Sau khi rời khỏi cửa hàng danh tiếng đó, chúng tôi đến bảy cửa hàng khác, chủ yếu là tôi mua, còn Lưu Tranh Tranh dường như không tập trung. Cô ta giúp tôi xách ba cái túi, tự tôi xách bốn cái, cô ta không hề phàn nàn đến một câu, tôi đoán, chắc là bởi cô ta vẫn chưa dò hỏi được bí mật của Lê Bằng.
Lúc chúng tôi ngồi trong quán cafe, Lưu Tranh Tranh chủ động đứng dậy mua hai chiếc bánh ngọt, hai cốc cafe, còn tôi đang bận đếm chiến lợi phẩm, tiện tay lấy ra một lọ sữa tắm nói: “Sữa tắm của nhãn hàng này, sau khi tắm xong người cứ trơn trơn, Lê Bằng thích nhất đấy”.
Lưu Tranh Tranh nói: “Đây chẳng phải là nhãn hiệu của phụ nữ sao?”.
Tôi nói: “Đúng thế, thế nên đàn ông mới thích”.
Lưu Tranh Tranh như tỉnh ngộ, chỉ biết cười trừ.
Theo như những gì tôi biết về Lưu Tranh Tranh, cô ta sẽ không thể chịu đựng được lâu, một là do đã bị tiêu hao về thể lực, hai là không chịu được sự kích thích về mặt tinh thần. Một người có thể chịu đựng được một trong hai chuyện thể lực cạn kiệt hoặc tinh thần chịu đả kích lớn, nhưng khó có thể gánh được kết quả giáng xuống từ cả hai nguyên nhân kể trên.
Tôi thừa nhận, hôm nay tôi rất xấu tính, bình thường tôi không xấu tính, tôi thường rất tử tế và cho rằng người khác cũng sẽ tử tế với tôi, mặc dù thực tế không phải vậy. Tôi của ngày hôm nay, luôn phải diễn kịch, giống như tôi mới là kẻ thứ ba đang tìm đủ mọi cách để đối phó với chính thất0. May mà tôi mới là cái kẻ danh chính ngôn thuận, còn Lưu Tranh Tranh là ngọn lửa đang chuẩn bị bùng cháy thì bị tôi dập tắt.
0 Người vợ danh chính ngôn thuận.
Nói nhiều, tranh cãi nhiều sẽ chẳng tốt đẹp gì, tôi tự nhủ, tự cảnh tỉnh bản thân rằng cho dù lát nữa phải đối mặt với một Lưu Tranh Tranh thế nào đi nữa tôi đều không được để lộ sự tức giận hay nôn nóng, thậm chí là lo lắng, mà cần phải thật trấn tĩnh, đây mới là tấm lá chắn tốt nhất của tôi.
Đúng lúc đang nghĩ như vậy, Lưu Tranh Tranh đặt cốc cafe xuống, gạt chiếc bánh ngọt chưa hề động đến sang một bên, hai tay chống lên bàn, nói: “Nhược Nhược, chúng mình nói chuyện với nhau chút nhé”.
Tôi lại ăn thêm một miếng bánh nữa, vì đồ ngọt có thể khiến con người ta vui vẻ, sau đó tôi mím môi, đặt chiếc đĩa xuống nhưng cũng không ngước nhìn lên: “Chẳng phải chúng ta vẫn đang nói chuyện với nhau sao?”.
Lưu Tranh Tranh nói: “Đúng là vẫn đang nói, nhưng không có chủ đề, chúng ta nên nói gì có chủ đề một chút, được không?”.
Tôi gật đầu: “Vậy cô đưa ra chủ đề đi, tôi nói chuyện gì cũng được”.
Một bên khóe miệng Lưu Tranh Tranh nhếch cao: “Cô và Tổng giám đốc Lê đã phát triển đến mức độ nào rồi?”.
Tôi chớp mắt nói: “Đây là vấn đề riêng tư”.
“Có thể cô không nói, nhưng tôi cũng đoán được. Cô có nghĩ đến lúc nào thì nên lấy giấy chứng nhận không?”
“Giấy chứng nhận kết hôn chỉ là hình thức, không vội.”
“Cô là phụ nữ, không vội cũng không được, nếu chẳng may anh ấy đi theo người khác, lúc đó cô có vội cũng không kịp nữa.”
Tôi nhìn cô ta một cái: “Ồ, có người muốn tranh với tôi sao?”.
Cô ta tiếp lời: “Tại sao lại không? Cô thấy đấy, Lê tổng vừa có tướng mạo, vừa có địa vị, lại cũng có tiền, một người đàn ông hội tụ đủ những điều kiện như vậy tại sao lại không có phụ nữ hâm mộ?”.
“Ồ, thế à, thế còn cô, cô có hâm mộ anh ấy không?”
Lưu Tranh Tranh hơi ngạc nhiên: “Tôi ư?”. Sau đó cô ta cười mỉa mai: “Nếu cô mà từ bỏ, chưa biết chừng tôi sẽ cướp thật đấy!”.
Tôi đưa mắt nhìn xuống, lấy một tấm danh thiếp từ trong túi ra, đặt lên bàn, đẩy về phía cô ta, dùng ngón trỏ chỉ vào đó, nói: “Đây là danh thiếp của người phụ trách nhân sự bên công ty đồ lót Phong Mỹ, giám sát ý tưởng trước đây của công ty này đột nhiên nghỉ việc, giờ bộ phận thiết kế đang như rắn mất đầu, muốn tìm một người có kinh nghiệm trong ngành, lại có sẵn một lượng khách hàng lớn qua đó làm”.
Lưu Tranh Tranh rất dửng dưng, đưa mắt nhìn tôi: “Nếu căn cứ theo những điều kiện đó thì cả Lê tổng và Phạm Dung đều rất thích hợp”.
“Nhưng đáng tiếc là Phạm Dung đã rút lui, Lê tổng cũng không có hứng với việc này, Cô xem… Cô có thể đảm nhiệm được không?”.
Lưu Tranh Tranh vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng cười lớn: “Tôi á?”. Sau đó sắc mặt tỏ ra rất nghiêm túc, rồi nói: “Không đúng, tại sao cô lại biết được những việc này? Chẳng lẽ bên đó có ý định mời cô?”
“Không thể nói là mời, mà chỉ là tình cờ quen được người này, anh ta nhờ tôi để ý tìm giúp. Tôi nghĩ đi nghĩ lại thấy cô là thích hợp nhất, ngoài cô ra, tôi không biết ai có đủ điều kiện hơn.”
Đàn bà là loài động vật rất phức tạp, nhưng cũng rất đơn giản. Chúng tôi có thể sướng tận lên mây chỉ vì một câu khen ngợi không rõ nghĩa, nhưng cũng có lúc dù có khen ngợi thế nào cũng không hề bị lay động. Vấn đề quan trọng là bạn phải xem có khen đúng thứ mà cô ta thích hay không.
Khuôn mặt Lưu Tranh Tranh toát lên sự vui mừng: “Ồ, cô đánh giá tôi cao quá!”.
Tôi cũng cười, quyết định không vạch mặt chuyện cô ta và hoa hồng, tôi nói: “Tôi đã đánh tiếng với anh quản lý này rồi, cô gọi điện theo số trên này xin một buổi hẹn, rồi qua bên đó xem môi trường làm việc thế nào”.
Lưu Tranh Tranh bán tín bán nghi bấm số điện thoại của đối phương ngay trước mặt tôi, trao đổi ngắn gọn, đại khái là không vượt quá mười lăm câu hội thoại, nhưng vẫn thể hiện được phong thái của một người chu đáo và lão luyện trong giao tiếp.
Trước khi gác máy, thời gian hẹn dường như đã định, cô ta nhìn tôi đầy vẻ cảm kích nói: “Nhược Nhược, cho dù chuyện này có thành hay không, tôi cũng phải cảm ơn cô!”.
Có những tình địch rất chú trọng đến sự nghiệp và những đánh giá mà xã hội dành cho mình, rất có thể họ không muốn ẩn mình bên cạnh một người đàn ông, nhưng cũng có những tình địch sau khi đã trải qua nhiều sóng gió, càng muốn có thể rút lui tìm một người đàn ông đáng tin để dựa dẫm. Lưu Tranh Tranh rơi vào trường hợp trước, Phạm Dung là trường hợp sau. Nếu như hôm nay họ đổi vị trí cho nhau thì Trâu Chi Minh vẫn không thể coi là người đàn ông có cuộc sống hôn nhân mỹ mãn, còn tôi cũng chẳng thể giải quyết mọi việc dễ dàng như vậy.
Thắng lợi của trận đánh này rất thích hợp với câu nói: “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”.
Nếu như tôi không hiểu Lưu Tranh Tranh, e rằng tôi cũng chỉ có thể hư trương thanh thế, nói những thứ đại loại như: “Chồng tôi không bao giờ ly hôn với tôi”, nhưng may mà tôi là bạn của Lưu Tranh Tranh, hơn nữa chúng tôi đều là phụ nữ. Tình bạn giữa đàn bà rất mong manh, lúc tốt rất tốt, nhưng khi đã trở mặt thì giống như người xa lạ.
Lưu Tranh Tranh đạt được lợi ích từ phía tôi, sự tin tưởng của cô ta dành cho tôi sẽ tăng thêm một cấp, lòng cảm kích cũng tăng lên. Sự tin tưởng và lòng cảm kích này sẽ kéo dài được bao lâu, tôi cũng không biết, nhưng chỉ mong rằng thứ lợi ích mà cô ta lấy được từ tôi, không phải là Lê Bằng là được. Đây là một hy vọng nhỏ nhoià một người vợ như tôi mong muốn.
Tôi tin rằng, rất nhiều phụ nữ sẽ lựa chọn cách nhảy việc vào lúc này, cũng có rất nhiều phụ nữ cho rằng sự nghiệp của mình quan trọng hơn gia đình, nhưng điều mà tôi muốn nói đó là sự nghiệp và gia đình đều phải chăm sóc cả hai, phải duy trì sự cân bằng của chiếc bập bênh, nếu một bên được coi trọng hơn thì sẽ mất đi bên còn lại. Ví dụ nếu tôi chuyến tới công ty đồ lót Phong Mỹ vào lúc này, phải mất ba tháng để bận rộn và thích ứng. Ba tháng có thể thay đổi rất nhiều thứ, không phải tôi không tin tưởng Lê Bằng mà là tôi không muốn mạo hiểm trong chuyện này, cái quan trọng nhất vẫn là cuộc hôn nhân của tôi.
Nửa tháng sau, tin tức Lưu Tranh Tranh nghỉ việc làm cả công ty chấn động, từ khi Phạm Dung nghỉ việc, người có cơ hội thăng chức là Lưu Tranh Tranh cũng nối gót ra đi, những người có năng lực có khả năng thay thế đều nhao nhao đòi thử. Theo thứ tự, người đó sẽ là tôi, nhưng tôi không tiếp nhận sự thăng tiến mà bộ phận nhân sự đã ngầm sắp đặt và chỉ giải thích rằng: “Tôi cần suy nghĩ, vì vẫn chưa được tôi luyện đủ”.
Về nhà, Lê Bằng hỏi tôi tại sao lại từ chối.
Tôi hỏi lại anh: “Anh nghĩ sao nếu em nói em đã mất đi hứng thú với công việc và muốn nghĩ cho con cái?”.
Lê Bằng dừng lại theo bản năng: “Con ư? Em… Em có rồi à?”.
Tôi nói: “Không, nhưng em đang muốn có một đứa. Em đang nghĩ tại sao trong khi chúng ta không phải trả tiền nhà, không phải trả tiền xe mà lại không chịu làm nô lệ cho một đứa trẻ?”.
Lê Bằng ngạc nhiên trong giây lát, rồi tiến đến bế bổng tôi lên nói: “Em yêu, cuối cùng thì em cũng đã nghĩ được thông suốt!”.
Tôi ôm lấy cổ anh, cười và nói: “Chúng ta sinh lấy một đứa đi”.
Tương lai sẽ như thếnào, tôi không biết, Lê Bằng cũng không biết, nhưng cuộc sống hiện tại và những thứ đáng trân trọng trong hiện tại, cùng nắm tay nhau hướng về tương lai mới là thứ chúng tôi nên biết.
Người ta vẫn nói, có bốn cách để thử một con người: tiền, rượu, bài và du lịch đường dài. Dùng tiền có thể thử lòng tham, dùng rượu có thể thử khả năng uống, dùng bài bạc có thể thử tính thật thà, còn du lịch đường dài sẽ bộc lộ hoàn toàn bản chất vốn có của con người đó.
Rất có thể do tôi đã hạ quyết tâm sinh lấy một đứa con khiến Lê Bằng quá đỗi vui mừng, anh nhanh chóng xin nghỉ phép ở công ty, cùng tôi đi du lịch.
Lê Bằng hỏi tôi muốn đi Hồng Kông hay Ma Cao, Quảng Châu hay Thượng Hải, tôi nói tôi rất muốn đi đến tháp du lịch cao ba trăm ba mươi tám mét ở Ma Cao để chơi trò nhảy bungee lần cuối cùng trong đời, sau đó muốn đến sòng bạc để thua hết tiền, Lê Bằng kiên quyết phản đối. Anh nói anh phản đối vì sự an toàn của tôi, tôi nghĩ có lẽ là do lúc đó tôi còn nói một câu: “Trò nhảy Bungee ở tháp du lịch của Ma Cao, người nhảy không bị đẩy xuống mà là chủ động nhảy, không hề bị bắt ép, có những người đã do dự cả mấy chục phút liền cũng không dám nhảy xuống…”.
Lê Bằng không đồng ý đi Ma Cao, nên chuyến đi Hồng Kông cũng bị hủy, vì những địa điểm này ở quá gần nhau, nếu làm giấy thông hành mà lại không ghé qua những địa điểm đó thì cũng chẳng ra sao.
Còn Quảng Châu và Thượng Hải, tôi cho rằng hai địa điểm này có thể đi bất cứ lúc nào, cũng không phải là địa điểm du lịch nhất thiết phải đi trong lúc này, chi bằng đi Tây Tạng hoặc Tân Cương.
Nghe những người bạn từng đi Tây Tạng kể rằng, lúc ngủ trong lều, buổi tối ăn xong mì tôm nhất định phải buộc thật kín, nếu không những chú bò Tây Tạng quanh năm thiếu muối sẽ chạy đến xin ăn, thậm chí còn chui vào lều ăn hết những thức ăn mà bạn mang theo.
Tôi thấy bò Tây Tạng rất đáng yêu, nhưng tôi càng thích đi Tân Cương hơn, tôi muốn cảm nhận sự khác biệt về thời tiết từ biên giới phía bắc đến biên giới phía nam, muốn cảm nhận sức hấp dẫn mê người của vùng sa mạc hoang vu.
Tôi không biết những cặp vợ chồng khác sẽ nảy sinh mâu thuẫn hay nhen nhóm ngọn lửa tình yêu trong những chuyến du lịch đường dài, chỉ biết rằng tôi và Lê Bằng đều cố gắng tận hưởng từng giây phút được bên nhau ở Tân Cương, có một vài chuyện nhỏ cần kể ra đây.
Chúng tôi nhìn thấy người dân tộc Duy Ngô Nhĩ chính gốc tại một ngôi làng không không rõ tên, họ dùng loại máy dệt thủ công cổ nhất, để râu trắng dài, ba bốn cô gái đang đánh đu trên một chiếc xích đu kẽo cọt, cười rất tươi d