Mau về Thanh Thủy Đường đi, bà Bối La gọi điện đến bảo anh dù thế nào cũng phải về, nói là có chuyện quan trọng. Bà ấy rất hài lòng về cái chậu hoa mà cậu chọn cho bà ấy lần trước, khen anh hết lời, nói anh tốt bụng, có tố chất... Chà chà, tiểu tử, cậu đi nhanh về nhanh, tiện gửi lời hỏi thăm sức khỏe của tôi đến bà ấy, hi vọng sau này bà quan tâm nhiều, giới thiệu mấy ông chủ giàu có cho chúng ta.”
“Bà ấy không nói là có chuyện gì sao?” Diệp Quán Ngữ cẩn thận hỏi lại.
“Cậu lo chuyện này làm cái gì, bà ấy bảo cậu đi thì cậu cứ đi, có phải ăn thịt cậu đâu mà sợ!” Ông chủ mặt mày dữ tợn, vẻ thần bí nói, “Đừng thấy bà già ấy đã lớn tuổi, lại chỉ là một người bình thường, tôi nói cho các anh biết, bà ấy mới là người giàu có thực sự, chúng ta nịnh hót bà ấy còn chẳng xong nữa là!”
“Ông chủ, làm sao mà ông biết bà ấy giàu?” Một bác thợ sơn bên cạnh hỏi.
“Anh thì biết cái khỉ gì! Tôi nghe người ta nói, hồi trẻ bà này là một gì gì đó, dù sao thì cũng không phải là vợ chính của một ông quan to của tỉnh, ông quan lớn đó là một nhà tư bản, giàu có vô đối. Hồi ‘Cách mạng văn hóa’ ông ta bị xử tử rồi, trước lúc lâm chung còn để lại cho bà này một đống tiền, còn nhiều như thế nào, nếu không khoa trương thì nghe nói có thể mua được cả nửa cái Đồng Thành này đây, còn nếu khoa trương thì tiền còn dư để mua cả cái Đồng Thành này. Cái dinh thự mà bà ấy đang à bây giờ chính là ông quan to ấy tặng đấy, nghe nói dưới đất còn chôn cả vàng nữa...”
“Phét! Làm gì có chuyện đó.” Các bác thợ chẳng ai tin.
Diệp Quán Ngữ cũng không tin. Anh quen biết bà Bối La cũng hoàn toàn là do công việc, bà ấy muốn tân trang lại dinh thự, chính là Thanh Thủy Đường, căn nhà thời xưa có tường ngói xanh bao quanh cả sân vườn rộng, kiểu kiến trúc điển hình thời dân quốc. Mặc dù vẫn nhìn ra được hơi hướng ngày xưa nhưng thời gian đã trải qua mưa gió hơn nửa thế kỉ, không kể tới mối mọt làm gì, tường nhiều chỗ cũng đã bị nứt, mái nhà cũng bị dột. Không biết ông chủ làm cách nào mà tìm được vụ làm ăn béo bở này, bảo Diệp Quán Ngữ qua đó tính toán giá thành tân trang, lại còn dặn kĩ tính nhiều lên một chút cững không sao nói là bà ấy vừa mới bên nước ngoài về, nhiều tiền lắm. Nhưng Dỉệp Quán Ngữ vẫn không chịu nghe, tính toán chi li rõ ràng mạch lạc, không những không hề khai man giá thành, thậm chí lại còn đưa ra rất nhiều ý kiến, góp ý về cách bài trí cảnh quan bên ngoài lẫn trong nhà, khiến bà rất hài lòng. Sau khi công trình hoàn công, bà thường mời Diệp Quán Ngữ đến chơi, mời anh dùng cơm, nhà có vấn đề gì cũng chỉ tìm anh.
Nhưng dịp để Diệp Quán Ngữ và bà Bối La trở thành bạn bè không câu nệ tuổi tác đó chính là vào mùa xuân trước đó, bà Bối La muốn treo mấy cái đèn lồng trong sân, và mời Diệp Quán Ngữ qua giúp. Diệp Quán Ngữ vui vẻ đến giúp, không những giúp bà treo đèn, mà còn đích thân viết một câu đối dán trước cửa, khiến bà vui quá cười mãi, kết quả là vui sướng quá, ngất ngã vật xuống đất. Diệp Quán Ngữ giật bắn mình, vừa gọi người khác trong dinh thự gọi xe cấp cứu, vừa thực hiện biện pháp cấp cứu đơn giản cho bà lão, may vì cấp cứu kịp thời nên đã cứu được mạng sống. Bà vô cùng cảm kích, sau khi xuất viện cầm một xấp tiền nhét cho anh, Diệp Quán Ngữ kiên quyết không nhận, lại còn giận dỗi hẩy tay bỏ về. Chuyện này khiến bà cảm thấy Diệp Quán Ngữ là người có chí khí, liền cho thư kí đến tận công ty lắp đặt sửa chữa xin lỗi anh, còn mời anh đến dinh thự dùng cơm, nói mà khiến người ta cảm động rơi nước mắt.
Đương nhiên, Diệp Quán Ngữ không hề chấp nhặt bà, liền tỏ ý rằng mình không để bụng gì. Cũng chính từ hôm đó, bà coi Diệp Quán Ngữ như người nhà mình, có việc hay không có việc gì cũng gọi anh đến nói chuyện gia đình, chuyện trò, nói về cuộc đời, mỗi lần như thế Diệp Quán Ngữ không bao giờ từ chối. Anh cảm thấy ở bà có một sức hấp dẫn kỳ lạ, đầu tóc bạc phơ, thoạt nhìn là biết bà là người trải qua bao cuộc bể dâu của thời cuộc, lại thông kim bác cổ, trong trường hợp nào cũng có kiến giải đặc biệt về cuộc sống và số phận, coi tiền tài danh lợi như mây khói phù du. Mặc dù bà không nói chuyện, ngồi dưới gốc cây hải đường trong sân phe phẩy chiếc quạt, ngước nhìn bầu trời, ánh hào quang phát ra trên khắp người cũng khiến người ta thực sự khâm phục. Một già một trẻ gạt đi tuổi tác và số phận, từ đó trở thành một đôi bạn vong niên, có thể tám đủ mọi chuyện trên trời dưới bể.
Khi đó, Diệp Quán Ngữ còn trẻ, có gì khó khăn nghi hoặc gì đều nói với bà lão, họ nói về tất cả mọi chuyện, chỉ có tình yêu là không bao giờ nói đến, dường như đây là điều cấm kị của bà. Bà có thể giải đáp bất cứ câu hỏi nào cho Diệp Quán Ngữ, chỉ riêng về chuyện tình yêu là không. Bà không nói rõ vì sao, dường như đó là mối trắc trở của bà, hễ động tới chủ đề này là bà lại chìm vào im lặng, như thể linh hồn đã bị đánh cắp đi vậy, không thể nói thêm một từ nào nữa.
Vậy nên, Diệp Quán Ngữ cố gắng tránh khỏi chủ đề kiểu như thế.
Rất nhiều lúc anh cảm thấy bà như một câu đố vậy.
Về thân thế, hoàn cảnh của bà lão thì đã nghe mọi người bàn tán xôn xao, nói thế nào cũng có, nhưng đại khái là bà rất giàu có, có rất nhiều, rất rất nhiều tiền. Còn về tiền đó từ đâu mà ra thì cũng chẳng ai có thể đưa ra kiến giải một cách chắc chắn. Diệp Quán Ngữ chỉ phong thanh ba mươi năm trước bà sang Pháp định cư, mãi đến tận hai năm trước mới về nước, ở nước ngoài có gia đình hay không, có con cái gì hay không anh cũng không hề biết. Nhưng anh lờ mờ hiểu rằng bà đúng là người rất có thân thế, một bà già đơn thân mà lại có đến ba thư kí, mấy người bảo mẫu, lại còn y tá, đầu bếp, lái xe riêng, vân vân, họ đều ở trong dinh thự, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng đợi bà sai khiến.
Lại nhìn đến cách ăn mặc của bà, tuy kiểu dáng bình thường nhưng chất liệu đều là hàng cao cấp, phần lớn thời gian bà mặc xường xám hoặc áo kép kiểu Trung Quốc, đeo trang sức ngọc bích, nhẫn, vòng tay, khuyên tai, tất cả đều bằng ngọc bích. Bà lại là một người nhã nhặn, rất ít khi đeo vàng, lại càng không nói đến đá quý, Diệp Quán Ngữ có cảm giác, với bà, những thứ đó đều tục quá. Cả cái cách bà nói chuyện cũng đủ để người ta thán phục, luôn giữ cho mình tâm thế ung dung thong thả, một cái nhăn mặt hay một cái cười cũng đầy ý vị, cũng giống như mùi nước hoa trên người bà, trong cái vẻ nho nhã lại có vài phần hiu quạnh, khiến người ta mê mẩn. Diệp Quán Ngữ cảm phục trước vẻ hấp dẫn của bà nhưng cũng không hề tìm hiểu quá sâu về bà, cũng như không hề muốn giải đáp câu đố bí ẩn của bà vì dù sao đó cũng là chuyện riêng của cá nhân bà.
Hôm đó, bà gọi Diệp Quán Ngữ đến Thanh Thủy Đường anh cũng lờ mờ cảm thấy có chuyện gì đó.
Trong sân Thanh Thủy Đường trồng rất nhiều hoa nhài, phía sau nhà là cả rừng cây rậm rạp. Hình như bà rất thích hoa nhài, không cho phép trồng thêm bất cứ một loài hoa cỏ nào khác. Khi đó chưa phải là mùa nhài nở, trong sân chỉ một màu xanh biếc, màu xanh loang lổ ấy cũng rất giống với những trang sức ngọc bích mà bà đang đeo kia. Căn dinh thự ẩn hiện trong màu xanh biếc đó có tất cả ba tầng, tầng một là phòng khách và phòng ăn, tầng hai là phòng ngủ và phòng đọc sách của bà, thường là cấm người khác lên đó. Mọi thiết kế bài trí trong nhà đều là kiểu tây cả, có lẽ liên quan đến việc bà sống ở nước ngoài nhiều năm. Thảm, rèm cửa, đèn treo tường và cả đồ đạc nội thất, tất cả đều là đồ chuyển từ nước ngoài về sau khi dinh thự được tân trang lại... Chỉ có tầng ba là vẫn để đồ đạc cũ, giấy dán tường tuy có thay mới nhưng được bà tìm một nhà sản xuất đặt theo y hệt nguyên mẫu cũ.
Bà lão rất cố chấp, tuyệt đối không cho thay đổi bất cứ đồ đạc gì trong phòng, dịch chuyển một chút thôi cũng không được, vậy nên mỗi lần lên tầng ba, Diệp Quán Ngữ đều có cảm giác như đi xuyên qua cánh cửa thời gian vậy, như thể trở lại thời ngày xưa, một cái đèn để bàn te tua, một cái ghế dài mài nhẵn thín cả sơn, tất cả đều toát lên một màu sắc của những thăng trầm, vắng lặng của năm tháng. Thế nên, Diệp Quán Ngữ biết, bà vẫn còn sống trong quá khứ, chưa bao giờ chịu bước ra.
Lúc đó đã chập choạng tối, hoàng hôn còn sót lại chiếu xuyên qua rèm cửa sổ, hắt vào trong phòng khiến mặt thảm vàng rực, những bông hoa hồng trắng bày trên tủ phía đầu giường cũng khoác thêm màu cổ xưa.
Bà Bối La dựa trên một đống những gối mềm phía đầu giường, có một khoảng thời gian không gặp mà trông bà già yếu đi nhiều, có thể là có liên quan đến việc bà chưa trang điểm. Bà là người rất giữ lễ tiết và được giáo dục bài bản, bình thường mỗi khi tiếp khách đều trang điểm, đầu tóc cũng không bao giờ rối, vấn gọn lại đằng sau trông thật nho nhã. Nhưng hôm nay bà không chú ý nhiều đến như vậy, có thể là vì đầu tóc rối quá nên bà đội một chiếc mũ chụp ngủ trông lại càng tiều tụy và cẩu thả, tuy thế, bà vẫn toát lên vẻ cao quý lạ thường.
“Quán Ngữ, cuối cùng cậu cũng đã đến rồi, ta cứ tưởng ta sắp không còn gặp được cậu nữa.” Bà chìa tay về hướng Diệp Quán Ngữ, dưới ánh hoàng hôn, màu sơn đỏ trên móng tay bà cũng vô cớ mang một chút thê lương. Bà nắm lấy tay Diệp Quán Ngữ, run run, “Con trai, gặp được con đúng là giờ phút tốt đẹp nhất trong ngày, còn hiệu quả hơn là uống bất kỳ thứ thuốc nào...”
“Bà ơi, bà ốm rồi à?” Diệp Quán Ngữ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường, nhìn thấy dáng vẻ ốm yếu của bà mà thấy nhói lòng. Bà Bối La cười nói: “Đừng gọi ta là bà, thực ra ta chỉ lớn tuổi hơn mẹ con một chút thôi, nhưng lại không có phúc được như mẹ con, có được một đứa con trai tốt thế này, ta thật ngưỡng mộ mẹ con quá...”
Nói tới đó mắt bà ngân ngân nước.
“Bà...”
“Đứa bé ngoan, hôm nay có lẽ là lần cuối cùng ta gặp được con, hai ngày nữa ta phải quay lại Pháp, có lẽ cả đời này sẽ không bao giờ về nữa, không về được nữa...” Bà Bối La thở dài, đau buồn nhìn Diệp Quán Ngữ, thật tình không nỡ lòng nào.
Diệp Quán Ngữ rất ngạc nhiên: “Bà phải đi sao?”
“Đúng vậy, bệnh phổi của ta lại tái phát rồi, phải quay lại Pháp để dưỡng bệnh, vốn dĩ ta muốn chết ở đây cũng tốt, nhưng bên đó còn quá nhiều việc cần ta sang xử lý, hơn nữa ở đây cũng chẳng có người thân nào cả, có chết rồi thì ngay đến người thăm mồ thăm mả cũng không có.”
Bệnh phổi? Sao trước giờ có nghe bà nói gì đâu?”
“Ừ, bệnh cũ đã mấy chục năm nay rồi, lần này tái phát dữ lắm, sợ không qua khỏi.” Bà vẫn mỉm cười, nói chuyện sống chết mà cứ bình thường như đang nói chuyện thời tiết vậy, “Hôm nay ta gọi cậu đến đây là muốn hỏi cậu, có muốn cùng ta sang Pháp không? Đừng vội trả lời, nghe ta nói đã, ta quý cậu, con trai ạ. Nếu cậu muốn, ta sẽ nhận con làm con nuôi. Sang Pháp, con có thể có được tất cả mọi thứ mà con muốn, ta không con không cái, cũng chẳng có người thân nào còn sống cả, tất cả mọi thứ của ta đều là của con...”
“Không, không, bà ơi, không thể được!” Diệp Quán Ngữ vẫn quen gọi bà là “Bà”, anh lắc đầu, “Cháu không thể bỏ lại người thân mà đi một mình được, mẹ cháu, còn cả em trai cháu đều cần có cháu chăm sóc. Hơn nữa, cháu không hiểu biết tí gì về nước ngoài cả, đi rồi lại chẳng làm được việc gì, cháu phải ở lại đây bên cạnh người thân của cháu.”
“Con đúng là một đứa con hiếu thảo, khiến ta rất cảm động, cũng khiến ta lại càng yêu quý con hơn, Quán Ngữ.” Bà lão thở dài, giọng nói tr