ượng của phụ nữ, rồi từ đó có những hành động thể hiện sự bù đắp.
Tôi đem chuyện này kể cho Miumiu, Miumiu cho rằng tôi đang như con hổ biết cười, miệng nam mô bụng một bồ dao găm.
Tôi hỏi lại nếu là cô ấy, cô ấy sẽ xử lý thế nào.
Thế là Miumiu lại kể cho tôi nghe vụ cãi vã giữa cô ấy và anh chàng bạn trai trước. Anh chàng đó tên là Tiểu An, anh ta thường hay tụ tập cùng những ông bạn rượu khác, mỗi lần về muộn là khắp người toàn mùi rượu và mùi nước hoa phụ nữ. Hỏi đến mùi nước hoa, có đánh chết Tiểu An cũng không thừa nhận, đều nói là mùi nước hoa đàn ông trên người của những ông bạn vàng.
Những người đàn ông ít tiếp xúc với nước hoa đều không biết, nước hoa được tách riêng thành hai loại, loại dành cho đàn ông và dành cho phụ nữ, công thức của chúng cũng không giống nhau. Nước hoa của phụ nữ là để cho đàn ông ngửi, có thể kích thích hoocmon của đàn ông, và ngược lại. Thế nên rất nhiều phụ nữ nam tính sẽ lựa chọn sử dùng nước hoa của đàn ông, nguyên nhân xuất phát từ việc nó càng khiến cô ấy cảm thấy vui vẻ.
Miumiu nhấn mạnh với tôi rằng, cô ấy chắc chắn mùi nước hoa trên người Tiểu An là của phụ nữ.
Tôi tin vào sự chắc chắn của Miumiu, sau đó tôi hỏi cô ấy đã vạch trần chuyện đó như thếnào.
Hôm “Lật ngửa ván bài”, cô ấy dùng điện thoại cố định gọi cho một người bạn của Tiểu An, hỏi xem tối hôm trước có phải họ cùng nhau tụ tập không, người bạn đó lập tức nói “đúng vậy”, còn miêu tả lại tình hình lúc đó một cách sinh động. Gác máy chưa đến nửa phút, người bạn đó đã gọi điện cho Tiểu An ngay trước mặt Miumiu. Tiểu An do dự một chút, nhưng bị Miumiu cướp lấy điện thoại nhấn nút nghe. Người bạn kia nhanh miệng nói: “Tiểu An, bạn gái cậu gọi điện hỏi tung tích của cậu tối qua, tôi thu dọn giúp cậu rồi đấy nhé, cứ nói là chúng ta ở cùng nhau…”. Anh chàng kia chưa nói hết lòi, Miumiu đã cúp máy.
Vài ngày sau, cô ấy và Tiểu An chia tay.
Tôi hỏi Miumiu: “Bị vạch mặt như vậy, hậu quả chắc chắn là phải chia tay, cậu không nghĩ tới điều đó sao?”.
Cô ấy nói: “Sao lại không nghĩ đến, vì tớ không thể chịu đựng thêm được nữa nên mới chia tay, nhưng nhất định phải vạch trần bộ mặt thật của anh ta. Cậu không biết anh ta giỏi chối bỏ trách nhiệm thế nào đâu, trước kia anh ta có chối thế nào thì tớ cũng nhịn, nhưng trách nhiệm trong việc chia tay thì không thể chối”.
Tôi chợt hiểu ra, đàn ông thật sĩ diện, nhưng đối với những kẻ không đáng để lưu luyến thì cũng không cần phải giữ thể diện cho anh ta.
Một thời gian sau, Trương Mai đưa đơn xin từ chức, không biết cô ta bị ép nghỉ việc thế nào, tôi không hỏi nguyên nhân, ngay cả lần cuối tôi cũng không thèm nhìn cô ta.
Cùng hôm đó, Miumiu đưa tôi đi siêu thị mua thuốc bổ, tôi nhìn qua một lượt tiện thế mua cho Lê Bằng một lọ Kangaroo Essermce.
Thứ mà tôi quan tâm là tác dụng của nó đối với việc: “Giảm căng thẳng mệt mỏi, bổ sung tinh lực”, nhưng Lê Bằng lại chỉ để ý đến chữ “tinh”, còn hỏi tôi rằng có phải anh có điểm nào khiến tôi không vừa ý?
Tôi nói: “Thôi, vậy anh đừng có uống nữa”.
Lê Bằng nhất quyết đòi uống, còn hắng giọng tối nay sẽ tìm tôi để thử tác dụng của thuốc.
Thử cái con khỉ, hôm nay tôi đang dính đèn đỏ, anh sẽ biết ngay thôi.
Không biết là do hiệu quả của thuốc hay do tâm lý không chịu thua của Lê Bằng, ngày hôm sau, anh dậy rất sớm, đi làm với tinh thần phấn chấn.
Lúc chúng tôi gặp nhau ở công ty, mặt mày anh rạng rỡ, cố ý nói trước mặt các đồng nghiệp khác: “Vi Nhược, côdọn dẹp bàn làm việc hộ tôi”.
Tôi đáp lại một câu, rồi ngoan ngoãn đi vào, trong lòng thầm nghĩ, là tôi đang giữ sĩ diện cho anh đấy nhé.
Nhưng tôi nghĩ, nếu như Lê Bằng cảm nhận được việc sắp diễn ra, anh sẽ không gọi tôi vào.
Hãy xem xem tôi phát hiện được gì trong đống tài liệu của anh, một bông hoa hồng, màu đỏ tươi, giống như những lần trước, lâu lắm rồi không thấy, hôm nay nó lại xuất hiện.
Chẳng lẽ, người tặng hoa không phải là Trương Mai?
Đáng ghét là, nếu không dùng biện pháp loại trừ để gạt bỏ cô ta, có lẽ tôi vĩnh viễn không biết được rằng người tặng hoa không phải là cô ta. Nghĩ kỹ lại thì việc ngấm ngầm tặng hoa cũng không hề giống tác phong của Trương Mai.
Vậy rốt cuộc là ai?
Ngày hôm sau, công ty xảy ra biến động lớn.
Phạm Dung nộp đơn từ chức, đồng thời được phê duyệt, trong vòng một tuần phải bàn giao lại tất cả mọi việc có liên quan cho tổ trưởng mới, một tuần sau chính thức nghỉ việc.
Phạm Dung bận rộn cả một ngày, lúc sắp hết giờ làm cô ta hẹn tôi cùng đi ăn.
Tôi rất kinh ngạc, bởi quan hệ giữa tôi và cô ta chỉ dừng lại ở mức xã giao bình thường, bình thường đến không còn bình thường hơn được nữa, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chúng tôi sẽ có ngày cùng ngồi xuống, trút bầu tâm sự với nhau.
Một tay Phạm Dung bấm vào huyệt thái dương, một tay cầm cốc, cười nhìn tôi.
Phạm Dung thay đổi rất nhiều, không phải thay đổi về cách ăn mặc hay ngũ quan, mà thay đổi về khí chất, lúc này tôi cảm thấy như cô ta đang đắm chìm trong biển tình.
Tôi hỏi Phạm Dung tại sao đột nhiên lại thôi việc, tại sao lại từ bỏ cơ hội thăng chức có thể đến rất nhanh sau đó, và tại sao lại đột nhiên như biến thành một người khác.
Phạm Dung rút trong túi ra một cuốn sách, đưa cho tôi, tôi vừa nhìn, hóa ra là sách mới của Trâu Chi Minh, đó là một cuốn sách tâm lý nam nữ, cuốn sách này được anh ta viết sau khi thu thập được những cảm nhận khác nhau của phụ nữ khi yêu, và quan niệm của họ về hôn nhân.
Phạm Dung nói, từ khi Trâu Chi Minh quyết định viết cuốn sách này, anh ta càng hiểu cho cô ấy hơn, anh ta đã biết cách đứng từ góc độ của cô ấy để suy nghĩ vấn đề, họ tìm lại được cảm giác trước kia, cảm giác như càng ngâm càng ngấm, một lần nữa cô ấy tìm lại được cảm giác yêu đương.
Tôi nói: “Như thế cũng không cần phải từ chức”.
Phạm Dung nói: “Nhược Nhược, cô không phải là tôi, cô không hiểu được cách nghĩ của tôi. Tôi dồn hết sức lực cho công việc từ nhiều năm nay, không ngoài mục đích tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn. Từ trước đến giờ, chồng tôi kiếm tiền không nhiều bằng tôi, áp lực của tôi quả thực rất lớn, tôi không dám sinh con, bởi tôi sợ không nuôi nổi, nhưng vẫn phải tiêu tiền để làm đẹp, vì công việc cần vậy. Trước kia tôi thường xuyên trách móc anh ấy vô dụng, không có lòng yêu nghề, sau đó mói phát hiện ra rằng, hóa ra anh ấy không phải không có tài năng, mà chỉ là không có cơ hội. Giờ anh ấy đã có cơ hội, cuốn sách này bán rất chạy, cái tên “Hòa Mục” cũng đã có tiếng vang, anh ấy có nhiều cơ hội đối mặt với truyền thông hơn… Thế nên, với tư cách là một người vợ, tôi muốn giũ bỏ gánh nặng nhiều năm bàn giao lại cho anh ấy, điều đó không chỉ bởi tôi tin tưởng anh ấy, mà còn vì tôi yêu anh ấy. Tôi muốn ở nhà tĩnh dưỡng một thời gian, sau đó chúng tôi sẽ sinh một đứa con, tôi sẽ chuyên tâm vào việc dạy dỗ nó, còn gánh nặng kinh tế gia đình tôi giao lại cho anh ấy, chỉ đơn giản vậy thôi”.
Chỉ đơn giản vậy thôi.
Những lời nói đơn giản của Phạm Dung lại truyền tải được rất nhiều ý nghĩa không đơn giản.
Tôi nói: “Từ bỏ sự nghiệp hiện có, cô không thấy hối hận sao?”.
Phạm Dung nói: “Nhược Nhược, nếu là cô, cô có hối hận không?”.
Tôi lắc đầu nói: “Tôi không phải là cô, tôi cũng chưa từng nghĩ đến vấn đề này”.
Phạm Dung nói: “Bắt đầu từ bây giờ, cô thử nghĩ đi, nghĩ cho thật kỹ… Cô là người có năng lực, cô rất thông minh, lại tài giỏi, sự nghiệp trong tương lai không chỉ dừng tại đây. Đến lúc đó, cô sẽ chọn tiếp tục dấn thân vào công việc, hay giống như tôi quay về chăm lo cho gia đình?”.
Tôi nói: “Gia đình và sự nghiệp, tôi sẽ cố gắng vẹn toàn cả hai”.
Phạm Dung cười nói: “Khi cô lên đến được vị trí như tôi bây giờ cô sẽ hiểu. Khi sự nghiệp của cô có chỗ đứng nhất định, thì công việc và gia đình không thể vẹn toàn nữa, nếu cô muốn cả hai, cuối cùng chỉ khiến tất cả rối ren lên”.
Tôi hỏi: “Bởi vì cả hai đều không thể vẹn toàn, nên cô chấp nhận từ bỏ sự nghiệp chọn lấy gia đình?”.
Phạm Dung nói: “Đúng, mà cũng không đúng. Tôi làm thế này, là vì tôi nghĩ đến trước kia… Trước kia, vì phải nỗ lực trong công việc, tôi bỏ bê gia đình, mối quan hệ của hai chúng tôi ngày một tệ hơn. Vài năm trở lại đây, tôi rất hối hận, nhưng không biết dùng cách nào cứu vãn. Giờ có cơ hội cứu vãn, tại sao tôi lại không thể từ bỏ một số yếu tố vật chất bên ngoài, để đổi lấy tình yêu và một người đàn ông sẽ đi cùng tôi đến hết cuộc đời? Nhược Nhược, vấn đề hiện tại của tôi, có lẽ cô sẽ phải đối mặt trong tương lai, đến lúc đó cô cũng sẽ khổ tâm như tôi đã từng vậy, nhưng tôi hy vọng cuối cùng cô sẽ tìm được đáp án đúng đắn, ít nhất là sự lựa chọn mà cô cho là chính xác nhất, chỉ cần cô không hối hận, thì lựa chọn đó là chính xác”.
Câu hỏi của Phạm Dung tôi chưa bao giờ nghĩ đến, nhưng dường như tôi nhìn thấy được những khó khăn mà cô ấy từng phải đối mặt.
Về đến nhà, tôi và Lê Bằng cùng nằm trên giường, bàn về tương lai của chúng tôi, và một số chủ đề nhạt nhẽo khác. Sau khi kết hôn, chủ đề nói chuyện giữa đàn ông và phụ nữ thường rất nhạt nhẽo, tất nhiên, trước khi kết hôn cũng vậy cả thôi.
Tôi kể những suy nghĩ của Phạm Dung cho Lê Bằng nghe, anh nói, anh cũng rất kinh ngạc, anh luôn cho rằng Phạm Dung sẽ là cánh tay đắc lực cho anh, và cũng là chủ quản xứng đáng nhất của công ty.
Tôi hỏi: “Vậy anh nói thử xem, anh có đồng ý với việc cô ấy bỏ công ty hay không?”.
Lê Bằng nghiêng mặt nhìn tôi: “Nếu đứng ở lập trường của người quản lý, anh không đồng ý, nhưng nếu đứng ở lập trường của đàn ông thì…”.
Tôi cau mày: “Có phải đàn ông đều cho rằng, phụ nữ cố gắng trong công việc và tranh giành giang sơn với các anh là chuyện rất đáng ghét? Hay các anh cho rằng, phụ nữ vốn dĩ phải ở nhà phò tá chồng, dạy bảo con và không nên quan tâm đến chuyện bên ngoài?”.
Anh lẩm bẩm: “Em đừng nhạy cảm thế chứ!”.
Tôi nói: “Không phải em nhạy cảm, mà là đàn ông các anh quá ghê gớm. Trâu Chi Minh có thể đứng ở góc độ của phụ nữ để viết một cuốn sách tìm hiểu về phụ nữ, vậy thì tại sao lúc này lại không ngăn cản Phạm Dung, cổ vũ cô ấy phát triển lên cao nữa. Nói cho cùng, người đàn ông dù có hiểu phụ nữ đến đâu, thì hành vi của họ vẫn cứ là hành vi đặc trưng của đàn ông, không thể trờ thành bạn của phụ nữ được”.
Lê Bằng liếc tôi một cái nói: “Bà xã đại nhân ơi, em sắc bén như vậy, anh không biết phải tranh luận với em thế nào”.
Tôi ngừng lại, nói: “Nếu như… em nói là nếu như. Nếu như trong tương lai em cũng giống như Phạm Dung, sự nghiệp và gia đình không thể cùng lúc làm tốt cả hai, anh sẽ thế nào? Sẽ khuyên em từ bỏ sự nghiệp hay là…”.
Lê Bằng nói xen vào: “Anh sẽ chọn cách sinh con thay em”.
Tôi nói: “Anh nói thật vớ vẩn, chuyện sinh con nếu đàn ông có thể làm thay được thì phụ nữ đã mừng quá!”.
Anh nói: “Vậy chẳng có đáp án rồi còn gì? Nếu như đàn ông không thể làm thay những việc của phụ nữ, thì chỉ còn cách để phụ nữ làm, đây là thiên chức của phụ nữ… Nhưng anh có thể đảm bảo với em rằng, nếu như có một ngày công nghệ này được nghiên cứu thành công, anh sẽ là người đẩu tiên ghi tên, chia sẻ nỗi đau với em”.