không cũng không đến nỗi thuê hung thủ giết người. Có điều, cậu cũng đừng bỏ qua manh mối này để đề phòng. Công việc phải tiến hành bí mật một chút, đừng để chuốc họa vào thân”.
“Anh yên tâm, bọn Lão Đao vẫn nhớ anh, chuyện này cứ để tôi lo”.
Cố Hứa Ảo ngủ không ngon, cứ nhắm mắt là mơ thấy hai kẻ độc ác ấy. Khi cô tỉnh dậy lần nữa thì trời đã sáng bạch, chưa mở hẳn mắt đã gọi Bùi Trung Khải. Nhưng không có tiếng trả lời của anh, mà nghe thấy tiếng đáp dịu dàng của một người phụ nữ lạ mặt: “Tỉnh rồi à?”.
Cố Hứa Ảo vội mở mắt ra thì nhìn thấy một người phụ nữ chừng hơn năm mươi tuổi đứng trước mặt mình. Vẻ mặt bà hiền từ, nhẹ nhàng