hững lời nói vớ vẩn, nhưng rất lọt tai. Có những lúc, phụ nữ giống như một hôn quân, có thể chỉ vì vài câu nói nịnh nọt mà cảm thấy thỏa mãn, tình nguyện hy sinh tất cả.
Tôi rất mãn nguyện cười tươi như hoa, gối đầu lên cánh tay Lê Bằng mơ một giấc mơ ngọt ngào.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, nghĩ lại chuyện này, tôi mới phát hiện ra rằng, câu hỏi tối qua của tôi đã bị Lê Bằng dùng thủ đoạn né tránh trả lời, thảo nào mà người ta vẫn thường nói “hồng nhan họa thủy” mà trong trường hợp này không cần biết “hồng nhan” là đàn ông hay đàn bà.
Ngoài ra, Lê Bằng nói với tôi rằng cánh tay anh tê dại, anh còn đoán rằng, chi tiết những người phụ nữphim nằm ngủ gối đầu lên cánh tay của đàn ông đến mấy tiếng đồng hồ đều do phụ nữ nghĩ ra.
Buổi sáng hôm đó, Lê Bằng bị đau bụng, vào nhà vệ sinh liên tục ba lần, anh mệt mỏi nằm dài trên giường.
Tôi tiến lại gần, vỗ mạnh một cái vào quả mông vừa tròn vừa mẩy của anh, rồi nhìn những vết tay lằn đỏ đang dần tan đi, tôi nói: “A Mao à, hôm nay em xin nghỉ hộ anh nhé?”.
Anh rên rỉ: “Không được, hôm nay có nhiều việc phải làm lắm, em tìm thuốc cho anh uống là được, lát nữa sẽ khỏi thôi”.
Sau khi uống thuốc, anh đã đỡ hơn rất nhiều, dựa vào vai tôi, mệt mỏi nói: “Phụ nữ các em một tháng phải chịu cảnh đau bụng mấy ngày, có đau giống như anh hiện tại không?”.
Tôi đáp: “Không, đau hơn thế này nhiều, anh chỉ bị đi ngoài thôi, thải được ra ngoài ít ra cũng dễ chịu hơn, cái cảm giác đau mỗi khi đến kỳ của bọn em nó bực dọc giống như muốn đi vệ sinh mà không đi được cơ”.
Anh hỏi: “Vậy làm sao em chịu được?”.
Tôi nói: “Quen rồi sẽ chịu được hết, phụ nữ có thể chịu đựng đau sinh lý giỏi hơn đàn ông, điều này thì anh không thể phủ nhận được đâu”.
Tôi nói với Lê Bằng, lần đầu tiên bấm lỗ tai, bên cạnh em có một gã đàn ông cũng đang đợi bấm, đây đều là lần đầu tiên của bọn em, em bấm liền một lúc năm lỗ, anh ta bấm một lỗ, em nghe cả năm tiếng cạch giáng xuống mà mặt không hề biến sắc, bình thản trả tiền, lúc quay người thì nhìn thấy anh chàng khách hàng kia mặt đỏ tía tai, dường như anh ta đang cố chịu đựng, cố gắng không rơi nước mắt, nhưng cái bộ dạng đó nhăn nhó đã tố cáo anh ta.
Tôi nói: “Thực ra, người đàn ông vô dụng có rất nhiều, nếu để cho các anh sinh con thật, có lẽ sẽ chết trên bàn sinh mất”.
Lê Bằng yếu ớt nói: “Thôi, để anh phụ trách vụ đau bụng đi ngoài là được rồi…”.
Sau khi Phạm Dung rời khỏi công ty, tôi đoán người tặng hoa chỉ có thể là Lưu Tranh Tranh.
Vốn dĩ tôi không định liệt cô ta vào danh sách kẻ tình nghi, nhưng quả thật chỉ có cô ta mới có nhiều thời gian và động cơ để thực hiện.
Đầu tiên, mấy lần liền hoa hồng đều được kẹp trong những tập tài liệu quan trọng mà chỉ có tổ trưởng và tổ phó mới được tiếp xúc. Nếu không phải Trương Mai, không phải tôi thì chỉ có Lưu Tranh Tranh mới có cơ hội để thực hiện.
Còn về động cơ, động cơ lớn nhất chính là sự hấp dẫn và quyền lực của Lê Bằng. Từ xưa đến nay, những người đàn ông có quyền thế, tài mạo đều là nguyên nhân lớn nhất khiến phụ nữ phải tranh đoạt. Không cần biết anh ta đã kết hôn hay chưa, kết hôn mấy lần và có phải là kẻ thất bại trong hôn nhân hay không, đối với tâm lý hơn khôn của phụ nữ mà nói, anh ta “bất hạnh” trong quá khứ không có nghĩa là tương lai cũng sẽ như vậy, anh ta chỉ là đang chờ đợi người phụ nữ có thể cứu rỗi anh ta, mà đó không ai khác chính là bản thân cô ta.
Quay đi quay lại thì vẫn là câu nói, “hồng nhan họa thủy” trong đó hồng nhan chưa chắc đã là phụ nữ.
Nghĩ lại những ngày tháng làm việc cùng Lưu Tranh Tranh, tôi phát hiện ra rằng hai phần ba trong số những chủ đề chúng tôi bàn luận đều xoay quanh đàn ông. Mà mà hai phần ba trong số đó lại đều thảo luận về Lê Bằng, dường như tôi đã vô tình tiết lộ quá nhiều thứ có liên quan đến anh như sở thích, tính cách, giờ giấc… Mặc dù chủ đề giữa những người phụ nữ với nhau luôn là đàn ông, chủ đề giữa đàn ông với nhau cũng không thể tách rời phụ nữ, nhưng nếu như nhắc đến một người nào đó quá nhiều, thì không phải là chuyện ngẫu nhiên nữa.
Thế nên tôi lại nghĩ đến một lý luận khác, có người từng nói, không bao giờ được phép giới thiệu chồng hoặc bạn trai của mình một cách tường tận với bạn thân hoặc bạn cùng giới. Bởi vô tình bạn sẽ miêu tả mọi thứ của người ấy với đối phương, để lại ấn tượng và cảm giác tốt cho họ, vô hình chung tạo ra cơ hội yêu đương giữa hai người. Thậm chí, phụ nữ và bạn thân của mình thường giống nhau về gu thẩm mỹ, một người đàn ông đã được bạn cải tạo một cách hoàn hảo, thì tại sao trong mắt người phụ nữ khác, lại không thể là một người đàn ông hoàn hảo?
Trước kia, tôi không đồng ý với cách nói này, vi Miumiu và Lê Bằng hoàn toàn trong sáng, nhưng giờ thì tôi hoàn toàn đồng ý, bởi Lưu Tranh Tranh không phải là Miumiu, tần suất Miumiu gặp Lê Bằng cũng không nhiều như Lưu Tranh Tranh. Miumiu từng quen biết rất nhiều đàn ông, cô ấy còn chẳng có thời gian kể hết những cuộc tình của mình, thì làm gì có thời gian mà để ý đến Lê Bằng và tất nhiên cũng chẳng thể sau khi nghe những câu chuyện về Lê Bằng xong, lúc gặp mặt anh lại nảy sinh tình cảm mãnh liệt.
Lúc này, tôi rất muốn đâm thình thịch vào ngực mình mà nói rằng, Vi Nhược, mày đúng là một con lợn, mày đã dẫn sói về nhà.
Làm thế nào để đối phó với kẻ thứ ba? Tôi tin rằng đây là vấn đề chung của tất cả phụ nữ trong xã hội hiện đại, nhưng đáp án chính xác thì không chỉ có một.
Có người nói, có thể thua về người nhưng không được để thua về khí thế, đối mặt với kẻ thứ ba phải thật tươi mới, xinh đẹp. Tôi đồng ý với điều này, cũng may là tôi vẫn còn trẻ, tôi có thể trang điểm một cách xinh đẹp đi giáp mặt với Lưu Tranh Tranh. Nhưng mười năm nữa thì chưa chắc tôi đã dám nói câu này.
Có người nói, về mặt lời nói thì không thể nhường nhịn, phải dồn ép tới cùng. Điều này cũng có lý, tôi tin rằng chỉ cần không cho đối phương có thể nói xen vào đồng nghĩa với việc tôi đã giành được phân nửa phần thắng, nhưng như thế không có nghĩa là phải gào thét ầm ĩ, thêm vào đó dù đối đầu gay gắt nhưng cũng cần phải có logic.
Cũng có người nói rằng, rõ ràng đã nói với đối phương, chồng tôi sẽ không ly hôn với tôi. Tôi nghĩ, câu nói đó cũng có thể vận dụng cho mình. Đối với chuyện kẻ thứ ba xuất hiện, khi cục diện đã phát triển đến mức không thể giải quyết được thì ly hôn hay không có còn là vấn đề quan trọng nhất không?
Binh gia có viết: Xuân kỳ bất ý, công kỳ bất bị0. Để đối phó với đàn ông thì cần phải ra tay lúc họ không ngờ đến, đối phó với tình địch thì càng cần phải chú ý đến điều này.
0 Tấn công nơi không phòng bị, đánh đến nơi không ngờ tới.
Khi cách nghĩ này hình thành trong tôi, tôi gọi điện cho Lưu Tranh Tranh. Hôm đó là cuối tuần, cô ta cũng đang rảnh rỗi, vì chuyện này tôi đã từ chối tất cả các cuộc hẹn khác, lấy danh nghĩa muốn đi dạo phố uống trà để mời cô ta đi cùng. Tất nhiên, chuyện tôi và cô ta cùng đi dạo phố uống trà như thế này, đây là lần đầu tiên.
Rất nhiều phụ nữ đều biến tình địch thành bạn bè, Lưu Tranh Tranh đang thực hiện chiến lược này với tôi, còn tôi chỉ còn cách hành động ngược lại với chiêu đó.
Tôi ăn mặc rất đơn giản quần bò, áo phông, đi giày thể thao, Lưu Tranh Tranh và tôi cùng đến cửa hàng quen thuộc mà tôi và cô ta đều hay lui tới. Quần áo cửa hàng này có màu màu sắc chủ đạo là đen và trắng, nhìn rất đơn điệu, nhưng thực ra lại rất bắt mắt.
Quần áo cửa hàng này rất hợp với tôi, nhưng không thích hợp với con người thích lòe loẹt như Lưu Tranh Tranh.
Tôi thử tất cả mười lăm chiếc, tốn mất năm mươi phút, mỗi lần thử đồ xong tôi đều lấy chiếc lược mang theo bên người ra chải lại đầu, ngắm mình trong gương xem thần sắc có hoảng loạn hay không, sau đó mới từ từ mở cửa phòng thử đồ đi ra, dùng nụ cười tự nhiên nhất đón nhận sự bực dọc toát ra từ ánh mắt của Lưu Tranh Tranh.
Tôi đếm được, Lưu Tranh Tranh đã nhìn đồng hồ tất cả mười lăm lần, giục tôi bảy lần, nhìn điện thoại mười một lần, nói “cũng tạm được” năm lần, gật đầu chín lần, lắc đầu sáu lần.
Tôi nghĩ, những con số này cũng đủ để ép một người phụ nữ phát điên. Làm tiêu hao ý chí của một người là sự tấn công nguy hiểm nhất đối với người đó, hơn nữa cô nàng này còn tranh thủ mọi khoảng thời gian trống để hỏi về tình hình yêu đương giữa tôi và Lê Bằng.
Tôi kể cho cô ta nghe ba câu chuyện nhỏ đã được chuẩn bị trước, cô ta tỏ ra rất hưng phấn.
Chuyện là thế này.
Tôi nói, gần đây tôi và Lê Bằng thường đi xem phim cùng nhau, tần suất rơi vào khoảng hai lần một tuần. Lê Bằng dường như biến thành một người khác, thường xuyên cầm trộm tay tôi trong rạp chiếu phim, đưa sát đến miệng mình mà hôn, cắn.
Lưu Tranh Tranh đầy vẻ kinh ngạc, cô ta nói: “Bình thường không nhận ra được điều đó!”.
Tôi nói: “Rất nhiều đàn ông chỉ thể hiện bộ mặt thật của mình trước mặt người mình tin tưởng và thương yêu nhất”.
Tôi tiếp tục nói, Lê Bằng đã trực tiếp hỏi tôi rằng: “Công việc của tôi gặp khó khăn tại sao không nói với anh?”.
Tôi trả lời: “Em không thể quá dựa dẫm vào anh, nếu anh bị giáng chức em sẽ rất khó để thích nghi, chi bằng tự lập từ bây giờ, lập chút công lao để tránh trường hợp sếp mới trong tương lai sẽ bài xích em”.
Anh phàn nàn: “Em thông minh quá! Đây là một sự uy hiếp đối với anh!”.
Tôi rất vui mừng nói: “Em không muốn làm người thông minh, người thông minh thường chết sớm, em chỉ là một người phụ nữ ngốc nghếch”. Sau đó tôi vỗ vỗ vào khuôn mặt Lê Bằng trêu trọc: “Người ta nói công ty là đấu trường của mãnh thú, nhưng ở nhà em vẫn còn phải đấu với anh!”.
Kể đến đây, tôi nói với Lưu Tranh Tranh rằng: “Không được để người đàn ông có cảm giác quá yên tâm với mình, chỉ có nỗi phấp phỏng mới có thể thu hút được sự chú ý của họ, có một từ gọi là “sức hấp dẫn của phong ba”, tức là con người càng vấp phải thử thách, ý chí chiến đấu càng được kích thích, lòng dũng cảm cũng vì đó mà ngày một mạnh mẽ hơn”.
Lưu Tranh Tranh cười một cách miễn cưỡng, rất dễ để nhận thấy cô ta cố tình thể hiện sự chán nản đối với tôi. Một người phụ nữ sẽ cảm thấy ghét những đồng loại mà lúc nào cũng tự khen mình “có thủ đoạn, có biện pháp” chế ngự đàn ông. Nhưng những người phụ nữ “có thủ đoạn, có biện pháp” đều không nhịn được khoe khoang, về điểm này không người phụ nữ nào có thể tránh khỏi. Bạn có thể nói rằng đó là thị uy, cũng có thể nói đó là khoe khoang, nhưng đây mới là phụ nữ.
Cuối cùng tôi kể đến câu chuyện thứ ba, tôi nói: “Thực ra, Lê Bằng có một bí mật, anh ấy cho rằng không ai biết, nhưng tôi lại biết”.
Lưu Tranh Tranh mở to đôi mắt, nhìn thẳng vào tôi, định nói gì rồi lại thôi, cô ta muốn hỏi, nhưng lại không dám hỏi trực tiếp, bởi nếu quá trực tiếp rất có khả năng sẽ khiến người khác phải cảnh giác.
Tôi vờ thể hiện nét mặt “nguy rồi vì lỡ lời”, để phụ họa thêm tôi còn đưa tay bụm miệng, tôi làm động tác này rất tự nhiên, bởi trước đó một ngày tôi đã luyện tập rất nhiều lần.
Sau đó, tôi nói: “Xem tôi này, sao lại… Thôi vậy, không nói nữa, dù sao thì đây cũng là chuyện riêng tư của anh ấy”.
Lưu Tranh Tranh không che giấu được sự thất vọng, nhưng lại không thể không nó