“Cái người tên Sam gì đó có quan hệ gì với họ Lâm?”
“Ôi giời ơi, chuyện này làm sao tớ biết được. Chỉ biết tên tiếng Trung hình như mang họ Đỗ...”
“Họ Đỗ?”
“Đúng, chính là họ Đỗ. Nếu không phải người Tây thì chắc là Hoa kiều đấy.”
Cả buổi chiều, Thư Mạn mải mê suy nghĩ về việc có nên về Ly Thành dạy hay không. Từ ban công nhà nhìn ánh nắng đang dần ngả về tây, cô nghĩ phải chăng đây là lúc mình nến thay đổi cách sống? Đã chịu dày vò suốt năm năm, ngày đêm trằn trọc, cô có nên tiếp tục như vậy? Đến đó thì cô không thể nghĩ tiếp, đầu lại choáng váng như muốn ngất đi. Đúng lúc đó, Lâm Hy gọi điện thoại tới, nói anh đến Đồng Thành bàn chuyện làm ăn hỏi cô có thời gian gặp mặt không. Thư Mạn đang muốn thăm dò ý kiến của Lâm Hy, nếu anh phản đốì thì chuyện này coi như bỏ qua, còn nếu anh đồng ý, sự lo lắng của cô sẽ giảm đi nhiều vì chủ nhân tương lai của tập đoàn Chấn Á không ai khác chính là Lâm Hy.
Hẹn địa điểm xong Thư Mạn lặng lẽ thu dọn rồi xuống cửa. Trước sân có rất nhiều người tụ tập, có mấy chiếc xe dừng ở đó, cô tiến lại gần, muốn biết có phải gây gổ đánh nhau hay không. Mấy hôm trước đã xảy ra xung đột giữa đội công trình và cư dân ở đây. Người dân tay không tấc sắt đã bị đánh đầy thương tích, người nặng nhất bị đánh hộc máu tại chỗ, sau đó được đưa đến bệnh viện. Nhưng phía nhà đầu tư làm lơ việc này, cũng không chịu trả viện phí thuốc thang, như chẳng có gì liên quan đến họ. Chuyện này càng khiến dân ở đây giận dữ, giằng co càng lúc càng quyết liệt. Chuyện nhanh chóng đến tai báo chí, các ban ngành cấp trên cũng đến hỏi chuyện, đội 110 cũng đứng đó sẵn sàng nhận lệnh nhằm ngăn chặn khả năng phát triển theo chiều hướng xấu.
Thư Mạn chen vào đám đông nhìn thử, may mà không phải đánh người. Chỉ thấy trong đám người huyên náo có mấy người đàn ông mặc vest trông rất sang trọng chắp tay đứng đó nhìn quanh. Ngay lập tức Thư Mạn nhận ra anh ta, người đàn ông đó cũng nhận ngay ra cô. Đó chẳng phải người hôm trước chạm mặt trước cửa khu nhà Tiểu Đường sống sao?
“Cô ơi, chúng ta lại gặp nhau rồi!” Anh ta mặc một bộ vest màu xám nhạt, đứng cả trong đám người có thân phận kia, nhưng phong thái vẫn nổi bật hơn người, đầu ngẩng cao như không có ai trong mắt mình. Nhìn thấy cô, anh ta lững thững xuyên qua đám đông, bước tới bên cạnh cô, mỉm cười. Cô ngạc nhiên nhìn anh: “Anh... Sao lại ở đây?”
“À, tôi vừa mới mua lại khu đất này, muốn xây khu đô thị mới...”
“Cái gì? Anh chính là chủ đầu tư đó?”
“Đúng vậy. Có chuyện gì sao?”
Không biết ngượng còn hỏi. Thư Mạn liếc xéo Diệp Quán Ngữ rồi xoay người bước ra ngoài. Anh ta lại gọi với theo cô: “Cô ơi, tôi còn chưa biết tên cô.”
Diệp Quán Ngữ dõi mắt nhìn bóng Thư Mạn bước đi xa dần.
Một người đàn ông trung niên mái tóc đã hoa râm, chân đi giày Tây lúc này bước lên trước, cúi đầu cung kính hỏi: “Giám đốc, bước tiếp theo chúng ta làm gì?”
Ông ấy là trợ lý cao cấp của Diệp Quán Ngữ, tên Lữ Diệu Huy. Ông đã cùng đồng cam cộng khổ với Diệp Quán Ngữ mười mấy năm nay, lo liệu tất cả chuyện công tư của Quán Ngữ. Vì đã trải qua nhiều lại được Diệp Quán Ngữ coi trọng nên ông được nhân viên trong công ty tôn kính gọi là “Tổng quản Lữ”.
Ở trước mặt mọi người, tổng quản Lữ gọi Diệp Quán Ngữ là giám đốc, nhưng khi chỉ có hai người ông thường gọi thẳng tên “Quán Ngữ”. Đây cũng là đặc quyền chỉ ông mới có, còn Diệp Quán Ngữ cũng gọi ông là “ông Lữ” hay “chú Lữ”, giao tình của hai người không chỉ bình thường là quan hệ cấp trên cấp dưới.
Tống quản Lữ đã theo Diệp Quán Ngữ nhiều năm, đôi bên đã hiểu nhau nên làm việc rất ăn ý. Nhưng chuyện gì ông cũng hỏi ý kiến của Diệp Quán Ngữ trước, được chỉ đạo rồi mới thực hiện. Nghe hỏi về hướng đi tiếp theo, Diệp Quán Ngữ khoanh hai tay lại, đầu khẽ ngẩng lên, đôi mắt sau cặp kính thâm sâu khó đoán. Anh trầm ngâm một lát, rồi chậm rãi nói: “Làm ăn, cưa gái, cả hai đều không bỏ qua.”
“Hiểu rõ.” Tổng quản Lữ được rèn luyện rất bài bản, tuyệt đối không bao giờ nói thừa một chữ. Diệp Quán Ngữ lại cẩn trọng hỏi một câu: “Tình hình bên Chân Á thế nào rồi?”
“Đang gấp rút thu mua cổ phẩn lẻ thì đơn giản. Nhưng khó nhất là cổ phần trong tay thành viên nhà họ Lâm, ví như Lâm Duy, tuy rằng chưa từng tham gia vào việc kinh doanh với cả nhà nhưng để ông ta buông mười hai phần trăm cổ phần của mình là rất khó khăn.”
“Lâm Duy, Lâm Duy...” Diệp Quán Ngữ lẩm nhẩm cái tên Lữ Diệu Huy vừa nói, khẽ nheo mắt lại, giọng nói trở nên đanh thép, “Làm sao tôi lại quên con người này nhỉ? Năm xưa là lão biện hộ cho tên đó vô tội, vậy thì giờ xuống tay đi, tôi phải lóc sạch từng miếng từng miếng thịt của lão ta, cuối cùng đến cả xương cũng không để sót.”
“Vâng.” Tổng quản Lữ gật đầu.
Diệp Quán Ngữ khoát tay ngăn ông lại, tiếp tục dặn: “Còn nữa, phía viện số hai cũng phải tăng thêm người cho tôi, cẩn thận chú ý nhất cử nhất động bên đó, có tình hình gì lập tức báo cho tôi.”
“Vâng.”
“Mười mấy năm rồi, ngày mà ta đã đợi mười mấy năm rồi cũng tới, cuối cùng đã đến lúc quét một mẻ lưới lớn rồi đây.” Diệp Quán Ngữ đút hai tay vào túi quần, ngước đầu nhìn bầu ười u ám đang bị phủ kín mây đen, thở dài thườn thượt: “Quán Thanh, điều anh có thể làm đều làm rồi, em ở trên trời có linh hãy giúp anh một tay.”
Tổng quản Lữ nói: “Tổng giám đốc yên tâm, chỉ cần tóm được số cổ phần của Lâm Duy, chúng ta sẽ đường đường chính chính bước vào Ban quản trị Lâm thị.”
Diệp Quán Ngữ cười lạnh: “Điều này không phải vấn đề với tôi!” Nói rồi anh xoay người, liếc nhìn khu nhà chuẩn bị phá bỏ. Trên ban công của một nhà tầng ba có trồng mấy cây trà. Vào mùa này hoa trà vẫn chưa nở rộ, những chiếc lá xanh biêng biếc lại chứa đựng sức sống lạ lùng, vượt qua cá mùa dông buốt giá. Anh nhận ra đó là giống Trà my trắng, những bông hoa thuần khiết nở rộ trong xuân mới làm nao lòng người ngắm. Anh tự nói với mình: “Điều ta cảm thấy khó khăn nhất, là làm thế nào để cô ấy yêu ta. Cô ấy cũng là người bao năm nay ta vẫn mong nhớ.
***
“Anh rất nhớ em, Mạn Mạn.” Lâm Hy tươi cười, vừa nói vừa gắp hai viên đường cho vào ly cà phê của Thư Mạn, “Gần đây nhiều việc quá, mãi không có thời gian tới thăm em. Sức khỏe em thế nào rồi? Có cần đến chỗ anh để kiểm tra toàn diện không?”
“Không cần đâu, không sao mà.” Thư Mạn nhẹ nhàng lấy chiếc thìa khuấy vào tách cà phê, rồi đưa thìa vào miệng nếm xem đủ ngọt chưa, sau đó cầm tách lên nhấm nhấp, khen ngon không ngớt lời,”ừ, ngon thật, còn rất thuần chất...”
Lâm Hy lắc đầu cười: “Bao năm thế rồi, em vẫn không bỏ được thói quen đấy, uống cà phê lúc nào cũng nhấp thìa trước, chẳng thay đổi chút nào, vẫn như đứa trẻ vậy.”
Thư Mạn cũng cười: “Có những thói quen không thể nào đổi được. Mẹ em thường nói em không được nuôi dạy tốt, con bé nhà quê vẫn chỉ là nhà quê thôi, hết cách rồi.” Dứt lời cô lập tức khựng người lại, bởi từ “mẹ” vừa buột miệng nói ra khiến cô khá lúng túng. Bố mẹ và cô đã đoạn tuyệt quan hệ năm năm nay, cô gần như đã quên mất là mình còn có người nhà.
“Thư Mạn..”
“Anh sao rồi, cảm giác sau khi kết hôn thế nào?”
Lâm Hy sững người, thẫn thờ trong thoáng chốc: “Thì chỉ vậy thôi.”
Câu trả lời hời hợt, không thừa một chữ nào.
Lâm Hy đã kết hôn hai năm trước. Thư Mạn đã hơi bất ngờ vì trước đó bạn gái của anh là Hà Như có điều kiện rất tốt, Lâm Hy rất yêu cô ấy, còn thường đưa cô đến Đồng Thành chơi. Bỗng một ngày anh điện thoại báo cho Thư Mạn tin anh sắp kết hôn, Thư Mạn còn đoán chắc cô dâu là Hà Như, nhưng Lâm Hy lại nói không phải. Mãi đến ngày hôn lễ, Thư Mạn mới biết cô dâu Văn Uyển Thanh, nghe nói quen nhau bên Mỹ, từ lúc quen biết đến lúc kết hôn chỉ vẻn vẹn ba tháng trời. Lúc đó, Thư Mạn còn hỏi anh Hà Như đâu, anh chỉ cười, trả lời đúng một câu: “Yêu và cưới là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.” Lại nói: “Bất cứ người con gái nào yêu anh đều bất hạnh, còn bất hạnh hơn khi yêu anh trai anh.” Thư Mạn băn khoăn: “Tại sao?” Anh chỉ đáp: “Vì trước giờ anh chưa từng có được tình yêu mà anh muốn, chưa từng trải qua, cũng không có hy vọng.”
“Uyển Thanh thì sao, cũng không yêu?” Thư Mạn ngạc nhiên.
Lâm Hy ậm ừ: “Cô ấy là người gần nhất với tình yêu của anh, cho nên anh mới cưới cô ấy.”
Từ chuyện ấy, Thư Mạn cảm thấy Lâm Hy và anh trai anh là hai người hoàn toàn khác, không chỉ lý trí hơn anh trai mình, mà quyết đinh còn có phần lạnh lùng hơn. Thật ra nhìn anh rất nho nhã, phong độ, tính cách cũng rất hiền hòa, cho dù là giọng nói khi trò chuyện hay là nụ cười lúc nào cũng trầm ấm, đối xử với người khác rất chu đáo, lịch sự, từ nhỏ anh đã được giáo dục cẩn thận, nền giáo dục của xã hội thượng lưu được thể hiện một cách trọn vẹn trong con người anh.
Điều quan trọng là hiện giờ Lâm Hy là trụ cột của nhà họ Lâm. Tất cả hy vọng của nhà họ Lâm đều gửi gắm ở anh, Lâm Sỹ Diên mấy năm nay hết lòng bồi dưỡng Lâm Hy, trao hết trách nhiệm cao cả cho anh. Không có gì thay đổi, người nối nghiệp cho Lâm Sỹ Diên trong tương lai ngoài Lâm Hy ra chẳng còn ai khác. Lâm Sỹ Diên tuy còn có anh trai cả Lâm Duy, nhưng Lâm Duy lại không tham gia kinh doanh, chỉ chiếm một ít cổ phần, hơn nữa Lâm Duy chỉ có độc nhất một con gái Phi Phi, mà quy định của nhà họ Lâm, gia nghiệp chỉ truyền cho con trai, không truyền cho con gái. Lâm Duy không có người nối dõi chính là nguyên nhân ông không thể can dự vào sự nghiệp kinh doanh trong nhà.
“Mạn Mạn, thời gian này em phải cẩn thận, đừng tùy tiện nói chuyên với người bên ngoài.” Lâm Hy đột nhiên lại nhắc tới chuyện này, sắc mặt đầy nghiêm trọng.
“Sao hả anh?” Thư Mạn cười xòa, “Lẽ nào em còn sợ người khác giết người cướp của sao? Nghèo rớt mồng tơi như em bây giờ, trộm đến nhà em chẳng có gì đáng lấy, ngoài chiếc đàn ra.”
Chiếc đàn Steinway đó là của Lâm Nhiên để lại cho cô. Đó là một chiếc đàn cổ được Lâm Sỹ Diên mua từ những năm tám mươi của hãng bán đấu giá Sotheby ở New York tặng cho quý tử Lâm Nhiên của mình. Đối với Thư Mạn mà nói, ý nghĩa của chiếc đàn không nằm ở giá trị thật của nó, cô coi nó như bảo bối bởi nó là kỷ vật duy nhất Lâm Nhiên để lại cho cô, cô vẫn luôn coi trọng nó hơn chính mạng sống của mình.
Lâm Hy cúi đầu khuấy cà phê, giọng nói vẫn rất thận trọng: “Cẩn thận một chút vẫn hơn. Bây giờ xã hội loạn nhiêu, nếu có người nào không rõ lai lịch tiếp cận em, em đừng tùy tiện tin tưởng...” Nói đoạn anh ngẩng đầu hỏi về tình hình chỗ ở hiện tại của cô, “Nghe nói chỗ em ở sắp bị dỡ bỏ rồi, có dự định gì chưa?”
“Đúng là sắp dỡ rồi.” Thư Mạn nhìn Lâm Hy, lưỡng lự một hồi, cuối cùng cô vẫn hỏi, “Lâm Hy, trường piano Lâm Nhiên gần đây có mời em đi dạy, anh thấy chuyện này...”
“À, anh biết, là anh giới thiệu em cho họ”
“Là anh sao?” Thư Mạn rất ngạc nhiên.
“Ừ, hiệu phó Vi Minh Luân là bạn thân cúa anh. Gần đây họ đang tuyển người, anh nghĩ ngay tới em. Mạn Mạn, đây là một cơ hội tốt, em dừng bỏ lỡ. Em không cần lo người khác sẽ nói gì, vì anh có cổ phần trong trường, không ai dám bàn tán gì đâu. Hơn nữa, đó là trường của Lâm Nhiên, không ai có đủ tư cách vào đó dạy hơn em.” Lâm Hy thở dài, ngừng một lát mới nói tiếp, “Về Ly Thành đi, em c