ước đó vốn khàn khàn bỗng nhiên trở nên nghẹn ngào, “Nhưng thực sự ta rất nuối tiếc nếu phải xa con, không ngờ những năm tuổi già lại có thể gặp được một người có thể khiến ta vui như con, khiến ta nghĩ đến rất nhiều chuyện ngày xưa, rất nhiều, rất rất nhiều chuyện... Trong con người của con, ta thấy được hình bóng rất quen thuộc, cho dù là rất mơ hồ, nhưng vẫn cảm thấy như được an ủi, thậm chí là cảm kích, cảm ơn Thượng đế đã cho ta được gặp con trong đoạn cuối cuộc đời này...”
“Bà ơi, bà đừng nản lòng, bệnh của bà sẽ khỏi thôi...”
“Không, không, điều ta muốn không phải là vậy.” Bà lão yếu ớt xua tay, từ từ nhắm mắt lại, có lẽ là bệnh đã lâu lắm rồi, nói mấy câu chuyện mà người đã mệt mỏi lắm.
Thế nên Diệp Quán.Ngữ không nói nữa, im lặng nhìn bà, để bà nghỉ ngơi.
Ánh hoàng hôn của mặt trời giờ chỉ còn lại một góc nghiêng nghiêng. Trong phòng vắng lặng đến lạ kỳ, chỉ còn tiếng kêu tích tắc của chiếc đồng hồ trên tường cho biết rằng thời gian vẫn đang trôi.
“Quán Ngữ, cháu có muốn biết quá khứ của ta không?” Mãi lâu sau, bà Bối La mới lại mở mắt ra, trong mắt hình như có lệ, nhưng tinh thần bà đột nhiên phấn chấn hẳn lên, như vừa có quyết định gì to tát lắm, phấn khích đến nỗi ngực cũng phập phồng vì thở mạnh, “Ta muốn nói! Con à, ta đã kìm nén suốt ba mươi mấy năm, ta sợ nếu cứ tiếp tục không nói ra thì ta sẽ phải mang những chuyện đó xuống mồ mất. Ta không cam tâm một mình lặng lẽ ra đi, lại càng không muốn mang theo tất cả những vướng bận thế tục, ta muốn có người để giao phó, sau khi đã giao phó xong hết tất cả ta mới yên tâm mà đi được...”
“Bà, hình như bà mệt rồi, bà nghỉ cho khỏe lại đã rồi hãy nói...”
“Không sao, ta không yếu đến mức như vậy đâu, hãy để ta nói, biết đâu ta lại thay đổi ý định ngay đấy.” Bà Bối La nãy còn ốm yếu là vậy thế nhưng đột nhiên như được chích thuốc kích thích, bà suýt nữa là ngồi hẳn dậy, tay bà đặt lên ngực, cố gắng điều chỉnh tâm trạng cho bình tĩnh lại đôi chút. Bà cười, cứ cười vậy thôi, như bông hồng đằm thắm mùa hạ. Chưa bao giờ bà đẹp như vậy, gò má vốn trắng bệch giờ lại hơi hơi ửng hồng, như thiếu nữ chớm yêu gặp được người yêu đã xa cách lấu ngày, xúc động khó lòng kiềm chế nổi cảm xúc.
Thế rồi bức màn che của thời gian nhẹ nhàng được vén lên, câu chuyện thuộc về thời đại xa xưa đó lại được mở ra khi màn đêm sắp buông xuống, mỗi trang đều lóe lên ánh hào quang cổ xưa.
Bà Bối La nói, xuất thân của bà không hề thần kì như mọi người trong phường bàn ra tán vào, bố mẹ bà đều là những người dân bình thường, thời chiến loạn cũng từng sống lang bạt nay đây mai đó, hồi còn nhỏ bà cũng cùng bố mẹ chịu nhiều khổ cực. Kháng chiến kết thúc, bố dạy học ở một trường trong tỉnh thành, vốn dĩ cả gia đình sống rất yên bình. Khi bà mười bảy tuổi, trông vô cùng xinh đẹp, lại rất giỏi ca múa. Trong một lần hội diễn văn nghệ đón Tết, tiết mục của trường bà được chọn, buổi biểu diễn thành công tốt đẹp, có thể nói là nó đã thay đổi cả cuộc đời của bà. Tiết mục đó là một bài múa “Hoa nhài”, bà là người dẫn đầu một nhóm thiếu nữ xinh như hoa, cầm giỏ hoa vui múa tung tăng, trong tiếng nhạc cảm động lòng người, nụ cười của bà thật đúng là nghiêng nước nghiêng thành. Đến giờ bà vẫn còn giữ một tấm ảnh biểu diễn hồi đó, vẻ đẹp cả đời chỉ nở rộ trong chính giây phút đó. Vì nở rộ quá, nên mới lại khiến tuổi thanh xuân của bà lụi tàn quá sớm... bà ngập ngừng nói như vậy.
Buổi biểu diễn kết thúc, mấy người trông có vẻ như lãnh đạo bước lên sân khấu bắt tay các diễn viên, trong đó có một người đàn ông trung niên đeo kính nắm tay bà, nắm mãi đến hẳn một phút lận, lại còn chụp ảnh chung với bà. Bối La ngày đó ngây thơ chẳng thấy gì đặc biệt, dưới ánh đèn mờ ảo của sân khấu, thậm chí người đàn ông đó trông như thế nào bà cũng không nhìn rõ. Nhưng chính vào lúc đó, cuộc đời đã bắt đầu bày trận mai phục, khi bà đã bị lọt vào trong đó, ngoài sự thận trọng và sợ hãi của thiếu nữ thì chẳng còn gì khác. Tất cả mọi thứ đều không nằm trong tầm kiểm soát của bà, ngay từ khi người đàn ông đó tấn công bà đã bị chiếm đóng, không một chút phòng bị. Tuổi tác của ông ta cũng đáng tuổi bố của bà, thế mà lại có được tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất của bà, và cả cơ thể còn đang bó nụ chờ nở của bà.
Để tránh khỏi tai mắt của mọi người, ông ta tìm lý do đưa bà đến Đồng Thành, sắp xếp cho bà ở trong một dinh thự rất đẹp, chính là Thanh Thủy Đường ngày hôm nay. Sự chiều chuộng mà ông dành cho bà đúng là đặc biệt, không có lời nào diễn tả. Khi nỗi sợ hãi được thay thế bởi sự ngưỡng mộ và sùng bái, bà dần dần bị sự quả quyết của người đàn ông này khuất phục. Nghe nói, người đàn ông này là một nhà đại tư bản, tổ tiên mở tiệm thuốc, đã từng du học nước ngoài, thế lực gia tộc rất lớn. Đêm trước của nước Cộng hòa nhân dân Trung hoa thành lập, vì đã giúp chính phủ xây bệnh viện, phát triển ngành y dược nên cũng dần dần bước chân vào con đường chính trị, thăng quan tiến chức rất nhanh. Cả gia tộc hi vọng ông sẽ làm nên thành tựu lớn trong giới chính trị, nào ngờ sự việc bại lộ, chuyện của ông và bà bị người ta lật tẩy.
Đúng lúc đó Bối La lại mang thai, nếu như mọi chuyện bị vạch trần thì tiền đồ của ông coi như tiêu tan hết. Thế nên gia tộc nhà họ yêu cầu bà phải bỏ đứa bé đi, bà không đồng ý, kiên quyết đòi sinh ra. Nhưng một người con gái yếu mềm làm sao đối phó được với cả một gia tộc lớn như vậy, bà bị bắt ép đến bệnh viện phá thai, khi đó thai nhi đã được tám tháng, trong quá trình giằng co, bà bị động thai phải vội vàng đưa đến bệnh viện. Kết quả đứa bé bị sinh non, bà cũng mất quá nhiều máu, suýt nữa thì ngay đến cả mạng sống cũng không giữ được. Sau khi xuất viện, bà lập tức bị điều đi ngoại tỉnh.
“Cả đời ta cũng vẫn nhớ tình cảnh ngày hôm đó, người nhà bọn họ đến rất đông, lôi ta đến bệnh viện, bất kể ta có khóc, có van xin thế nào cũng vô ích. Đã hơn tám tháng rồi, đứa bé cũng đã sắp sinh ra rồi mà họ cũng không chút động lòng, tàn nhẫn giết chết đứa con ngay trong bụng ta. Ngay đến mặt con ta cũng không được nhìn thấy, chỉ biết nó là một đứa con trai... Đáng hận là, sự việc từ đầu đến cuối ta không hề nhìn thấy ông ấy, sự lẩn tránh của ông ấy chính là ngầm bị khuất phục bởi chuyện này rồi. Mấy chục năm đã qua, ta vẫn hay mơ thấy đứa con đang khóc, duy nhất là không mơ thấy hình dáng con thế nào...”
Nói đến đây bà dường như đã lấy hết sức bình sinh, khuôn mặt đầy những nếp nhăn đã tràn trề nước mắt. Thật khó mà tưởng tượng được, một con người đã phải chịu đựng nỗi đau thương suốt ba mươi mấy năm trời thì dằn vặt đến thế nào! Nỗi đau đó sẽ không bao giờ mất đi theo dòng chảy của năm tháng, bà nghiêng người cúi mặt xuống nức nở. Diệp Quán Ngữ ngồi xuống bên giường vỗ vai bà, bà xua tay, lại nói tiếp: “Đừng lo cho ta, nói ra được là tốt rồi, đã chôn vùi trong lòng suốt hơn ba chục năm trời, giờ thì cuối cùng cũng giải thoát được khỏi lòng. Nếu không lại phải mang theo xuống dưới mồ, làm sao ta yên nghỉ được.”
“Vậy sau đó thì sao?” Diệp Quán Ngữ không muốn hỏi, nhưng lại rất tò mò muốn biết.
“Sau đó, sau đó... Cách cũng khoảng mười năm sau đó, cha ta qua đời, ta mang tro cốt của cha ta về tỉnh thành mai táng cũng không biết bằng cách nào mà ông ấy biết được chuyện này mà tìm thấy ta... Khi đó, ông ấy đã là một quan chức cao, thân phận hiển hách, ông ấy sám hối với ta, nói khi xưa cũng là do không thể làm chủ được bản thân, làm sao ta nghe cho lọt tai được chứ... Nhưng ta lại không thể nào rời khỏi tỉnh thành được, vì mẹ ta cứ kiên quyết không chịu đi, bà muốn ở lại bầu bạn với cha ta. Con người ta một khi đã già rồi thì chỉ muốn lá rụng về cội mà thôi. Hai năm sau mẹ ta cũng qua đời, không lâu sau, ‘Cách mạng văn hoá’ nổ ra, ông ấy phải chịu đả kích vì vốn xuất thân là một nhà tư bản, ta cũng bị liên lụy, bị Hồng vệ quân bắt lôi đi biểu tình. Sau khi ông ấy biết được tình hình liền thức trắng đêm phái người đưa ta đến Hồng Kong, rồi lại chuyển đường đưa đi Pháp. Đến Pháp rồi ta mới biết, thực ra phần lớn gia sản gia tộc nhà họ đều ở nước ngoài... Ta sống một mình ở Pháp, không hề rõ tình hình trong nước, chỉ biết là gia tộc bọn họ phải chịu đả kích rất lớn, ông ấy đã không thể cố gắng đến phút cuối, và đã qua đời vào thời cuối của cuộc ‘Cách mạng văn hóa’. Đêm trước khi ông ấy qua đời còn gửi cho ta một bức thư, phó thác cho ta rất nhiều chuyện, hi vọng kiếp sau sẽ đến bù đắp những gì ông ấy đã nợ ta...”
“Đã bao năm rồi, ta sống một mình ở Pháp, bên cạnh còn có cả một lũ người vây quanh, nhưng sao ta luôn có cảm giác cô đơn đến thế... Ta cũng đã hạ quyết tâm lớn lắm mới về nước xem thế nào. Thanh Thủy Đường vẫn bộ dạng như ngày xưa, vừa bước vào cái sân này là ta đã biết, ông ấy chưa bao giờ ngủ trong tim ta, ông ấy vẫn luôn sống mãi... Mỗi hòn gạch ở đây, mỗi viên ngói ở đây đều đã chứng kiến ân oán giữa ta và ông ấy, hơn ba chục năm đã trôi qua rồi, ngoảnh đầu lại nhìn, ta phát hiện thứ chống đỡ để ta sống đến được tận ngày hôm nay thực ra không phải là hận ông ấy, mà là yêu, là yêu! Ta yêu ông ấy, chưa bao giờ thay đổi cả! Trong dinh thự này, nơi đâu cũng có hình bóng của ông ấy, tối ngủ, ta luôn nghe thấy tiếng bước chân của ông ấy vọng lại trong đêm, còn cả tiếng thở dài nữa.
Bỗng nhiên ta hiểu ra, nguyên nhân mà ban đầu khi rời khỏi Trung Quốc vì sao ông ấy lại khăng khăng đòi chuyển tên dinh thự này sang tên ta. Ông ấy nói, sớm muộn gì em cũng sẽ trở về, tôi sẽ ở đây đợi em, nhất định em sẽ cảm thấy được tôi đang ở bên cạnh em, như vậy, em sẽ không còn hận tôi nữa, trăm năm sau, nơi đây sẽ là phần đất mộ của tôi và em... Lúc đó, khi ta nghe thấy những lời này, ta khóc đến suýt ngất... Nhưng ta vẫn không muốn được chôn ở đây, cả đời này ta đã chịu đựng đủ những đau khổ mà ông ấy và gia đình ông ấy đem đến cho ta, ta muốn ra đi thật nhẹ nhàng, sạch sẽ, kiếp sau ta cũng không muốn nhận ra ông ấy nữa, cứ coi như là một giấc mộng thật dài thật dài, giấc mộng này đã kéo dài suốt cả cuộc đời ta, cuối cùng cũng đã đến lúc kết thúc rồi...”
Bà Bối La kể xong câu chuyện này dường như đã thanh thản nhẹ nhõm hơn rất nhiều, bà cười thư thái, cùng lúc đó tháo chiếc nhẫn đang đeo trên ngón tay của bà ra, đưa cho Diệp Quán Ngữ: “Con trai, hôm nay ta gọi con đến, chính là muốn kết thúc một việc cuối cùng, con là người duy nhất đáng để ta tín nhiệm trên thế giới này, vì vậy xin con hãy nhận lấy cái này, dù thế nào con cũng phải nhận lấy, sau này sẽ cần dùng đến.”
Đây là một chiếc nhẫn ngọc bích màu xanh biếc, màu xanh bí ẩn, để lộ thứ ánh sáng mờ gom lại bên trong, đó là thứ ánh sáng lấp lánh đọng lại qua năm tháng, cho dù là trong căn phòng tối tăm cũng phát ra vầng sáng chói lóa khiến người ta không dám nhìn thẳng vào. Anh cầm chiếc nhẫn nhìn ngắm rất kĩ, nhìn thấy mặt trong chiếc nhẫn khắc hai chữ “Bỉnh Sinh”.
“Bỉnh Sinh?” Diệp Quán Ngữ không hiểu nghĩa của nó.
“Đó là tên tự của ông ấy.” Bà Bối La giơ tay lên cho anh xem, “Ban đầu đó là vật đính ước ông ấy tặng cho ta. Ta không muốn đem xuống mồ, vậy nên quyết định tặng nó cho con...”
“Không, không, vật quý trọng như vậy làm sao cháu có thể nhận được?” Diệp Quán Ngữ giật mình, vội đưa lại chiếc nhẫn.
Bà Bối La nói: “Con trai, con nhất định phải nhận lấy! Đây không