Đối Với Tình Yêu, Phụ Nữ Có Thể Phân Thành Nhiều Loại, Nhưng Đàn Ông Thì Chỉ Chia Thành Một Loại
Lưu Tranh Tranh tiếp tục thì thầm: “Tôi sớm đã muốn nói với cô điều này, nhưng trước kia cô và Lê Bằng là một cặp, tôi sợ nói điều này ra sẽ làm ảnh hưởng tới quan hệ của hai người. Giờ thì hai người đã chia tay, coi như tôi múa mép khua môi, cô đừng nghĩ ngợi nhiều, chia tay rồi, cả hai đều lập gia đình thì chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa”.
Vì những lời đó của Lưu Tranh Tranh, tôi bắt đầu để ý đến Trương Mai, chú ý đến lời nói, cử chỉ và thái độ làm việc của cô ta, luôn dùng ánh mắt soi mói và phê phán để “bới móc” những khuyết điểm của cô ta. Tôi phát hiện ra, con người một khi đã ghét ai đó, thì mọi hành động của người đó đều không vừa mắt, ngay cả khi cô ta nói một lời hay, hoặc làm một việc tốt, nhưng trong mắt tôi nó trở nên vô cùng xấu xa, nó cho thấy cô ta đang có ý đồ khác. Đây chính là thành kiến.
Lúc sắp hết giờ làm, Trương Mai đi ngang qua chỗ tôi đến trước cửa phòng làm việc của Lê Bằng, gõ cửa bước vào, đặt một xấp tài liệu lên bàn.
Tôi không chớp mắt dõi theo những cử chỉ giao tiếp giữa hai người họ, tôi thấy Lê Bằng lật giở tập tài liệu, trong đó không hề có hoa hồng, tôi còn nhìn thấy Trương Mai nở nụ cười ngọt ngào với anh, mặc dù trong mắt người khác nụ cười đó có lẽ chỉ là một nụ cười xã giao thông thường.
Sau khi Trương Mai ra ngoài, cô ta đứng nói chuyện phiếm với một đồng nghiệp ngồi cách tôi không xa.
Cô ta nói, Giám đốc Lê mới mua một chiếc xe, còn mời cô ta ngồi thử nhưng bị cô ta khéo léo từ chối. Cô ta còn nói, phụ nữ cần phải học được cách rụt rè, không nên hơi một tí là sán lại.
Lúc cô ta nói những câu này, tôi cảm nhận được rõ rệt cô ta đang nhằm vào tôi.
Ngọn lửa vô danh trong lòng tôi thổi bùng lên, không vì cái gì khác, chỉ vì hai chữ “ngồi thử”.
Vừa đến năm rưỡi, tôi là người đầu tiên ra khỏi công ty.
Tôi cần phải bình tĩnh, tôi không muốn nhìn thấy Lê Bằng lúc này, tôi sợ mình sẽ không nhịn được mà chất vấn anh, cho dù trong lòng tôi biết, những lời Trương Mai nói không phải sự thật.
Đi được ba trạm tàu điện ngầm, tin nhắn của Lê Bằng gửi đến, nội dung bảo tôi đợi anh ở cửa ra vào của ga tàu sáng nay anh thả tôi xuống, anh sẽ lái xe đến đón tôi về nhà.
Tôi trả lời: “Vâng”, không giống như mọi ngày còn thêm từ “ông xã”.
Biểu hiện trực tiếp của tâm trạng buồn bực và xuống thấp đó là tranh cãi và không tha thứ, tôi thật sự đã cảm nhận được triết lý đó rất nhanh.
Lúc bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, một làn gió lạnh ập đến, tôi lại đưa tay dụi mắt theo thói quen, mãi đến khi nước mắt chảy ra, mới cảm thấy dễ chịu một chút. Nhưng rất nhanh, nước mắt bị gió lạnh thổi khô, cảm giác cồm cộm ngứa ngáy khiến tôi vô cùng khó chịu.
Tôi đành phải mua một chai nước khoáng ở quầy bán báo, rồi quay trở lại một góc không người qua lại ở gần cửa ra, lưng quay về hướng gió, tháo kính áp tròng bỏ vào chai nước khoáng.
Vừa đậy chặt nắp bình thì Lê Bằng gọi điện đến, anh nói sẽ đến chậm vài phút, khoảng ba phút.
Tôi nhìn đồng hồ, tính đúng ba phút mới bước ra ngoài, đứng bên vệ đường.
Trời đã tối hẳn, phóng tầm mắt nhìn đèn pha nhấp nháy, phía trước lấp lánh ánh đèn, những thứ nhìn thấy đều mờ ảo và hoa lệ, cùng với tiếng gió bắc vù vù, cả thế giới tràn đầy màu sắc lãng mạn.
Vài phút nữa lại trôi qua, Lê Bằng vẫn chưa tới.
Lúc này tôi chợt nhớ ra, tôi đã quên mất biển số của Tiểu Hắc, chỉ nhớ đó là một chiếc xe màu đen, một chiếc xe cũ nhưng rất bắt mắt.
Bên đường vọng lại tiếng còi xe dồn dập.
Mới đầu, tôi tưởng chủ xe thể hiện thái độ với việc tắc đường, sau đó mới lờ mờ nhìn thấy cửa kính xe hạ xuống, một cái đầu ngó ra, người đó còn gọi to: “Nhược Nhược! Lên xe!”.
Tôi không nói câu nào nhanh chóng chạy qua bên đó, kéo cửa xe, đặt mông xuống, tiếp đó nói: “Đi thôi!”.
“Cô định đi đâu? Về nhà à?”
Động tác thắt dây an toàn của tôi khựng lại giữa chừng, tôi nhìn về phía người đàn ông vừa nói, mờ mờ ảo ảo, nhìn không rõ ràng.
Tôi dè dặt hỏi: “Trương tổng?”.
Người đàn ông đó quả nhiên là Trương tổng, điều này còn bất ngờ hơn cả khi người khác nói với tôi rằng Lê Bằng là con gái.
Trương tổng nói: “Hay vẫn đưa cô tới chỗ lần trước?”.
Lúc này, đầu óc tôi giống như đang bị tiêm kích thích tố, vận hành cực nhanh. Trước tiên tôi nghĩ đến Lê Bằng, tôi không dám nhìn ra bên ngoài vì sợ sẽ nhìn thấy Tiểu Hắc, tiếp đó tôi lại nghĩ đến Trương tổng, tôi phải dùng cớ gì để xuống xe đây. Sau khi xuống xe rồi, ngộ nhỡ gặp phải Lê Bằng, tôi có nên lên xe của anh ngay trước mặt Trương tổng?
Tôi ấp a ấp úng nhìn Trương tổng, nói: “Trương tổng, chuyện là thế này, tôi còn có chút việc, chưa về nhà ngay được, tôi muốn đi xem phim trước…”.
Tôi vốn định nói, tôi muốn xem phim thoải mái một chút, phiền Trương tổng cho tôi xuống ở rạp chiếu phim gần nhất. Nhưng không ngờ, Trương tổng còn nhanh hơn tốc độ nói chuyện của tôi, không biết anh ta lấy từ đâu ra hai tấm vé xem phim, đưa ra trước mặt tôi, thành công ngắt lời tôi, anh ta nói: “Tôi có vé đây, suất bảy giờ tối nay, bây giờ vẫn còn thời gian đi ăn tối”.
Tôi cầm vé, nheo mắt nhìn ngày tháng in trên đó, đúng là suất chiếu tối nay.
Tôi mừng rỡ, vừa nhét hai tấm vé đó vào túi áo, vừa móc tiền trả anh ta, đồng thời nói: “Cảm ơn Trương tổng, tôi đang định đi xem phim, hết bao nhiêu tiền, tôi trả anh”.
Trương tổng sửng sốt ra mặt. Mặc dù không nhìn rõ biểu hiện trên nét mặt, nhưng tôi cảm nhận được rõ ràng sự kinh ngạc của anh ta.
Anh ta hỏi lại tôi: “Cô lấy cả hai vé à?”.
Anh ta cho rằng tôi muốn ăn quỵt sao?
Tôi dùng ngón tay xòe tấm vé xem phim ra, chính xác là hai tờ, rồi nói: “Đúng vậy, tôi sẽ trả anh tiền hai tấm vé”.
“Một mình cô dùng cả hai tấm vé?”
“Tôi có thể tìm người cùng xem với mình mà.”
“Muộn thế này rồi, giờ này cô mới hẹn người ta, có lẽ người đó sẽ không kịp sắp xếp để đi cùng cô.”
Tôi gật đầu, liệt kê danh sách tên người cùng đi trong đầu, Miumiu đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt, chắc chắn sẽ vì tình mà quên bạn, Lưu Tranh Tranh trước khi tan ca còn nói với tôi sẽ đi xem trượt băng nghệ thuật, chắc chắn cũng sẽ không bỏ buổi biểu diễn đó vì tôi. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ còn có Lê Bằng.
Tôi nói: “Để tôi thử xem sao, tôi đoán là tôi có thể tìm được người cùng đi. Nếu như không tìm được tôi sẽ dùng một vé, vé còn lại để đựng đồ”.
Trương tổng rơi vào trạng thái im lặng khá lâu, sau đó anh ta khởi động xe nói: “Thôi được rồi, tôi sẽ đưa cô đến rạp chiếu phim, không cần trả tôi tiền, vé này là người khác tặng cho tôi”.
Xe của Trương tổng mới chạy được khoảng hơn mười mét thì gặp tắc đường, kẹt lại giữa đám xe cộ từ bốn phương tám hướng ập tới, không ai chịu nhường ai, giống như tranh giành địa bàn là nhiệm vụ cấp bách nhất hiện thời của họ.
Trương tổng bóp còi, những chiếc xe xung quanh cũng thi nhau bóp còi, tôi bịt tai lại nheo mắt nhìn tình hình giao thông trước mắt.
Trương tổng chửi thề một câu, nói: “Đây là tố chất của người Trung Quốc! Không tắc đường mới là chuyện lạ!”.
“Trương tổng, anh du học ở nước ngoài về à?”
Anh ta trả lời đúng vậy, còn nói rằng ở các nước phương Tây những chuyện như thế này không bao giờ xảy ra. Nhưng khi về đến Trung Quốc thì giao thông mỗi ngày đều như hiện trường một vụ tai nạn.
Tôi nói: “Người Trung Quốc thích sự ồn ào mà”.
“Người Trung Quốc không biết khiêm nhường.”
“Vậy thì anh nhường người Trung Quốc đi, tôi không vội.”
Trương tổng lại rơi vào trạng thái im lặng khá lâu, tôi cảm thấy anh rất tức giận, còn nguyên nhân thì chẳng liên quan gì tới tôi.
Lúc này, chiếc xe bên cạnh dịch chuyển được vài mét, tạo ra khoảng trống, xe của Trương tổng lập tức lách vào, chiếm được vị trí có lợi, ngay sau đó, xe phía sau cũng phát ra tiếng còi còn đinh tai hơn, còn vọng đến tiếng chửi đổng của một người đàn ông.
Nghe thôi cũng có thể nhận ra anh ta rất tức giận, nguyên nhân của sự phẫn nộ đó là do Trương tổng đột nhiên chắn đường.
Tôi nói: “Trương tổng, xem ra anh đúng là người Trung Quốc đấy chứ!”.
“Bởi tôi cũng không khiêm nhường sao?”
“Không, tôi thấy anh nhập gia tùy tục rất nhanh.”
Anh ta không nói gì, tôi nói tiếp: “Nhưng chúng ta cũng đâu có tiến được lên phía trước, có lẽ anh nói đúng, phải khiêm nhường một chút mới là chính xác”.
Lời nói sắc bén của tôi khiến Trương tổng lại rơi vào im lặng, tôi nghĩ anh ta bắt đầu hối hận vì đã mời tôi lên xe.
Tôi cúi đầu mở khóa điện thoại, không có bất kỳ cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào, tôi đoán chắc Lê Bằng cũng đang bị tắc ở một góc nào đó.
Tôi gửi một tin nhắn cho Lê Bằng: “Anh đang ở đâu hay là chúng ta gặp nhau ở rạp chiếu phim nhé, em đang có hai tấm vé trong tay”.
Trương tổng đột nhiên nói: “Tôi kể cho cô nghe một câu chuyện nhé”.
Tôi ngạc nhiên, không hiểu trong hoàn cảnh phức tạp thế này, anh ta lấy đâu ra hứng thú kể chuyện.
Anh ta đâu cần để ý xem tôi có muốn nghe hay không, tự mình bắt đầu câu chuyện. Anh ta nói, năm xưa khi anh ta ở nước ngoài vừa đi học vừa làm thêm ở một trạm xăng đã quen với một cô gái, cô ấy cũng vừa học vừa làm. Cô ấy là người Trung Quốc, rất hiếu học, thế nên chẳng bao lâu sau họ có cảm tình với nhau, hễ có cơ hội lại cùng nhau luyện tiếng, đồng thời quy ước với nhau rằng sẽ không nói tiếng Trung, ai nói sẽ bị phạt tiền, mỗi lần một đô la Mỹ – cô gái đó chính là vợ trước của anh ta.
Tôi nói xen vào: “Trương tổng, lúc đó anh đã có ý khác với cô ấy chưa?”.
Anh ta hỏi tôi ý như thế nào là ý khác.
Tôi nói: “Chính là cảm giác yêu đương mà đàn ông dành cho phụ nữ, đương nhiên vẫn có những người đàn ông cũng có ý định kiểu như vậy với người đàn ông khác, loại ý nghĩ này không phân biệt giới tính và quốc gia. Thế nhưng một khi đã hình thành, thì đó là dấu hiệu báo trước của tình yêu”.
Anh nói: “Có phải cô định hỏi lúc đó tôi đã yêu cô ấy hay chưa đúng không? Đúng là tôi đã yêu cô ấy”.
Trong lòng tôi cũng như phần lớn phụ nữ Trung Quốc khác luôn kính trọng hai loại người, một loại là những kỳ nữ kiên trinh bất khuất, bởi chúng tôi đều không thể trở thành kỳ nữ, nên chỉ còn cách kính nể họ. Còn một loại là kỳ nam – tức những người đàn ông si tình không bao giờ hối hận. Bởi chúng tôi đều tin rằng quạ trên đời này đều đen như nhau, nếu có con quạ nào không đen thì rất đáng để khâm phục. Tất nhiên, nếu như kỳ nữ và kỳ nam lại là mỹ nữ và mỹ nam thì lại càng đáng để kính nể hơn.
Tôi không dám nói Trương tổng là người si tình, nhưng theo như cách nói của Miumiu, nếu một người đàn ông lúc nào cũng có thể nhắc về một người phụ nữ thì đó là sự kết hợp giữa tình yêu và tình cảm. Nếu người phụ nữ đó là vợ của người khác, thì người đàn ông này là loại hiếm có. Miumiu còn nói, bộ mặt thật của phụ nữ chỉ được phát hiện khi trực tiếp nói chuyện với nhau, còn bộ mặt thật của đàn ông chỉ có thể phát hiện sau khi đã chia tay.
Tôi nghĩ, nếu như vợ trước của Trương tổng biết mình được một người đàn ông luôn khắc ghi trong lòng, chắc chắn cô ấy sẽ quay trở về, bởi bất kỳ người phụ nữ nào cũng không muốn để hạnh phúc v