ới ánh nắng mặt trời. Tay tôi bị rách một miếng, chúng tôi chạy khắp nơi tìm nước để rửa vết thương. Những người già địa phương nói rằng, nước là thứ bẩn thỉu, còn đất mới là thứ sạch sẽ, khi bị thương những con người ở đây thường dùng đất để rửa vết thương.
Theo chân người địa phương, tôi và Lê Bằng đi vào vùng sa mạc. Người đó nói với chúng tôi rằng, trong sa mạc này la bàn không có tác dụng, thời gian chúng tôi ở đó cũng không được quá lâu, nếu hai mươi phút vẫn chưa trở ra, đội xe tuần tra sẽ cho người vào tìm. Tôi nắm chặt tay Lê Bằng, trong môi trường cát bụi mịt mù như vậy, lần đầu tiên trong đời tôi có cảm giác sợ, đó là cảm giác sợ hãi khi mạng sống lâm nguy.
Sau khi tiến vào sâu trong địa phận biên giới phía bắc, lần đầu tiên tôi được nhìn thấy những phong cảnh đẹp nhất trong đời, uống nước từ dòng suối tương truyền được bắt nguồn từ trời, trong giây lát không nói được câu gì. Lúc tôi quay người nhìn sang Lê Bằng, thì không thấy anh đâu. Tôi gọi lớn, chạy đi tìm khắp nơi, trong đầu vụt lên duy nhất một suy nghĩ đó là “Lê Bằng đang đùa với tôi”, bởi vì ngay cả hướng dẫn viên cũng không thấy nốt. Tôi đã chạy rất lâu, chạy đến khi mệt, liền ngồi trên đất khóc, khuôn mặt đau rát vì lạnh. Khóc đã mệt, tôi tìm đường quay ngược trở lại theo trí nhớ của mình, hy vọng họ đang đợi tôi ở chỗ cũ… Lúc tôi nhìn thấy Lê Bằng đang đứng ngồi không yên, như kiến bò miệng vung, tôi chỉ gọi lớn được một câu: “Đại Mao”, sau đó chạy như bay đến, đón lấy cả thân người anh cũng đang bay đến, chúng tôi ôm lấy nhau, tôi nghe thấy tiếng anh mắng nhiếc mình bên tai, nước mắt như mưa.
Trước khi quay trở lại Bắc Kinh, hướng dẫn viên du lịch rửa những tấm ảnh phong cảnh từ máy của mình, trong đó có một tấm ảnh tôi và Lê Bằng ôm nhau dưới ánh tịch dương giữa đất trời mênh mông của vùng biên giới phía bắc.
Về đến Bắc Kinh, tôi và Lê Bằng mất một ngày để thu dọn hành lý, giặt quần áo và ngủ.
Nếu nói du lịch có thể làm bộc lộ bản chất một con người, thì bản chất thật của Lê Bằng được bộc lộ rất nhiều. Đầu tiên là quần áo bẩn của anh chất lại quá nhiều, cho dù có cơ hội để tắm giặt, nhưng nếu lười được anh vẫn cứ lười. Tiếp đó, trên đường đi du lịch, Lê Bằng nói rất nhiều, anh giống như một cái máy nhắc việc vậy. Một câu dặn dò mà anh có thể nói đi nói lại hơn ba chục lần. Khi tôi nói, “câu này anh nói rồi”, anh sẽ nói một câu khác cùng nghĩa với nó và còn không quên nhắc lại một lần nữa. Còn nữa, Lê Bằng ăn rất khỏe, anh có thể ăn hoa quả thay cơm. Sau khi về tôi lôi anh lên cân, anh đã tăng hơn ba cân, tôi vỗ bụng anh yêu cầu anh giảm béo, nhưng có đánh chết anh cũng không chịu.
Chỉ đến khi có đến mấy chiếc áo sơ mi không thể mặc được nữa, mới khiến anh hạ quyết tâm.
Lê Bằng cũng kêu ca với tôi rằng, tôi đã bộc lộ ra quá nhiều bản chất.
Ví dụ như những ngày ở Tân Cương, tôi rất hay tỏ thái độ với anh.
Tôi nói: “Đó là bởi anh lẩm bẩm nhiều quá”.
Anh phản kích lại: “Hễ anh mở miệng là em nói anh thích lôi thôi, dài dòng, anh lôi thôi dài dòng thật sao?”.
Tôi nói: “Hiện anh chẳng đang lôi thôi dài dòng là gì”.
Lại một ví dụ khác, Lê Bằng giảm béo rất vất vả, anh vừa cằn nhằn tôi không chịu phát huy tinh thần phu xướng phụ tùy để cùng anh béo lên, vừa nói tôi ghét bỏ anh.
Tôi nói: “Đầu to bụng phệ như anh hiện tại đã chiếm nhiều diện tích lắm rồi, đợi đến lúc trung niên hói hết đầu, xem anh khóc lóc thế nào”.
Tối hôm đó, Lê Bằng vô cùng lo lắng, soi gương rất nhiều lần, chủ yếu là quan sát độ phát phì của mình.
Kỳ nghỉ kết thúc, tôi và Lê Bằng quay trở lại công ty, đây là một ngày mang tính lịch sử, không biết ai đã mang “tin đồn” chuyện giữa tôi và Lê Bằng phát tán ra ngoài, khiến cho tất cả mọi người đều biết. Thực ra mối quan hệ này rất rõ ràng, chúng tôi thường xuyên xin nghỉ cùng lúc, trả phép cùng lúc, ốm cùng lúc, cùng lúc khỏe lại, chỉ thiếu điều công khai nắm tay nhau trước mặt mọi người.
Đứng trước sự thật, sức tưởng tượng càng lớn, hậu quả càng xa quỹ đạo vốn có, có lẽ bởi vì thế đến nay vẫn không có đồng nghiệp nào dám hỏi trực tiếp tôi điều đó, lại càng không dám hỏi Lê Bằng.
Sau khi tin đồn lan đến tai tôi và Lê Bằng, chúng tôi đều rất bình tĩnh nhắn tin hỏi nhau, vờ như không có chuyện gì vùi đầu vào công việc, vừa đến năm rưỡi, cả hai đều tự biết điều, ai đi đường nấy, nhưng đích đến vẫn là nhà chúng tôi.
Vài ngày bình yên như vậy trôi qua, cuối cùng Lê Bằng lật bài ngửa với tôi về những gì anh âm thầm sắp đặt, mặc dù trước đó tôi đã có dự cảm, nhưng lúc được nghe chính anh nói với mình, mặt tôi vẫn đần ra một lúc – Lê Bằng muốn tự mở công ty.
Tôi nói: “Em chưa bao giờ nghĩ anh cũng muốn ra ngoài”.
“Đây là mục tiêu phấn đấu từ lâu của anh.”
“Ra ngoài làm?”
“Tự mở công ty.”
“Ồ, được thôi. Tự mở công ty, nhưng vốn ở đâu?ݍ
Lê Bằng lấy ra một tờ giấy, trên đó chỉ viết vài con số, phía sau mỗi con số ấy là tên một người. Anh giải thích rằng đây là những nhà đầu tư và tiền vốn sẵn có, cổ đông lớn nhất tình nguyện bỏ ra ba triệu nhân dân tệ.
Tôi không để ý đến cái ba triệu đó, chỉ vào dòng chữ có tên “Lê Bằng” hỏi: “Anh có những một triệu?”.
Anh cười không khép được miệng.
Tôi nghĩ đến khoản tiền tiết kiệm riêng của mình chỉ có ba mươi nghìn.
Tôi nói: “Anh có một triệu vậy chúng ta mua một căn hộ nhé, vài năm nữa, căn nhà đó đã có giá đến hai triệu rồi!”.
“Bà xã, lúc này anh thật hy vọng em là Susan.”
Tôi không nói gì, mím môi, vốn định nói: “Nhỡ đâu anh ra ngoài mở công ty, lại không thu hồi được đồng vốn nào, thì ngay cả một triệu này cũng mất hết”. Giờ thì đành bấm bụng nuốt trôi, trong lòng thầm nghĩ, nếu như tôi không để Lê Bằng thử, trong tương lai chắc chắn anh sẽ trách móc tôi. Đứng từ góc độ tâm lý mà nói, nếu giờ không để anh làm chuyện mà anh muốn thì trong lòng anh chuyện đó mãi mãi tồn tại với ý nghĩa: “Chuyện đó sẽ thành công, chỉ đáng tiếc là không thực hiện”, nếu đã vậy, phải chăng tôi nên học Susan? Cho dù Lê Bằng thất bại, cái mà chúng tôi mất chỉ là tiền bạc, chứ không phải là mối quan hệ vợ chồng.
Susan là vợ của vua cờ bạc Buffett, lúc trong tay Buffett đủ có mười nghìn đô la Mỹ, cô ấy đã lựa chọn phương án để Buffett đi đầu tư chứ không mua nhà. Mười năm sau, Buffett kiếm được một triệu đô la Mỹ đầu tiên trong đời, nhiều năm sau nữa anh ta trở thành người giàu nhất thế giới.
Tôi không kỳ vọng Lê Bằng sẽ trở thành Buffett, nhưng tôi tình nguyện một lần làm Susan bởi hai chữ “vợ chồng” nằm giữa hai chúng tôi.
Vài ngày sau, Lê Bằng nộp đơn từ chức lên tổng công ty, tổng công ty cố níu kéo bằng cách tăng lương, vì cho rằng đây chỉ là động thái để đòi hỏi, nhưng Lê Bằng đã quyết ra đi. Rất nhiều đồng nghiệp ngầm hỏi ý kiến của tôi về vấn đề này, điều này cho thấy đa số mọi người đều cho rằng tôi biết rõ nội tình. Quả thực là tôi biết rõ nội tình, nhưng không muốn nói cho mọi người biết, nên chỉ nói lấp lửng: “Ồ, chắc anh ấy ra ngoài để theo đuổi sự nghiệp”. Không lâu sau, lại có thêm một tin đồn mới, họ nói rằng là do mối quan hệ giữa hai chúng tôi bị bại lộ, vì để tôi có thể ở lại nên Lê Bằng chọn cách ra đi, như vậy gọi là sự tác thành không lời.
Tôi chỉ cười không nói gì, cảm thấy chìm ngập trong những lời đồn thổi đó thật hạnh phúc.
Lê Bằng và các nhà đầu tư của mình giành được quyền làm đại diện từ một sản phẩm đồ lót ngoại, bất kể xét từ góc độ giá tiền, kiểu dáng hay chất liệu, nhãn hàng này đều thuộc hàng Perrari trong giới đồ lót. May mà là trong thế giới hiện tại, chứ quay ngược trở lại mười năm trước, nó chỉ có nước chết yểu trên thị trường Trung Quốc, mặc dù hiện nay thị trường cũng không được lạc quan cho lắm.
Sau khi sản phẩm mới được nhập vào, phải lựa chọn thành phố có mức chi tiêu cao nhất, khu vực đắt đỏ nhất, những trung tâm thương mại cao cấp nhất, cửa hàng có giá thuê đắt nhất, thuê những nhân viên tốt nhất, cái gì cũng phải “nhất” để cho người tiêu dùng nghĩ rằng nhãn hàng này là tuyệt nhất, không lựa chọn nó là ngốc nhất. Tất nhiên, tầng lớp khách hàng mà nó hướng tới cũng phải là những người giàu có nhất, cũng thể không loại trừ những khách hàng dù không phải là giàu có nhất nhưng lại thích theo đuổi những cái nhất nhất. Đồng hành với những cái “nhất” của nó là việc vốn đầu tư cũng ở cấp cao nhất.
Tôi phải lo lắng về cái “nhất” này mấy tháng trời, lo lắng mấy triệu đồng của Lê Bằng và đám bạn không thể duy trì được quá nửa năm, mỗi tháng đều phải tặc lưỡi, cau mày với tiền thuê nhà, tiền lương nhân viên cùng các khoản chi tiêu khác của công ty.
Nhưng tôi và Lê Bằng đều có vô vàn tưởng tượng và kỳ vọng vào sản phẩm này, chúng tôi lạc quan cho rằng, không đến năm tháng sẽ thu hút được một đợt đầu tư mới, không đến tám tháng, chúng tôi sẽ chiếm lĩnh được một phần thị trường tiêu dùng cao cấp, mặc dù nhiều nguy hiểm, nhưng viễn cảnh khôn cùng.
Nhưng chỉ chống đỡ được đến tháng thứ tư, tôi đã không thể cười nổi nữa.
Thị trường rất khó để tấn công, còn tiền thì vẫn không đáng tiền như vậy, tôi đành phải ép mình rút khỏi lập trường chủ quan trước Lê Bằng một bước, đứng ở góc độ khách quan mà phân tích, rồi lại hỏi ý kiến của mấy người bạn. Họ đều cho rằng, hành động của tôi và Lê Bằng giống như những người vừa mới bước chân vào nghề, giống như nghé con mới sinh không sợ hổ, cho rằng khắp nơi đều là vàng, đầu tư một cách mù quáng như vậy tuyệt đối không thể thành công, trừ khi vật đổi sao dời.
Lê Bằng từng bỗng nhiên vui vẻ chạy về nhà năm lần, mỗi lần như vậy câu nói cửa miệng của anh đều là “cơ hội đến rồi”, và mỗi lần như thế tôi đều hét to lên, lao vào ôm chặt lấy anh: “Mau nói, mau nói đi!”. Nhưng vài ngày sau, chúng tôi vẫn trắng tay.
Cơ hội dường như rất nhiều, mỗi lần đều đem lại cơ hội làm ăn lớn, nhưng “những người đó” cuối cùng vẫn không đầu tư, họ chọn cách khoanh tay đứng nhìn, còn lòng tự tin của Lê Bằng tiêu hao dần theo những lần thất bại.
Tôi nghĩ, nếu tôi chỉ là bạn của Lê Bằng, có lẽ tôi còn đủ lý trí mà nói với anh rằng, thị trường không dễ xâm nhập như vậy, muốn tiêm nhiễm cái quan niệm “theo đuổi cái đẹp bên trong của sự xa hoa” vào đầu tầng lớp những người có tiền thì cần phải có thời gian, nhưng vấn đề là, chúng tôi không có đủ tiền để bước qua giai đoạn “đầu tiên” khó khăn nhất.
Tiền giống như nước chảy vào thị trường, nhưng không hề có chút hồi đáp. Nhìn cái động không đáy kia, tôi từng nảy sinh nghi ngờ về quyết định ban đầu của mình, tôi luôn tự hỏi: nếu lúc đó tôi cố ngăn Lê Bằng, thà đối mặt với sự cằn nhằn của anh trong suốt mấy chục năm về sau, cũng kiên quyết dùng số tiền một triệu đó để mua nhà thì sao? Đáp án là, tôi nghĩ cho dù có cho tôi bao nhiêu cơ hội lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ đứng ở lập trường “ủng hộ” anh, “anh” ở đây tất nhiên là chồng tôi.
Trước kia Miumiu nói với tôi rằng: “Phụ nữ chỉ muốn ủng hộ mơ ước của đàn ông, còn đàn ông chỉ muốn hiện thực hóa ước mơ của mình”.
Tôi thấy câu nói này đúng mà cũng không đúng. Quả thực đàn ông sống vì để hoàn thành giấc mơ của mình, nhưng thế giới của mỗi người đàn ông đều nhốt một người phụ nữ. Trong thế giới của Lê Bằng, có tôi, thế