giới của anh cũng là thế giới của tôi, ủng hộ anh, cũng đồng nghĩa với việc ủng hộ chính tôi và gia đình này của chúng tôi. Thế nên quyết định ban đầu của tôi là chính xác, cho dù thế giới này sắp đảo điên, chúng tôi vẫn sẽ ở bên nhau.
Ngày cuối cùng của tháng đó, anh trở về nhà và tỏ ra mệt mỏi hơn những ngày khác, thở dài trước cả bàn đầy ắp thức ăn tôi nấu, cố nặn ra một nụ cười, nói: “Có khách hàng thích nhãn hiệu của chúng ta, một tháng nữa công ty có thể chuyển mình”.
Tôi cũng cười, kéo anh vào nhà bếp, giúp anh xắn tay áo lên mở vòi nước, bóp hai lần nước rửa tay, lặng lẽ giúp anh rửa tay. Sau đó ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt như cười của anh: “Em tin tưởng ở anh”.
Mấy ngày sau đó, vẻ mặt Lê Bằng rất rạng rỡ, mỗi ngày anh đều đem về một tin tức tốt lành, dù chuyện lớn bé thế nào cũng chia sẻ cùng tôi. Anh nhìn vào đôi mắt tràn đầy hy vọng của tôi, mỗi nụ cười, mỗi câu nói của tôi đều trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Tôi là trụ cột tinh thần cuối cùng của anh, tôi biết cho dù cả thế giới này nghi ngờ anh, thì tôi cũng không được phép dao động.
Tranh thủ thời gian, tôi về nhà mẹ đẻ, cố tình tách bố ra, tôi hỏi mẹ có bao nhiêu tiền tiết kiệm, bà tính sơ qua, có thể cho tôi mượn năm trăm nghìn.
Đối với mẹ tôi mà nói, năm trăm nghìn này là tiền tích cóp cả đời của bà, nhưng đối với Lê Bằng thì chỉ như muối bỏ biển, nhưng tôi không thể chống mắt nhìn anh một mình bôn ba khắp nơi mà không làm gì cả.
Trước khi ra về, tôi dặn đi dặn lại mẹ rằng, đừng tiết lộ chuyện này với bố, tấm lá chắn phòng bị trong tâm lý của tôi với ông vẫn còn.
Miiuniu nói rằng mặt tôi gần đây lúc nào cũng rất đau khổ, sầu não. Cô ấy hỏi tôi có phải đang lo lắng vì tiền không.
Tôi hỏi cô ấy sao lại nhận ra, đồng thời tự nhắc nhở mình về nhà phải nặn ra được nụ cười tự nhiên nhất.
Miumiu nói: “Phần lớn phụ nữ chỉ buồn vì hai chuyện: một là vì đàn ông, hai là vì tiền. Hiện tại Lê Bằng đang phấn đấu vì “sự nghiệp” của anh ấy, sự nghiệp thì dựa vào cái gì, nói thẳng ra chẳng phải là dựa vào tiền sao?”.
Tôi cười, nhân cơ hội tranh thủ hỏi xem Miumiu có bao nhiêu tiền tiết kiệm.
Trong tài khoản tiết kiệm của Miumiu có đến ba trăm nghìn, gấp mười lần của tôi, tôi kinh ngạc kêu lên, nhưng Miumiu an ủi tôi rằng, một người phụ nữ thất bại nhiều lần trong chuyện tình cảm, thứ mà cô ấy tin tưởng được chỉ có thể là tiền.
Bên phía nhà bố mẹ Lê Bằng, tôi không thể qua mượn, tôi gõ cửa hết một lượt tất cả các mối quan hệ của mình, vay được gần một triệu nhân dân tệ, nhưng không hề nói câu nào với Lê Bằng, bởi không muốn gánh nặng tinh thần của anh tăng thêm.
Điều tốt không đến, nhưng điều xấu thì đến rất nhanh, những lo lắng của tôi đã thành hiện thực, thực ra sớm muộn gì thì nó cũng xảy ra, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Đến trung tuần tháng thứ năm, Lê Bằng bắt đầu dùng từ “phiền muộn” thay thế cho tất cả tâm trạng của anh. Anh ăn ít hẳn đi, trong vòng nửa tháng gầy đi hơn ba cân, anh ngủ cũng không ngon, hàng đêm tôi vẫn nghe thấy tiếng anh thở dài, thỉnh thoảng lại ngồi thất thần. Tôi kể cho anh nghe vài câu chuyện hài, anh cười rất miễn cưỡng. Khi hỏi anh nó buồn cười ở chỗ nào, thì gương mặt anh chỉ toát lên sự mịt mờ, sau đó nói một cách gắt gỏng: “Hiện anh không có tâm trạng nào để nghe chuyện cười cả”.
Bắt đầu từ lúc đó, Lê Bằng không đưa tôi xem hóa đơn nữa, tôi biết, đó có nghĩa là gì.
Tôi tính sơ qua, đến tháng này về cơ bản vốn của Lê Bằng đã bị âm, bước tiếp theo chắc sẽ là vay vốn ngân hàng, hoặc đôn đáo khắp nơi để vay tiền.
Lấy gì để làm vật thế chấp? Trong tay chúng tôi chỉ có ngôi nhà này.
Tôi nhìn qua một lượt cách bài trí trong nhà, tỏ vẻ bất an, đột nhiên có một cảm giác như sắp mất nó, cứ hoảng hốt như vậy mất mấy phút. Lê Bằng đột nhiên chạy về nhà, thay comple, nhìn đồng hồ dường như đang tính toán thời gian tắc đường, đồng thời nói với tôi rằng đã bán ô tô.
Tôi nói: “Chiếc xe đó vốn dĩ là xe cũ, số tiền bán được e rằng cũng không đủ để trả tiền lương”.
“Chẳng lẽ lại bán nhà?”
“Nếu anh cảm thấy cần thiết, có thể thế chấp nhà cho ngân hàng, em không có ý kiến gì.”
Anh kinh ngạc nhìn tôi, mấy giây sau mới phản ứng lại được: “Ý em là gì?”.
Tôi từ từ tiến về phía anh, cảm nhận được sự căng thẳng của anh, đưa tay ra không ngừng vỗ về những cơ bắp sau lưng anh, đùa rằng: “Chúng ta đối mặt với nhau hằng ngày, trong lòng anh có chuyện gì, em lại không biết sao? Chẳng lẽ để em nhìn thấy anh trải chiếu ngủ ngoài đường, mà em vẫn có thể yên tâm ngủ trong nhà được sao? Nếu quả thực như vậy em còn cần căn hộ này để làm gì?”.
Tay của Lê Bằng từ từ khép chặt lại sau lưng tôi, giọng nói thấp đến nỗi không thể thấp hơn được nữa, bộc lộ hết sự mệt mỏi của anh lúc này: “Cho dù thế nào, căn hộ này cũng không thể mang thế chấp, anh sẽ nghĩ cách giải quyết..”.
Cái mà Lê Bằng gọi là cách giải quyết đại để là xin sự giúp đỡ của bố mẹ anh hoặc kêu gọi nhà đầu tư tiếp tục đầu tư.
Chỗ bố mẹ anh nhiều nhất có thể vay được bảy tám trăm nghìn, tôi nghĩ như vậy. Còn về phía những cổ đông, tôi lạc quan mà cho rằng, “có lẽ” anh sẽ huy động thêm được một cái ba triệu nhân dân tệ nữa.
Nhưng nhà dột lại liên tiếp gặp mưa, tối thứ Tư của một tuần sau đó, Lê Bằng cả đêm không về.
Bốn rưỡi sáng, tôi bừng tỉnh, ngồi trên giường, một tay sờ nửa phần giường lạnh lẽo, một tay bóp vào huyệt thái dương, đang định vào bếp lấy cốc nước uống hai viên thuốc đau đầu, lúc ngang qua phòng khách, bị một động tĩnh nhỏ làm cho khiếp sợ.
Quay đầu nhìn lại, cả căn phòng vẫn tối đen như mực, trong bóng tối có một đốm lửa nhỏ.
Tôi bước qua đó, quỳ xuống bên cạnh người đàn ông tay cầm điếu thuốc đang cháy nhưng không đưa vào miệng nói: “Mấy giờ anh mới về? Vào phòng ngủ một lát đi”. Đây là lần đầu tiên anh hút thuốc trở lại sau khi cai thuốc thành công.
Lê Bằng hít một hơi thật sâu, dập điếu thuốc nói: “Anh không ngủ được”.
Tôi hỏi: “Công ty có vấn đề gì à?”.
Anh than vãn nói: “Đúng vậy… Ông Trần quyết định không đầu tư nữa”.
Ông Trần chính là người đã đem ba triệu nhân dân tệ ra góp vốn.
Tôi thở dài một tiếng, tim cũng ngưng đập một nhịp nói: “Vậy anh định thế nào?”.
Anh nói: “Anh còn có thể làm thế nào được nữa? Anh chẳng còn cách nào khác cả”.
Tôi hít sâu ba cái, hai tay xoa xoa lên đầu gối anh, mới lấy hết dũng khí nói: “Hay là chúng ta đóng cửa nó đi?”.
Tôi rõ ràng nghe thấy tiếng Lê Bằng hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn anh, tôi cảm nhận được trong đôi mắt đó đầy rẫy sự ngạc nhiên và khiển trách.
Thứ mà tôi cần chính là đây.
Tôi biết quyết định này rất khó khăn, cũng biết rằng Lê Bằng không thể đồng ý với nó, công ty đó giống như đứa con đứt ruột đẻ ra của Lê Bằng, anh dốc hết tâm sức và trí lực vào đó, làm sao anh có thể cầm nổi dao để chém đứt nó? Anh không thể làm, nhưng tôi có thể. Cho dù tôi không thể, tôi cũng buộc phải thay anh quyết định chuyện này, tôi thà làm tội nhân cả đời, cũng không thể đẩy anh lún sâu hơn nữa.
Quyết định làm một chuyện rất khó, quyết định để không làm chuyện gì đó càng khó hơn.
Tôi dường như nghe thấy tiếng nuốt nước bọt, rất lâu mới nghe thấy giọng anh trả lời một cách xót xa: “Anh… Anh muốn đợi thêm, có thể rất nhanh…”.
Tôi biết anh đã chấp nhận sự thật, thậm chí còn bị cú đòn vừa rồi của tôi đánh cho gần tỉnh.
Tôi nhoài người trên đầu gối anh, nghẹn ngào nói: “Được, vậy chúng ta lại đợi thử xem…”
Chúng tôi đều biết cái giá phải trả đằng sau chữ “đợi” này.
Lúc mẹ tôi trao quyến sổ tiết kiệm vào tay tôi, bà lẩm bẩm một câu: “Đúng là một đồng tiền ép chết cả anh hùng”.
Tôi cầm cuốn sổ, cúi đầu nói: “Cảm ơn mẹ”.
Mẹ vỗ vai tôi nói: “Mẹ con với nhau sao lại nói câu đó, số tiền này dùng cho cẩn thận, mẹ chỉ có vậy thôi, sau này… phải dựa vào chính các con”.
Tôi gật đầu, đột nhiên cảm thây rất có lỗi với mẹ, trong lòng buồn bã, nhưng không thể khóc trước mặt bà, nếu như tôi khóc, mẹ tôi càng lo lắng thêm.
Người ủng hộ tôi tới cùng còn có cả Miumiu, sau khi cô ấy trịnh trọng giao “kho vàng nhỏ” của mình vào tay tôi, nửa đùa nửa thật nói một câu: “Dù sao tớ cũng không định có con, đến chồng cũng không muốn lấy, số tiền này coi như là tiền cấp dưỡng tớ cho thằng con trai nuôi sau này của mình”.
Tôi cảm động, ôm lấy Miumiu, nghe cô ấy thì thào bên tai: “Ôi giời, cậu ủy mị quá!”.
Sau khi nhận cuốn sổ tiết kiệm từ tay tôi, Lê Bằng vẫn như không hiểu gì cả, anh không nói lên lời, ngồi thừ người trên ghế sofa.
Tôi vội vã giải thích nguồn gốc số tiền này, hy vọng trong lòng anh sẽ dễ chịu hơn. Tôi vừa ngồi xuống bên cạnh Lê Bằng, liền bị anh kéo vào lòng. Anh ôm tôi rất chặt, không nói gì, chỉ thở hắt ra, rất lâu rất lâu sau đó mới nói vài câu sau gáy tôi: “Anh xin lỗi”.
Tôi vỗ vào lưng anh, nhẹ nhàng nói: “Em không thiệt thòi gì, không chút nào cả”.
Buổi tối hôm đó, cả hai chúng tôi đều không ngủ được, mặc dù người rất mệt mỏi, nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo.
Tôi gối đầu lên tay anh, ngắm mặt trăng qua kẽ rèm, anh ôm tôi từ phía sau, cằm áp sát đỉnh đầu tôi, kể hết những nỗi vất vả trong mấy tháng vừa qua cho tôi nghe.
Anh nói, điều khiến anh buồn nhất không phải là các cổ đông không tiếp tục đầu tư, cũng không phải là khách hàng thay đổi ý định vào giờ chót, mà là một người bạn biết nhau đã lâu, lấy danh nghĩa giúp đỡ anh, nhưng lại trục lợi từ đó.
Tôi nói với anh: “Thương trường như chiến trường, lúc đó sao anh lại tin người ta đến thế?”.
Anh đáp: “Lúc đó anh cần bạn bè, cũng cần đến cả sự giúp đỡ, nếu nghi ngờ ai thì không dùng người đó, mà đã dùng người đó thì chớ có nghi ngờ họ, anh thà thật lòng tin tưởng anh ta là chiến hữu của mình, chứ không phải là kẻ tiểu nhân ngáng chân mình như vậy”.
Đây là lần ngây thơ duy nhất của Lê Bằng mà tôi được biết, rất có thể sau này sẽ không còn nữa. Tôi an ủi anh rằng, vẫn sẽ còn những người đầu tư, chắc chắn có, trời không bao giờ tuyệt đường của con người, ông trời đóng cánh cửa này của anh lại, nhất định sẽ giúp anh mở ra một cánh cửa khác.
Anh nói, hy vọng là thế.
Hy vọng là thế, quả thật rất hy vọng là thế.
Chỉ vài hôm sau, Miumiu mang tấm danh thiếp Giám đốc chăm sóc khách hàng của một ngân hàng đến tìm tôi, cô ấy nói Giám đốc Triệu này là bạn của cô ấy, có thể giúp tôi vay vốn thế chấp một cách cao nhất.
Tôi nhìn cái tên trên tấm danh thiếp, Triệu Hy, vì cái tên này tôi quyết định đi gặp cô ta.
Qua điện thoại, tôi và Triệu Hy hẹn gặp nhau tại một quán cafe không tên tuổi, ánh đèn điện trong quán lờ mờ.
Khách hàng rất ít, mỗi khu vực nói chuyện đều được ghép thành từ ba bộ sofa, rất thích hợp nói chuyện làm ăn, ngoại tình hoặc giao dịch tiền mặt.
Tôi rất căng thẳng, thậm chí còn có chút ngượng ngùng, cố gắng duy trì nụ cười trên mặt để đối diện với sự soi xét từ phía Triệu Hy. Mặc dù nói là bạn của Miumiu, nhưng tôi không hề cảm nhận được thiện ý của cô ta.
Trong quá trình giao tiếp hỏi đáp đơn giản với Triệu Hy, tôi kể lại cho cô ta nghe gia cảnh của mình hiện tại, sau đó mang theo rất nhiều hy vọng hỏi cô ta rằng, căn hộ của tôi và Lê