ng lưỡi cay độc của Bùi Trung Khải chẳng phải luôn dồn người đến đường cùng đó sao?
"Anh nghĩ sao?".
“Cái gì mà nghĩ sao”. Nhìn thấy Cố Hứa Ảo dẩu môi về phía bó hoa, tuy trong lòng đã hiểu nhưng anh vẫn cố nói sang chuyện khác, “Có thể làm cho vợ vui thì tất nhiên anh chẳng có gì để nói”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn-đàn-๖ۣۜlê-quý-đôn.
“Ai là vợ anh, em vẫn chưa nhận lời lấy anh”. Con người này càng ngày lại càng ngông nghênh, khi anh gọi điện thoại, cô nghe thấy rõ anh nói với người khác là đang ở bệnh viện chăm vợ, tuy trong lòng thấy rất ngọt ngào nhưng hình như giai đoạn quá độ này hơi nhanh thì phải.
"Cha mẹ cũng đã gặp mặt rồi, định chạy làng hả?".
Cố Hứa Ảo biết không thể tranh cãi với Bùi Trung Khải được, bèn nhắm mắt lại không thèm để ý đến anh nữa. Sự việc đến quá bất ngờ, còn nhanh hơn suy nghĩ của cô. Tất cả dường như được đẩy nhanh chỉ sau một đêm, như được người ta bí mật lên kế hoạch sẵn. Chiếc đệm giường lún xuống, hơi thở đàn ông nồng nàn bên tai, cô đưa tay ra đẩy thì lại bị giữ lấy.
“Phu nhân, làm ơn đi, cho anh nghỉ một lát, suốt một ngày chân không chạm đất, bận tối mắt tối mũi, dù là thằng ngốc sai vặt thì cũng phải cho nghỉ một chút”. Nói rồi tay anh ôm lấy cô một cách tự nhiên, “Chà chà, eo này gầy đi nhiều rối đấy, mang về nuôi chắc sẽ tốn không ít lương thực đâu”.
Cố Hứa Ảo phì cười, “Này, này, anh nuôi lợn đấy à? Bảo anh về thì anh không chịu mà cứ ở lại đây, mệt thì lại đổ lên đầu em”.
“Anh không đến thì mẹ anh sẽ đến, mà em lại không quen. Anh cũng chỉ vì nghĩ cho em thôi. Bên cạnh lúc nào cũng có một người để mà mắng để mà làm nũng, như thế chẳng phải sẽ nhanh khỏe hơn sao?”. Bùi Trung Khải vươn người, túm lấy bàn tay cử động của Cố Hứa Ảo, “Ngoan nào, đừng có động đậy, anh ngủ năm phút thôi”.
Dường như không cần tới năm phút, không còn nghe thấy động tĩnh nữa, mà chỉ còn thấy hơi thở đều đều, quả nhiên là mệt rồi thật.
Tay trái vẫn phải cố định, còn tay phải thì bị nắm chặt trong bàn tay to lớn hơi ướt mồ hôi. Cố Hứa Ảo nghiêng đầu lại gần nhìn người đàn ông mệt mỏi đang ngủ bên cạnh, khuôn mặt bị gối dồn thành những nếp nhăn nho nhỏ, caravat cũng lệch sang một bên. Nhưng điệu bộ ấy khiến cô có cảm giác gần gũi và đáng yêu hơn. Anh lúc này cũng giống một người đàn ông bình thường, cũng mệt mỏi, cũng buồn rầu, cũng sợ hãi, không phải là kẻ cướp và cũng không phải là anh hùng. Không thể quên tâm trạng bi quan khi ở trong con ngõ đêm hôm ấy, khi mùi máu tanh xộc vào mũi, điều lo sợ nhất trong lòng cô lúc đó không phải là mất đi cuộc sống, mà là lo sợ không được nhìn thấy vẻ tiếc nuối và đau khổ của Bùi Trung Khải. Giây phút đó, cô thực sự mong muốn được ở bên anh mãi mãi.
Thì ra, con người ai cũng có lòng tham, đã từng được nếm trải ấm áp thì sẽ sợ lạnh lẽo, từng nếm hạnh phúc thì sẽ không muốn từ bỏ, đang ở thiên đường thì sẽ thấy coi thường địa ngục.
Cố Hứa Ảo nghiêng mặt hôn lên trán Bùi Trung Khải, thầm nói: “Anh có biết không, bây giờ em đang rất thèm được anh ôm”. Dường như nghe được những lời ấy, cánh tay anh siết chặt vòng eo thon nhỏ của cô. Cố Hứa Ảo mỉm cười, đúng là một người xử lý việc gì cũng nhanh nhẹn, ngủ mà cũng rất tinh.
Mễ Tĩnh Văn nhìn lướt qua giấy biên nhận mà Mễ Đại Dũng đập xuống bàn, rồi ngẩng đầu lên nói như không có chuyện gì: “Sao nào? Con cứ tưởng là có chuyện gì, chẳng qua cũng chỉ là chút tiền trả công cho người khác”.
Mễ Đại Dũng nheo mắt, “Con đừng có tưởng cho con cái chức giám đốc là cho con quyền tiêu tiền bừa bãi. Một trăm ngàn với nhà họ Mễ chúng ta chẳng đáng gì, thậm chí chỉ bằng tiền mời khách uống trà bóp chân. Nhưng đó là tiền tiêu đúng chỗ. Con hãy nói thật đi, con đưa cho ai số tiền này?”.
“Con biết là cha không tin tưởng con, sai người theo dõi con”. Mễ Tĩnh Văn vươn cổ cãi.
“Gia sản này của tao không phải là gió trên trời thổi đến. Tao chỉ có một mình mày là con gái, không cho mày thì cho ai, sai người khác trông chừng mày là có trách nhiệm đối với tương lai của mày sau này. Tao đã bảo phó tổng giám đốc Lý dìu dắt để mày thông thạo nghiệp vụ, thế mà mày không chịu học hành cho đến nơi đến chốn”. Mễ Đại Dũng đúng là đã phải rất nhọc lòng tốn công, con cái không nên người là món nợ suốt đời của cha mẹ.
“Là phó tổng giám đốc Lý ấy à? Hừ, đầu thì hói một nửa, người thì như quả bí ngô, buồn nôn chết đi được”.
“Tao chọn thầy giáo cho mày chứ đâu có chọn chồng cho mày, mày nổi cáu cái gì? Tao biết là tâm tư của mày đang ở đâu, chẳng phải là cái tay Bùi Trung Khải của Trung Đỉnh sao?”.
Truyện được đăng tại dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn.
Mặt Mễ Tĩnh Văn sa sầm xuống, “Con không xen vào việc của cha thì cha cũng đừng có xen vào việc của con!”.
Cô cũng đã từng gặp mấy mụ nhân tình của Mễ Đại Dũng, mụ nào cũng như hổ đói chăm chăm nhằm vào khối tài sản của ông. Có lần cô gặp một mụ ở cửa hàng Chanel hai người cùng nhằm vào một chiếc váy không ai chịu nhường ai. Nói thật lòng, Mễ Tĩnh Văn không thích mặc cái kiểu ấy, có điều cô đang muốn tỏ ra vẻ của một cô gái hiền thục trước mặt Bùi Trung Khải. Người đàn bà ấy khoảng bốn mươi nhăm, thực ra cũng không phải là già, nhưng so với một cô gái hai mốt hai hai thì vẫn là khoảng cách không thể vượt qua.
Lúc đó cô đã chọc tức người đàn bà đó như thế nào nhỉ? Hình như cô đã nói một câu, “Chẳng qua là tôi muốn giả già, những bà già hình như thích mặc loại hàng này”. Thế là người đàn bà đó liền phủi tay đi, để lại Mễ Tĩnh Văn đứng đó cười to khoái chí.
Dù sao thì Mễ Đại Dũng cũng là người sáng suốt nên chỉ chơi bời mà thôi, không có cái kiểu đến đâu cũng “gieo hạt giống”.
“Cha không có ý định quản lý con, nhưng con hãy nói rõ cho cha biết, con về nước làm gì? Học hai năm ở nước ngoài lại bỏ học, về nước rồi ngày ngày đến quán rượu, cha là người từng trải, cha biết không thể như thế được cả đời đâu con ạ”. Nói đến đây, Mễ Đại Dũng lại thấy tức giận, “Còn nữa, con hãy nhanh chóng rời xa cái tay Bùi Trung Khải ấy đi, hắn không phải là người tử tế gì đâu”.
“Chuyện này không cần cha phải lo”. Chưa nói dứt câu, Mễ Tĩnh Văn đã quay người bỏ đi.
Mễ Đại Dũng gầm lên ở phía sau lưng, “Hai kẻ mà mày trả tiền đều không phải là đồ tử tế, không biết mày nhờ bọn chúng làm việc gì? Tốt nhất phải giải quyết cho êm thấm, tao không muốn nhà họ Mễ bị lôi vào rắc rối!”.
Đi theo hắc đạo nhiều rồi nên thấy sợ, Mễ Đại Dũng nhanh chóng tích lũy rồi rút về làm lương dân bách tích. Ngày ngày trong cảnh dao kề cổ, ai qua rồi mới biết, càng lớn tuổi thì lại càng thấy sợ, sợ đến mức đến nằm không ngủ được, nửa đêm vào nhà vệ sinh mà còn sợ bị thanh trừng. Cuối cùng cũng tìm được một cơ hội rửa tay gác kiếm, tất nhiên là không thể triệt để được, nhưng dù sao thì cũng là làm ăn chân chính đủ nuôi sống gia đình. Những kẻ lưu manh côn đồ như Tiêu Đại, Hắc Bì coi rẻ mạng sống, nếu dây vào nhất định sẽ hỏng việc. Một trăm ngàn đồng ấy nhất định là Mễ Tĩnh Văn đã gửi vào tài khoản của hai kẻ này.
Tề Huy đến bệnh viện bí mật ra hiệu cho Bùi Trung Khải ra ngoài, nói: “Tôi đã nhờ anh em ngày trước bí mật điều tra, cậu ta nói, những người mà cậu ta biết đều là những người làm việc theo nhóm, việc gì cũng phải thông qua đại ca, sau đó phân công cho bên dưới, nhưng chuyện lần này thì không nghe nói, e rằng họ đã tìm đến những kẻ đánh lẻ. Tôi cũng bảo cậu ấy dò hỏi thì được biết gần một năm nay có một nhóm, tên là Long Huynh Hổ Đệ gì đó, nghe nói thế lực cũng khá mạnh, cùng làm cùng ăn nhưng không tham gia một bang nhóm nào”.
“Có khả năng là bọn đó không?”.
“Vẫn đang điều tra, có tới 99% là bọn này. Nghe nói gần đây bọn chúng bỗng nhiên rủng rỉnh tiều tiêu, còn đến phòng tắm của người anh em của tôi nghỉ ngơi mấy ngày liền, thuốc hút cũng đòi loại tốt nhất, như thể chúng vừa phát tài to”.
Bùi Trung Khải vê đầu điếu thuốc, “Hãy điều tra cho kỹ, xem kẻ nào đã thuê chúng”.
Bùi Trung Khải trở về buồng bệnh, thấy sắc mặt anh có vẻ không bình thường, Cố Hứa Ảo bèn hỏi xem có chuyện gì, anh trả lời là công ty có việc phải về, Cố Hứa Ảo bèn bảo anh về ngay, mấy ngày qua anh đã ở bên cô suốt cả ngày.
Công ty cũng có chuyện thật. Nén cơn giận dữ, về đến công ty, Bùi Trung Khải nhận thấy mình càng ngày càng thiếu kiên nhẫn, mấy báo cáo của giám đốc tư vấn có chút vấn đề về số liệu lập tức bị anh phê bình. Đường Sinh thấy không ổn bèn gọi anh về, nửa đùa nửa thật, nói: “Nếu anh thấy sốt ruột việc nhà thì cứ về đi, đừng ở đây làm khó chúng tôi, giận cá chém thớt làm gì”.
Bùi Trung Khải cũng cảm thấy có phần hơi quá, cười át đi, vỗ vai Đường Sinh, nói: “Người anh em, xin lỗi, mấy ngày nay đang bị hỏa vượng ấy mà”.
Đường Sinh cười lớn: “Hiếm thấy anh như vậy, nếu đã ổn định thì cũng tốt, khỏi phải suốt ngày vật vờ như cô hồn dã quỷ”.
“Làm sao bằng được cậu, sớm đã yên bề gia thất, ngoan ngoãn trong vòng quản lý, đến bây giờ thì con cái đã đề huề”. Bùi Trung Khải nói rất thật lòng, Đường Sinh bằng tuổi anh nhưng đã có hai con một gái một trai.
Đường Sinh Cười, “Dù sao trong hay ngoài vòng quản lý cũng vậy thôi, xong sớm thì nghỉ sớm, tôi cũng không thể thiếu được chỗ dựa của ông già nên không muốn làm trái lời ông. Vả lại, làm theo ý ông ấy cũng có gì là không tốt đâu. Anh thì may rồi, bây giờ đã gặp được người mình yêu, chúng tôi thấy ghen tỵ đấy!”.
Giọng của Đường Sinh có vẻ kém vui. Bùi Trung Khải hiểu rõ cuộc sống của những người như Đường Sinh, là con trai của cán bộ cao cấp, lấy một người vợ môn đăng hộ đối, kết thân hai gia đình một chính trị một thương gia, tạo nền móng vững chắc cho tương lai, có lẽ vì thế mà những việc được tự mình quyết định không nhiều.
Bùi Trung Khải dường như xông thẳng vào phòng làm việc của Mễ Đại Dũng, thư ký cũng không kịp ngăn lại. Vào đến bên trong, anh ngồi lên bàn, lôi ra một chiếc phong bì cầm lên tay phe phẩy mấy cái, sau đó ném “xoạch” một cái xuống trước mặt Mễ Đại Dũng, rồi nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh lùng.
“Chủ tịch Mễ, không biết ông có quen hai người này không?”.
Mễ Đại Dũng cầm chiếc phong bì lên, bên trong rơi ra mấy tấm ảnh, đó là những bức ảnh được chụp lén. Là ảnh hai người mặt mày dữ tợn, đang hút thuốc, một người chừng hai mươi tuổi, một người chừng ba mươi tuổi, nhìn qua thì biết ngay đó không phải là những người tử tế.
“Tổng giám đốc Bùi, tôi làm sao lại quen với những loại người này. Không phải anh có ý bôi nhọ Mễ Thị đấy chứ?”. Mễ Đại Dũng châm một điều xì gà, trong lòng lờ mờ đoán biết chuyện gì đã xảy ra.
"Tất nhiên là chủ tịch Mễ làm ăn chân chính rồi, còn tôi cũng là một một công dân chấp hành pháp luật, cũng không biết hai kẻ này là những người tệ hại thế nào. Không biết tại sao chủ tịch Mễ lại có thể khẳng định như vậy?". Bùi Trung Khải nhìn Mễ Đại Dũng không chớp mắt.
“Anh… Chuyện này mà phải cần đến biết hay sao? Tôi và anh đều là những người từng trải, không ngờ con mắt của tổng giám đốc Bùi Lại kém đến thế!”. Mễ Đại Dũng biết Bùi Trung Khải nắm được chút dấu vết nên ra sức biện bạch.
"Nếu chủ tịch Mễ đã biết chúng ta đều là những người từng trải thì cũng biết bây giờ không dễ dàng vô trách nhiệm để mình không rõ chuyện gì chứ?".