Cả nhóm quyết định ở lại Thượng Hải thêm hai ngày nữa.Tối hôm trở về Ly Thành, Thư Mạn dựa trong lòng Đỗ Trường Phong mơ một giấc mơ thật dài. Cô mơ thấy rất nhiều, rất nhiều thiên nga, họ đuổi theo thiên nga chơỉ đùa, cuối cùng, dường như ngay bản thân cũng biến thành thiên nga, bay lượn trên bầu trời, còn tự do hơn cả gió...
Lúc tỉnh dậy, cô kể lại giấc mơ này với Đỗ Trường Phong, Đỗ Trường Phong nhẹ nhàng thở dài, hôn lên trán cô và nói: “Đời này có em làm bạn với anh, có tự do hay không cũng không còn quan trọng như vậy nữa rồi...”
Sáng hôm sau, sau khi Thư Mạn lưu luyến bịn rịn chia tay Cảnh Mặc Trì và Bạch Khảo Nhi, cô bước chân lên hành trình trở về Ly Thành, về đến sơn trang thì đã hai giờ chiều, Đỗ Trường Phong không chịu để Thư Mạn về nhà trên phố Đào Lý, khăng khăng đòi kéo cô về sơn trang. Từ sau tối hôm đó, hai người cứ như hình với bóng, thậm chí Thư Mạn vào nhà vệ sinh thì Đỗ Trường Phong cũng phải đợi bên ngoài cửa. Vi Minh Luân thấy thế cười anh, anh lại nói: “Anh không phải là tôi, anh không thể hiểu được tôi suy tính thiệt hơn như thế nào đâu. Tôi chỉ sợ chỉ chớp mắt một cái là lại không thấy cô ấy đâu nữa, luôn cảm thấy đây như là một giấc mơ vậy, không hề cảm thấy một chút gì gọi là cảm giác thực cà.”
Dự cảm của Đỗ Trường Phong nhanh chóng linh nghiệm.
Vừa xuống máy bay, họ nhanh chóng kéo hành lý về Hải Đường hiểu nguyệt nghỉ ngơi lấy sức. Vừa đặt hành lý xuống thì chuông cửa kêu, Vi Minh Luân ra mở cửa, có mấy người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề đứng trước cửa, trông mặt đều lạ cả. Một người đàn ông tầm tuổi trung niên đeo kính gọng đen nghiêm túc tiến lên: “Xin hỏi vị nào là Đỗ Trường Phong?”
Đỗ Trường Phong từ trong nhà ngó đầu ra: “Chính là tôi, ông là ai?”
“Chúng tôi nhận được sự ủy thác của tòa án trung cấp Ly Thành, là nhóm giám định tư pháp bệnh thần kinh từ Bắc Kinh đến đây, mời anh đi theo chúng tôi một chuyến.”
Vi Minh Luân cứng họng, mặt bỗng nhiên trắng bệch ra.
Đỗ Trường Phong Lại bình tĩnh đến bất ngờ, gật đầu: “Được, xin đợi một chút, tôi thay bộ quần áo.” Nói rồi liền chuẩn bị đi lên gác, Thư Mạn thẫn thờ đứng ở chân cầu thang, anh xoa mặt cô, hôn lên trán cô: “Anh không sao, ngoan nào.” Sau đó lộc cộc leo lên cầu thang.
Phút chốc, nước mắt như những hạt trân châu lăn xuống từ trong mắt Thư Mạn.
Bỗng chốc cô hiểu ra, cô nhìn thẳng Vi Minh Luân, khóe mắt Vi Minh Luân cũng đỏ hoe. Hai người cùng nhìn nhóm người đang đứng ngoài cửa... Không thể làm gì được, không thể làm bất cứ điều gi, họ chỉ có thể giương mắt nhìn Đỗ Trường Phong bị đưa đi. Lúc Đỗ Trường Phong lên xe, Thư Mạn đột nhiên nắm lấy vạt áo anh không chịu buông. Vi Minh Luân cố giằng tay cô ra cũng không được, cô cứ túm chặt lấy Đỗ Trường Phong, như thể dùng hết sức bình sinh, rên rỉ, “Nếu khi nào anh được ra... mà em không còn nữa, hãy trồng cho em một cây trúc...”
Đỗ Trường Phong giương to đôi mắt nhìn cô.
Hóa ra cô đã biết rõ tất cả! Cô biết cô chính là “cô bé” trong lòng anh.
Chỉ là đã không còn kịp nữa, đã không còn kịp nữa rồi. Cô chỉ có thể túm lấy vạt áo anh, nhìn anh với ánh mắt tuyệt vọng, dường như là muốn nhớ lấy khuôn mặt anh, khuôn mặt ấy, rất nhiều năm trước cô đã từng gặp rồi, dưới bóng cây hương Chương đêm trăng đó, anh gọi cô là “cô bé”, cô chửi anh “Đồ khốn”... Chuyện thời niên thiếu vô tư ấy thực ra cô đã nhớ lại từ lâu rồi, thế nhưng anh lại tưởng cô không nhớ.
Cô không muốn nói rằng cô nhớ, chỉ là vì cô biết đã không còn kịp nữa rồi. Cô yêu anh nhưng lại không thể nói, cô sợ sau khi cô ra đi, anh sẽ lại nhốt mình trong cái tù ngục mà anh tự tạo ra thêm mười bảy, mười tám năm, hay thậm chí còn lâu hơn nữa. Cô sợ tình yêu của cô sẽ cầm tù anh, khiến anh suốt kiếp không thể đầu thai được nữa. Cô không thể ích kỉ như vậy được! Thương thay anh đã bị cầm tù trong cũi lồng tinh thần suốt mười bảy năm rồi, cứ để anh tuyệt vọng từ đây cũng còn tốt.
Nhưng anh không hiểu, cô vẫn còn muốn tiếp tục sống biết bao, nếu như có thể vay ông trời mười năm hay hai mươi năm gì đó, hay cho dù chỉ là một năm, hai năm, cô cũng muốn tiếp tục sống, để lại được yêu anh đến hết mình một lần nữa. Tình yêu trước đó quá cay đắng, cô còn chưa cảm nhận được bao nhiêu hạnh phúc và ngọt ngào của nó thì ông trời đã cướp đi mất rồi. Những ngày tháng ấy, cô thường nghĩ, nếu như năm đó, dưới gốc cây hương Chương, anh không chạy trốn thì người cô yêu không phải là Lâm Nhiên mà sẽ là anh, vậy thì rất nhiều bi kịch có thể tránh khỏi rồi, chẳng phải sao? Nhưng vận mệnh là thế đấy, sai một bước, thiếu một giây, một gang tấc liền biến thành cả một chân trời, cho dù bây giờ cô đang yêu anh, nhưng rồi thế nào cũng lại bỏ lỡ, bởi vì cô không biết bản thân mình còn bao nhiêu thời gian nữa...
Anh không nói ra được lời nào, chỉ có thể gọi tên cô, mặc cho nước mắt thấm vào kẽ tóc cô. Chưa bao giờ anh sợ hãi đến vậy. Không phải sợ chết, không phải sợ bị băm thành trăm mảnh, chỉ sợ lại bị nhốt vào trong viện tâm thần, kiếp sau cho dù có làm một con chim, thì cũng còn hơn là bị nhốt trong đó...
***
Gió nổi lên rồi.
Diệp Quán Ngữ đứng trong sân dinh thự ngước nhìn bầu trời, gió như muốn thổi tan hết những đám mây trên trời đi vậy có một con chim bay ngang qua trên đầu, vẳng lại một tiếng kêu chói tai, xé toạc bầu trời, tạo thành một lỗ hổng trong suốt trên không. Diệp Quán Ngữ khẽ nói, giọng lạnh lùng: “Tôi sẽ khiến anh không bằng một con chim!”
Đã là mùa xuân, mùa mưa dầm cũng vừa qua, chỉ trong một đêm mà hoa nhài trong dinh thự đã nở rộ, khắp sân và dinh thự, nơi đâu cũng nức mùi thơm. Diệp Quán Ngữ đứng trong những khóm hoa, tay nhẹ nhàng gẩy cành lá xanh biếc, bông hoa nhỏ trắng nở giữa những cành lá lập tức đung đưa đẹp mắt, cứ như thể hiện hết ra vẻ đẹp của mình để nghênh đón sự chiếu cố của anh.
Đã lâu rồi anh không đến dinh thự, suýt nữa thì bỏ lỡ mùi thơm nồng nàn nhất khi hoa nhài bắt đầu nở. Bà Bối La từng nói, hoa nhài chỉ thơm nhất là trong bảy ngày đầu tiên khi bắt đầu nở, cũng như tình yêu ỵậy, nhất định là tình yêu đầu tiên mới là chân thực nhất, và cũng là hoàn chỉnh nhất, trải qua đủ mọi đả kích và sự tàn phá của hiện thực, thì tình yêu dù có thơm nồng nàn đến thế nào cũng trở thành bi thương.
Nói hay thật...
Diệp Quán Ngữ lại thở dài, ngồi lên một chiếc ghế đá trong sân vườn.
“Thư tiểu thư và Đỗ Trường Phong đang ở cùng nhau.”
Khi tên thuộc hạ theo đuôi Đỗ Trường Phong báo tin này cho anh, anh chỉ cảm thấy bi thương. Đứng trước cửa sổ phòng ngủ ngắm mưa rơi suốt cả đêm, màn đêm đen sì, trái tim anh như lạnh đến tận đáy. Vốn dĩ là vẫn còn một chút thương hại, người đó bị nhốt trong viện tâm thần bao nhiêu năm như thế nên anh mới cho anh ta một chút tự do để tiếp tục chơi trò chơi này cùng mình. Vì anh luôn cô độc, cô độc đến cùng cực, dù đứng giữa hàng vạn người nhưng anh vẫn thấy mình là người cô đơn nhất trên thế gian này. Anh thường so sánh mình như một con mèo, nếu không còn chuột nữa thì mèo liệu có còn là mèo không? Nhưng, giờ anh không muốn chơi nữa, cho dù anh không thể làm mèo.
Sau khi họ đi Thượng Hải, Lữ tổng quản từng hỏi anh :“Chúng ta nên làm thế nào?”
Ánh mắt Diệp Quán Ngữ lơ đễnh, tay nghịch chiếc nhẫn ngọc bích trong suốt lung linh, hỏi lại ông: “Phải làm thế nào mới có thể khiến chim không bay lên được?”
Lữ tổng quản không suy nghĩ, đáp: “Đương nhiên là bỏ cái cánh của nó đi rồi!”
“Sai rồi! Bỏ cánh đi rồi thì có còn là chim không? Nó sẽ chết... Tôi không muốn anh ta chết, tôi muốn anh ta sống, muốn bay lại không bay được, như vậy mới đúng là sống không bằng chết.”
“Vậy thì hãy làm cho anh ta một cái lồng thật kiên cố.”
Diệp Quán Ngữ không trả lời, nhìn ngắm tẩn mẩn chiếc nhẫn trong tay, rồi lại giơ lên soi trước ánh đèn, như thể đang ngắm một vật quý giá hiếm có trên thế gian, lơ đễnh như thể không nghe thấy lời Lữ tổng quản vừa nói.
Lữ tổng quản ngầm hiểu ý ông chủ, vội tiếp lời: “Diệp tổng, nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước nhé.”
Diệp Quán Ngữ không nhìn ông, nhẹ nhàng hôn lên chiếc nhẫn.
Lúc này đây anh đang ngồi trong sân, lại đang ngắm nhìn chiếc nhẫn ngọc bích đeo trên ngón tay trái, một vòng xanh biếc quấn quanh ngón tay, phát ra ánh huỳnh quang màu xanh lục trong suốt dưới ánh nắng, thứ ánh sáng thật khác thường, tựa như bản thân nó có linh hồn, như đang lặng lẽ kể lể điều gì đó...
Hơn mười năm rồi, ngoài chiếc nhẫn này ra, chẳng có ai biết anh đã từng xuống địa ngục. Người bò lên từ địa ngục thì hầu như chẳng còn chút nhân tính gì đáng nói. Cho dù là thế, anh vẫn muốn trở lại làm một con người bình thường. Bà Bối La đã từng nói, cảm giác thù hận thật sự quá đau khổ, nếu như được lựa chọn, bà nguyện chọn yêu chứ không chọn hận. Vì vậy bà Bối La thường khuyên bảo anh, con trai, hãy từ bỏ hận thù của cậu đi, rồi cuối cùng sẽ có một ngày cậu sẽ phát hiện ra rằng cái giúp cậu sống đến mãi tận lúc cuối ấy lại chính là tình yêu, chứ không phải là hận thù... Thực ra, đúng là anh muốn từ bỏ, chỉ vì trong lòng quyến luyến người con gái đó. Nhưng đến giờ cô ấy đã yêu rồi, nghe nói lại còn yêu cái thằng điên ấy, bỗng nhiên anh mơ màng, mất cô, mất đi tình yêu, anh chỉ còn lại hận thù, làm sao anh còn có thể yêu được nữa... Thật đáng tiếc, bà Bối La không còn nữa, nếu không nhất định bà sẽ nói cho anh biết câu trả lời.
Anh ngẩng đầu lên nhìn ngói lợp xanh biếc trên mái nhà, cả dây trường xuân bò dài giăng dợ trên tường, năm này qua năm khác, cho dù đã trải qua phong ba bão táp như thế nào thì những dây trường xuân và rêu xanh ấy vẫn luôn như hình với bóng, không nỡ nào khô héo, không nỡ nào chết đi, cũng giống như những người đã từng sống trong dinh thự này, mặc dù được chôn cất mỗi người một nơi nhưng họ chưa bao giờ rời xa nhau, mãi luôn ở đây. Mỗi khi đêm khuya vắng lặng, một mình trong sân thở khẽ lắng nghe, thậm chí anh còn có thể nghe thấy âm thanh của những người ở thời đại ấy, những chuyện của thời đại ấy, có tiếng thở dài, cũng có cả tiếng bước chân đi...
Một buổi chiều gió hiu hiu, ngửi hương thơm phảng phất khắp sân thế này sẽ rất dễ nhớ lại chuyện cũ. Diệp Quán Ngữ nhắm mắt lại, chợt cảm thấy thời gian như quay lại thời điểm hơn mười năm về trước. Khi đó anh còn đang làm thuê ở Đồng Thành, được ông chủ sắp xếp cho tính giá thành trong một công ty sửa chữa lắp ráp. Lần nào Diệp Quán Ngữ cũng hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, giá xây dựng tính ra khiến ông chủ và khách hàng đều rất hài lòng. Điều duy nhất mà ông chủ chưa ưng ở anh, đó là anh không đủ cứng rắn, lại quá thật thà, làm bao nhiêu thì tính bấy nhiêu, bảo anh tính khéo một chút anh cũng không chịu. Ông chủ có lần còn nói xẵng: “Cậu cứ thế này thì cả đời chỉ có làm thuê mà thôi. Nếu muốn tương lai trở thành một ông chủ như tôi đây, thì cái đầu tiên mà cậu phải học đó là phải nhẫn tâm, không nhẫn tâm thì cứ ở đó bị người ta bóc lột đi.”
Diệp Quán Ngữ lúc đó chỉ cười không đáp. Anh không hề nghĩ rằng, sau này, câu nói ấy của ông chủ đã linh nghiệm ngay trên chính bản thân anh. Sự tàn khốc của hiện thực, sự bỉ ổi của nhân tính, khi đó, ở tuổi của anh vẫn còn chưa cảm nhận được.
Một hôm, lúc ông chủ ra ngoài về đã vỗ vai anh, vui vẻ nói: